Sự Thật Vụ Mất Tích Nữ Nhà Báo Stephanie Mailer

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Meghan Padalin Trích Đoạn Từ Nhật Ký

❊ ❊ ❊

Ngày 1 tháng Một năm 1994

Chúc mừng năm mới chính tôi. Hôm qua chúng tôi đã đến dự tiệc mừng Năm mới ở khách sạn Bông hồng phương Bắc tại Bridgehampton. Tôi đã gặp một người. Một người đàn ông không phải là người vùng này. Tôi chưa từng cảm thấy điều gì giống như thế với bất kỳ ai trước anh. Từ hôm qua đến giờ, tôi cảm thấy lòng dạ cứ nhộn nhạo hết cả lên.

Ngày 25 tháng Hai năm 1994

Hôm nay tôi đã gọi điện đến tòa thị chính. Cuộc gọi nặc danh. Tôi đã nói chuyện với phó thị trưởng, Alan Brown. Tôi nghĩ ông ta là người tốt. Tôi nói với ông ta rằng tôi biết mọi chuyện về Gordon. Để rồi xem chuyện gì sẽ xảy ra.

Sau đó tôi đã kể cho Felicity nghe chuyện tôi vừa làm. Cô ấy bĩu môi. Cô ấy nói chuyện đó sẽ gây rắc rối trở lại cho cô ấy. Nói cho cùng, nếu không muốn bị rắc rối thì cô ấy chỉ việc đừng có kể gì với tôi hết. Thị trưởng Gordon là một gã rác rưởi, mọi người cần phải biết điều đó.

Ngày 8 tháng Ba năm 1994

Tôi đã gặp lại anh ấy. Bây giờ tuần nào chúng tôi cũng gặp nhau. Anh ấy khiến tôi vô cùng hạnh phúc.

Ngày 1 tháng Tư năm 1994

Hôm nay tôi đã nhìn thấy thị trưởng Gordon. Ông ta đến hiệu sách. Chỉ có tôi và ông ta trong cửa hàng. Tôi đã nói toẹt mọi chuyện vào mặt ông ta: tôi đã biết hết mọi chuyện, ông ta là một kẻ sát nhân. Lời lẽ cứ thế tuôn ra. Tôi đã nghiến ngẫm suốt hai tháng nay. Đương nhiên là ông ta chối phăng. Ông ta phải biết những chuyện đã xảy ra chỉ vì ông ta. Tôi những muốn thông tin cho giới báo chí, nhưng Felicity cấm tôi làm thế.

Ngày 2 tháng Tư năm 1994

Từ hôm qua, tôi cảm thấy khá hơn. Felicity đã hét lên với tôi qua điện thoại. Tôi biết tôi có lý do để làm thế.

Ngày 3 tháng Tư năm 1994

Hôm qua, khi chạy bộ, tôi đến tận Penfield Crescent. Tôi bắt gặp lão thị trưởng đang đi về nhà. Tôi nói với lão: “Ông nên xấu hổ vì những việc ông đã làm.” Tôi không cảm thấy sợ. Ngược lại, ông ta có vẻ vô cùng khó chịu. Tôi cảm thấy mình giống như con mắt dõi theo Cain Ngày nào cũng vậy, tôi sẽ đến chờ ông ta đi làm về, và sẽ nhắc nhở ông ta về tội lỗi ông ta đã phạm phải.

Ngày 7 tháng Tư năm 1994

Một ngày tuyệt vời bên anh ở Springs. Anh khiến tôi say đắm. Tôi đang yêu. Samuel không hề nghi ngờ chút nào. Mọi chuyện đều ổn.

Ngày 2 tháng Năm năm 1994

Uống một cốc cà phê với Kate. Cô ấy là người duy nhất biết chuyện tôi với anh. Cô ấy nói rằng lẽ ra tôi không nên mạo hiểm cuộc hôn nhân của mình nếu đó chỉ là một cuộc dan díu nhất thời. Hoặc tôi nên quyết định và rời bỏ Samuel. Tôi không biết liệu tôi có đủ can đảm để đưa ra quyết định hay không. Tình hình hiện tại đang rất lợi thế với tôi.

Ngày 25 tháng Sáu năm 1994

Không có gì đáng kể. Hiệu sách làm ăn tốt. Một nhà hàng sắp mở trên phố chính, café Athéna. Trông nó có vẻ dễ thương. Chính Ted Tennenbaum là chủ nhà hàng. Anh ta là một khách hàng của hiệu sách. Tôi rất quý anh ta.

Ngày 1 tháng Bảy năm 1994

Thị trưởng Gordon, kẻ không còn đặt chân đến hiệu sách kể từ khi biết rằng tôi biết chuyện, hôm nay đã đến hiệu sách và ở lại rất lâu. Ông ta đã giở một trò mà tôi thấy khá kỳ lạ. Ông ta muốn mua cuốn sách của một tác giả trong vùng, và đã nán lại hồi lâu trong phòng dành cho các tác giả này. Tôi không rõ ông ta làm gì ở đó. Có nhiều khách hàng và tôi nhìn không rõ. Rốt cuộc, ông ta đã mua cuốn kịch bản của Kirk Harvey, Đêm đen. Sau khi ông ta đi rồi, tôi ghé qua xem xét trong phòng tác giả địa phương: tôi nhận thấy con lợn đó đã xấu tính làm quăn góc cuốn sách của Bergdorf viết về Liên hoan sân khấu. Tôi tin chắc rằng ông ta muốn kiểm tra xem số sách mà ông ta để ở chỗ chúng tôi có bán được không, và sau đó kiểm soát để chúng tôi trả đủ phần ông ta được hưởng. Ông ta sợ chúng tôi lấy cắp chăng? Trong khi chính ông ta là kẻ ăn cắp.

Ngày 18 tháng Bảy năm 1994

Kirk Harvey đến hiệu sách để lấy lại cuốn kịch bản. Tôi bảo anh ta là chúng tôi đã bán nó. Tôi cứ tưởng anh ta sẽ hài lòng, nhưng anh ta lại nổi khùng lên. Anh ta muốn biết ai đã mua nó, tôi nói người đó chính là Gordon. Thậm chí anh ta còn không muốn nhận 10 đô la tiền bán cuốn kịch bản.

Ngày 20 tháng Bảy năm 1994

Kirk Harvey quay trở lại. Anh ta nói rằng Gordon khẳng định ông ta không hề mua cuốn kịch bản. Nhưng tôi biết rõ là ông ta. Tôi nhắc lại điều đó với Kirk. Thậm chí tôi còn ghi lại chuyện đó. Xem ghi chép của tôi ngày 1 tháng Bảy năm 1994 là thấy ngay.

một tờ giấy đã ố vàng vì thời gian, trên đó có một dòng chữ đánh máy: Nơi đây ĐÊM ĐEN bắt đầu. Chẳng khác nào điểm khởi đầu của một trò chơi săn tìm kho báu. Chi tiết cụ thể duy nhất mà chúng tôi có được là cú điện thoại gọi đi từ nhà hàng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.