Sự Thật Vụ Mất Tích Nữ Nhà Báo Stephanie Mailer

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Anna Kanner

❊ ❊ ❊

Thứ Sáu ngày 21 tháng Chín năm 2012. Cái ngày mà tất cả đều đảo lộn.

Cho đến tận lúc ấy, tất cả đều ổn. Cả trong công việc lẫn trong đời sống tình cảm của tôi với Mark. Tôi là điều tra viên thuộc sở cảnh sát quận 55. Mark làm luật sư trong văn phòng của bố tôi, đã phát triển được một mạng lưới khách hàng doanh nghiệp giúp anh duy trì được nguồn thu nhập đáng kể. Chúng tôi yêu nhau. Chúng tôi là một cặp đôi hạnh phúc. Trong công việc và ở nhà. Một cặp vợ chồng mới cưới hạnh phúc. Thậm chí tôi còn có cảm giác chúng tôi là những người hạnh phúc và viên mãn hơn phần lớn các cặp đôi mà chúng tôi biết, và thường được tôi mang ra so sánh.

Tôi tin rằng trở ngại đầu tiên trong mối quan hệ của chúng tôi là việc tôi thay đổi địa bàn làm việc trong ngành cảnh sát. Sau khi nhanh chóng chứng tỏ năng lực của mình trên thực địa, tôi được cấp trên đề nghị gia nhập một nhóm can thiệp giải cứu con tin, với tư cách là người đàm phán. Tôi đã xuất sắc vượt qua các bài kiểm tra cho chức vụ mới này.

Lúc đầu, Mark không hiểu rõ lắm về công việc mới của tôi. Cho đến khi tôi xuất hiện trên truyền hình, dù không muốn, trong một vụ bắt giữ con tin tại một siêu thị ở vùng Queens, vào đầu năm 2012. Mọi người nhìn thấy tôi trên màn hình, trong trang phục màu đen, cộng thêm chiếc áo chống đạn, tay cầm chiếc mũ chống đạn. Người nhà cũng như bạn bè tôi nhanh chóng gửi cho nhau những hình ảnh đó.

- Anh tưởng em là chuyên gia đàm phán cơ mà, Mark kinh hoàng nói sau khi xem hết cảnh quay.

- Đúng là như thế, tôi xác nhận.

- Cứ nhìn cách ăn mặc của em, thì có vẻ em thiên về hành động nhiều hơn là tư duy.

- Mark, em làm ở đơn vị xử lý các vụ bắt giữ con tin. Không thể mặc đồ tập yoga để xử lý những vấn đề kiểu đó.

Mark im lặng một lát, âu lo. Tự rót cho mình một ly rượu, hút vài điếu thuốc, rồi anh cảnh báo tôi:

- Anh không biết liệu anh có thể chịu đựng để em làm loại công việc ấy không.

- Khi cưới em, anh đã biết rõ các rủi ro trong nghề nghiệp của em rồi mà, tôi nhắc nhở.

- Không, khi anh quen biết em, em là điều tra viên. Em không làm công việc ngu ngốc này.

- Công việc ngu ngốc này? Mark, em cứu mạng sống của mọi người đấy.

Căng thẳng gia tăng sau khi một kẻ bệnh hoạn thẳng thừng ra tay với hai cảnh sát đang uống cà phê trong xe của họ, đỗ trên một đường phố ở Brooklyn, cửa sổ để mở.

Mark rất lo lắng. Buổi sáng, khi tôi đi làm, anh bảo tôi: “Anh hy vọng tối nay sẽ gặp lại em.” Nhiều tháng trôi qua, những câu nói bóng gió không còn đủ nữa: Mark càng lúc càng trở nên kiên quyết, thậm chí còn gợi ý tôi nên chuyển nghề.

- Tại sao em không đến văn phòng luật sư làm việc cùng anh, hả Anna? Em có thể giúp anh xử lý các hồ sơ phức tạp.

- Giúp anh ư? Anh muốn em trở thành trợ lý của anh sao? Anh nghĩ rằng em không đủ khả năng có được các hồ sơ riêng của mình chăng? Có cần phải nhắc anh là em cũng tốt nghiệp Đại học Luật giống anh không?

- Đừng có xuyên tạc câu nói của anh. Nhưng anh nghĩ rằng em nên nghĩ xa hơn tương lai trước mắt, và nghĩ đến việc làm bán thời gian xem.

- Bán thời gian? Tại sao lại làm việc bán thời gian?

- Anna này, khi chúng ta có con, em sẽ không rời xa chúng cả ngày đấy chứ?

Bố mẹ Mark là những người hãnh tiến, rất ít khi chăm sóc anh khi anh còn nhỏ. Việc đó đã để lại một vết thương trong lòng anh, và anh chữa trị vết thương ấy bằng cách làm việc cật lực, với ý nghĩ có thể một mình trang trải các chi tiêu trong gia đình, cho phép vợ có thể ở nhà nội trợ.

- Em sẽ không làm một bà nội trợ đâu, Mark ạ. Cả chuyện đó anh cũng biết từ trước khi cưới em mà.

- Nhưng em không cần phải đi làm nữa, Anna ạ, anh kiếm khá đủ tiền rồi!

- Em yêu công việc của em, Mark ạ! Em rất tiếc nếu việc ấy khiến anh khó chịu đến thế.

- Ít nhất thì em cũng hứa là sẽ suy nghĩ đến chuyện đó đi.

- Không đâu, Mark ạ! Nhưng anh đừng lo, chúng ta sẽ không giống bố mẹ anh đâu.

- Đừng có lôi bố mẹ anh vào chuyện này, Anna!

Tuy nhiên, anh lại lôi bố tôi vào chuyện này, bằng cách tâm sự với ông. Và một hôm, bố tôi nói chuyện với tôi, khi chỉ có hai bố con. Chính là vào thứ Sáu ngày 21 tháng Chín chết tiệt đó. Tôi vẫn nhớ hôm ấy là một ngày mùa thu tuyệt đẹp: ánh nắng rực rỡ tràn ngập New York, nhiệt độ trên 20 độ c. Hôm ấy tôi không đi làm, mà cùng bố tôi ăn trưa trên hàng hiên một nhà hàng nhỏ bán đồ ăn Ý mà cả hai bố con đều rất thích. Nhà hàng này không ở gần văn phòng luật của bố tôi, và tôi nghĩ rằng sở dĩ ông hẹn tôi ở đó vào một ngày trong tuần, là bởi ông muốn nói với tôi một chuyện gì đó quan trọng.

Quả đúng là như thế, chúng tôi vừa ngồi vào bàn, ông đã bảo tôi:

- Anna, con yêu, ba biết là vợ chồng con đang có chuyện trục trặc.

Suýt thì tôi nhả ngụm nước đang uống ra.

- Con có thể biết ai đã nói chuyện đó với ba không, hả ba? Tôi hỏi.

- Chồng con. Nó lo sợ cho con, con biết đấy.

- Con đã làm nghề này từ khi gặp anh ấy rồi, ba ạ.

- Thế nào, con sẽ hy sinh tất cả cho cái nghề cảnh sát ấy hay sao?

- Con thích công việc của mình. Liệu có người nào có thể tôn trọng điều đó không?

- Ngày nào con cũng mạo hiểm tính mạng của chính mình!

- Thôi nào, ba, con cũng có thể bị chết vì bị xe buýt cán khi ra khỏi nhà hàng này.

- Đừng có chơi chữ thế, Anna. Mark là một anh chàng tuyệt vời, đừng có giở trò ngốc nghếch với nó.

Ngay tối đó, Mark và tôi đã cãi nhau một trận kịch liệt.

- Em không thể tin được rằng anh lại đến khóc lóc với ba em cơ đấy! Tôi trách anh, đầy giận dữ. Chuyện của vợ chồng mình không liên quan đến ai khác ngoài chúng ta!

- Anh đã hy vọng là ba có thể khuyên giải em. Ông ấy là người duy nhất có chút ảnh hưởng đối với em. Nhưng nói cho cùng, em không nghĩ đến bất cứ điều gì khác ngoài niềm hạnh phúc nhỏ bé của riêng em. Em thật ích kỷ, Anna ạ.

- Em yêu công việc của mình, Mark ạ! Em là một cảnh sát giỏi! Chuyện ấy khó hiểu đến thế sao?

- Thế còn em, em có thể hiểu được rằng anh không thể chịu đựng nổi việc phải lo sợ cho em nữa hay không? Phải run rẩy khi điện thoại của em đổ chuông giữa đêm rồi em biến mất vì một ca khẩn cấp không?

- Đừng có ác cảm thế: chuyện đó có diễn ra thường xuyên đâu.

- Nhưng chuyện đó vẫn xảy ra. Nói thật lòng, Anna ạ, công việc này quá nguy hiểm! Nghề này không dành cho em!

- Thế làm sao anh biết nghề nào là dành cho em?

- Anh biết, thế thôi.

- Em tự hỏi làm sao anh có thể ngốc đến thế…

- Ba em cũng đồng ý với anh!

- Nhưng em không kết hôn với ba em, Mark ạ! Em không quan tâm ông ấy nghĩ gì!

Đúng lúc ấy, điện thoại của tôi đổ chuông. Nhìn trên màn hình, tôi biết đó là cấp trên của tôi. Vào giờ này thì chỉ có thể là một ca khẩn cấp, và Mark lập tức hiểu ra.

- Anna, làm ơn đi, đừng nghe cuộc gọi này.

- Mark, là cấp trên của em.

- Em đang được nghỉ mà.

- Đúng thế, Mark ạ. Vì thế mà nếu ông ấy gọi, tức là có chuyện quan trọng.

- Nhưng mẹ kiếp, em đâu có phải là cảnh sát duy nhất ở thành phố này?

Tôi lưỡng lự một lát. Rồi nghe máy.

- Anna, sếp tôi nói ở đầu dây đằng kia, có một vụ bắt giữ con tin trong một hiệu kim hoàn ở góc đại lộ Madison giao với phố 57. Khu đó đã bị phong tỏa. Chúng tôi cần một người đàm phán.

- Được rồi, tôi vừa nói vừa ghi lại địa chỉ vào một mảnh giấy. Hiệu kim hoàn đó tên là gì?

- Hiệu kim hoàn Sabar.

Tôi gác máy rồi vớ lấy túi đựng đồ nghề lúc nào cũng sẵn sàng bên cạnh cửa ra vào. Tôi muốn hôn Mark, nhưng anh đã biến vào trong bếp. Tôi thở dài buồn bã rồi rời đi. Khi ra khỏi nhà, qua cửa sổ phòng ăn nhà hàng xóm, tôi nhìn thấy gia đình họ đang sắp ăn xong bữa tối. Họ có vẻ hạnh phúc. Lần đầu tiên, tôi nghĩ rằng các cặp vợ chồng khác hẳn là phải viên mãn hơn vợ chồng tôi.

Tôi vào xe công vụ, bật đèn hiệu rồi lao đi trong bóng tối.

một tờ giấy đã ố vàng vì thời gian, trên đó có một dòng chữ đánh máy: Nơi đây ĐÊM ĐEN bắt đầu. Chẳng khác nào điểm khởi đầu của một trò chơi săn tìm kho báu. Chi tiết cụ thể duy nhất mà chúng tôi có được là cú điện thoại gọi đi từ nhà hàng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.