Tracy vợ tôi và tôi, chúng tôi luôn áp dụng một chính sách rất chặt chẽ trong việc cho các con sử dụng mạng Internet: chúng có thể sử dụng mạng để tìm hiểu thông tin và học tập, nhưng không có chuyện dùng vô tội vạ. Đặc biệt, cấm tiệt việc tham gia các trang trò chuyện qua mạng. Chúng tôi đã nghe được quá nhiều chuyện khủng khiếp về những đứa trẻ bị những kẻ ấu dâm tiếp cận bằng cách giả vờ cùng tuổi với chúng.
Nhưng vào mùa xuân năm 2013, khi con gái lớn của chúng tôi 10 tuổi, con bé đòi đăng ký lập Facebook.
- Để làm gì? Tôi hỏi.
- Tất cả các bạn gái của con đều có Facebook!
- Đó không phải là một lý do chính đáng. Con biết rõ là bố mẹ không đánh giá cao các trang mạng kiểu đó. Internet không được thiết kế cho những cô bé ngốc nghếch như thế.
Nghe lời nhận xét đó, con gái 10 tuổi của tôi trả lời:
- Bảo tàng Metropolitan có trên Facebook, MoMA cũng thế, rồi cả National Geographic, Nhà hát Saint-Petersbourg. Mọi người đều có Facebook, trừ con! Trong nhà này, chúng ta sống chẳng khác gì tộc người Amish!
Tracy vợ tôi nhận xét rằng con bé nói không sai, và kết luận rằng con gái chúng tôi có trí tuệ rất vượt trội so với bạn bè, và con bé cần phải giao lưu với các bạn cùng tuổi nếu nó không muốn rốt cuộc sẽ bị cô lập ở lớp.
Dù sao, tôi cũng vẫn ngần ngại. Tôi đã đọc nhiều bài báo về những gì bọn trẻ có nguy cơ gặp phải nếu tham gia các trang mạng xã hội: những trò gây hấn bằng lời lẽ hoặc hình ảnh, những lời chửi rủa đủ loại và những hình ảnh gây sốc. Tôi cùng vợ và con gái tổ chức một cuộc họp gia đình để tranh luận về vấn đề này, và tôi đọc cho hai mẹ con nghe một bài báo trên New York Times viết về thảm kịch mới xảy ra tại một trường trung học ở Manhattan, một học sinh bị biến thành nạn nhân của một chiến dịch quấy rối trên Facebook và đã tự sát.
- Hai mẹ con có biết vụ này không? Nó xảy ra tuần trước, ở ngay đây, New York: “Bị sỉ nhục và đe dọa trên Facebook nơi mọi người âm thầm phát tán một tin nhắn trong đó cô tiết lộ rằng mình là người đồng tính, cô gái trẻ 18 tuổi, đang học năm cuối tại trường trung học tư thục Hayfair rất danh giá, đã tự sát tại nhà riêng.” Hai mẹ con hãy suy nghĩ xem!
- Ba ơi, con chỉ muốn tương tác giao lưu với bạn bè thôi, con gái nói với tôi.
- Con bé mới 10 tuổi mà đã biết dùng từ tương tác, Tracy nhấn mạnh. Em tin là nó đã đủ chín chắn để có một tài khoản Facebook.
Rốt cuộc, tôi đành nhượng bộ với một điều kiện mà hai mẹ con chấp thuận: tôi cũng mở một tài khoản Facebook để có thể theo dõi các hoạt động của con gái và đảm bảo rằng con bé không trở thành nạn nhân của tệ quấy rối qua mạng.
Đến đây, phải thú nhận rằng tôi chưa bao giờ có năng khiếu trong việc sử dụng các công nghệ mới. Không lâu sau khi lập tài khoản Facebook, do cần trợ giúp về mặt cấu hình, tôi đã nói chuyện với Stephanie Mailer trong lúc đang uống cà phê tại phòng giải lao thuộc tòa soạn của Tạp chí. “Anh cũng đăng ký tài khoản Facebook sao, Steven?” Stephanie thích thú hỏi, rồi nhanh chóng hướng dẫn tôi cài đặt các tham số cho tài khoản, đồng thời giải thích chức năng của từng tham số.
Sau đó, vẫn trong ngày, khi mang thư từ vào phòng tôi, Alice bảo tôi:
- Lẽ ra ông phải cập nhật ảnh đại diện.
- Ảnh đại diện? Ở đâu?
Cô cười:
- Trên giao diện Facebook của ông. Ông nên dùng ảnh ông. Tôi đã thêm ông vào danh sách bạn bè.
- Chúng ta có kết nối trên Facebook sao?
- Nếu ông chấp nhận lời mời kết bạn của tôi thì đúng.
Tôi lập tức làm theo. Tôi thấy việc đó khá thú vị. Khi Alice ra khỏi phòng, tôi xem lướt trang Facebook của cô, tôi xem ảnh của cô và thú thật là tôi thấy việc đó rất thú vị. Tôi không biết gì về Alice ngoại trừ việc đó là cô gái thường mang thư từ vào cho tôi. Lúc này, tôi đã biết về gia đình cô, những nơi cô ưa thích, sở thích đọc sách của cô. Tôi khám phá ra cuộc sống của cô. Stephanie đã hướng dẫn tôi cách gửi tin nhắn, và tôi quyết định gửi cho Alice một tin:
Cô từng đi nghỉ ở Mexico sao?
Cô trả lời tôi:
Vâng, mùa đông năm ngoái.
Tôi bảo cô:
Ảnh dễ thương quá.
Cô trả lời tôi:
Cảm ơn.
Đó là khởi đầu cho những lần trò chuyện đáng ngao ngán về mặt trí tuệ, nhưng tôi phải nói là có tính chất gây nghiện. Những câu chuyện hoàn toàn ngớ ngẩn nhưng tôi lại thấy thích thú.
Buổi tối, trong khi theo lệ thường tôi đọc sách hoặc xem phim cùng vợ, thì bây giờ tôi bắt đầu những cuộc trò chuyện ngớ ngẩn trên Facebook với Alice:
TÔI: Tôi thấy cô có chụp ảnh một cuốn Bá tước Monte-Cristo. Cô yêu văn chương Pháp à?
ALICE: Tôi ngưỡng mộ văn chương Pháp. Tôi đã học tiếng Pháp ở trường đại học.
TÔI: Thật sao?
ALICE: Vâng. Tôi mơ ước trở thành nhà văn. Và chuyển đến sống ở Paris.
TÔI: Cô viết sách sao?
ALICE: Vâng tôi đang viết một cuốn tiểu thuyết.
TÔI: Tôi sẽ rất thích nếu được đọc nó.
ALICE: Có thể, khi nào tôi viết xong. Ông vẫn đang ở văn phòng sao?
TÔI: Không tôi đang ở nhà. Tôi vừa ăn tối xong.
Đang đọc sách trên ghế xô pha, vợ tôi ngừng đọc để hỏi xem tôi đang làm gì.
- Anh phải viết nốt một bài báo, tôi trả lời.
Vợ tôi lại tiếp tục đọc, còn tôi chăm chú vào màn hình:
ALICE: Ông ăn món gì vậy?
TÔI: Pizza. Còn cô?
ALICE: Bây giờ tôi mới đi ăn.
TÔI: Ở đâu thế?
ALICE: Tôi cũng chưa biết. Tôi đi chơi với mấy cô bạn.
TÔI: Thế thì chúc cô buổi tối vui vẻ.
Cuộc trò chuyện dừng lại ở đó, có lẽ cô đã đi rồi. Nhưng vài giờ sau, khi tôi chuẩn bị đi ngủ, tôi tò mò lướt một vòng cuối trên Facebook và nhìn thấy cô trả lời:
ALICE: Cảm ơn.
Tôi muốn tiếp tục câu chuyện.
TÔI: Tối nay cô có vui không?
ALICE: Ôi trời, chán lắm. Tôi hy vọng ông đã có một buổi tối vui vẻ.
TÔI: Sao lại chán?
ALICE: Tôi hơi chán những người cùng độ tuổi với tôi. Tôi thích ở cùng những người chín chắn hơn.
Vợ tôi gọi tôi từ phòng ngủ.
- Steven, anh có đi ngủ không?
- Anh vào đây.
Nhưng tôi vẫn tiếp tục đắm chìm vào câu chuyện qua mạng với Alice đến tận 3 giờ sáng.
Vài ngày sau, trong lúc cùng vợ đến dự buổi khai trương một triển lãm tranh, tôi gặp Alice tại bàn bày đồ ăn nhẹ. Cô mặc một chiếc váy mùa hè và đi giày cao gót: trông cô thật xinh đẹp.
- Alice? Tôi ngạc nhiên. Tôi không biết là cô sẽ đến đây.
- Còn tôi thì tôi biết là ông sẽ đến.
- Làm sao cô biết?
- Ông đã nhận lời mời đến bữa tiệc này trên Facebook và ông trả lời là sẽ đến.
- Và cô có thể nhìn thấy tất cả những chuyện đó trên Facebook?
- Đúng thế, ta nhìn thấy mọi thứ trên Facebook.
Tôi mỉm cười thích thú.
- Cô uống gì? Tôi hỏi.
- Một ly martini.
Tôi gọi đồ uống cho cô, rồi gọi thêm hai ly rượu vang.
- Ông đi cùng ai à? Alice hỏi.
- Tôi đi cùng vợ tôi. Mà cô ấy đang chờ, tôi ra với cô ấy đây.
Alice tỏ vẻ thất vọng.
- Mặc kệ tôi đi, cô bảo tôi.
Tối đó, khi tôi từ bữa tiệc khai trương trở về, một tin nhắn đang chờ tôi trên Facebook.
Tôi đã ao ước được một mình uống một ly cùng ông biết bao.
Sau khi lưỡng lự hồi lâu, tôi trả lời:
Ngày mai, 16 giờ, tại quầy bar khách sạn Plaza nhé?
Tôi không biết ý nghĩ kỳ quặc nào đã gợi ý cho tôi hẹn cô uống một ly ở Plaza. Là ly rượu, chắc hẳn thế, bởi vì tôi bị Alice thu hút, và tôi thích thú khi nghĩ có một cô gái đẹp 25 tuổi thích mình. Plaza chắc chắn là nơi cuối cùng ở New York để tôi đến uống một ly: nơi đó hoàn toàn không hợp với tôi, nó lại còn nằm ở hướng ngược với khu nhà tôi. Như vậy, tôi sẽ không có nguy cơ bị ai đó bắt gặp. Không phải vì tôi hình dung là giữa tôi và Alice sẽ xảy ra chuyện gì đó, mà vì tôi không muốn mọi người nghĩ như thế. Lúc 16 giờ, ở Plaza, tôi sẽ hoàn toàn yên ổn.
Khi bước vào quầy bar, tôi vừa căng thẳng vừa phấn khích. Alice đã đợi tôi ở đó, ngồi gọn trong một chiếc ghế bành. Tôi hỏi cô muốn gì và cô trả lời: “Ông, Steven ạ.”
Một giờ sau, say khướt vì rượu sâm panh, tôi làm tình với cô tại một phòng trong khách sạn Plaza. Quả là một khoảnh khắc điên cuồng. Tôi tin rằng mình chưa từng trải qua điều đó với vợ tôi.
Đã 22 giờ khi tôi trở về nhà, các giác quan nhộn nhạo, tim đập thình thịch, tâm trí xáo trộn vì những gì vừa trải qua. Tôi vẫn còn giữ những hình ảnh về cái thân thể mà tôi đã chiếm hữu, về đôi bầu vú rắn chắc mà tôi đã tóm chặt, về làn da vừa dâng hiến cho tôi. Một lần nữa, tôi cảm thấy cơn phấn khích của tuổi vị thành niên. Trước đó, tôi chưa từng lừa dối vợ. Tôi chưa từng tưởng tượng rằng một ngày nào đó tôi sẽ lừa dối vợ. Tôi vẫn luôn phê phán rất nghiêm khắc những bạn bè hoặc đồng nghiệp từng phiêu lưu tình ái. Nhưng khi đưa Alice lên căn phòng trên khách sạn, tôi thậm chí còn không nghĩ đến những chuyện đó. Và tôi ra khỏi căn phòng với một ý nghĩ duy nhất trong đầu: tiếp tục. Tôi cảm thấy dễ chịu đến nỗi tôi thấy việc phản bội vợ chẳng có gì là xấu xa. Thậm chí tôi còn không có cảm giác mình vừa phạm lỗi. Tôi đã sống. Đơn giản thế thôi.
Khi tôi đẩy cửa căn hộ, vợ tôi lao ra:
- Anh đã ở đâu thế, Steven? Em lo đến chết đi được.
- Anh xin lỗi, một vụ rất gấp ở Tạp chí, anh tưởng sẽ kết thúc được sớm hơn.
- Nhưng em đã gửi cho anh đến cả chục tin nhắn. Lẽ ra anh nên gọi lại, vợ tôi trách móc. Em chuẩn bị đi báo cảnh sát đến nơi.
Tôi vào bếp và lục lọi trong tủ lạnh. Tôi đói muốn chết. Tôi thấy một đĩa đồ ăn thừa, liền quay nóng rồi ăn luôn trên bàn quầy bar. Còn vợ tôi, cô đi đi lại lại giữa bàn ăn và chậu rửa, dọn dẹp lau chùi mọi vết bẩn mà hai đứa con tôi bôi ra. Tôi vẫn không hề cảm thấy tội lỗi. Tôi thấy thoải mái.
Sáng hôm sau, khi vào phòng làm việc của tôi cùng chồng thư từ trong ngày, Alice tinh nghịch chào tôi “Chào ông Bergdorf”.
- Alice, tôi thì thầm, nhất định anh phải gặp lại em.
- Em cũng muốn thế, Steven ạ. Lát nữa, ở nhà em nhé?
Cô ghi địa chỉ nhà mình vào một mẩu giấy rồi đặt lên trên chồng thư.
- Em sẽ ở đó lúc 18 giờ. Anh muốn đến lúc nào cũng được.
Cả ngày hôm đó, tôi vô cùng phấn khích. Khi rốt cuộc cũng đến giờ, tôi bắt một chiếc taxi và đi về hướng đường 100, nơi Alice sống. Tôi dừng lại cách nhà cô hai khối nhà, rồi vào siêu thị mua hoa. Tòa nhà cũ kỹ, chật chội. Điện thoại nội bộ ở cửa bị vỡ, nhưng cánh cửa để mở. Tôi leo bộ hai tầng gác rồi đi hết một hành lang hẹp, cho đến khi nhìn thấy căn hộ. Có hai cái tên bên cạnh chuông, trước đó tôi không để ý, nhưng lại thấy lo lắng khi nghĩ trong nhà còn có một người khác. Khi Alice mở cửa, gần như không mặc gì, tôi hiểu là không có ai khác.
- Có người thuê chung nhà với em sao? Tôi vẫn hỏi vì lo sợ bị bắt gặp.
- Mặc kệ đi, cô ấy không có nhà, Alice vừa trả lời vừa kéo tay lôi tôi vào nhà rồi dùng mũi chân đóng cửa lại.
Cô đưa tôi vào phòng ngủ, tôi ở đó đến tối muộn. Và tôi tiếp tục như thế vào ngày hôm sau, rồi ngày hôm sau nữa. Tôi chỉ còn nghĩ đến cô, tôi chỉ muốn cô. Lúc nào cũng là Alice. Chỗ nào cũng là Alice.
Sau một tuần, cô hẹn tôi gặp cô ở quầy bar khách sạn Plaza, giống như lần đầu tiên. Tôi thấy ý tưởng đó thật tuyệt diệu: tôi đặt một phòng ở đó và báo với vợ rằng tôi phải đi Washington và sẽ qua đêm ở đó. Vợ tôi không nghi ngờ gì: mọi chuyện quả là đơn giản với tôi.
Chúng tôi uống sâm panh thượng hạng đến say mèm, và ăn tối ở khách sạn Palmeraie. Tôi không biết tại sao, nhưng tôi muốn gây ấn tượng mạnh với Alice. Có thể là do hiệu ứng của Plaza. Hoặc có thể là vì tôi cảm thấy mình tự do hơn. Với vợ tôi, lúc nào cũng là ngân quỹ, ngân quỹ, ngân quỹ. Lúc nào cũng phải quan tâm: đi mua sắm, đi chơi, đi chợ. Bất cứ khoản chi tiêu nhỏ nhất nào cũng phải thảo luận. Vả lại, tất cả các kỳ nghỉ hè của chúng tôi đều cố định, năm nào cũng như năm nào: chúng tôi nghỉ ở căn nhà gỗ gần hồ Champlain, căn nhà thuộc sở hữu của bố mẹ vợ tôi, chúng tôi chen chúc trong đó cùng với gia đình em gái vợ tôi. Tôi thường xuyên đề xuất đổi địa điểm, nhưng vợ tôi luôn nói: “Hai đứa trẻ con thích đến đó. Chúng có thời gian chơi với mấy đứa em họ. Chúng ta có thể lái xe đến nơi, như thế rất tiện, hơn nữa còn không phải trả tiền khách sạn. Tại sao ta phải chi tiêu những khoản vô ích?”
Trong khách sạn Plaza nơi gần như đã trở nên thân thuộc, ăn tối cùng cô gái trẻ 25 tuổi, tôi nghĩ rằng vợ tôi không biết cách tận hưởng cuộc sống.
- Stevie, anh nghe em nói không? Alice vừa hỏi tôi vừa tách vỏ con tôm hùm.
- Anh chỉ nghe mình em thôi.
Người bồi bàn rót đầy vào cốc chúng tôi thứ rượu vang đắt khủng khiếp. Chai rượu cạn hết, tôi lập tức gọi thêm chai khác. Alice bảo tôi:
- Anh biết em yêu điều gì ở anh không, Stevie: anh là một người đàn ông, đàn ông thực thụ, anh rất can đảm, có trách nhiệm, có tiền. Em không thể chịu nổi lũ trai tân cò kè đếm tiền và dẫn em đi ăn bánh pizza nữa. Còn anh, anh biết làm tình, anh biết tận hưởng, anh khiến em hạnh phúc. Rồi anh sẽ thấy em cảm ơn anh như thế nào.
Alice không chỉ khiến tôi hạnh phúc, cô còn khiến tôi thăng hoa. Tôi cảm thấy mình thật mạnh mẽ khi ở bên cô, tôi cảm thấy mình là đàn ông khi đưa cô đi mua sắm, và tôi chiều chuộng cô. Tôi có cảm giác rốt cuộc tôi cũng trở thành người đàn ông mà tôi hằng mong muốn.
Tôi có thể tiêu pha mà không phải bận tâm nhiều lắm đến vấn đề tài chính: tôi có một ít tiền để dành, một tài khoản mà tôi không nói cho vợ biết, và được cộng dồn từ các khoản hoàn phí của Tạp chí; tôi không bao giờ động đến các khoản đó, và sau nhiều năm, tổng cộng tài khoản đó được khoảng vài nghìn đô la.
Chẳng mấy chốc, mọi người nói rằng tôi đã thay đổi. Tôi có vẻ tự tin hơn, hạnh phúc hơn, mọi người thấy tôi nổi bật hơn. Tôi bắt đầu tập thể thao, tôi gầy đi và tôi viện cái cớ đó để trẻ hóa đôi chút tủ quần áo của mình, với sự hộ tống của Alice.
- Anh lấy đâu ra thời gian đi mua sắm vậy? Vợ tôi hỏi khi nhìn thấy những bộ cánh mới của tôi.
- Một cửa hàng ngay gần văn phòng. Anh thực sự cần quần áo mới, anh thấy mình thật nực cười khi mặc mấy chiếc quần quá rộng.
Vợ tôi bĩu mối:
- Có vẻ như anh muốn trẻ lại.
- Anh còn chưa đến 50 tuổi, anh vẫn còn trẻ đúng không?
Vợ tôi không hiểu gì. Còn tôi, tôi chưa từng trải qua một câu chuyện tình yêu như thế, bởi đó chính là tình yêu. Tôi ngất ngây với Alice đến nỗi nhanh chóng nghĩ đến việc ly dị vợ. Tôi chỉ nhìn thấy tương lai của mình cùng với Alice. Cô khiến tôi mơ ước. Tôi hình dung chính tôi đang sống trong căn hộ nhỏ bé của cô, nếu cần phải thế. Nhưng vợ tôi không hề nghi ngờ chút nào, nên tôi quyết định không cần đẩy nhanh mọi việc: tại sao phải phức tạp hóa vấn đề khi mà mọi chuyện đều đang rất tuyệt vời? Tôi muốn dành sức lực, và nhất là tiền bạc của tôi cho Alice: cách sống của chúng tôi bắt đầu khiến tôi phải chi tiêu nhiều, nhưng tôi hoàn toàn không quan tâm. Hoặc giả là tôi không muốn quan tâm. Tôi muốn làm cô vui lòng biết bao. Để làm được việc đó, tôi phải tạo một thẻ tín dụng mới, với hạn mức chi tiêu cao hơn, đồng thời cũng sắp xếp để chuyển một phần các biên lai ăn tối vào chi phí của Tạp chí. Không bao giờ có vấn đề, mà chỉ có các giải pháp.
Đầu tháng Năm năm 2013, tôi nhận được một bức thư từ tòa thị chính Orphea gửi cho Tạp chí, mời tôi đến nghỉ một tuần tại Hamptons, mọi chi phí do họ chi trả, đổi lại tôi sẽ cho đăng một bài viết về Liên hoan san khấu trong số Tạp chí tới, theo kế hoạch sẽ phát hành vào cuối tháng Sáu. Vừa kịp để thu hút thêm khán giả. Rõ ràng là tòa thị chính lo sợ lượng khán giả sẽ hạn chế, thậm chí họ còn cam kết mua tới ba trang quảng cáo trên Tạp chí.
Trong một lát, tôi nghĩ mình sẽ tổ chức thứ gì đó đặc biệt cho Alice. Tôi vẫn mơ ước được đưa cô đi đâu đó, trong một kỳ nghỉ cuối tuần lãng mạn. Cho đến lúc đó, tôi vẫn không biết phải tổ chức kỳ nghỉ đó thế nào, khi còn phải gánh vác cả vợ lẫn con, nhưng bức thư mời đó đã giúp tôi thay đổi tình thế.
Khi tôi thông báo với vợ rằng tôi phải đến Orphea vào cuối tuần để viết một bài báo, vợ tôi bảo rằng cô ấy có thể đi cùng tôi.
- Phức tạp lắm, tôi nói.
- Phức tạp ư? Em sẽ nhờ em gái em trông hộ lũ trẻ. Đã lâu lắm rồi chúng ta không đi nghỉ cuối tuần cùng nhau, như một cặp tình nhân.
Tôi những muốn trả lời rằng đó đúng là một kỳ nghỉ cuối tuần của cặp tình nhân, nhưng là với một người khác. Nhưng rồi chỉ giải thích qua loa:
- Em biết rõ là sẽ rất phức tạp nếu lẫn lộn việc công và việc riêng còn gì. Mọi người ở tòa soạn sẽ chê cười, đấy là anh còn chưa nói đến bộ phận kế toán, họ không hề thích thế, và sẽ hành tội anh đến khốn khổ với từng hóa đơn ăn uống một.
- Em sẽ trả phần của em, vợ tôi khẳng định. Thôi nào, Steven, anh đừng có cứng đầu như thế nữa đi!
- Không, không thể được. Anh không thể làm mọi chuyện theo ý mình. Đừng có khiến mọi chuyện phức tạp thêm nữa, Tracy.
- Khiến mọi chuyện phức tạp thêm ư? Em làm phức tạp thêm chuyện gì? Steven, đây sẽ là dịp để chúng ta tìm lại nhau, sống hai ngày trong một khách sạn đẹp đẽ.
- Không vui lắm đâu, em biết đấy. Đó là một chuyến công tác. Tin anh đi, anh không vui vẻ gì khi phải đi đâu.
- Nếu thế thì tại sao anh cứ nhất định phải đi? Anh vẫn luôn bảo với em là sẽ không bao giờ đặt chân đến Orphea lần nữa? Anh chỉ việc cử ai đó đi thay. Nói cho cùng, anh là tổng biên tập kia mà.
- Chính vì anh là tổng biên tập nên mới phải đi.
- Anh biết không, Steven, một thời gian trở lại đây, anh không còn như trước nữa: anh không còn nói chuyện với em, anh không còn chạm vào em, em không gặp anh nữa, anh hầu như không để ý đến lũ trẻ, và ngay cả khi anh ở cùng gia đình, thì cũng chẳng khác nào anh đi vắng. Đang xảy ra chuyện gì vậy, Steven?
Chúng tôi cãi nhau hồi lâu. Điều lạ lùng nhất đối với tôi chính là lúc này tôi thấy hoàn toàn bình thường trước những cuộc cãi cọ với Tracy. Tôi chẳng đếm xỉa gì đến ý kiến cũng như thái độ bất bình của vợ. Tôi cảm thấy mình đang ở thế thượng phong: nếu cô ấy không vui thì cứ việc bỏ đi. Tôi đã có một cuộc sống khác đang chờ đợi tôi ngoài kia, với người phụ nữ trẻ trung mà tôi đắm say đến điên dại, và tôi thường xuyên tự nhủ khi nghĩ đến vợ: “Nếu cô ta khiến mình quá mệt mỏi, mình sẽ ly hôn.”
Tối hôm sau, viện cớ với vợ rằng tôi phải đến Pittsburgh để gặp mặt một nhà văn lớn, tôi đặt một phòng ở Plaza nơi tôi đã rất quen thuộc - và mời Alice đến ăn tối tại Palmeraie rồi qua đêm cùng nhau. Tôi nhân dịp đó để cho cô biết tin vui về dịp cuối tuần của chúng tôi tại Orphea, tối đó quả là tuyệt vời.
Nhưng ngày hôm sau, khi tôi rời khách sạn, nhân viên lễ tân báo với tôi rằng thẻ tín dụng của tôi bị từ chối, do không còn đủ hạn mức. Tôi cảm thấy bụng mình thắt lại, mồ hôi lạnh túa ra khắp người. May mắn thay, Alice đã quay về Tạp chí và không chứng kiến khoảnh khắc đầy bối rối đó. Tôi lập tức gọi điện thoại cho ngân hàng để yêu cầu giải thích, và ở đầu dây đằng kia, nhân viên ngân hàng nói:
- Thẻ của ông đã đạt mức trần là 10.000 đô la, thưa ông Bergdorf.
- Nhưng tôi đã mở một thẻ nữa ở ngân hàng anh.
- Vâng, thẻ Platinum. Hạn mức là 25.000 đô la, nhưng nó cũng đã đạt mức trần rồi.
- Vậy hãy chuyển tiền từ tài khoản liên kết vào thẻ.
- Tài khoản của ông đã âm 15.000 đô la rồi.
Tôi phát hoảng.
- Anh đang nói với tôi rằng tôi nợ 45.000 đô la ở chỗ anh?
- Chính xác là 58.480 đô la thưa ông Bergdorf. Bởi vì vẫn còn 10.000 đô la ở một thẻ khác của ông cộng với các khoản tiền lãi.
- Thế tại sao anh không báo cho tôi sớm hơn? Tôi oán trách.
- Việc quản lý tài chính của ông không liên quan đến chúng tôi, thưa ông, nhân viên ngân hàng trả lời, vẫn giữ nguyên thái độ bình thản.
Tôi thấy rằng hắn đúng là một gã ngốc, và nghĩ rằng vợ tôi sẽ không bao giờ để tôi rơi vào tình trạng đó. Cô ấy luôn là người quan tâm đến ngân quỹ. Tôi quyết định mặc kệ vấn đề để xử lý sau: không gì có thể phá hỏng kỳ nghỉ cuối tuần của tôi cùng Alice, và khi gã nhân viên ngân hàng thông báo rằng tôi có quyền mở một thẻ tín dụng mới, tôi chấp thuận ngay lập tức.
Tuy nhiên, tôi phải để ý hơn đến việc chi tiêu, và nhất là khi trả tiền thuê phòng khách sạn tại Plaza, tôi dùng thẻ tín dụng của Tạp chí. Đó là sai lầm đầu tiên trong loạt sai lầm mà tôi sẽ mắc phải.