Sự Thật Vụ Mất Tích Nữ Nhà Báo Stephanie Mailer

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Jesse Rosenberg Thứ Hai Ngày 4 Tháng Tám Năm 2014 9 Ngày Sau Đêm Biểu Diễn Khai Mạc

❊ ❊ ❊

Lúc 7 giờ sáng, chúng tôi đổ bộ đến nhà Bird. Rốt cuộc, Michael đã được về nhà vào tối qua.

Chính Miranda là người mở cửa cho chúng tôi, và Derek lập tức còng tay cô ta lại.

- Miranda Bird, tôi nói với cô ta, cô bị bắt vì đã nói dối một sĩ quan cảnh sát và gây trở ngại cho một cuộc điều tra hình sự.

Michael từ trong bếp lao ra, theo sau là mấy đứa trẻ.

- Các người điên rồi! Ông ta hét lên, cố tìm cách can thiệp.

Lũ trẻ òa khóc. Tôi không thích hành động theo cách đó, nhưng chúng tôi không còn lựa chọn nào khác. Tôi vừa trấn an lũ trẻ vừa giữ chặt Michael, trong khi Derek đưa Miranda đi.

- Tình hình rất nghiêm trọng, tôi giải thích với Michael bằng giọng tâm sự. Những lời nói dối của Miranda đã gây hậu quả tồi tệ. Công tố viên đang rất giận dữ. Cô ấy sẽ không thoát khỏi án tù đâu.

- Nhưng đây chỉ là một cơn ác mộng! Michael hét lên. Hãy để tôi nói chuyện với công tố viên, chắc chắn đây là một vụ hiểu lầm.

- Tôi rất tiếc, Michael ạ. Đáng buồn thay, ông chẳng thể làm gì được. Ông phải thật mạnh mẽ. Vì lũ trẻ.

Tôi ra khỏi nhà Michael để vào trong xe cùng Derek. Michael liền lao chạy theo chúng tôi.

- Thả cô ấy ra! Ông ta hét lên. Thả vợ tôi ra, rồi tôi sẽ thú nhận tất cả.

- Ông có gì để thú nhận chứ? Tôi hỏi.

- Tôi sẽ nói với các anh nếu các anh hứa để cho vợ tôi yên.

- Thỏa thuận như thế đi, tôi trả lời.

Derek tháo chiếc còng đang khóa chặt cổ tay Miranda.

- Tôi muốn một thỏa thuận bằng văn bản của công tố viên, Bird nói rõ. Đảm bảo rằng Miranda không có nguy cơ nào hết.

- Tôi có thể thu xếp việc đó, tôi đảm bảo với ông ta.

Một giờ sau, trong một phòng hỏi cung thuộc trụ sở cảnh sát bang, Michael Bird đọc lại một bức thư có chữ ký của công tố viên, với nội dung là bảo vệ vợ ông ta không bị truy tố vì đã cố tình khiến chúng tôi đi lạc hướng điều tra. Ông ta ký tên vào tờ giấy rồi thú nhận với chúng tôi bằng giọng gần như nhẹ nhõm:

- Tôi đã giết Meghan Padalin. Cùng gia đình Gordon. Và Stephanie. Và Cody. Và Costico. Tôi đã giết tất cả bọn họ.

Tất cả im lặng hồi lâu. Hai mươi năm sau, rốt cuộc chúng tôi cũng nghe được một lời thú nhận. Tôi khuyến khích Michael nói cụ thể hơn nữa.

- Tại sao ông lại làm những chuyện đó? Tôi hỏi.

Ông ta nhún vai.

- Tôi đã thú nhận, đó là điều quan trọng nhất, không phải sao?

- Chúng tôi muốn hiểu. Ông không giống với chân dung một kẻ giết người, Michael ạ. Ông là một ông bố tốt. Làm sao một người như ông lại có thể giết chết bảy người được?

Michael ngập ngừng một lát.

- Thậm chí tôi còn không biết phải bắt đầu từ đâu, ông ta thì thầm.

- Hãy bắt đầu từ đầu, tôi gợi ý.

Ông ta đắm chìm vào ký ức, rồi cất tiếng:

- Tất cả bắt đầu vào một buổi tối cuối năm 1993.

Đầu tháng Mười hai năm 1993

Đó là lần đầu tiên Michael Bird đến Câu lạc bộ Ridge’s Club. Vả lại, đây cũng không phải là nơi ông ta ưa lui tới. Nhưng một trong số bạn bè của Michael đã ra sức nài nỉ để ông ta đi cùng. “Có một nữ ca sĩ với giọng hát tuyệt vời”, người kia đảm bảo với ông ta. Nhưng khi đến nơi, người khiến Michael sững sờ không phải là nữ ca sĩ mà là cô nhân viên tiếp tân ở cửa. Chính là Miranda. Đó là một cú sét đánh. Michael như bị bỏ bùa. Ông bắt đầu thường xuyên lui tới Ridge’s Club, chỉ để gặp cô. Ông yêu cô điên cuồng.

Lúc đầu, Miranda từ chối những lời tán tỉnh của Michael. Cô đã nói để ông hiểu rằng ông không nên tiếp cận cô. Ông đã nghĩ đó là một trò của cô để quyến rũ ông. Ông không nhìn thấy mối nguy hiểm. Cuối cùng, Costico nhận ra ông, và buộc Miranda phải gài bẫy ông ở nhà nghỉ. Lúc đầu cô từ chối. Nhưng một chầu dìm đầu vào bồn tắm đã buộc cô phải chấp thuận. Một tối tháng Một, rốt cuộc cô cũng hẹn gặp Michael ở nhà nghỉ. Chiều hôm sau ông đến gặp cô. Cả hai cùng cởi hết đồ, thế rồi Miranda, trần truồng nằm trên giường, nói với Michael: “Em vẫn còn vị thành niên, em còn đang đi học, anh có thấy phấn khích không?” Michael sững sờ: “Em nói với tôi là em đã 19 tuổi. Em thật điên rồ khi nói dối tôi như thế. Tôi không thể ở trong phòng này với em được.” Ông muốn mặc lại quần áo, nhưng bỗng nhìn thấy một gã khổng lồ đằng sau tấm rèm: là Costico. Hai người vật lộn nhau, cuối cùng Michael thoát được ra khỏi phòng, trần như nhộng, nhưng vẫn kịp nhặt được chùm chìa khóa xe. Costico lao theo ra đến tận bãi để xe, nhưng Michael đã kịp mở cửa xe rồi vớ lấy một chai xịt lacrymogen. Ông vô hiệu hóa Costico rồi bỏ trốn. Nhưng Costico tìm ra ông không chút khó khăn, và tẩn cho ông một trận nên thân, tại nhà ông, trước khi dùng vũ lực ép ông đến tận Ridge’s Club ngay lúc nửa đêm, khi Câu lạc bộ này đã đóng cửa. Michael thấy mình ở trong văn phòng. Cùng với Jeremiah. Miranda cũng có mặt ở đó. Jeremiah giải thích với Michael rằng từ nay trở đi ông phải làm việc cho hắn. Rằng ông là tay sai của hắn. Hắn nói với ông: “Chừng nào mày còn làm những việc chúng tao bảo mày làm, con bạn gái của mày còn được yên ổn.” Đúng lúc đó, Costico túm tóc Miranda và lôi cô đến tận bồn tắm. Gã dìm đầu cô trong nước suốt nhiều giây dài dằng dặc, rồi lặp lại động tác đó cho đến khi Michael hứa sẽ hợp tác.

- Vậy là ông trở thành một trong những tay sai của Jeremiah Fold, tôi nói.

- Đúng thế Jesse ạ, Michael trả lời tôi. Thậm chí còn là tay sai ưa thích của hắn. Tôi không thể từ chối hắn bất cứ điều gì. Chỉ cần tôi tỏ ra lưỡng lự, hắn lập tức gây chuyện với Miranda.

- Và ông không tìm cách báo cảnh sát sao?

- Làm thế quá rủi ro. Jeremiah có ảnh chụp toàn bộ các thành viên trong gia đình tôi. Một hôm, tôi đến nhà bố mẹ tôi, và thấy hắn ngồi trong phòng khách, đang uống trà. Tôi cũng lo sợ cho cả Miranda nữa. Tôi yêu cô ấy phát điên. Và cô ấy cũng yêu tôi như thế. Ban đêm, tôi đến gặp Miranda trong căn phòng của cô ấy tại nhà nghỉ. Tối muốn thuyết phục cô ấy trốn đi cùng tôi, nhưng cô ấy quá sợ hãi. Cô ấy nói rằng Jeremiah sẽ tìm thấy chúng tôi. Cô ấy nói: “Nếu Jeremiah biết em và anh nói chuyện với nhau, hắn sẽ giết cả hai chúng ta. Hắn sẽ khiến chúng ta biến mất, sẽ không ai tìm thấy xác chúng ta nữa.” Tôi đã hứa với Miranda là sẽ giải thoát cho cô ấy khỏi tình cảnh đó. Nhưng mọi việc trở nên phức tạp đối với tôi. Jeremiah đã quyết định lựa chọn café Athéna.

- Hắn đã tống tiền Ted Tennenbaum.

- Chính xác. Và anh đoán xem hắn đã giao nhiệm vụ đi lấy tiền hằng tuần cho ai? Cho tôi. Tôi có quen biết Ted đôi chút. Ở Orphea mọi người đều quen biết nhau. Khi tôi đến nói với Ted rằng Jeremiah cử tôi đến, Ted đã rút ra một khẩu súng và dí nòng súng vào trán tôi. Tôi tưởng anh ta muốn giết tôi. Tôi đã giải thích mọi chuyện với Ted. Tôi nói với anh ta rằng mạng sống của cô gái mà tôi yêu phụ thuộc vào sự hợp tác của tôi. Đó chính là sai lầm duy nhất mà Jeremiah Fold phạm phải. Vốn là người vô cùng tỉ mỉ, chú ý đến từng chi tiết nhỏ nhất, nhưng hắn lại không hình dung được rằng Ted và tôi có thể liên kết với nhau để chống lại hắn.

- Hai người đã quyết định giết hắn, Derek nói.

- Đúng thế, nhưng chuyện phức tạp lắm. Chúng tôi không biết phải tiến hành như thế nào. Ted là người ưa gây gổ, nhưng không phải là kẻ giết người. Với lại, phải làm sao để Jeremiah chỉ có một mình. Chúng tôi không thể xử lý hắn trước mặt Costico hay bất cứ người nào khác. Chúng tôi liền quyết định nghiên cứu các thói quen của hắn: hắn có thỉnh thoảng đi dạo một mình không? Hắn có thích chạy bộ trong rừng không? Phải tìm ra một thời điểm thuận lợi để giết hắn và loại bỏ xác hắn. Nhưng rồi chúng tôi phát hiện ra rằng Jeremiah là kẻ không thể động đến. Hắn còn thế lực hơn những gì Ted và tôi có thể tưởng tượng. Đám tay sai của hắn rình rập lẫn nhau, hắn có một mạng lưới thông tin đầy ấn tượng, hắn ăn dơ với cảnh sát. Hắn biết mọi chuyện.

Tháng Năm năm 1994

Michael đã rình hai ngày nay ở gần nhà Jeremiah, ông trốn trong xe để quan sát, thì bỗng cánh cửa xe bật mở: trước khi Michael kịp hành động, ông đã nhận ngay một cú đấm vào giữa mặt. Là Costico. Gã này, sau khi lôi ông ra khỏi khoang lái, đã kéo ông vào Câu lạc bộ. Jeremiah và Miranda đang chờ trong văn phòng. Jeremiah có vẻ giận dữ điên cuồng: “Mày rình rập tao, hắn nói với Michael. Mày định đi báo cảnh sát chăng?” Michael thề là không, nhưng Jeremiah không muốn nghe bất cứ lời nào. Hắn ra lệnh cho Costico hành hung Michael. Khi đã xong chuyện với ông, chúng chuyển sang Miranđa. Một cực hình bất tận. Miranda bị đánh bầm giập đến nỗi cô không thể ra ngoài trong suốt nhiều tuần liền.

Sau chuyện đó, vì sợ bị theo dõi, Michael và Ted Tennenbaum tiếp tục gặp nhau nhưng hết sức kín đáo, tại những địa điểm không thể ngờ đến, xa khỏi Orphea, để tránh nguy cơ bị nhìn thấy. Ted tâm sự với Michael:

- Chúng ta không thể tự mình giết chết Jeremiah được. Phải tìm kẻ nào đó không biết gì về hắn và thuyết phục kẻ đó giết hắn.

- Kẻ nào có thể chấp nhận làm một việc như vậy?

- Một kẻ nào đó cũng cần làm một việc tương tự. Đổi lại, chúng ta cũng giết một người. Một người mà chúng ta cũng không quen biết. Như thế, cảnh sát sẽ không bao giờ lần ra được chúng ta.

- Một người nào đó chưa từng làm hại gì đến chúng ta ư? Michael hỏi.

- Tin tôi đi, Tennenbaum nói, tôi không thích thú gì khi đưa ra đề xuất đó đâu, nhưng tôi không thấy có cách nào khác.

Sau khi suy nghĩ, Michael cho rằng có lẽ đó là giải pháp duy nhất để cứu Miranda. Ông ta sẵn sàng làm tất cả vì cô.

Vấn đề là phải tìm được đối tác, một kẻ chẳng có liên quan gì đến họ. Tìm thế nào bây giờ? Họ không thể đăng tin lên báo được.

Sáu tuần trôi qua. Trong lúc họ tìm kiếm đến tuyệt vọng một người nào đó, thì đến giữa tháng Sáu Ted liên lạc với Michael và bảo ông ta:

- Tôi tin là mình đã tìm ra kẻ chúng ta cần tìm rồi.

- Ai thế?

- Anh không biết là ai thì tốt hơn.

- Vậy là ông không hề biết đối tác mà Tennenbaum tìm được là ai? Derek hỏi.

- Đúng thế, Michael trả lời. Ted Tennenbaum là trung gian, là người duy nhất biết được hai bên đối tác. Như thế, toàn bộ các manh mối sẽ bị xóa sạch. Cảnh sát không thể lần ra đến chúng tôi bởi vì bản thân chúng tôi cũng không biết gì về danh tính của người kia. Ngoại trừ Tennenbaum, nhưng anh ta là người gan góc. Để chắc chắn là chúng tôi không liên lạc gì với nhau, Tennenbaum đã thống nhất với đối tác một phương pháp để trao đổi tên các nạn nhân. Anh ta nói với đối tác đó đại loại là: “Chúng ta không nên nói chuyện, không nên gặp nhau nữa. Ngày 1 tháng Bảy, anh hãy đến hiệu sách. Có một phòng không có ai vào, trưng bày sách của các nhà văn địa phương. Hãy chọn một cuốn, và viết tên nạn nhân vào bên trong. Không viết trực tiếp. Mà khoanh tròn các từ có chữ cái đầu tiên tương ứng với các chữ cái trong họ và tên của nạn nhân. Sau đó, gập góc cuốn sách lại. Đó sẽ là dấu hiệu nhận biết.”

- Và ông đã viết tên Jeremiah Fold bằng cách đó, Anna xen vào.

- Chính xác, trong cuốn kịch bản của Kirk Harvey. Còn đối tác của chúng tôi, anh ta chọn một cuốn sách viết về Liên hoan sân khấu. Anh ta viết tên Meghan Padalin. Cô bán hàng tốt bụng ở hiệu sách. Vậy ra cô ấy là người chúng tôi phải giết. Chúng tôi bắt đầu quan sát các thói quen của cô ấy. Ngày nào cô ấy cũng chạy bộ đến tận công viên trong khu Penfield Crescent. Chúng tôi định tông xe vào cô ấy. Chỉ còn phải xác định xem sẽ làm việc đó khi nào. Rõ ràng là đối tác của chúng tôi cũng có ý tưởng tương tự: ngày 16 tháng Bảy, Jeremiah chết trong một tai nạn đường bộ. Nhưng suýt thì chúng tôi thất bại: hắn đã hấp hối một thời gian, hắn có thể đã được cứu. Chúng tôi phải tránh rủi ro đó. Cả Ted và tôi đều là thiện xạ. Về phần tôi, bố tôi từng dạy tôi bắn súng trường ngay từ khi tôi còn rất nhỏ. Ông ấy nói tôi là một tài năng thực sự. Do đó, chúng tôi quyết định giết Meghan bằng súng. Như thế chắc chắn hơn.

Ngày 20 tháng Bảy năm 1994

Ted gặp Michael ở một bãi đỗ xe vắng vẻ.

- Chúng ta phải làm thôi, anh bạn ạ. Chúng ta phải giết cô gái đó.

- Chúng ta có thể bỏ qua vụ này không? Michael nhăn nhó. Chúng ta đã có được thứ mình muốn rồi.

- Tôi cũng muốn thế lắm, nhưng chúng ta phải thực hiện cho xong thỏa thuận. Nếu đối tác nghĩ rằng chúng ta coi thường ông ta, ông ta có thể nuôi thù hận với chúng ta. Tôi đã nghe Meghan nói chuyện lúc ở hiệu sách. Cô ta sẽ không đến buổi khai mạc Liên hoan sân khấu đâu. Cô ta vẫn chạy bộ như mọi ngày, và cả khu đó sẽ vắng tanh. Đó là một cơ hội vàng.

- Như vậy sẽ là tối khai mạc Liên hoan sân khấu, Michael thì thầm.

- Đúng thế, Tennenbaum vừa nói vừa kín đáo dúi vào tay Michael một khẩu Beretta. Này, cầm lấy cái này. Số hiệu súng đã bị giũa mòn. Sẽ không ai lần ra được anh đâu.

- Tại sao lại là tôi? Tại sao anh không làm việc đó?

- Bởi vì tôi biết danh tính của gã kia. Anh phải làm việc này, đây là cách duy nhất để xóa bỏ tất cả các manh mối. Cho dù cảnh sát có hỏi cung anh, thì anh cũng không thể nói với họ bất cứ điều gì. Tin tôi đi, kế hoạch này rất hoàn hảo. Với lại, anh đã nói với tôi rằng anh bắn rất tốt, không phải sao? Chỉ cần giết xong cô gái đó, chúng ta sẽ hoàn toàn tự do. Mãi mãi.

- Vậy là ngày 30 tháng Bảy năm 1994, ông đã ra tay hành động, Derek nói.

- Đúng thế. Tennenbaum nói với tôi rằng anh ta sẽ đi cùng tôi, và yêu cầu tôi đến đón anh ta tại Nhà hát lớn. Tối đó anh ta phải trực cứu hỏa. Anh ta đã đỗ chiếc xe tải nhỏ của mình đằng trước lối vào dành cho các nghệ sĩ để mọi người đều nhìn thấy nó, từ đó tạo được bằng chứng ngoại phạm. Chúng tôi cùng đến khu Penfield. Cả khu đều vắng vẻ. Meghan đã ở trong công viên. Tôi còn nhớ lúc đó tôi đã xem giờ: 19 giờ 10 phút. Ngày 30 tháng Bảy nấm 1994, lúc 19 giờ 10 phút, tôi sắp tước đoạt mạng sống của một con người. Tôi đã hít một hơi thật sâu, rồi lao về phía Meghan như một thằng điên. Cô ấy không hiểu có chuyện gì đang xảy đến với mình. Tôi bắn hai phát. Tôi bắn trượt. Cô ấy chạy về phía nhà ông thị trưởng. Tôi liền di chuyển theo, chờ đến khi cô ấy nằm đúng trong tầm ngắm rồi tiếp tục bóp cò. Cô ấy ngã gục xuống. Tôi lại gần và bắn vào đầu cô ấy. Để chắc chắn là cô ấy đã chết. Tôi gần như cảm thấy nhẹ nhõm. Một cảm giác siêu thực. Đúng lúc đó, tôi thấy con trai thị trưởng đang nhìn tôi, từ đằng sau tấm rèm phòng khách. Thằng bé làm gì ở đó? Tại sao nó lại không ở Nhà hát lớn cùng bố mẹ nó? Mọi chuyện diễn ra trong tích tắc. Tôi không suy nghĩ gì cả. Tôi chạy đến cửa ngôi nhà, tâm trạng vô cùng lo âu. Adrenaline khiến sức lực của tôi tăng lên gấp bội, tôi đạp một phát tung cánh cửa. Và tôi đối mặt với vợ thị trưởng, Leslie, bà ta đang sắp xếp đồ đạc vào một chiếc va li. Phát súng cứ thế bắn ra. Bà ấy gục xuống. Rồi tôi nhắm vào thằng bé đang chạy trốn. Tôi bắn nhiều phát liền, cả vào bà mẹ nữa, để chắc chắn là cả hai mẹ con đều đã chết. Rồi tôi nghe thấy tiếng động trong phòng bếp. Đó là thị trưởng Gordon, ông ta đang tìm cách trốn từ cửa sau. Tôi phải làm gì, ngoài việc bắn hạ cả ông ta? Khi tôi ra khỏi nhà, Ted đã bỏ trốn. Tôi đến Nhà hát lớn để trà trộn vào đêm khai mạc Liên hoan sân khấu, sao cho mọi người đều nhìn thấy tôi. Tôi giữ khẩu súng trong người, vì không biết phải vứt nó đi bằng cách nào, vứt ở đâu.

Mọi người cùng im lặng trong một lát.

- Sau đó thì sao? Derek hỏi. Đã xảy ra chuyện gì?

- Tôi không còn liên hệ gì với Ted nữa. Theo cảnh sát, chính thị trưởng là người bị nhắm đến, còn Meghan chỉ là nạn nhân bị liên đới. Vụ điều tra đã đi theo một hướng khác. Chúng tôi được che giấu. Không có bất cứ cách nào để lần tới tận chúng tôi được.

- Chỉ có điều chính Charlotte đã mượn chiếc xe tải nhỏ của Ted để đến gặp thị trưởng Gordon mà không hỏi ý kiến Ted, ngay trước khi hai người đến nơi.

- Hẳn là chúng tôi suýt thì gặp Charlotte, vì chúng tôi đến nơi ngay sau bà ấy. Chỉ khi một nhân chứng nhận ra chiếc xe đằng trước nhà hàng café Athéna thì mọi chuyện mới vỡ lở. Ted bắt đầu hoảng hốt. Anh ta đã liên lạc với tôi. Anh ta nói với tôi: “Tại sao anh lại giết tất cả những người đó?” Tôi trả lời: “Bởi vì họ đã nhìn thấy tôi.” Và thế là Ted bảo tôi: “Thị trưởng Gordon chính là đối tác của chúng ta! Chính ông ta là người đã giết Jeremiah! Chính ông ta là người muốn chúng ta giết Meghan! Cả ông ta lẫn gia đình ông ta sẽ không bao giờ nói ra!” Ted liền kể cho tôi biết hồi giữa tháng Sáu, thị trưởng đã trở thành đồng minh của anh ta như thế nào.

Giữa tháng Sáu năm 1994

Ngày hôm đó, Ted Tennenbaum đến nhà thị trưởng Gordon để nói chuyện với ông về café Athéna. Anh ta muốn cùng Gordon đi đến một thỏa thuận hòa bình. Anh ta không thể chịu đựng cảnh căng thẳng thường trực. Thị trưởng Gordon đón tiếp anh ta trong phòng khách nhà mình. Lúc đó là cuối chiều. Qua cửa sổ, Gordon nhìn thấy một ai đó trong công viên. Từ vị trí của mình, Ted không thể nhìn thấy người đó là ai. Thị trưởng liền lên tiếng, vẻ mặt u ám:

- Một số người lẽ ra không nên sống.

- Ai vậy?

- Không có gì quan trọng đâu.

Lúc đó, Ted cảm thấy rằng Gordon có lẽ chính là kiểu người mà anh ta đang tìm kiếm. Anh ta liền quyết định nói với Gordon về dự định của mình.

Tại trụ sở cảnh sát bang, Michael nói với chúng tôi:

- Tôi đã giết chết đối tác của chúng tôi mà không biết. Kế hoạch thiên tài của chúng tôi đã thất bại thảm hại. Nhưng tôi tin chắc là cảnh sát sẽ không thể bắt Ted bởi vì anh ta không phải là kẻ sát nhân. Đó là vì tôi không nghĩ họ sẽ lần ra được kẻ bán vũ khí. Rồi lần ra Ted. Anh ta đã trốn ở nhà tôi một thời gian. Anh ta không để tôi được lựa chọn. Chiếc xe tải nhỏ của anh ta đỗ trong ga ra nhà tôi. Rốt cuộc, rồi người ta sẽ phát hiện ra anh ta. Tôi sự chết khiếp: nếu cảnh sát tìm ra anh ta, tôi cũng tiêu đời luôn. Cuối cùng, tôi đành tống anh ta ra khỏi nhà bằng chính khẩu súng mà tôi vẫn còn giữ. Anh ta bỏ trốn, và nửa giờ sau, đã bị cảnh sát truy đuổi. Anh ta chết vào ngày hôm đó. Cảnh sát coi anh ta là kẻ sát nhân. Tôi được an toàn. Mãi mãi. Tôi đã tìm lại Miranda, và chúng tôi không bao giờ rời nhau nữa. Không ai biết gì về quá khứ của cô ấy. Đối với gia đình Miranda, cô ấy đã bỏ nhà đi bụi hai năm rồi lại trở về.

- Miranda có biết rằng ông đã giết Meghan cùng gia đình Gordon không?

- Không, cô ấy không biết gì cả. Nhưng cô ấy vẫn nghĩ rằng tôi đã loại bỏ Jeremiah.

- Đó chính là lý do khiến cô ấy nói dối tôi khi tôi hỏi thông tin cô ấy hôm trước, Anna hiểu ra.

- Đúng thế, cô ấy đã bịa ra câu chuyện hình xăm để bảo vệ tôi. Cô ấy biết rằng vụ điều tra có liên quan đến cả Jeremiah Fold, và cô ấy sợ rằng các anh sẽ lần ra tôi.

- Thế còn Stephanie Mailer? Derek hỏi.

- Ostrovski đã đặt hàng cô ấy tiến hành một cuộc điều tra. Một hôm cô ấy đến Orphea để nói với tôi chuyện đó rồi chúi mũi nghiên cứu các tài liệu lưu trữ của tờ báo. Tôi đã đề nghị cô ấy nhận một công việc ở Thời báo Orphea để có thể theo dõi cô ấy. Tôi vẫn hy vọng cô ấy không phát hiện ra điều gì. Trong suốt nhiều tháng, cô ấy đã giậm chân tại chỗ. Tôi cố gắng đánh lạc hướng bằng cách gọi cho cô ấy nhiều cuộc điện thoại nặc danh từ các bốt điện thoại công cộng. Tôi hướng cô ấy về phía các tình nguyện viên và Liên hoan sân khấu, vốn chỉ là một hướng điều tra sai lầm. Tôi hẹn cô ấy nhiều lần ở Kodiak Grill nhưng không đến, để có thêm thời gian.

- Và ông cũng đã tìm cách định hướng cả chúng tôi theo hướng điều tra về Liên hoan sân khấu, tôi nhận xét.

- Đúng thế, ông ta thừa nhận. Nhưng Stephanie đã tìm thấy dấu vết của Kirk Harvey, ông ta đã nói với cô ấy rằng chính Meghan mới là cái đích bị nhắm đến, chứ không phải là Gordon. Cô ấy tiết lộ chuyện đó với tôi. Cô ấy muốn nói chuyện đó với cảnh sát bang, nhưng không phải trước khi tiếp cận được với hồ sơ điều tra vụ án. Tôi phải làm gì đó, nếu không cô ấy sẽ phát hiện ra tất cả. Tôi liền gọi cho cô ấy một cuộc điện thoại nặc danh, nói rằng sẽ tiết lộ với cô ấy một thông tin quan trọng vào ngày 23 tháng Sáu, và hẹn gặp cô ấy ở Kodiak Grill.

- Ngày cô ấy đến trụ sở cảnh sát bang, tôi nói.

- Tôi không biết mình sẽ phải làm gì tối đó. Tôi không biết nên nói chuyện với cô ấy, hay bỏ trốn. Nhưng tôi biết rằng tôi không muốn mất tất cả. Cô ấy đến Kodiak Grill lúc 18 giờ, như đã thống nhất với tôi. Tôi ngồi khuất ở một bàn trong góc. Tôi quan sát cô ấy suốt buổi tối. Rốt cuộc, lúc 22 giờ, cô ấy rời đi. Tôi phải làm gì đó. Tôi gọi cho cô ấy từ ca bin điện thoại của nhà hàng. Tôi hẹn cô ấy ở bãi đỗ xe trên bãi biển.

- Và ông đã đến đó.

- Đúng thế, cô ấy đã nhận ra tôi. Tôi nói rằng tôi sẽ giải thích mọi chuyện với cô ấy, rằng tôi sẽ cho cô ấy xem một thứ rất quan trọng. Cô ấy vào xe tôi.

- Ông muốn đưa cô ấy đến hòn đảo nhỏ trên hồ Castors và giết cô ấy?

- Đúng thế, sẽ không ai tìm thấy cô ấy ở đó. Nhưng khi chúng tôi đến hồ Cerfs, cô ấy đã hiểu ra tôi đang rắp tâm làm gì. Tôi không biết cô ấy làm thế nào mà biết được. Hẳn là nhờ bản năng. Cô ấy lao ra khỏi xe, chạy băng ngang rừng, tôi đuổi theo và bắt được cô ấy trên bờ hồ. Tôi đã dìm chết cô ấy. Tôi đẩy cái xác xuống nước, nó chìm luôn. Tôi quay trở lại xe. Đúng lúc đó có một người lái xe đi qua trên đường. Tôi hoảng loạn, tôi bỏ trốn. Cô ấy đã để lại cái xắc tay trong xe. Có chìa khóa của cô ấy. Tôi liền đến căn hộ của cô ấy để lục lọi.

- Ông muốn tìm kết quả điều tra của cô ấy, Derek hiểu ra. Nhưng ông không tìm thấy gì cả. Thế nên ông đã tự gửi cho mình một tin nhắn từ điện thoại của Stephanie để khiến mọi người tin rằng cô ấy đi vắng, nhằm tranh thủ thời gian. Rồi ông ngụy tạo vụ đột nhập vào tòa soạn báo để lấy máy vi tính của cô ấy, vụ đột nhập chỉ bị mọi người phát hiện ra vài ngày sau đó.

- Đúng thế, Michael gật đầu. Tối đó, tôi vứt bỏ cái xắc tay và điện thoại di động của cô ấy. Tôi giữ lại chùm chìa khóa vì nó có thể hữu ích với tôi. Ba ngày sau, khi anh đến Orphea, tôi đã phát hoảng, Jesse ạ. Tối đó, tôi quay trở lại căn hộ của Stephanie, lục tung khắp chỗ. Nhưng anh xuất hiện, trong khi tôi vẫn tưởng rằng anh đã rời thành phố. Tôi không có lựa chọn nào khác ngoài việc tấn công anh bằng chai xịt lacrymogen để có thể bỏ trốn.

- Và sau đó, ông đã thu xếp để tiếp cận sát sao với vở kịch và vụ điều tra, Derek nói.

- Đúng thế. Và tôi đã buộc phải giết Cody. Tôi biết rằng anh ấy đã nói chuyện với các anh về cuốn sách của Bergdorf. Chính trong một bản in cuốn sách đó, thị trưởng Gordon đã viết tên của Meghan. Tôi bắt đầu hình dung là mọi người đều biết những chuyện tôi đã làm vào năm 1994.

- Sau đó, ông cũng giết chết cả Costico, bởi vì hắn có khả năng khiến chúng tôi lần ra ông.

- Đúng thế. Khi Miranda kể với tôi rằng các anh đã hỏi thông tin cô ấy, tôi nghĩ rằng các anh sẽ nói chuyện với Costico. Tôi không biết liệu hắn có nhớ tên tôi không, nhưng tôi không thể chấp nhận rủi ro. Tôi theo hắn từ Câu lạc bộ về đến nhà hắn, để biết địa chỉ. Tôi bấm chuông, tôi dùng súng đe dọa hắn. Tôi chờ đến đêm, trước khi buộc hắn chở tôi đến tận hồ Castors, rối chèo xuồng đến tận hòn đảo nhỏ. Sau đó tôi bắn hắn và chôn hắn ở đó.

- Và sau đó là vở kịch được công diễn trong đêm khai mạc Liên hoan sân khấu, Derek nói. Ông nghĩ rằng Kirk Harvey biết được danh tính của ông?

- Tôi muốn dự phòng mọi tình huống bất ngờ. Tôi mang một khẩu súng vào Nhà hát lớn vào hôm trước ngày khai mạc. Trước khi Nhà hát bị lục soát. Rồi tôi tham dự buổi diễn, náu mình trên giá đèn chiếu ngay bên trên sân khấu, sẵn sàng bắn vào các diễn viên.

- Ông đã bắn Dakota, vì nghĩ rằng cô ấy sắp nói ra tên ông.

- Tôi đã trở nên hoang tưởng. Tôi không còn là chính mình nữa.

- Thế còn tôi? Anna hỏi.

- Tối hôm thứ Bảy, khi tôi và cô đến nhà tôi, tôi thực sự muốn gặp các con gái tôi. Tôi nhìn thấy cô ra khỏi phòng tắm và xem bức ảnh đó. Tôi lập tức đoán ra là cô đã hiểu được điều gì đó. Sau khi thoát khỏi hồ Castors, tôi đã để xe cô trong rừng. Tôi tự đập đầu mình bằng một hòn đá rồi trói tay mình bằng một đoạn dây thừng mà tôi tìm được.

- Vậy là ông làm tất cả những chuyện này để bảo vệ bí mật của mình? Tôi hỏi.

Michael nhìn thẳng vào mắt tôi.

- Khi anh đã giết người một lần, anh có thể giết người thêm lần nữa. Và khi anh đã giết người hai lần, anh có thể giết toàn bộ nhân loại. Không còn giới hạn nào nữa.

- Các cậu đã đúng ngay từ đầu, thiếu tá McKenna nói với chúng tôi khi ra khỏi phòng hỏi cung. Ted Tennenbaum đúng là thủ phạm. Nhưng hắn không phải là thủ phạm duy nhất. Hoan hô các cậu.

- Cảm ơn sếp, tôi trả lời.

- Jesse này, chúng tôi có thể hy vọng rằng cậu sẽ ở lại ngành cảnh sát thêm một thời gian nữa không? Thiếu tá McKenna hỏi. Tôi đã cho dọn dẹp phòng làm việc của cậu. Còn cậu, Derek, nếu cậu muốn quay về đội hình sự, đang có một chỗ chờ cậu đấy.

Derek và tôi hứa sẽ suy nghĩ về chuyện đó.

Trong lúc chúng tôi rời khỏi trụ sở cảnh sát bang, Derek đề nghị với Anna và tôi:

- Hai người muốn đến nhà tôi dùng bữa tối nay không? Darla nấu món rô ti. Chúng ta có thể ăn mừng vụ điều tra kết thúc.

- Anh thật tử tế, Anna nói, nhưng tôi đã hứa với cô bạn Lauren của tôi là sẽ đến nhà cô ấy ăn tối rồi.

- Tiếc quá, Derek tiếc nuối. Còn cậu thì sao, Jesse?

Tôi mỉm cười:

- Tôi ấy à, tối nay tôi có hẹn.

- Thật sao? Derek ngạc nhiên.

- Với ai vậy? Anna muốn biết.

- Lúc khác tôi sẽ kể với hai người.

- Anh chàng thích giữ bí mật cơ đấy, Derek thích thú.

Tôi chào hai người họ rồi lên xe để trở về nhà.

Tối đó, tôi đến một nhà hàng Pháp nhỏ ở Sag Harbor, nơi tôi đặc biệt ưa thích. Tôi chờ cô bên ngoài, cùng với một bó hoa. Rồi tôi nhìn thấy cô xuất hiện. Anna. Trông cô thật rạng rỡ. Cô choàng tay ôm tôi. Bằng một cử chỉ đầy âu yếm, tôi đặt bàn tay lên dải băng quấn trên mặt cô. Cô mỉm cười với tôi, và chúng tôi hôn nhau thật lâu. Rồi cô hỏi tôi:

- Anh có nghĩ rằng Derek nghi ngờ điều gì đó không?

- Anh không nghĩ thế đâu, tôi thích thú trả lời.

Và tôi tiếp tục hôn cô.

một tờ giấy đã ố vàng vì thời gian, trên đó có một dòng chữ đánh máy: Nơi đây ĐÊM ĐEN bắt đầu. Chẳng khác nào điểm khởi đầu của một trò chơi săn tìm kho báu. Chi tiết cụ thể duy nhất mà chúng tôi có được là cú điện thoại gọi đi từ nhà hàng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.