Sự Thật Vụ Mất Tích Nữ Nhà Báo Stephanie Mailer

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 73 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Derek Scott

❊ ❊ ❊

Tháng Tám năm 1994. Vụ điều tra của chúng tôi vẫn giậm chân tại chỗ: chúng tôi không có nghi phạm, cũng không có động cơ phạm tội. Nếu thị trưởng Gordon cùng gia đình ông thực sự sắp trốn khỏi Orphea, thì chúng tôi không có ý tưởng nào về nơi họ sắp đến, cũng như lý do họ rời đi. Chúng tôi không tìm thấy bất cứ dấu vết hay manh mối nào. Trong cách hành xử của cả Leslie lẫn Joseph Gordon không có bất cứ dấu hiệu nào khiến những người thân cận với họ cảm thấy khác lạ, các sao kê tài khoản ngân hàng của họ không có gì bất thường.

Để lần ra manh mối về kẻ giết người, vì chưa thể hiểu được động cơ gây án, chúng tôi cần có những thông tin cụ thể. Nhờ các chuyên gia đạn đạo, chúng tối biết rằng vũ khí sử dụng trong vụ án là một khẩu súng lục nhãn hiệu Beretta, và căn cứ vào độ chính xác của những phát bắn, thì kẻ sát nhân là người có tập luyện ở mức độ tương đối. Nhưng chúng tôi lại bị nhấn chìm trong đống sổ sách đăng ký dùng súng cũng như danh sách thành viên của các câu lạc bộ bắn súng.

Tuy nhiên, chúng tôi đang nắm giữ một thông tin khá quan trọng, có thể xoay chuyển hướng điều tra: chiếc xe tải mà Lena Bellamy đã nhìn thấy trên phố ngay trước khi vụ án mạng xảy ra. Đáng tiếc là bà không thể nhớ được bất cứ chi tiết nào dù là nhỏ nhất. Bà chỉ mơ hồ nhớ rằng đó là một chiếc xe tải nhỏ màu đen, với một hình vẽ rất lớn trên kính hậu.

Jesse và tôi nói chuyện với bà nhiều giờ liền, cho bà xem hình ảnh tất cả những chiếc xe mà chúng tôi có thể hình dung ra được.

- Có phải trông nó giống thế này không? Chúng tôi hỏi bà.

Bà chăm chú nhìn những bức ảnh lướt qua trước mặt.

- Quả thực là rất khó nói, bà trả lời.

- Khi bà nói xe tải nhỏ, có phải ý bà là một chiếc xe tải thùng kín liền khối với thân xe không? Hay là một chiếc xe bán tải?

- Hai loại xe đó thì có gì khác nhau? Các anh biết đấy, các anh càng cho tôi xem nhiều xe, trí nhớ của tôi càng thêm rối loạn.

Mặc dù bà Lena Bellamy rất thiện chí hợp tác, nhưng chúng tôi vẫn xoay vòng tròn. Và thời gian thì chống lại chúng tôi. Thiếu tá McKenna gây áp lực khủng khiếp:

- Thế nào? Ông không ngừng hỏi chúng tôi. Cho tôi biết các cậu đã có được thông tin gì rồi đi.

- Chẳng có gì cả, thưa sếp. Đúng là một vụ đau đầu.

- Chết tiệt, các cậu phải có tiến triển đi chứ. Đùng có nói là tôi đã nhầm về các cậu đấy! Đây là một vụ quan trọng, và tất cả mọi người ở sở cảnh sát đều đang chờ chứng kiến các cậu thất bại đấy. Các cậu có biết họ thì thầm gì về các cậu ở chỗ máy pha cà phê không? Các cậu chỉ là hai kẻ gà mờ. Họ sẽ coi các cậu là hai gã ngốc, họ sẽ coi tôi là gã ngốc, và toàn bộ chuyện này sẽ rất khó chịu với tất cả mọi người. Thế nên tôi cần các cậu dồn tâm sức cho vụ điều tra này. Bốn người chết giữa ban ngày ban mặt, chắc chắn phải có manh mối ở đâu đó chứ.

Chúng tôi chỉ còn biết đến vụ điều tra đó. Hai mươi giờ trong ngày, bảy ngày trong tuần. Chúng tôi chỉ còn làm độc một việc đó. Tôi ở luôn lại nhà Jesse và Natasha. Trong phòng tắm nhà họ, từ giờ trở đi đã có ba chiếc bàn chải răng.

Chính nhờ Lena Bellamy mà vụ điều tra ngoặt sang một hướng mới.

Mười ngày sau vụ án mạng, một buổi tối, chồng Lena đưa bà ra phố chính để ăn tối. Từ sau cái đêm 30 tháng Bảy đầy kinh hoàng đó, Lena hầu như không ra khỏi nhà. Bà lo lắng, hoảng sợ. Bà không cho lũ trẻ ra công viên trước nhà chơi đùa nữa. Bà đành dẫn chúng đi xa hơn, cho dù có phải lái xe đến cả bốn mươi lăm phút đồng hồ. Thậm chí bà còn nghĩ đến việc chuyển nhà. Chồng bà, ông Terrence, lo lắng và muốn giúp bà thay đổi suy nghĩ, rốt cuộc cũng thuyết phục được bà ra ngoài để tận hưởng một bữa tối riêng tư. Ông muốn thử ăn ở nhà hàng mới mà mọi người đều nói đến, cái nhà hàng nằm trên phố chính, bên cạnh Nhà hát lớn. Nhà hàng Café Athéna. Đây là một địa điểm mới rất hợp trào lưu, vùa kịp khai trương để phục vụ Liên hoan sân khấu. Người ta tranh nhau đặt chỗ: rốt cuộc ở Orphea cũng có một nhà hàng xứng với tên gọi này.

Tối đó trời mát mẻ. Terrence đỗ xe ở bãi đậu xe trên bến du thuyền, rồi hai ông bà thong dong đi bộ đến tận nhà hàng. Nơi này tuyệt đẹp, với một hàng hiên được bao quanh bởi những bồn hoa, mọi thứ sáng lung linh trong ánh nến. Mặt tiền nhà hàng là một ô kính lớn, trên đó có vẽ một loạt những đường thẳng và dấu chấm, thoạt nhìn ta tưởng như họa tiết của một bộ lạc nào đó, trước khi hiểu ra rằng hình vẽ thể hiện một con cú.

Vừa nhìn thấy hình vẽ đó, Lena Bellamy lập tức run bắn cả người, bà đứng đờ ra như hóa đá.

- Chính là hình vẽ đó! Bà nói với ông chồng.

- Hình vẽ nào?

- Hình vẽ mà em đã nhìn thấy trên kính hậu chiếc xe tải nhỏ.

Terrence Bellamy lập tức báo tin cho chúng tôi từ một ca bin điện thoại. Jesse và tôi lao đến Orphea và gặp ông bà Bellamy đang kinh hoàng trong xe họ, chiếc xe vẫn đỗ trên bãi đậu xe ở bến du thuyền. Lena Bellamy giàn giụa nước mắt. Nhất là vì trong lúc họ chờ chúng tôi đến, chiếc xe tải nhỏ màu đen trứ danh kia đã dừng lại đằng trước nhà hàng Café Athéna: quả thực, logo trên kính hậu giống hệt với hình vẽ ở mặt tiền nhà hàng. Lái xe là một người đàn ông có vóc dáng bệ vệ, ông bà Bellamy đã nhìn thấy anh ta đi vào bên trong nhà hàng. Chúng tôi có thể xác minh danh tính của anh ta nhờ vào biển đăng ký xe: anh ta là Ted Tennenbaum, chủ sở hữu nhà hàng Café Athéna.

Chúng tôi quyết định không vội vàng bắt giữ Tennenbaum mà sẽ bắt đầu bằng việc kín đáo điều tra về anh ta. Và chúng tôi nhanh chóng hiểu ra rằng anh ta tương thích với chân dung của kẻ mà chúng tôi đang tìm kiếm: Tennenbeaum đã xin giấy phép sở hữu súng từ một năm trước - nhưng không phải là khẩu Beretta - và anh ta luyện tập rất thường xuyên tại một phòng tập bắn trong vùng, và người chủ phòng tập bắn cho chúng tôi biết rằng anh ta khá có năng khiếu với môn này.

Theo những gì chúng tôi tìm hiểu được, thì Tennenbaum xuất thân từ một gia đình khá giả ở Manhattan, một kiểu con ông cháu cha bốc đồng và không hà tiện trong khoản dùng nắm đấm. Xu hướng ưa đánh lộn đã khiến anh ta bị đuổi khỏi trường Đại học Stanford, thậm chí còn phải ở tù vài tháng. Tuy nhiên, sau đó, điều này lại không ngăn cản anh ta được sở hữu một khẩu súng. Anh ta chuyển đến sống ở Orphea đã được vài năm, và có vẻ chưa làm gì để khiến mọi người để ý. Anh ta làm việc tại Khách sạn bên hồ, trước khi tiến hành công việc kinh doanh của chính mình: nhà hàng Café Athéna. Và Café Athéna cũng chính là nguyên nhân đẩy Ted Tennenbaum vào một vụ mâu thuẫn nghiêm trọng với thị trưởng Gordon.

Tin chắc rằng nhà hàng của mình sẽ thành công, Tennenbaum đã mua một tòa nhà có vị trí lý tưởng nằm trên phố chính, chủ ngôi nhà này đã đưa ra cái giá cao ngất ngưởng khiến tất cả những người mua khác đều ngán ngẩm chịu thua. Tuy nhiên, vẫn còn một vấn đề quan trọng khác: sở địa chính không cho phép anh ta mở nhà hàng tại vị trí đó. Tennenbaum tin chắc là tòa thị chính sẽ dễ dàng cấp phép cho anh ta, nhưng thị trưởng Gordon lại không đồng quan điểm với anh ta. Ông kiên quyết phản đối dự án nhà hàng Café Athéna. Ông không chấp nhận bất cứ vi phạm nào đối với sơ đồ quy hoạch của sở địa chính, và các nhân viên tòa thị chính kể lại rằng thị trưởng và Tennenbaum đã nhiều lần tranh cãi căng thẳng.

Qua đó, chúng tôi phát hiện ra rằng vào một đêm tháng Hai, tòa nhà bị thiêu rụi trong một vụ hỏa hoạn. Quả là một bối cảnh thuận lợi cho Tennenbaum: sự cần thiết phải xây dựng lại toàn bộ tòa nhà cho phép sửa đổi mục đích sử dụng của nó. Chính đồn trưởng Harvey đã kể với chúng tôi chuyện này.

- Vậy là ông đang nói với chúng tôi rằng nhờ vụ hỏa hoạn đó, Tennenbaum đã mở được nhà hàng!

- Chính xác là thế.

- Và có người cố tình gây ra vụ hỏa hoạn đó, tôi cho là thế.

- Đương nhiên. Nhưng chúng tôi không tìm thấy bất cứ bằng chứng nào có thể chứng tỏ rằng Tennenbaum là tác giả của vụ hỏa hoạn. Dù sao đi nữa, như thể hoàn toàn là ngẫu nhiên may mắn, vụ hỏa hoạn đã xảy ra đúng thời điểm, giúp Tennenbaum có thể tiến hành xây dựng và khai trương Café Athéna ngay trước khi Liên hoan sân khấu bắt đầu. Từ đó trở đi, nhà hàng không bao giờ vắng khách. Có lẽ anh ta sẽ không bao giờ chấp nhận để việc xây dựng nhà hàng bị chậm trễ thêm chút nào nữa.

Và đó chính là điểm quyết định. Bởi vì nhiều nhân chứng khẳng định rằng Gordon đã ngầm đe dọa Tennenbaum là sẽ khiến việc xây dựng nhà hàng phải kéo dài. Đặc biệt, đồn phó Gulliver còn kể với chúng tôi rằng ông ta đã phải can thiệp khi hai người đàn ông sắp sửa lao vào đánh nhau, ngay trên đường phố.

- Tại sao không có người nào cho chúng tôi biết về việc ông Gordon có mâu thuẫn đến mức ấy với Tennenbaum? Tôi ngạc nhiên hỏi.

- Bởi vì chuyện đó xảy ra từ hồi tháng Ba, Gulliver trả lời tôi. Chuyện vẫn còn in hằn trong tâm trí tôi. Anh biết đấy, trong chính trị, đầu óc dễ bốc hỏa lắm. Tôi có đến cả đống những chuyện như thế. Phải đến xem các phiên họp của hội đồng thị chính: mọi người cãi lộn không ngừng. Nhưng như thế không có nghĩa là sau đó họ sẽ bắn nhau.

Nhưng đối với Jesse và tôi, như thế là đã quá đủ. Chúng tôi đã có một hồ sơ chắc nịch: Tennenbaum có động cơ để giết ông thị trưởng, anh ta là một tay súng thiện nghệ và chiếc xe tải nhỏ của anh ta đã được chính thức nhận diện trước cửa nhà ông bà Gordon vài phút trước khi vụ án mạng xảy ra. Rạng sáng ngày 12 tháng Tám năm 1994, chúng tôi bắt Ted Tennenbaum tại nhà riêng, vì tội sát hại Joseph, Leslie và Arthur Gordon, cùng với Meghan Padalin.

Chúng tôi hoan hỉ trở về trụ sở cảnh sát bang, đưa Tennenbaum vào nhà giam trước ánh mắt ngưỡng mộ của các đồng nghiệp và McKenna.

Nhưng vinh quang của chúng tôi chỉ kéo dài được vài giờ đồng hồ. Khoảng thời gian để Ted gọi cho Robin Starr, một luật sư danh tiếng người New York, ông ta đến Manhattan ngay lập tức sau khi chị gái của Tennenbaum trả cho ông ta khoản tiền ứng trước là 100.000 đô la.

Trong phòng hỏi cung, Starr đẩy chúng tôi vào cảnh vô cùng nhục nhã, trước ánh mắt bực tức của McKenna, còn tất cả các đồng nghiệp của chúng tôi thì cố nín cười trong lúc quan sát chúng tôi đằng sau tấm gương một chiều.

- Tôi đã từng gặp những tay cớm bất tài, Robin Starr nói oang oang như sấm, nhưng các anh thì đúng là chỉ nên dùng làm cảnh. Kể cho tôi nghe câu chuyện của anh nào, trung sĩ Scott?

- Không cần phải nói với chúng tôi bằng cái giọng khinh bỉ ấy, tôi đáp lại. Chúng tôi biết rằng khách hàng của ông có mâu thuẫn với thị trưởng Gordon từ nhiều tháng nay, do việc tu bổ nhà hàng Café Athéna.

Starr nhìn tôi với vẻ tò mò:

- Theo tôi biết, thì công việc tu bổ đó đã hoàn thành rồi, vậy thì vấn đề nằm ở đâu hả trung sĩ Scott?

- Việc xây dựng nhà hàng Café Athéna không được chậm trễ chút nào, mà tôi biết rằng thị trưởng Gordon đã đe dọa khách hàng của ông là sẽ chặn đứng mọi việc. Sau lần tranh cãi không biết thứ bao nhiêu, rốt cuộc Ted Tennenbaum đã giết chết ông thị trưởng, vợ con ông ấy cùng cô gái tội nghiệp đang chạy thể dục trước nhà ông ấy. Bởi vì, hẳn ông cũng biết rõ điều đó, luật sư Starr, khách hàng của ông là một tay súng giàu kinh nghiệm.

Starr phát biểu bằng giọng mỉa mai.

- Quả là một kết luận mơ hồ đến phi thường, trung sĩ ạ. Tôi thực sự kinh ngạc đấy.

Tennenbaum không phản ứng gì, mà chỉ để luật sư nói thay cho mình, và cho đến lúc ấy việc đó diễn ra khá suôn sẻ. Starr nói tiếp:

- Nếu anh đã kể xong câu chuyện gây buồn ngủ của anh, xin cho phép tôi được trả lời. Khách hàng của tôi không thể có mặt ở nhà thị trưởng Gordon vào lúc 19 giờ ngày 30 tháng Bảy, chỉ vì một lý do đơn giản: ngày hôm đó anh ấy phải trực cứu hộ ở Nhà hát lớn. Anh có thể đến hỏi bất kỳ ai có mặt trong hậu trường Nhà hát vào tối đó, họ sẽ nói với anh là có nhìn thấy Ted.

- Có không ít người đi lại trong tối đó, tôi nói. Có thể Ted đã kịp chuồn đi. Nhà hát chỉ cách nhà ông thị trưởng vài phút lái xe.

- Ái chà, được đấy, trung sĩ ạ! Vậy ra giả thuyết của anh là khách hàng của tôi đã nhanh chóng nhảy lên chiếc xe tải của anh ấy để ghé qua nhà ông thị trưởng, giết tất cả những người anh ấy gặp trên đường, rồi sau đó lại ung dung quay về chỗ của mình ở Nhà hát lớn.

Tôi quyết định ngả con át chủ bài. Thông tin mà tôi coi là phát bắn ân huệ, nhằm hạ gục đối phương. Sau khi cố tình im lặng một lát, tôi nói với Starr:

- Chiếc xe tải nhỏ của Ted Tennenbaum đã chính thức bị nhìn thấy trước cửa nhà của gia đình Gordon vài phút trước khi xảy ra vụ án mạng. Chính vì lý do đó mà khách hàng của ông phải ở sở cảnh sát này, và chính vì lý do đó mà anh ta sẽ chỉ ra khỏi đây để đến nhà tù liên bang trong lúc chờ được đưa ra tòa.

Starr nghiêm khắc nhìn tôi chòng chọc. Tôi tưởng mình đã đạt được mục đích. Ông ta đột ngột vỗ tay.

- Hoan hô trung sĩ. Và cảm ơn anh nữa. Đã lâu lắm rồi tôi không được vui vẻ thế này. Vậy là tòa lâu đài bằng quân bài của anh chỉ dựa trên câu chuyện kỳ quặc về chiếc xe tải nhỏ đó? Chiếc xe mà nhân chứng của anh đã không thể nhận ra trong suốt mười ngày, trước khi đột ngột lấy lại được trí nhớ?

- Làm sao ông biết được điều đó? Tôi phản bác.

- Bởi vì tôi đã làm việc của mình, đúng thế, trái ngược với anh, Starr hét lên. Và anh nên biết rằng sẽ không có thẩm phán nào chấp nhận một lời chứng ngớ ngẩn như thế! Vậy là các anh không có bằng chứng xác thực nào hết. Hồ sơ của các anh chẳng khác nào hồ sơ của một thằng nhóc hướng đạo sinh, lẽ ra anh nên xấu hổ vì nó, trung sĩ ạ. Nếu anh không còn gì để nói thêm, thì tôi và khách hàng của tôi sẽ tạm biệt các anh ngay đây.

Cánh cửa phòng mở ra. Thiếu tá McKenna nhìn chúng tôi giận dữ. Ông để Starr cùng Tennenbaum ra khỏi phòng, và khi họ đã rời đi, đến lượt ông bước vào. Bằng một cú đạp chân giận dữ, ông khiến chiếc ghế đổ nhào. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy ông giận dữ đến thế.

- Vậy ra vụ điều tra quan trọng của các cậu là như thế đấy? Ông hét lên. Tôi đã yêu cầu các cậu phải có tiến triển, chứ không phải làm bất cứ trò ngớ ngẩn nào!

Jesse và tôi cụp mắt nhìn xuống. Chúng tôi không hé răng lời nào, thái độ đó càng khiến McKenna thêm giận dữ.

- Các cậu trả lời thế nào đây, hả?

- Tôi tin chắc rằng chính Tennenbaum đã làm chuyện đó, thưa sếp, tôi nói.

- Tin chắc kiểu gì, hả Scott? Niềm tin của cảnh sát chăng? Thứ niềm tin sẽ khiến các cậu không ăn, không ngủ cho đến khi hoàn tất được vụ điều tra này?

- Đúng thế, thưa sếp.

- Thế thì làm đi! Cả hai hãy biến khỏi đây, và hãy tiếp tục cuộc điều tra này cho tôi!

một tờ giấy đã ố vàng vì thời gian, trên đó có một dòng chữ đánh máy: Nơi đây ĐÊM ĐEN bắt đầu. Chẳng khác nào điểm khởi đầu của một trò chơi săn tìm kho báu. Chi tiết cụ thể duy nhất mà chúng tôi có được là cú điện thoại gọi đi từ nhà hàng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.