Sự Thật Vụ Mất Tích Nữ Nhà Báo Stephanie Mailer

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Derek Scott

❊ ❊ ❊

Trung tuần tháng Chín năm 1994. Sáu tuần sau vụ án mạng giết chết bốn người.

Nếu các thông tin của đặc vụ Grace thuộc ATF là chính xác, thì đúng là chúng tôi đã lần đến tận ngọn nguồn của khẩu súng được sử dụng trong vụ án mạng: quán bar ở Ridgesport, đằng sau bàn quầy của quán đó ta có thể mua được những khẩu Beretta từ quân đội với số sê ri đã bị giũa mờ.

Theo yêu cầu của ATF, và để thể hiện thành ý, Jesse và tôi lập tức bỏ chốt mai phục ở Ridgesport. Chúng tôi chỉ còn việc chờ đợi ATF quyết định tiến hành khám xét, và dành thời gian đó cho các hồ sơ khác. Sự kiên nhẫn và chính sách ngoại giao của chúng tôi đã mang đến kết quả: cuối chiều một ngày trung tuần tháng Chín, đặc vụ Grace mời tôi và Jesse tham gia đợt truy bắt tầm cỡ mà họ thực hiện trong quán bar. Họ thu được ở đó nhiều súng và đạn dược, trong số đó có những khẩu Beretta thuộc lô hàng bị lấy cắp, và bắt một hạ sĩ lục quân có tên là Ziggy, sự sáng dạ ở mức độ tương đối của anh ta khiến ta nghĩ rằng anh ta chỉ là một thành viên của bộ máy thì đúng hơn là cái đầu quân sư trong một đường dây buôn bán vũ khí.

Trong vụ án đó, mỗi bên đều có lợi: cả ATF lẩn cảnh sát quân sự tham gia vụ án này đều cho rằng Ziggy không thể một mình có được số vũ khí trên. Về phần mình, chúng tôi cần biết anh ta bán những khẩu Beretta kia cho ai. Cuối cùng, chúng tôi đạt được một thỏa thuận chung. ATF để cho chúng tôi hỏi cung Ziggy, còn chúng tôi ký một thỏa thuận với tay hạ sĩ: anh ta cung cấp cho ATF tên của các đồng bọn, và đổi lại, anh ta được giảm án. Ai nấy đều hài lòng.

Chúng tôi cho Ziggy xem một lô ảnh, trong đó có một ảnh chụp Ted Tennenbaum.

- Ziggy này, chúng tôi rất muốn anh giúp chúng tôi, Jesse nói với anh ta.

- Tôi không còn nhớ rõ bất cứ khuôn mặt nào, tôi thề với các anh như thế.

Jesse liền để xuống trước mặt Ziggy bức ảnh chụp một chiếc ghế điện.

- Cái này, Ziggy ạ, anh nói bằng giọng bình thản, chính là thứ đang chờ đợi anh nếu anh không nói ra…

- Sao lại như thế được? Ziggy nghẹn giọng.

- Một trong những khẩu súng của anh đã được dùng để giết bốn người. Anh sẽ bị kết tội sát hại họ.

- Nhưng tôi chẳng làm gì cả! Ziggy gào lên.

- Điều đó thì anh hãy tự xoay xở với thẩm phán.

- Trừ khi trí nhớ của anh quay trở lại, con chim non bé bỏng ạ, Jesse giải thích vời anh ta.

- Hãy cho tôi xem các bức ảnh kia thêm lần nữa, tay hạ sĩ nài nỉ. Tôi đã không nhìn kỹ.

- Có lẽ anh muốn đứng gần cửa sổ để có nhiều ánh sáng hơn chăng? Jesse gợi ý.

- Vâng, lúc trước tôi không có đủ ánh sáng, Ziggy gật đầu.

- À phải rồi, đủ ánh sáng là điều kiện rất quan trọng đấy.

Tay hạ sĩ lại gần cửa sổ và ngắm nghía từng bức ảnh mà chúng tôi đưa cho anh ta.

- Tôi đã bán một khẩu súng cho gã này, anh ta khẳng định với chúng tôi.

Bức ảnh mà anh ta đưa cho chúng tôi chính là ảnh chụp Ted Tennenbaum.

- Anh chắc chứ? Tôi hỏi.

- Chắc chắn.

- Thế anh bán khẩu súng đó cho anh ta khi nào?

- Hồi tháng Hai. Tôi đã từng gặp anh ta ở quán bar, nhưng đó là nhiều năm về trước. Anh ta cần một khẩu súng. Anh ta có mang theo tiền mặt. Tôi đã bán cho anh ta một khẩu Beretta cùng đạn dược đi kèm. Sau đó tôi không bao giờ gặp lại anh ta nữa.

Jesse và tôi nhìn nhau đắc thắng: đã đủ cơ sở để tóm cổ Ted Tennenbaum rồi.

một tờ giấy đã ố vàng vì thời gian, trên đó có một dòng chữ đánh máy: Nơi đây ĐÊM ĐEN bắt đầu. Chẳng khác nào điểm khởi đầu của một trò chơi săn tìm kho báu. Chi tiết cụ thể duy nhất mà chúng tôi có được là cú điện thoại gọi đi từ nhà hàng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.