Tối 30 tháng Bảy năm 1994 này, ở Orphea, phải mất một thời gian để rốt cuộc những đồng nghiệp đầu tiên của chúng tôi trong đội cảnh sát hình sự cũng như cấp trên của chúng tôi, thiếu tá McKenna, đến được hiện trường vụ án. Sau khi tổng kết tình hình, ông kéo tôi ra một góc rồi hỏi:
- Derek này, chính cậu là người đầu tiên đến hiện trường phải không?
- Đúng thế, thưa sếp, tôi trả lời. Tôi và Jesse đã ở đây hơn một giờ đồng hồ. Là sĩ quan có cấp bậc cao nhất, tôi đã phải đưa ra vài quyết định, đặc biệt là dựng các chốt chặn trên đường quốc lộ.
- Cậu đã làm rất đúng. Và tôi thấy tình hình có vẻ được quản lý tốt. Cậu cảm thấy mình có đủ khả năng phụ trách vụ này không?
- Có, thưa sếp. Tôi sẽ rất vinh dự được nhận vụ này.
Tôi cảm thấy thiếu tá McKenna có chút lưỡng lự.
- Đây sẽ là vụ án lớn đầu tiên của cậu, ông nói, mà Jesse thì vẫn còn là một điều tra viên ít kinh nghiệm.
- Rosenberg có bản năng cảnh sát rất tốt, tôi đảm bảo. Hãy tin tưởng ở chúng tôi, thưa sếp. Chúng tôi sẽ không làm ông thất vọng đâu.
Sau một hồi suy nghĩ, cuối cùng thiếu tá McKenna cũng gật đầu:
- Tôi muốn dành cơ hội này cho các cậu, Scott ạ. Tôi rất quý Jesse và cậu. Nhưng đừng có làm hỏng việc đấy. Bởi vì, khi đồng nghiệp của các cậu biết được rằng tôi giao phó cho các cậu một vụ án tầm cỡ như thế này, họ sẽ ra sức mà bép xép. Mà này, họ chỉ có mỗi một việc là đến đây! Bọn họ đâu cả rồi, chết tiệt thật? Đi nghỉ chăng? Bọn khốn chết tiệt…
Thiếu tá McKenna gọi Jesse đến rồi cao giọng thông báo để các đồng nghiệp của chúng tôi cũng nghe thấy:
- Scott và Rosenberg, hai người sẽ phụ trách vụ này.
Tôi và Jesse đã quyết tâm không để cấp trên phải hối tiếc về quyết định của mình. Chúng tôi ở lại Orphea cả đêm, để thu thập những mắt xích đầu tiên phục vụ cho việc điều tra. Gần 7 giờ sáng tôi mới thả Jesse xuống trước cửa nhà anh, tại khu Queens. Anh mời tôi vào trong nhà uống cà phê và tôi nhận lời. Cả hai chúng tôi cùng mệt nhoài nhưng rất phấn khích trước vụ án này, nên khó mà ngủ được. Trong bếp, trong khi Jesse chuẩn bị pha cà phê, tôi bắt đầu ghi chép.
- Kẻ nào lại thù oán thị trưởng đến mức giết ông ấy cùng cả vợ con? Tôi cao giọng băn khoăn trong lúc ghi lại câu đó vào một tờ giấy mà Jesse dán trên cửa tủ lạnh.
- Phải hỏi những người gần gũi với ông ấy, Jesse gợi ý.
- Gia đình ông ấy đang làm gì trong tối khai mạc Liên hoan sân khấu nhỉ? Lẽ ra họ phải ở Nhà hát lớn chứ. Lại còn những va li đầy quần áo mà chúng ta tìm thấy trong xe. Tôi tin rằng họ đang chuẩn bị rời đi.
- Họ bỏ trốn ư? Nhưng tại sao?
- Jesse ạ, tôi nói, đó chính là điều chúng ta cần phải tìm ra.
Tôi dán một tờ giấy thứ hai lên tờ giấy trên đó cậu ta đã viết: Thị trưởng có kẻ thù không?
Natasha, hẳn là bị giọng nói của chúng tôi đánh thức, xuất hiện ở cửa bếp, vẫn còn ngái ngủ.
- Tối qua đã xảy ra chuyện gì vậy? Cô vừa hỏi vừa nép sát vào người Jesse.
- Một vụ thảm sát, tôi trả lời cô.
- Những vụ án mạng trong Liên hoan sân khấu ư? Natasha đọc trên cánh cửa tủ lạnh rồi mở tủ lạnh ra. Nghe có vẻ là một vở diễn trinh thám thú vị đó.
- Có thể như thế thật, Jesse gật đầu đồng tình.
Natasha lấy từ tủ lạnh ra sữa, trứng, bột rồi đặt lên bồn bếp để làm bánh, và tự rót cho mình một cốc cà phê. Cô vẫn nhìn những dòng chữ, rồi hỏi chúng tôi:
- Thế nào, giả thuyết đầu tiên của các anh là gì?