Sự Thật Vụ Mất Tích Nữ Nhà Báo Stephanie Mailer

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Jesse Rosenberg Thứ Sáu Ngày 1 Tháng Tám Năm 2014 6 Ngày Sau Đêm Biểu Diễn Khai Mạc

❊ ❊ ❊

Meghan đã từng muốn rời bỏ Samuel Padalin chăng? Anh ta không chịu nổi điều đó và giết cô ấy, nhân đó bỏ túi khoản tiền bảo hiểm nhân thọ của vợ mình.

Samuel đi vắng khi chúng tôi đến nhà anh ta vào sáng đó. Chúng tôi quyết định đến tìm anh ta ở chỗ làm. Được nhân viên lễ tân báo tin rằng chúng tôi vừa đến, anh ta không nói một lời mà đưa chúng tôi vào phòng làm việc của mình, chờ cho cánh cửa đóng lại sau lưng rồi mới bùng nổ trước mặt chúng tôi:

- Các người điên hay sao mà tự nhiên lại đến đây? Các người muốn tôi mất việc hay sao?

Anh ta có vẻ giận dữ. Anna liền hỏi:

- Anh có phải là người nóng nảy dễ nổi giận không, Samuel?

- Tại sao cô lại hỏi thế? Anh ta hỏi lại.

- Bởi vì anh từng đánh vợ mình.

Samuel Padalin sững người.

- Nhưng cô đang nói linh tinh gì vậy?

- Đừng giở trò ngạc nhiên với chúng tôi, Anna gắt lên, chúng tôi biết hết cả rồi!

- Tôi muốn biết ai đã kể chuyện đó với các vị?

- Ai kể không quan trọng, Anna nói.

- Nghe này, khoảng một tháng trước khi cô ấy chết, Meghan và tôi đã cãi nhau một trận ầm ĩ, đúng là có chuyện đó. Tôi đã tát cô ấy, lẽ ra tôi không bao giờ được làm thế. Tôi đã mắc sai lầm. Tôi không thể nói gì để bào chữa cho việc đó. Nhưng đấy là lần duy nhất. Tôi không đánh Meghan!

- Tại sao hai người lại cãi nhau?

- Tôi phát hiện ra rằng Meghan lừa dối tôi. Tôi muốn rời bỏ cô ấy.

Thứ Hai ngày 6 tháng Sáu năm 1994

Sáng đó, trong lúc đang uống nốt cốc cà phê để chuẩn bị đi làm thì Samuel Padalin nhìn thấy vợ anh lại gần, trên người mặc áo choàng ngủ.

- Hôm nay em không đi làm sao? Anh hỏi cô.

- Em bị sốt, em cảm thấy không được khỏe. Em vừa gọi cho Cody để bảo anh ấy rằng em sẽ không đến hiệu sách.

- Em làm thế là đúng, Samuel nói rồi uống ực hết cốc cà phê. Em vào ngủ tiếp đi.

Anh bỏ cốc vào bồn rửa, hôn lên trán vợ rồi đi làm.

Chắc hẳn anh sẽ không bao giờ biết được bất cứ điều gì nếu một giờ sau anh không phải quay về nhà để lấy một bộ hồ sơ mà anh đã mang về để nghiên cứu trong dịp cuối tuần rồi để quên trên bàn phòng khách.

Khi về đến phố nhà mình, Samuel nhìn thấy Meghan ra khỏi nhà. Cô mặc một chiếc váy mùa hè rất đẹp, đi đôi dép xăng đan thanh lịch. Khuôn mặt rạng ngời, dường như cô đang rất vui, chẳng giống gì với người phụ nữ mà anh vừa nhìn thấy một giờ trước đó. Anh dừng lại và nhìn Meghan leo vào xe của cô. Cô không nhìn thấy anh. Anh quyết định đi theo cô.

Meghan lái xe đến tận Bridgehampton mà không hề hay biết về sự hiện diện của chồng mình đằng sau, chỉ cách cô vài xe. Sau khi băng qua đường phố chính của thành phố, cô rẽ vào con đường đi về phía Sag Harbor rồi sau khi đi chừng hai trăm mét, cô rẽ vào khuôn viên lộng lẫy của khách sạn Bông hồng phương Bắc. Đó là một khách sạn nhỏ rất danh giá nhưng cũng rất kín đáo, được các nhân vật nổi tiếng ở New York ưa chuộng. Đến trước tòa nhà sang trọng với mặt tiền toàn là cột, cô giao xe cho người tài xế rồi đi vào bên trong. Samuel cũng làm theo cô, nhưng để vợ đi trước một chút để khỏi bị cô nhìn thấy. Khi đã vào đến bên trong khách sạn, anh không nhìn thấy cô cả ở quầy bar lẫn trong nhà hàng. Cô đã lên thẳng khu phòng nghỉ ở các tầng trên. Để gặp một ai đó.

Ngày hôm ấy, Samuel Padalin không quay lại chỗ làm. Anh rình chờ vợ ở bãi đỗ xe của khách sạn, trong suốt nhiều giờ đồng hồ. Không nhìn thấy cô xuất hiện trở lại, anh quay về nhà và lao vào lục lọi đống sổ nhật ký của cô. Anh kinh hoàng phát hiện ra rằng cô đã gặp gã đàn ông ở khách sạn Bông hồng phương Bắc từ nhiều tháng nay. Hắn là ai? Cô nói đã gặp hắn ở bữa tiệc mừng Năm mới. Anh đã cùng cô đến đó. Vậy là anh đã gặp hắn. Thậm chí có lẽ anh còn quen biết hắn. Anh những muốn lộn mửa. Anh trốn vào xe rồi lái đi thật lâu, không còn biết mình phải làm gì nữa.

Khi rốt cuộc anh cũng quay về nhà, Meghan đã về từ trước. Anh thấy cô đang nằm trên giường, mặc áo choàng ngủ, giả vờ bị ốm.

- Tội nghiệp em yêu, anh nói với cô, cố giữ giọng bình thản, em không đỡ hơn sao?

- Không, cô khẽ khàng trả lời anh, cả ngày nay em không thể rời khỏi giường.

Samuel không thể kiềm chế được lâu hơn nữa. Anh như bùng nổ. Anh nói với cô là anh đã biết hết, rằng cô đã đến Bông hồng phương Bắc, rằng cô đã đến đó gặp một người đàn ông trong một phòng khách sạn. Meghan không phủ định.

- Cô cút đi, Samuel hét lên, cô khiến tôi ghê tởm!

Cô òa lên nức nở.

- Tha thứ cho em, Samuel! Cô cầu xin anh, mặt tái nhợt.

- Cô cút khỏi đây ngay! Cút ngay khỏi nhà này. Lấy đồ đạc của cô rồi cút đi, tôi không còn muốn nhìn thấy cô nữa!

- Samuel, anh đừng làm thế với em, em xin anh! Em không muốn mất anh. Anh là người duy nhất mà em yêu.

- Phải nghĩ đến điều đó trước khi đi ngủ với bất cứ gã nào!

- Đó là sai lầm lớn nhất đời em, Samuel ạ! Em không có cảm giác gì với ông ta cả!

- Cô khiến tôi muốn lộn mửa. Tôi đã đọc nhật ký của cô, tôi đã thấy những gì cô viết về hắn. Tôi đã biết tất cả những lần cô gặp hắn ở Bông hồng phương Bắc!

Meghan liền hét lên:

- Anh không quan tâm gì đến em, Samuel ạ! Em không cảm thấy mình có gì đáng kể đối với anh! Em không cảm thấy mình được nhìn ngắm. Khi người đàn ông kia bắt đầu giở trò quyến rũ em, em thấy chuyện đó thật dễ chịu. Đúng thế, em đã gặp ông ta đều đặn! Đúng thế, em và ông ta tán tỉnh nhau! Nhưng em chưa bao giờ ngủ với ông ta!

- À, bây giờ thì hóa ra lại là lỗi của tôi, đúng không?

- Không, em chỉ nói rằng đôi khi em thấy cô đơn khi ở bên anh.

- Tôi đã đọc thấy cô gặp hắn lần đầu tiên ở bữa tiệc Năm mới. Hóa ra cô làm tất cả những chuyện đó ngay trước mắt tôi! Điều đó có nghĩa là tôi biết gã đó. Gã là ai?

- Không có gì quan trọng đâu, Meghan nức nở, không còn biết cô nên nói tiếp hay giữ im lặng.

- Không có gì quan trọng sao? Trời ơi, chắc là tôi đang nằm mơ!

- Samuel, anh đừng bỏ em! Em xin anh đấy.

Hai người bắt đầu cao giọng. Meghan trách chồng thiếu lãng mạn, thiếu quan tâm, còn chồng cô tức giận lên tiếng:

- Tôi không khiến cô mơ mộng được sao? Thế cô tưởng cô khiến tôi mơ mộng chăng? Cô không có sức sống, cô chẳng có gì để kể, ngoại trừ vài câu chuyện vớ vẩn của nữ thủ thư và tất cả những thứ ngớ ngẩn mà cô tự nghĩ ra.

Nghe những câu ấy, tổn thương đến tận đáy lòng, Meghan nhổ vào mặt chồng, và anh này, bằng một cử chỉ mang tính phản xạ, tát trả cô thật mạnh. Bị bất ngờ, Meghan vập răng rất mạnh vào lưỡi mình. Cô cảm thấy máu trào ra trong miệng. Cô vô cùng sững sờ. Cô vớ lấy chùm chìa khóa xe và lao ra khỏi nhà, trên người chỉ mặc chiếc áo choàng ngủ.

- Meghan quay trở về nhà vào ngày hôm sau, Samuel Padalin giải thích với chúng tôi trong phòng làm việc của anh ta. Cô ấy cầu xin tôi đừng bỏ cô ấy, cô ấy thề với tôi là gã đó chỉ là một sai lầm khủng khiếp, và chuyện ấy đã giúp cô ấy nhận ra cô ấy yêu tôi đến mức nào. Tôi đã quyết định dành cho cuộc hôn nhân của chúng tôi một cơ hội thứ hai. Và các vị biết gì không? Chuyện đó đã có tác dụng vô cùng tốt đẹp đối với chúng tôi. Tôi bắt đầu quan tâm nhiều đến cô ấy, cô ấy cảm thấy hạnh phúc hơn. Cuộc sống lứa đôi của chúng tôi thay đổi. Chúng tôi hòa hợp với nhau hơn bao giờ hết. Chúng tôi đã trải qua hai tháng tuyệt vời, cùng nhau đưa ra vô số dự định.

- Thế còn gã nhân tình? Anna hỏi. Sau đó ông ta thế nàơ?

- Tôi không biết. Meghan thề với tôi là đã cắt cầu với ông ta.

- Ông ta đón nhận việc chia cắt đó như thế nào?

- Tôi không biết, Samuel nói với chúng tôi.

- Và như thế có nghĩa là anh không hề biết người đó là ai?

- Không, không bao giờ. Thậm chí tôi còn chưa từng gặp ông ta.

Mọi người cùng im lặng một lát.

- Vậy là chủ yếu vì thế mà anh không bao giờ đọc lại nhật ký của cô ấy? Anna hỏi. Và đã tống nó xuống tận đáy hầm ngầm. Bởi vì nó nhắc anh nhớ đến thời kỳ đau khổ ấy.

Samuel Padalin gật đầu, không thể nói thêm điều gì. Cổ họng anh nghẹn ứ, không âm thanh nào có thể thoát ra nổi.

- Tôi xin hỏi anh một câu cuối cùng, anh Padalin ạ, Derek lên tiếng. Anh có hình xăm nào trên người không?

- Không, Samuel thì thầm.

- Tôi có thể đề nghị anh cởi áo được không? Chỉ là một kiểm tra theo thông lệ thôi.

Samuel Padalin lặng lẽ cởi áo theo yêu cầu. Không có hình xăm đại bàng.

Thế nếu như gã nhân tình bị xua đuổi kia, không chịu đựng nổi việc để mất Meghan, đã giết cô ấy thì sao?

Không nên xem nhẹ bất cứ hướng điều tra nào. Sau khi rời khỏi nhà Samuel Padalin, chúng tôi đến khách sạn Bông hồng phương Bắc ở Bridgehampton. Đương nhiên, khi chúng tôi giải thích với nhân viên lễ tân rằng chúng tôi đang tìm cách xác định một người đàn ông từng thuê phòng vào ngày 6 tháng Sáu năm 1994, anh ta cười vào mũi chúng tôi.

- Hãy đưa cho chúng tôi bản sao kê tất cả các yêu cầu đặt phòng từ ngày 5 đến ngày 7 tháng Sáu, và chúng tôi sẽ tự nghiên cứu những cái tên, tôi bảo anh ta.

- Thưa anh, anh không hiểu rồi, anh ta trả lời tôi. Anh đang nói với tôi về năm 1994. Hồi ấy chúng tôi vẫn còn dùng phiếu viết tay. Không có bất cứ dữ liệu tin học nào để tôi có thể sử dụng nhằm giúp các vị cả.

Trong khi tôi điều đình với nhân viên lễ tân, Derek đi đi lại lại trong sảnh khách sạn. Anh nhìn hồi lâu vào bức tường danh dự, nơi có treo ảnh của các khách hàng nổi tiếng, diễn viên, nhà văn, đạo diễn. Đột nhiên, Derek vớ lấy một khung ảnh.

- Thưa anh, anh làm gì vậy? Nhân viên lễ tân hỏi, anh không thể làm thế…

-Jesse! Anna! Derek hét lên, lại đây mà xem!

Chúng tôi chạy đến bên anh và phát hiện ra một bức ảnh chụp Meta Ostrovski, trẻ hơn hai mươi tuổi, mặc lễ phục dạ tiệc, mỉm cười rạng rỡ để tạo dáng bên cạnh Meghan Padalin.

- Bức ảnh này chụp ở đâu vậy? Tôi hỏi anh chàng nhân viên.

- Trong bữa tiệc năm mới 1994, anh ta trả lời. Người đàn ông này là nhà phê bình Ostrovski còn…

- Ostrovski chính là nhân tình của Meghan Padalin! Anna kêu lên.

Chúng tôi lập tức đến Khách sạn bên hồ. Khi vào đến sảnh khách sạn, chúng tôi gặp ngay viên giám đốc.

- Các vị đã đến rồi sao? Ông ta ngạc nhiên khi nhìn thấy chúng tôi. Nhưng tôi vừa mới gọi điện thoại mà.

- Gọi điện thoại cho ai? Derek hỏi.

- Thì gọi cho cảnh sát, viên giám đốc trả lời. Chuyện liên quan đến Meta Ostrovski: ông ta vừa rời khỏi khách sạn, hình như có việc gì đó khẩn cấp ở New York. Mấy người phục vụ phòng đã báo với tôi.

- Nhưng về việc gì mới được chứ? Derek sốt ruột hỏi.

- Đi nào, hãy theo tôi.

Viên giám đốc dẫn chúng tôi đến tận phòng suite 310 nơi Ostrovski từng ở và mở cửa bằng chùm chìa khóa của ông ta. Chúng tôi bước vào phòng và phát hiện ra trên tường dán vô số bài báo liên quan đến vụ án mạng giết chết bốn người, vụ Stephanie mất tích, vụ điều tra của chúng tôi, và khắp nơi là những bức ảnh chụp Meghan Padalin.

một tờ giấy đã ố vàng vì thời gian, trên đó có một dòng chữ đánh máy: Nơi đây ĐÊM ĐEN bắt đầu. Chẳng khác nào điểm khởi đầu của một trò chơi săn tìm kho báu. Chi tiết cụ thể duy nhất mà chúng tôi có được là cú điện thoại gọi đi từ nhà hàng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.