Trong phòng bệnh, nơi ông được theo dõi qua đêm, Michael kể với chúng tôi rằng ông bị tấn công trong lúc ra khỏi nhà:
- Lúc ấy tôi đang ở trong bếp. Tôi vừa gọi điện thoại cho vợ tôi. Đột nhiên tôi nghe thấy bên ngoài có tiếng động. Anna đang ở trong phòng vệ sinh, nên không thể là cô ấy được. Tôi ra ngoài xem có chuyện gì, và lập tức bị xịt khí lacrymogen, rồi nhận một cú đánh rất mạnh vào giữa mặt. Mọi thứ tối sầm. Khi tỉnh lại, tôi thấy mình đang nằm trong cốp một chiếc xe, hai tay bị trói chặt. Cốp xe đột ngột mở ra. Tôi giả vờ như vẫn đang bất tỉnh. Tôi bị kéo lê trên mặt đất. Tôi ngửi thấy mùi đất và mùi cây cỏ. Tôi nghe thấy tiếng động, như thể ai đó đang đào đất. Cuối cùng, tôi cũng mở hé mắt ra: tôi đang ở giữa rừng. Cách tôi vài mét, một gã đội mũ trùm kín mặt đang đào hố. Chính là phần mộ của tôi. Tôi nghĩ đến vợ tôi, đến các con tôi, tôi không muốn chết như thế này. Trong nỗ lực của cơn tuyệt vọng, tôi nhỏm dậy và bắt đầu chạy. Tôi trượt xuống một con dốc, tôi chạy nhanh hết khả năng băng qua khu rừng. Tôi nghe thấy kẻ đó chạy sau lưng, hắn đuổi theo tôi. Tôi bỏ xa được hắn. Rồi tôi đến một con đường. Tôi chạy theo con đường đó, hy vọng gặp được một chiếc xe, nhưng rốt cuộc tôi nhìn thấy một trạm xăng.
Sau khi chăm chú nghe câu chuyện của Michael, Derek bảo ông ta:
- Ông đừng kể chuyện nữa. Chúng tôi đã tìm thấy chìa khóa của Stephanie Mailer trong một ngăn kéo ở bàn làm việc của ông.
Michael tỏ vẻ bàng hoàng.
- Chìa khóa của Stephanie Mailer ư? Anh đang nói gì vậy? Chuyện đó hoàn toàn vô lý.
- Tuy nhiên đó lại là sự thật. Một chùm chìa khóa gồm có chìa khóa căn hộ, chìa khóa tòa soạn báo, chìa khóa xe hơi và chìa khóa một phòng chứa đồ.
- Đơn giản là không thể có chuyện đó được, Michael nói, ông ta có vẻ thực sự ngạc nhiên.
- Có phải là ông không, Michael? Tôi hỏi. Ông đã giết Stephanie? Và tất cả những người khác?
- Không! Đương nhiên là không, Jesse ạ! Rốt cuộc, chuyện này thật sự lố bịch! Ai đã tìm thấy chùm chìa khóa đó trong phòng làm việc của tôi?
Chúng tôi những muốn ông ta không đặt ra câu hỏi đó: chùm chìa khóa không do một cảnh sát tìm thấy trong khuôn khổ một cuộc lục soát, chúng chẳng có chút giá trị bằng chứng nào. Tôi không có cách nào khác, đành nói ra sự thật:
- Chính là Kirk Harvey.
- Kirk Harvey ư? Kirk Harvey vào phòng làm việc của tôi lục lọi, và như có phép màu, ông ta tìm thấy chùm chìa khóa của Stephanie trong đó sao? Chuyện đó chẳng có ý nghĩa gì hết! Lúc đó ông ta chỉ có một mình phải không?
- Đúng thế.
- Nghe này, tôi không biết tất cả những chuyện này có nghĩa là gì, nhưng tôi tin rằng Kirk Harvey đang đánh lừa các anh. Hệt như ông ta đã làm với vở kịch của mình. Rốt cuộc, đã xảy ra chuyện gì? Có phải tôi đang bị bắt không?
- Không, tôi trả lời.
Chùm chìa khóa của Stephanie Mailer không tạo thành một bằng chứng có giá trị. Kirk có thực sự tìm thấy nó trong phòng làm việc của Michael đúng như ông ta khẳng định không? Hay ông ta đã giữ nó ngay từ đầu? Trừ khi chính Michael đang tìm cách đánh lừa chúng tôi và tạo dựng cảnh ông ta bị tấn công? Là lời nói của Kirk chống lại lời nói của Michael. Một trong hai người họ đã nói dối chúng tôi. Nhưng là ai?
Vết thương trên mặt Michael rất nghiêm trọng và phải khâu nhiều mũi. Chúng tôi tìm thấy máu trên các bậc thềm nhà ông ta. Câu chuyện của ông ta có vẻ hợp lý. Việc Anna bị vứt lên băng ghế sau xe của cô cũng phù hợp với câu chuyện của Michael, ông ta khẳng định mình đã bị vứt vào cốp xe. Ngoài ra, chúng tôi đã lục soát nhà ông ta cũng như toàn bộ tòa soạn Thời báo Orphea, nhưng tuyệt đối không tìm thấy bất cứ thứ gì.
Sau khi gặp Michael, Derek và tôi sang thăm Anna ở phòng bên cạnh. Cả cô cũng đã phải qua đêm ở bệnh viện. Cô hồi phục khá tốt: một vết bầm máu xấu xí trên trán và một bên mắt tím đen. Cô đã thoát khỏi điều tồi tệ nhất: chúng tôi tìm thấy xác Costico bị chôn trên hòn đảo, gã bị bắn chết.
Anna không nhìn thấy kẻ tấn công cô. Cũng không nghe thấy giọng nói của hắn. Cô chỉ nhớ rằng khí lacrymogen đã khiến cô phải nhắm chặt mắt, và những cú đánh khiến cô bất tỉnh. Khi tỉnh lại, cô bị một chiếc túi vải chụp kín đầu. Còn về chiếc xe trong đó chúng tôi có thể tìm thấy một số dấu vết, nó vẫn chưa được tìm thấy.
Anna đã sẵn sàng rời bệnh viện, và chúng tôi đề nghị đưa cô về nhà. Trong hành lang bệnh viện, khi chúng tôi kể lại cho cô nghe câu chuyện của Michael, Anna tỏ vẻ nghi hoặc:
- Kẻ tấn công có thể đã để ông ta nằm trong cốp xe trong lúc lôi em ra hòn đảo đó ư? Để làm gì?
- Có lẽ chiếc xuồng không chịu nổi sức nặng của ba người lớn, tôi gợi ý. Có thể hắn định đi hai chuyến.
- Khi đến hồ Castors, Anna hỏi, các anh không nhìn thấy gì sao?
- Không, tôi trả lời. Bọn anh lập tức lao xuống nước.
- Vậy là chúng ta không thể làm gì chống lại Michael?
- Chẳng thể làm được gì nếu không có một bằng chứng không thể chối cãi.
- Nếu Michael không có gì phải tự trách mình, Anna vẫn băn khoăn, thì tại sao Miranda lại nói dối em? Cô ta kể với em là đã gặp Michael vài năm sau khi Jeremiah Fold chết. Nhưng em đã nhìn thấy trong phòng khách nhà họ một bức ảnh ghi ngày Giáng sinh năm 1994. Chỉ khoảng sáu tháng sau. Vào thời điểm đó, cô ta đã về nhà bố mẹ ở New York. Như vậy, cô ta chỉ có thể gặp Michael khi vẫn đang là tù nhân của Jeremiah.
- Em nghĩ rằng Michael có thể là gã đàn ông trong nhà nghỉ? Tôi hỏi.
- Đúng thế, Anna gật đầu. Và Miranda đã bịa ra câu chuyện về hình xăm để làm nhiễu các hướng điều tra.
Đúng lúc đó, chúng tôi bắt gặp Miranda Bird, cô ta đến bệnh viện để thăm chồng.
- Lạy Chúa, Anna, nhìn mặt cô kìa! Cô ta thốt lên. Tôi rất tiếc về những gì đã xảy đến với cô. Cô cảm thấy thế nào rồi?
- Tôi ổn.
Mirand quay sang phía chúng tôi:
- Các anh thấy rõ là Michael chẳng có liên quan gì đến việc này. Ông chồng tội nghiệp của tôi thế nào rồi?
- Chúng tôi đã tìm thấy Anna ở địa điểm mà cô chỉ cho chúng tôi, tôi lên tiếng.
- Kẻ đó có thể là bất cứ ai, chết tiệt thật! Mọi người trong vùng này đều biết hồ Castors. Các anh có bằng chứng gì không?
Chúng tôi không có bất kỳ bằng chứng cụ thể nào. Tôi có cảm giác một lần nữa phải trải qua vụ điều tra về Tennenbaum vào năm 1994.
- Cô đã nói dối tôi, Miranda ạ, Anna liến cất tiếng. Cô nói với tôi là đã gặp Michael nhiều năm sau khi Jeremiah Fold chết, nhưng điều đó không đúng. Cô đã quen ông ấy khi còn ở Ridgesport.
Miranda im lặng. Cô ta có vẻ sững sờ. Derek nhìn thấy một phòng chờ vắng vẻ, anh liền đề nghị tất cả chúng tôi vào đó. Chúng tôi bảo Miranda ngồi xuống một chiếc ghế xô pha, rồi Anna tiếp tục vặn hỏi:
- Cô đã gặp Michael khi nào?
- Tôi không biết nữa, Miranda trả lời.
Anna lại hỏi:
- Có phải Michael chính là người đàn ông trong nhà nghỉ, người đã tự vệ chống lại Costico không?
- Anna này, tôi…
- Trả lời câu hỏi của tôi đi, Miranda. Đừng buộc chúng tôi phải đưa cô về sở cảnh sát.
Khuôn mặt Miranda méo xệch.
- Đúng thế, cuối cùng cô ta trả lời. Tôi không biết làm sao mọi người lại biết được câu chuyện về sự cố đó tại nhà nghỉ, nhưng người ấy đúng là Michael. Tôi gặp anh ấy khi còn làm nhân viên tiếp tân ở Câu lạc bộ, vào cuối năm 1993. Costico đã muốn tôi gài bẫy anh ấy ở nhà nghỉ, giống như những người khác. Nhưng Michael không chịu để mình mắc bẫy.
- Vậy là khi tôi nói chuyện với cô, Anna nói, cô đã bịa ra câu chuyện về hình xăm để kéo chúng tôi vào một hướng điểu tra sai lầm? Để làm gì vậy?
- Để bảo vệ Michael. Nếu mọi người biết rằng anh ấy chính là người đàn ông ở nhà nghỉ…
Miranda ngừng lời, cô ta vừa nhận ra là mình đã nói quá nhiểu.
- Cô nói đi, Miranda, Anna giận dữ. Nếu biết rằng ông ấy chính là người đàn ông ở nhà nghỉ, thì chúng tôi sẽ phát hiện ra điều gì?
Một giọt nước mắt lăn trên má Miranda.
- Mọi người sẽ phát hiện ra rằng Michael đã giết Jeremiah Fold.
Chúng tôi lại quay về điểm xuất phát ban đầu: Jeremiah Fold, người mà lúc này chúng tôi đã biết là bị thị trưởng Gordon giết chết.
- Michael không giết Jeremiah Fold, Anna nói. Chúng tôi tin chắc như thế. Chính thị trưởng Gordon đã giết hắn.
Khuôn mặt Miranda rạng lên.
- Không phải là Michael sao? Cô phấn khởi, như thể toàn bộ chuyện này chỉ là một cơn ác mộng.
- Miranda, tại sao cô lại nghĩ rằng Michael đã giết Jeremiah Fold?
- Sau vụ rắc rối với Costico, tôi đã nhiều lần gặp lại Michael. Chúng tôi yêu nhau vô cùng. Và Michael đã nung nấu ý định giải thoát tôi khỏi tay Jeremiah Fold. Trong suốt những năm vừa qua, tôi vẫn tưởng rằng… Ôi, lạy Chúa, tôi cảm thấy nhẹ nhõm biết bao!
- Cô không bao giờ nói chuyện đó với Michael sao?
- Sau khi Jeremiah Fold chết, chúng tôi không bao giờ nói đến những chuyện đã xảy ra tại Ridgesport nữa. Phải quên hết đi. Đó là cách duy nhất để chúng tôi hồi phục. Chúng tôi đã xóa bỏ mọi thứ ra khỏi tâm trí và hướng đến tương lai. Chúng tôi đã làm được việc đó. Hãy nhìn chúng tôi xem, chúng tôi hạnh phúc xiết bao.
Chúng tôi ở nhà Anna cả ngày, cố gắng tổng hợp toàn bộ các thông tin trong vụ án.
Càng suy nghĩ, chúng tôi càng thấy rõ ràng là toàn bộ các hướng điều tra đều dẫn đến Michael Bird: ông ta thân thiết với Stephanie Mailer, ông ta có đặc quyền tiếp cận Nhà hát lớn và có thể giấu vũ khí ở đó, ông ta đã theo sát vụ điều tra của chúng tôi từ phòng tài liệu lưu trữ của Thời báo Orphea mà ông ta đã bốc đồng cho chúng tôi mượn, điều đó cho phép ông ta dần loại bỏ tất cả những ai có thể khiến ông ta lộ tẩy. Mặc dù toàn bộ các manh mối đều đổ dồn về Michael, nhưng nếu không có bằng chứng cụ thể, chúng tôi vẫn chẳng làm gì được ông ta. Một luật sư giỏi sẽ dễ dàng khiến ông ta được tự do.
Vào cuối chiều, chúng tôi ngạc nhiên thấy thiếu tá McKenna đến nhà Anna. Ông nhắc lại với chúng tôi về lời đe dọa vẫn đang treo lơ lửng trên đầu Derek và tôi suốt từ đầu tuần:
- Nếu từ giờ đến sáng mai mà vụ điều tra không kết thúc, tôi sẽ buộc phải yêu cầu các cậu xin thôi việc. Đó là ý chí của thống đốc. Toàn bộ những chuyện này đã đi quá xa rồi.
- Tất cả đều chỉ ra rằng Michael Bird có thể là kẻ chúng ta đang truy tìm, tôi giải thích.
- Chỉ có các manh mối thì không đủ, phải có các bằng chứng! Thiếu tá McKenna gầm gừ. Và là các bằng chứng chắc chắn! Hẳn là tôi không cần nhắc lại với các cậu thất bại với Ted Tennenbaum!
- Chúng tôi đã tìm thấy chùm chìa khóa…
- Quên chùm chìa khóa đi, Jesse, McKenna ngắt lời tôi. Nó không tạo thành một bằng chứng hợp pháp, và cậu biết rất rõ điều đó. Không có tòa án nào dùng đến nó đâu. Công tố viên muốn một hồ sơ chắc chắn, không ai muốn mạo hiểm cả. Nếu các cậu không kết thúc được vụ điều tra này, nó sẽ bị xếp lại. Hồ sơ này đã trở nên tồi tệ hơn cả bệnh dịch hạch. Nếu các cậu nghĩ rằng Michael Bird là thủ phạm, vậy hãy làm sao để bắt ông ta nói ra. Bằng mọi giá, phải có được lời thú nhận.
- Nhưng bằng cách nào mới được chứ? Tôi hỏi.
- Phải gây áp lực với ông ta, thiếu tá McKenna khuyên. Hãy tìm ra điểm nhạy cảm của ông ta.
Derek liền nói với chúng tôi:
- Sở dĩ Miranda từng nghĩ rằng Michael đã giết Jeremiah Fold để giải thoát cô ta, thì đó là bởi vì ông ta sẵn sàng làm bất cứ việc gì để bảo vệ vợ mình.
- Ý anh muốn nói gì? Tôi hỏi anh.
- Chúng ta không nên gây áp lực với Michael, mà là với Miranda. Và tôi nghĩ tôi đã có một ý tưởng.