Sự Thật Vụ Mất Tích Nữ Nhà Báo Stephanie Mailer

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Jesse Rosenberg Thứ Bảy Ngày 12 Tháng Bảy Năm 2014 14 Ngày Trước Buổi Diễn Mở Màn

❊ ❊ ❊

Chúng tôi đã quyết định tặng cho bản thân một kỳ nghỉ cuối tuần. Chúng tôi cần xả hơi đôi chút, để nhìn nhận sự việc một cách khách quan hơn. Derek và tôi phải kiểm soát được chính mình: nếu còn hành xử điên rồ với Kirk Harvey, chúng tôi sẽ gặp rủi ro rất lớn.

Tuần thứ hai liên tiếp, tôi dành cả ngày thứ Bảy ở trong bếp để chế biến món nước xốt và bánh hamburger.

Còn Derek thì tận hưởng kỳ nghỉ cùng với gia đình.

Về phần Anna, cô không thể xua đuổi vụ án của chúng tôi ra khỏi đầu. Tôi cho rằng cô đặc biệt áy náy bởi những tiết lộ của Buzz Leonard liên quan đến Charlotte Brown. Bà đã biến đi đâu vào năm 1994, trong tối mở màn Liên hoan sân khấu? Và tại sao? Bà che giấu điều gì? Cả Alan và Charlotte Brown đều tỏ ra vô cùng ân cần với Anna khi cô chuyển đến Orphea. Cô không thể đếm hết những bữa tối cô được họ mời đến nhà, những lần họ rủ cô đi dạo, đi chơi bằng thuyền. Cô thường xuyên đi ăn tối với Charlotte, đa phần là ở Café Athéna, và họ ngồi lại suốt nhiều giờ để trò chuyện với nhau. Anna đã kể cho Charlotte nghe về những thất vọng của cô với đồn trưởng Gulliver, còn Charlotte thì kể cho Anna nghe về thời kỳ bà đến sống ở Orphea. Hồi đó, bà vừa mới tốt nghiệp đại học. Bà tìm được việc làm ở nhà một bác sĩ thú y khó tính hay gắt gỏng, ông ta giao cho bà toàn bộ công việc thư ký, và thường vừa bóp mông bà vừa cười khẩy. Anna không thể hình dung rằng người như Charlotte Brown lại có thể đột nhập vào một ngôi nhà và sát hại cả một gia đình.

Hôm trước, sau khi xem xong cuộn băng, chúng tôi đã gọi điện thoại cho Buzz Leonard để hỏi ông ta hai vấn đề quan trọng: các thành viên của đoàn kịch có xe hơi không? Ai là người giữ một bản sao cuốn băng ghi hình vở diễn?

Liên quan đến chiếc xe, ông ta trả lời rất dứt khoát: cả đoàn kịch đã đến nơi cùng nhau, bằng xe buýt. Không ai có xe riêng cả. Còn về cuốn băng video, thì sáu trăm bản sao đã được bán cho các cư dân thành phố, thông qua các điểm phân phối khác nhau. “Chúng được bày bán trong các cửa hàng trên phố lớn, các hàng tạp hóa, các trạm xăng. Mọi người cho rằng cuốn băng là một kỷ niệm thú vị. Từ mùa thu năm 1994 đến mùa hè năm sau đó, chúng tôi đã bán hết sạch.”

Điều đó có hai ý nghĩa: Stephanie đã dễ dàng lấy được một bản sao của cuốn băng video - thậm chí còn có cả một cuốn băng ở thư viện thành phố. Nhưng chủ yếu là: trong ba mươi phút vắng mặt vào buổi tối xảy ra án mạng, Charlotte Brown chỉ có thể di chuyển trong vòng bán kính ba mươi phút đi bộ cả đi lẫn về từ Nhà hát lớn, bởi vì bà không có xe hơi. Tôi cùng Derek và Anna đã kết luận rằng nếu bà bắt một trong những chiếc taxi hiếm hoi ở thành phố hồi đó, hoặc nếu bà yêu cầu chở đến khu Penfield, thì rất có khả năng tài xế đã báo tin đó cho cảnh sát, sau khi những sự kiện bi thảm kia xảy ra.

Sáng đó, Anna quyết định nhân dịp chạy bộ để tính toán khoảng thời gian cần thiết để đi từ Nhà hát lớn đến tận nhà thị trưởng Gordon rồi quay trở lại. Cô chạy mất gần 45 phút. Charlotte đã vắng mặt khoảng nửa giờ. Vậy cái từ khoảng đó có mức độ sai số là bao nhiêu? Nếu chạy, thì 25 phút là đủ. Một người chạy nhanh có thể chạy trong khoảng 20 phút, còn nếu đi đôi giày không phù hợp thì có lẽ người đó sẽ chạy mất 30 phút. Như vậy, về mặt kỹ thuật là khả dĩ. Charlotte Brown có đủ thời gian để chạy đến tận nhà Gordon, sát hại họ, rồi quay về Nhà hát lớn.

Đang ngồi suy nghĩ trên một chiếc ghế dài trong công viên, đằng trước ngôi nhà gia đình Gordon từng ở, Anna nhận được cuộc gọi từ Michael Bird. “Anna, ông ta nói bằng giọng đầy lo lắng, cô có thể đến tòa soạn ngay không? Vừa xảy ra một chuyện rất kỳ lạ.”

Trong phòng làm việc của ông tại Thời báo Orphea, Michael kể cho Anna nghe về người khách mà ông vừa tiếp.

- Meta Ostrovski, nhà phê bình văn học nổi tiếng, vừa xuất hiện tại quầy lễ tân. Ông ấy muốn biết chuyện gì đã xảy ra với Stephanie. Khi tôi kể rằng cô ấy đã bị sát hại, ông ta lập tức gào lên: “Tại sao không ai báo cho tôi biết?”

- Ông ấy có quan hệ thế nào với Stephanie? Anna hỏi.

- Tôi không biết. Chính vì thế mà tôi mới gọi cho cô. Ông ấy bắt đầu hỏi tôi đủ thứ chuyện. Ông ấy muốn biết tất cả. Cô ấy chết thế nào, tại sao, các hướng điều tra của cảnh sát là gì.

- Ông đã trả lời thế nào?

- Tôi chỉ nhắc lại với ông ấy các thông tin đã được công bố, mà ông ấy có thể tìm được trên báo chí.

- Rồi sau đó?

- Sau đó, ông ấy yêu cầu tôi cho xem các số báo cũ, có liên quan đến vụ Stephanie mất tích. Tôi đưa cho ông ấy những số báo ế còn giữ ở đây. Ông ấy nhất định đòi trả tiền. Rồi rời đi ngay lập tức.

- Đi đâu?

- Ông ấy bảo sẽ nghiên cứu mọi việc ở khách sạn. Ông ấy có một phòng ở Khách sạn bên hồ.

Sau khi chớp nhoáng ghé qua nhà để tắm, Anna đến Khách sạn bên hồ. Cô gặp Ostrovski ở quầy bar của khách sạn, nơi ông hẹn cô sau khi cô gọi lên phòng để gặp ông.

- Tôi làm quen với Stephanie tại Tạp chí văn chương New York, Ostrovski giải thích với Anna. Cô ấy là một phụ nữ xuất sắc, rất có tài năng. Một nhà văn lớn trong tương lai.

- Làm sao ông biết được rằng cô ấy đã chuyển đến Orphea? Anna hỏi.

- Sau khi cô ấy bị sa thải, chúng tôi vẫn giữ liên lạc. Thỉnh thoảng vẫn có trao đổi với nhau.

- Ông không ngạc nhiên khi thấy cô ấy đến làm việc ở một thành phố nhỏ tại Hamptons sao?

- Bây giờ, khi quay trở lại Orphea, tôi thấy cô ấy đã lựa chọn rất đúng đắn: Stephanie nói là muốn viết lách, và thành phố rất đỗi yên bình này hoàn toàn phù hợp với việc đó.

- Rất đỗi yên bình, Anna nhắc lại, lúc này thì nhận xét đó sắp không còn đúng nữa rồi… Nếu tôi không nhầm, thì đây không phải là lần đầu tiên ông đến Orphea, đúng không?

- Thông tin của cô rất chính xác, sĩ quan trẻ ạ. Tôi đến đây từ hai mươi năm trước, đúng vào dịp Liên hoan sân khấu lần thứ nhất. Tôi không có kỷ niệm lâu bền nào vể tổng thể chương trình của Liên hoan lần đó, nhưng tôi thích thành phố này.

- Và kể từ năm 1994, ông không bao giờ quay lại dự Liên hoan sân khấu nữa?

- Không, không bao giờ, ông khẳng định.

- Vậy tại sao hai mươi năm sau ông lại đột nhiên quay lại?

- Tôi nhận được lời mời đầy thiện chí của thị trưởng Brown, tôi tự nhủ sao lại không?

- Đây là lần đầu tiên họ mời ông trở lại kể từ năm 1994?

- Không. Nhưng lần này tôi muốn đến.

Anna có cảm giác Ostrovski không nói hết với cô.

- Ông Ostrovski này, ông có thể đừng coi tôi như một con ngốc được không? Tôi biết là hôm nay ông đã đến tòa soạn Thời báo Orphea và đã hỏi rất nhiều câu liên quan đến Stephanie. Tổng biên tập đã cho tôi biết rằng lúc đó tâm trạng ông không được bình thường. Đã xảy ra chuyện gì vậy?

- Đã xảy ra chuyện gì vậy ư? Ostrovski giận dữ. Đã xảy ra chuyện là một cô gái trẻ mà tôi vô cùng quý mến bị sát hại! Thế nên hãy thứ lỗi cho tôi vì đã không kiềm chế được cảm xúc khi được nghe thông báo về tấn bi kịch đó.

Giọng ông như vỡ ra. Anna cảm thấy ông đang vô cùng căng thẳng.

- Ông không biết chuyện đã xảy ra với Stephanie? Không ai ở tòa soạn Tạp chí nói cho ông biết sao? Tuy nhiên, kiểu tin đồn này thường lan truyền rất nhanh bên máy pha cà phê, không phải sao?

- Có thể thế, Ostrovski nói bằng giọng nghẹn ngào, nhưng tôi không thể biết được là vì tôi đã bị sa thải khỏi Tạp chí. Bị xua đuổi! Bị sỉ nhục! Bị đối xử như một thứ rác rưởi! Chỉ hôm trước hôm sau, gã Bergdorf khốn kiếp đó đã sa thải tôi, họ đuổi tôi đi cùng mấy cái thùng các tông đựng đồ đạc cá nhân, họ không cho tôi vào tòa soạn nữa, họ cũng không nghe điện thoại của tôi nữa. Tôi, Ostrovski lừng danh, mà bị đối xử như thứ cặn bã nhất. Và cô hình dung được không, chỉ có một người ở đất nước này còn đối xử tử tế với tôi, và người đó chính là Stephanie Mailer. Ở New York, tôi gần như suy sụp, lại không thể nào liên lạc được với cô ấy, tôi đã quyết định đến Orphea để tìm Stephanie, và coi lời mời của thị trưởng như một sự trùng hợp đúng lúc, và biết đâu đấy, đó có lẽ lại là một dấu hiệu của số phận. Nhưng khi đến nơi, vẫn không thể liên lạc được với cô bạn, tôi quyết định đến tận nhà cô ấy, ở đó một nhân viên cảnh sát cho tôi biết rằng cô ấy đã bị sát hại. Bị dìm chết trong một cái hồ đầy bùn, thân thể bị bỏ mặc cho lũ côn trùng, dòi bọ, chim và đỉa rỉa ráy. Thế đấy, thưa cô, đó chính là lý do khiến tôi vừa đau buồn lại vừa giận dữ.

Hai người cùng im lặng một lát. Ostrovski hỉ mũi, lau giọt nước mắt, cố gắng bình thản trở lại bằng cách hít thật sâu nhiều lần.

- Tôi thật sự rất tiếc về cái chết của bạn ông, ông Ostrovski ạ, cuối cùng Anna lên tiếng.

- Cảm ơn cô, thưa cô, vì đã chia sẻ nỗi buồn với tôi.

- Ông nói rằng chính Steven Bergdorf là người đã sa thải ông?

- Đúng thế, Steven Bergdorf. Tổng biên tập Tạp chí.

- Vậy là ông ta sa thải Stephanie, sau đó sa thải ông?

- Đúng thế, Ostrovski xác nhận. Cô nghĩ rằng những chuyện này có mối liên hệ nào đó với nhau chăng?

- Tôi không biết.

Sau cuộc trò chuyện với Ostrovski, Anna đến Café Athéna để ăn trưa. Đúng lúc cô sắp ngồi vào bàn, một giọng nói gọi tên cô:

- Trang phục dân sự rất hợp với cô đấy, Anna ạ.

Anna quay lại, là Sylvia Tennenbaum đang mỉm cười với cô: trông bà ta có vẻ rất vui vẻ.

- Tôi không biết gì về chuyện em trai bà, Anna nói. Tôi không hề biết những chuyện đã xảy đến với ông ấy.

- Cô có biết thì cũng có thay đổi gì đâu? Sylvia hỏi. Cô sẽ nhìn tôi khác đi chăng?

- Ý tôi muốn nói: tôi rất lấy làm tiếc. Hẳn là bà phải thấy khủng khiếp lắm. Tôi rất quý mến bà, và chuyện đó khiến tôi thấy ái ngại cho bà. Thế thôi.

Sylvie trở nên buồn bã.

- Cô thật tử tế. Cô cho phép tôi ngồi ăn trưa cùng bàn với cô chứ, Anna? Tôi mời cô.

Hai người ngồi vào một bàn ngoài hàng hiên, tách khỏi các khách hàng khác một chút.

- Suốt một thời gian dài, tôi là chị gái của một con quái vật, Sylvia thổ lộ. Mọi người ở đây muốn tôi rời đi. Họ muốn tôi bán tống bán tháo nhà hàng của cậu ấy và ra đi.

- Trước đây, em trai bà là người thế nào?

- Một người có trái tim vàng. Tử tế, hào phóng. Nhưng quá bồng bột, lại hay gây gổ. Chính tính cách đó đã làm hại nó. Cả đời nó, lúc nào nó cũng làm hỏng tất cả chỉ vì một quả đấm. Khi còn đi học đã như thế rồi. Cứ có mâu thuẫn với đứa trẻ nào là nó gây gổ ngay, không thể kiềm chế được. Nó liên tục bị đuổi học. Công việc làm ăn của bố tôi tiến triển rất tốt, và ông ấy đã cho chúng tôi theo học ở những trường tư tốt nhất ở Manhattan, nơi chúng tôi sinh sống. Em trai tôi lang thang qua hết các trường, cuối cùng phải mời thầy về dạy tại nhà. Sau đó, nó được nhận vào Đại học Stanford. Rồi sau một năm thì bị đuổi vì đánh nhau với một thầy giáo. Một thầy giáo, cô có tưởng tượng được không! Khi quay về New York, em trai tôi tìm được việc làm. Công việc đó kéo dài tám tháng, rồi nó đánh nhau với một đồng nghiệp. Và bị đuổi. Chúng tôi có một căn nhà nghỉ mát ở Ridgesport, không xa đây lắm, và em trai tôi dọn đến đó. Nó tìm được việc làm quản lý nhà hàng. Nó thích công việc ấy vô cùng, nhà hàng phát triển rất tốt, nhưng nó lại giao du với những người xấu ở đó. Sau giờ làm, nó lang thang trong một quán rượu khét tiếng đồi bại. Nó bị bắt vì say rượu, lại có hút một ít cần. Thêm nữa, còn xảy ra một vụ ẩu đả dữ dội ở bãi đỗ xe. Ted bị kết án sáu tháng tù. Khi ra tù, nó muốn quay trở lại Hamptons, nhưng không về Ridgesport. Nó muốn đoạn tuyệt hẳn với quá khứ. Nó nói nó muốn bắt đầu từ con số không. Chính vì thế mà nó đến Orphea. Do phần quá khứ - dù rất ngắn ngủi - là đã bị đi tù, nó phải khó khăn lắm mới tìm được một công việc. Rốt cuộc, chủ Khách sạn bên hồ tuyển dụng nó vào chân khuân vác hành lý. Nó là một nhân viên mẫu mực, và nhanh chóng tiến bộ. Nó trở thành người gác cửa, rồi phó giám đốc. Nó đã hòa nhập được với cuộc sống bình thường. Nó được tuyển dụng làm nhân viên cứu hỏa tình nguyện. Mọi chuyện đều tốt đẹp.

Sylvia ngừng lời. Anna có cảm giác bà không muốn nói nữa, liền thôi thúc:

- Chuyện gì đã xảy ra sau đó? Cô khẽ hỏi.

- Ted rất có năng khiếu kinh doanh, Sylvia tiếp tục. Ở khách sạn, nó nhận ra rằng đa số khách hàng đều phàn nàn vì không tìm được nhà hàng nào đúng nghĩa ở Orphea. Nó muốn trực tiếp kinh doanh. Cha tôi, qua đời trước đó ít lâu, đã để lại cho chúng tôi một khoản thừa kế đáng kể, và Ted đủ khả năng mua lại một tòa nhà cũ ở trung tâm thành phố, một vị trí tuyệt vời, với ý tưởng cải tạo nó và biến nó thành nhà hàng Café Athéna. Thật không may, mọi chuyện đã nhanh chóng diễn biến theo hướng tồi tệ.

- Bà đang nói về đám cháy ư? Anna hỏi.

- Cô cũng biết chuyện đó sao?

- Vâng. Tôi đã nghe nói về mối quan hệ rất căng thẳng giữa em trai bà và thị trưởng Gordon, ông ấy không cho phép cải tạo tòa nhà. Ted đã phóng hỏa tòa nhà để có điều kiện xin giấy phép sửa chữa. Nhưng những mâu thuẫn với thị trưởng có lẽ vẫn tiếp tục sau đó…

- Cô biết không, Anna, tôi đã nghe toàn bộ lời đồn đại về việc đó. Tuy nhiên, tôi có thể đảm bảo với cô rằng em trai tôi không hề phóng hỏa tòa nhà. Nó là đứa rất nóng nảy, đúng thế. Nhưng không phải là kẻ ưa những trò dối trá. Nó là một người đàn ông lịch lãm. Một người có hệ giá trị của riêng mình. Đúng là mâu thuẫn giữa em trai tôi và thị trưởng Gordon vẫn rất căng thẳng sau vụ hỏa hoạn. Tôi biết rằng có rất nhiều người đã chứng kiến hai người cãi nhau ầm ĩ giữa phố. Nhưng nếu tôi kể với cô về lý do mâu thuẫn của họ, tôi nghĩ cô sẽ không tin tôi.

Phố chính của Orphea

Ngày 21 tháng Hai năm 1994

Hai tuần sau vụ hỏa hoạn

Khi đến trước cửa tòa nhà sẽ là nhà hàng Café Athéna trong tương lai, anh nhìn thấy thị trưởng Gordon đang đứng chờ bên ngoài, đi đi lại lại trên vỉa hè cho ấm người.

- Ted này, thị trưởng Gordon lên tiếng thay cho lời chào, tôi thấy là anh nhất quyết làm theo ý mình.

Lúc đầu, Tennenbaum không hiểu thị trưởng muốn nói gì.

- Tôi không chắc là mình hiểu được ý ông, thị trưởng ạ. Có chuyện gì vậy?

Gordon lấy từ trong túi áo choàng ra một tờ giấy:

- Tôi đã cho anh tên một trong các công ty này để thực hiện việc cải tạo, nhưng anh không ký hợp đồng với bất cứ công ty nào.

- Đúng thế, Ted Tennenbaum trả lời. Tôi đã yêu cầu họ gửi báo giá, và chọn những công ty đưa giá tốt nhất. Tôi không thấy có vấn đề gì trong chuyện đó cả.

Thị trưởng Gordon lên giọng.

- Ted, đừng có lý sự dài dòng nữa. Nếu anh muốn tiếp tục việc cải tạo, thì tôi khuyên anh hãy liên hệ với các công ty này, họ đều được đánh giá tốt hơn rất nhiều đấy.

- Tôi đã gửi yêu cầu đến các công ty hoàn toàn đủ năng lực trong vùng. Tôi được tự do làm những việc mà tôi thấy là ổn, đúng không?

Thị trưởng Gordon không thể kiên nhẫn được nữa.

- Tôi sẽ không cho phép anh làm việc với các công ty đó! Ông hét lên.

- Ông sẽ không cho phép tôi ư?

- Không. Tôi sẽ cho ngừng công việc của anh trong khoảng thời gian cần thiết, và bằng mọi cách.

Vài khách bộ hành đi qua, tò mò khi nghe thấy hai người to tiếng, liền dừng lại. Ted đã sáp lại gần thị trưởng, và hét lên:

- Tôi có thể biết chuyện đó thì có can hệ gì đến ông được không, hả Gordon?

- Thưa ông thị trưởng, làm ơn đi, Gordon chỉnh lại và gí ngón tay vào ngực Ted, như để tăng thêm sức mạnh cho mệnh lệnh.

Ted đỏ mặt tía tai, và đột ngột túm lấy cổ áo Gordon, rồi lại buông tay ra. Thị trưởng nhìn anh đầy thách thức:

- Sao nào, hả Tennenbaum, anh tưởng anh khiến tôi sợ được sao ? Hãy cố mà cư xử cho đúng đắn, thay vì biến mình thành trò hề!

Đúng lúc đó, một chiếc xe cảnh sát đi đến và đồn phó Gulliver từ trong xe lao vội ra.

- Thưa thị trưởng, mọi chuyện có ổn không? Viên cảnh sát hỏi, tay đặt lên dùi cui.

- Mọi chuyện đều rất ổn, đồn phó ạ, cảm ơn anh.

- Đó chính là nguyên nhân mâu thuẫn giữa họ, Sylvia giải thích với Anna, ngoài hàng hiên nhà hàng Café Athéna. Việc lựa chọn nhà thầu xây dựng.

- Tôi tin bà, Anna đảm bảo.

Sylvia tỏ vẻ khá ngạc nhiên:

- Thật sao?

- Vâng, thị trưởng đã đòi hỏi các công ty được ông ta giúp giành thị trường phải chuyển tiền hối lộ cho ông ta. Tôi cho rằng việc cải tạo Café Athéna cũng mang lại những khoản hối lộ khá lớn, và thị trưởng Gordon muốn giành phần. Chuyện sau đó thế nào?

- Ted đã chấp nhận. Cậu ấy biết rằng thị trưởng có cách để ngăn cản công việc và gây nhiều khó khăn cho cậu ấy. Mọi việc được thu xếp ổn thỏa, Café Athéna kịp mở cửa một tuần trước khi Liên hoan sân khấu khai mạc. Mọi chuyện đều ổn. Cho đến khi thị trưởng Gordon bị sát hại. Em trai tôi không giết thị trưởng Gordon, tôi chắc chắn như thế.

- Sylvia này, cụm từ Đêm đen có nói lên điều gì với bà không?

- Đêm đen, Sylvia vừa trả lời vừa ngẫm nghĩ một lát, tôi từng nhìn thấy hai chữ ấy ở đâu đó.

Bà nhìn thấy số báo ngày hôm đó của Thời báo Orphea vứt trên bàn bên cạnh, liền cầm lên.

- Đúng thế, đây rồi, bà nói tiếp trong lúc đọc trang nhất của số báo, đó chính là nhan đề của vở kịch rốt cuộc cũng sẽ được trình diễn trong đêm khai mạc Liên hoan sân khấu.

- Cựu đồn trưởng Kirk Harvey và em trai bà có liên hệ gì với nhau không?

- Theo tôi biết thì không. Sao thế?

- Bởi vì Đêm đen ứng với những thông điệp bí ẩn xuất hiện khắp thành phố trong một khoảng thời gian dài trước khi Liên hoan sân khấu lần thứ nhất được tổ chức. Hai từ này cũng được tìm thấy trong đống đổ nát sau vụ cháy tòa nhà sẽ trở thành nhà hàng Café Athéna tương lai, hồi tháng Hai năm 1994. Bà không biết chuyện đó sao?

- Không, tôi không biết. Nhưng đừng quên là phải rất lâu sau toàn bộ tấn thảm kịch đó tôi mới dọn đến Orphea. Hồi đó, tôi đang sống ở Manhattan, tôi đã kết hôn và tiếp quản công việc kinh doanh của bố tôi. Sau cái chết của em trai tôi, tôi được thừa kế Café Athéna và quyết định không bán nó. Em trai tôi từng gắn bó với nhà hàng này đến thế kia mà. Tôi thuê một quản lý, rồi sau đó tôi ly hôn, nên đã quyết định bán công ty của bố tôi. Tôi muốn thay đổi. Cuối cùng, tôi chuyển đến sống ở đây vào năm 1998. Nói với cô tất cả những chuyện này là để cô hiểu rằng tôi còn chưa biết một phần của câu chuyện, nhất là những gì liên quan đến cái Đêm đen mà cô vừa nói với tôi. Tôi không biết gì về mối liên hệ với đám cháy, tuy nhiên tôi biết ai là người đã phóng hỏa.

- Ai vậy? Anna hỏi, tim đập thình thịch.

- Vừa rồi, tôi đã nói với cô rằng Ted từng giao du với những kẻ tồi tệ ở Ridgesport. Có một gã, Jeremiah Fold, một gã lưu manh hạng tép riu sống bằng trò tống tiền, đã kiếm chuyện với Ted. Jeremiah là một gã tồi tệ, và có những khi gã lôi theo cả lũ gái điếm vớ vẩn đến khách sạn. Gã đến, túi đầy tiền, cưỡi trên một chiếc xe mô tô to tướng, nổ máy ầm ĩ. Gã ồn ào, thô lỗ, thường là phê thuốc. Gã thiết đãi những bữa tiệc, biến chúng thành những buổi trác táng, và ném những tờ một trăm đô la cho nhân viên phục vụ. Chủ khách sạn không thích thế, nhưng không dám cấm Jeremiah đến chỗ mình, vì sợ gặp chuyện rắc rối với gã. Một hôm, Ted, khi đó vẫn đang làm việc ở khách sạn, đã quyết định can thiệp. Vì tình nghĩa đối với chủ Khách sạn bên hồ là người đã dành vận may cho cậu ấy. Sau khi Jeremiah rời khỏi khách sạn, Ted đã lái xe đuổi theo gã. Cuối cùng, cậu ấy đã buộc gã phải dừng lại bên vệ đường để giải thích mọi chuyện, và cho gã biết rằng gã không được chào đón tại khách sạn. Nhưng lúc đó sau xe Jeremiah đang chở theo một cô gái. Để gây ấn tượng với cô ta, gã tìm cách đánh Ted, và Ted đã cho gã một trận thâm tím mặt mày. Jeremiah cảm thấy vô cùng nhục nhã. Một thời gian sau, gã đến nhà Ted tìm cậu ấy, cùng với hai gã lực lưỡng khác, chúng đã nện cậu ấy một trận nhừ tử. Rồi, khi biết rằng Ted đang dốc sức vào dự án Café Athéna, gã liền đến đòi được làm “đối tác”. Gã đòi nhận tiền bảo kê thì mới để các công ty yên ổn làm việc, và đòi được ăn chia lợi nhuận sau khi nhà hàng mở cửa. Gã đánh hơi thấy lợi nhuận.

- Thế Ted đã làm gì? Anna hỏi.

- Lúc đầu, cậu ấy không chịu trả tiền. Thế là vào một tối tháng Hai, tòa nhà Café Athéna bốc hơi theo khói.

- Một cú trả thù của gã Jeremiah Fold đó?

- Đúng thế. Vào đêm xảy ra vụ cháy, Ted đã đến nhà tôi lúc 3 giờ sáng. Chính nhờ thế mà tôi biết được mọi chuyện.

Đêm 11 rạng ngày 12 tháng Hai năm 1994,

Căn hộ của Sylvia Tennenbaum,

tại Manhattan

Tiếng chuông điện thoại khiến Sylvia thức giấc. Đồng hồ báo thức chỉ 2 giờ 45 phút. Là người gác cổng của tòa nhà gọi: em trai cô đang ở đây. Chuyện khẩn cấp.

Sylvia bảo Ted lên, và khi cánh cửa thang máy mở ra, cô nhìn thấy em trai mặt tái nhợt, gần như không còn đứng vững. Cô đưa Ted vào phòng khách rồi mang cho em trai một cốc cà phê.

- Café Athéna cháy rồi, Ted nói. Em để mọi thứ trong đó, các bản vẽ, các hồ sơ, kết quả chừng ấy tháng vất vả đã cháy thành tro bụi rồi.

- Các kiến trúc sư có bản sao không? Sylvia hỏi, cố gắng xoa dịu em trai.

- Không, chị không hiểu được đâu! Chuyện rất nghiêm trọng đấy.

Ted lấy từ trong túi ra một tờ giấy nhàu nát. Một bức thư nặc danh. Anh ta đã nhìn thấy nó đằng sau cần gạt nước của chiếc xe, khi lao ra khỏi nhà sau lời thông báo rằng đám cháy đang thiêu rụi tòa nhà.

Lần tới, nhà mày sẽ bốc cháy.

- Em muốn nói là có kẻ cố tình phóng hỏa sao? Sylvia kinh hoàng hỏi.

Ted gật đầu.

- Kẻ nào đã làm chuyện đó? Sylvia kêu lên.

- Jeremiah Fold.

- Ai thế?

Em trai cô kể lại mọi chuyện. Việc anh đã cấm Jeremiah Fold quay trở lại khách sạn như thế nào, vụ ẩu đả giữa hai người, và những hậu quả kéo dài đến tận lúc đó.

- Jeremiah muốn tiền, Ted giải thích. Hắn muốn có rất nhiều tiền.

- Phải đi báo cảnh sát thôi, Sylvia nài nỉ.

- Ngay lúc này thì không thể được: chị biết Jeremiah rồi đấy, hắn đã trả tiền cho một gã để làm việc này. Cảnh sát sẽ không bao giờ lần được ra hắn. Ít nhất là ngay lúc này. Nếu báo cảnh sát, thì tất cả những gì em đạt được là những vụ trả thù kinh khủng. Hắn rất điên khùng, và sẵn sàng làm bất cứ chuyện gì. Tình hình sẽ càng tồi tệ hơn: khả quan nhất thì hắn sẽ thiêu rụi tất cả những gì em đang có. Còn tệ nhất thì sẽ có người nào đó bị giết chết.

- Và em nghĩ rằng nếu em trả tiền cho hắn, thì hắn sẽ để em yên sao? Sylvia hỏi, mặt cô tái nhợt.

- Em tin chắc như thế, Ted nói. Hắn rất thích tiền.

- Thế thì trước mắt cứ trả tiền cho hắn đi, Sylvia nài nỉ. Chúng ta có nhiều tiền, đến mức chẳng biết làm gì với nó. Hãy trả tiền cho hắn, để cho tình hình yên ổn trở lại, sau đó ta có thể báo cảnh sát mà không bị rủi ro gì.

- Em nghĩ là chị nói đúng, Ted gật đầu.

- Vậy là em trai tôi đã quyết định trả tiền cho hắn, ít ra là ngay lúc đó, để xoa dịu tình hình, Sylvia kể với Anna. Cậu ấy rất thiết tha với dự án nhà hàng: đó là niềm tự hào, là thành công cá nhân của cậu ấy. Cậu ấy đã thuê các công ty do thị trưởng Gordon chỉ định, và thường xuyên trả cho Jeremiah Fold những khoản tiền lớn, để hắn khỏi quấy rầy công việc cải tạo. Nhờ thế, Café Athéna đã được khai trương đúng thời hạn.

Anna vẫn rất băn khoăn: vậy là Ted Tennenbaum không trả tiền cho thị trưởng Gordon trong khoảng thời gian từ tháng Hai đến tháng Bảy năm 1994, mà anh ta trả tiền cho Jeremiah Fold.

- Hồi ấy, bà có kể hết những chuyện đó với cảnh sát không? Cô hỏi.

- Không, Sylvia thở dài.

- Tại sao?

- Em trai tôi đã bắt đầu bị tình nghi là hung thủ gây ra vụ án mạng đó. Thế rồi một hôm cậu ấy biến mất, để rồi rốt cuộc bị giết chết trong một vụ truy đuổi của cảnh sát. Tôi không muốn khiến cậu ấy phải đau buồn thêm nữa. Nhưng có một điều chắc chắn, đó là nếu cậu ấy không bị giết, có lẽ tôi đã hỏi cậu ấy tất cả những chuyện vẫn khiến tôi thắc mắc.

Trong lúc Anna và Sylvia Tennenbaum ngồi bên bàn ăn trong Khách sạn bên hồ, thì trên phố chính, Alice đang lôi Steven Bergdorf từ cửa hàng này sang cửa hàng khác. “Lẽ ra anh chỉ việc mang đồ theo, thay vì giở trò ngu ngốc. Bây giờ thì phải mua lại hết!” cô gầm gừ với ông mỗi lần ông ngỏ ý phản đối. Khi chuẩn bị bước vào một cửa hàng quần áo, ông dừng sững lại trên vỉa hè.

- Em đã có đủ những thứ em cần rồi, ông nhận xét. Nên không có chuyện em vào trong đó đâu.

- Một món quà cho anh, một món quà cho em, Alice vừa đòi hỏi vừa đẩy ông vào bên trong.

Chỉ chút nữa thì họ chạm mặt Kirk Harvey, ông ta đi ngang qua cửa hàng rồi dừng lại trước một bức tường bằng gạch. Ông ta lấy từ trong túi ra một lọ hồ, một cái bút lông, rồi dán lên tường một tấm áp phích mà ông ta vừa cho in ra.

THỬ VAI

Để phục vụ cho buổi trình diễn vở kịch nổi tiếng:

Đêm đen

Đạo diễn thiên tài và vĩ đại vô cùng nổi tiếng

TÌM KIẾM:

CÁC DIỄN VIÊN - CÓ HOẶC CHƯA CÓ

KINH NGHIỆM

Đoán trước là sẽ thành công trên toàn thế giới!

Đảm bảo sẽ nổi tiếng với tất cả mọi người!

Lương khủng!

Diễn thử vào thứ Hai, ngày 14, lúc 10 giờ

Tại Nhà hát lớn Orphea.

Lưu ý:

KHÔNG CÓ CHỖ CHO TẤT CẢ MỌI NGƯỜI!!!!!

Chấp nhận, thậm chí là khuyến khích, mọi loại hình quà tặng!

Cách đó vài trăm mét, đang đi dạo trên phố chính, Jerry và Dakota Eden đọc được một trong số những tấm áp phích mà Kirk đã dán.

- Một buổi diễn thử cho một vở kịch, Jerry đọc cho con gái nghe. Hay chúng ta thử xem sao? Khi còn nhỏ, con luôn tưởng tượng mình sẽ trở thành nữ diễn viên đấy.

- Chắc chắn là không phải trong một vở kịch dành cho những kẻ ngu ngốc, Dakota đáp lại.

- Hãy thử vận may của chúng ta xem, rồi chúng ta sẽ thấy, Jerry trả lời, cố duy trì niềm phấn khích.

- Ở đây viết rõ là buổi diễn thử sẽ tổ chức vào ngày thứ Hai, Dakota than thở. Chúng ta sẽ ở lại cái nơi đồng không mông quanh này bao lâu?

- Bố cũng không biết nữa, Dakota ạ, Jerry ngán ngẩm. Cần bao lâu thì ở chừng đó. Chúng ta vừa mới đến nơi, đừng có bắt đầu nữa. Con có dự định làm chuyện gì khác sao? Đi học đại học chăng? Ô không đâu, bố quên mất, con chẳng ghi danh vào trường nào cả.

Dakota dỗi dằn và tiếp tục bước đi, vượt trước ông bố. Hai người đến trước hiệu sách của Cody. Dakota bước vào, ngắm nghía các dãy sách, đầy say mê. Trên một cái bàn, cô nhìn thấy một cuốn từ điển. Cô nhặt nó lên rồi lật giở vài trang. Từ này kéo theo từ kia, cô xem lướt các định nghĩa. Cô cảm thấy ông bố đang đứng sau lưng.

- Đã lâu lắm rồi con không nhìn thấy một cuốn từ điển, cô bảo ông.

Cô cầm cuốn từ điển, rồi lục lọi trong dãy tiểu thuyết. Cody đến bên cô.

- Cô tìm thứ gì đặc biệt chăng? Anh hỏi.

- Một tiểu thuyết hay, Dakota trả lời. Đã lâu rồi tôi không đọc gì cả.

Anh nhận thấy cô đang kẹp cuốn từ điển dưới cánh tay.

- Thứ này thì không phải là tiểu thuyết, anh mỉm cười bảo với cô.

- Như thế càng hay. Tôi sẽ mua nó. Tôi không nhớ lần cuối cùng mình lật giở một cuốn từ điển bằng giấy là khi nào nữa. Thường là tôi viết bài trên máy vi tính, và chương trình soát lỗi sẽ sửa các lỗi giúp tôi.

- Thật là một thời đại lạ lùng, Cody thở dài.

Dakota gật đầu rồi nói tiếp:

- Khi còn nhỏ, tôi thường tham gia các cuộc thi đánh vần. Bố tôi là người luyện cho tôi. Chúng tôi dành thời gian để đánh vần các từ, chuyện đó khiến mẹ tôi cáu điên. Có một thời gian, tôi có thể ngồi nhiều giờ liền để đọc từ điển, và ghi nhớ cấu trúc của những từ phức tạp nhất. Xem nào, anh thử chọn ngẫu nhiên một từ đi.

Cô đưa cuốn từ điển cho Cody, anh thích thú cầm lấy nó và mở ngẫu nhiên một trang. Anh xem lướt cả trang rồi đọc:

- Holosystolique[*].

* Thuộc về toàn tâm thu.

- Dễ ợt: h-o-l-o-s-y-s-t-o-l-i-q-u-e.

Cody nở một nụ cười ranh mãnh.

- Cô từng đọc từ điển thật sao?

- Ồ, cả ngày ạ.

Dakota phá lên cười, đột nhiên như thể có ánh sáng tỏa ra từ người cô.

- Cô từ đâu đến vậy? Cody hỏi.

- New York. Tôi tên là Dakota.

- Tôi tên là Cody.

- Tôi rất thích hiệu sách của anh, Cody ạ. Tôi đã từng muốn trở thành nhà văn.

Khuôn mặt cô bỗng như tối sầm lại.

- Đã từng muốn? Cody nhắc lại. Có điều gì ngăn cản cô vậy? Thậm chí có lẽ cô còn chưa đến 20 tuổi.

- Tôi không còn viết được nữa.

- Không còn ư? Ý cô muốn nói gì?

- Tôi không còn viết được nữa từ khi tôi làm một việc rất nghiêm trọng.

- Cô đã làm gì?

- Chuyện kinh khủng lắm, tôi không thể kể lại được.

- Cô có thể viết về chuyện đó, Cody gợi ý.

- Tôi biết, bác sĩ tâm lý cũng bảo tôi thế. Nhưng nó không thoát ra được. Chẳng có gì thoát ra được. Bên trong tôi hoàn toàn trống rỗng.

Tối đó, Jerry và Dakota ăn tối ở Café Athéna. Jerry biết rằng Dakota vẫn luôn ưa thích nhà hàng này: ông đã hy vọng sẽ làm cô vui lòng khi đưa cô đến đây. Nhưng cô vẫn giận dỗi trong suốt bữa ăn.

- Tại sao bố lôi chúng ta đến đây? Cuối cùng cô cũng hỏi, trong lúc lật đi lật lại món mì hải sản.

- Bố tưởng con thích chỗ này, ông bố bào chữa.

- Con đang nói về Orphea. Tại sao bố đưa con đến đây?

- Bố nghĩ nơi này sẽ tốt cho con.

- Bố nghĩ rằng nơi này sẽ tốt cho con sao? Hay là bố muốn cho con thấy con đã làm bố thất vọng đến thế nào, và nhắc nhở con rằng vì con mà bố đã bị mất ngôi nhà?

- Dakota, làm sao con có thể nói ra những điều kinh khủng như thế!

- Con đã phá hỏng cuộc đời bố, con biết rất rõ điều đó!

- Dakota, con phải chấm dứt ngay việc lúc nào cũng tự trách mình như thế, con phải tiến về phía trước, con phải tái tạo bản thân.

- Như vậy là bố vẫn không hiểu sao? Con không bao giờ có thể sửa chữa những gì con đã làm, bố ạ! Con căm thù thành phố này, con căm thù tất cả, con căm thù cuộc đời!

Cô không thể ngăn nổi dòng nước mắt, liền trốn vào trong phòng vệ sinh để không ai nhìn thấy cô đang khóc. Khi rốt cuộc cô cũng đi ra, chừng hai mươi phút sau, cô hỏi ông bố xem họ có thể quay về khách sạn được không.

Jerry không nhận thấy là ở mỗi phòng ngủ cá nhân trong phòng suite đều có một quầy minibar. Không gây tiếng động, Dakota mở cửa tủ, lấy một cái cốc rồi lấy trong tủ lạnh mini một chai vodka cỡ nhỏ. Cô rót rượu vào cốc rồi uống vài ngụm. Sau đó, cô lục trong ngăn tủ đựng đồ lót, lấy ra một ống thuốc đựng ketamin. Leyla vẫn thường nói rằng đó là phương cách tiện dụng và kín đáo nhất để cất ma túy.

Dakota bẻ gãy đầu ống thuốc rồi dốc hết chỗ bột trắng vào trong cốc. Cô dùng đầu ngón tay khuấy lên rồi dốc một hơi cạn sạch.

Vài phút sau, cô nhận thấy cảm giác dễ chịu dâng lên. Thân thể cô nhẹ nhõm hơn. Hạnh phúc hơn. Cô nằm dài ra giường và ngắm nghía trần nhà, nơi lớp sơn trắng dường như đang chầm chậm vỡ ra, để lộ một bức bích họa tuyệt đẹp: cô nhận ra ngôi nhà ở Orphea, và muốn dạo chơi ở bên trong.

Orphea, mười năm trước

Tháng Bảy năm 2004

Tiếng ồn ào vui vẻ ngự trị bàn ăn sáng trong căn nhà nghỉ hè xa hoa tráng lệ của gia đình Eden, nằm ngay bên bờ đại dương, trên đường Ocean Road.

- Acuponcture[*], Jerry ranh mãnh tuyên bố.

* Châm cứu.

Dakota, 9 tuổi, bĩu môi và chun mũi đầy vẻ tinh nghịch, khiến mẹ cô nở nụ cười đầy quyến rũ trong lúc quan sát cô. Rồi, cương quyết đưa tay vớ lấy chiếc thìa đang để trong bát, cô bé khuấy sữa để lấy ra những miếng ngũ cốc có hình chữ cái và chậm rãi đánh vần:

- A-c-u-p-o-n-c-t-u-r-e.

Cứ đọc xong một chữ cái, cô bé lại đặt miếng ngũ cốc tương ứng lên một chiếc đĩa để bên cạnh. Rồi ngắm nghía kết quả cuối cùng, đầy vẻ thỏa mãn.

- Hoan hô con yêu! Bố cô thốt lên, đầy ấn tượng.

Mẹ cô vừa vỗ tay vừa cười.

- Con làm thế nào mà được như thế? Mẹ cô hỏi.

- Con không biết, mẹ ạ. Con nhìn thấy chữ đó trong đầu con, giống như một bức ảnh, và thường là chính xác.

- Thử lại lần nữa nào, Jerry đề xuất. Rhododendron[*].

* Cây đỗ quyên.

Dakota đảo mắt, khiến bố mẹ cô rất thích thú, rồi thử đánh vần chữ cái đó, chỉ thiếu có chữ “h”.

- Gần đúng! Ông bố khen ngợi.

- Ít ra con cũng học được một từ mới, Dakota triết lý. Bây giờ con sẽ không bị nhầm nữa. Con có thể ra bể bơi được không?

- Đi nào, con mặc áo bơi vào đi, mẹ cô mỉm cười trả lời.

Cô bé kêu lên một tiếng vui vẻ rồi vội vã rời khỏi bàn ăn. Jerry âu yếm nhìn theo cô bé biến mất trong hành lang, còn Cynthia nhân lúc yên tĩnh đó để đến ngồi lên đầu gối chồng.

- Cảm ơn tình yêu của em, vì đã là một người chồng và một người cha tuyệt vời đến thế.

- Cảm ơn em vì đã là một người phụ nữ cũng tuyệt vời không kém.

- Em không bao giờ có thể tưởng tượng mình hạnh phúc đến thế này, Cynthia nói với ông, đôi mắt lấp lánh tình yêu.

- Cả anh cũng thế. Chúng ta thật may mắn biết bao, Jerry tiếp lời.

một tờ giấy đã ố vàng vì thời gian, trên đó có một dòng chữ đánh máy: Nơi đây ĐÊM ĐEN bắt đầu. Chẳng khác nào điểm khởi đầu của một trò chơi săn tìm kho báu. Chi tiết cụ thể duy nhất mà chúng tôi có được là cú điện thoại gọi đi từ nhà hàng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.