Sự Thật Vụ Mất Tích Nữ Nhà Báo Stephanie Mailer

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Jesse Rosenberg Thứ Sáu Ngày 4 Và Thứ Bảy Ngày 5 Tháng Bảy Năm 2014 22 Ngày Trước Liên Hoan Sân Khấu

❊ ❊ ❊

Derek và Darla năm nào cũng tổ chức tiệc nướng trong vườn nhà để ăn mừng ngày 4 tháng Bảy, họ liền mời Anna và tôi đến dự. Về phần mình, tôi từ chối lời mời, lấy cớ đã được mời đến một nơi khác. Tôi nghỉ lễ trong đơn độc, giam mình trong bếp, cố gắng đến tuyệt vọng để làm lại món xốt hamburger theo bí quyết của Natasha hồi đó. Nhưng vô số lần thử nghiệm của tôi đều hỏng bét. Không đủ nguyên liệu, mà tôi thì không có cách nào để biết xem đó là những nguyên liệu gì. Lúc đầu, Natasha làm món xốt này để ăn với sandwich thịt bò nướng. Tôi đã gợi ý dùng xốt đó cho cả bánh hamburger, và thử nghiệm thành công vang dội. Nhưng không có chiếc hamburger nào trong cả chục chiếc tôi làm hôm đó giống với những chiếc bánh Natasha từng làm.

Còn Anna, cô đến nhà bố mẹ ở Worchester, khu ngoại ô giàu có nằm cách thành phố New York vài sải cáp, để cùng gia đình ăn bữa tiệc truyền thống. Gần đến nơi, cô nhận được cuộc gọi đầy lo lắng của chị gái:

- Anna, em đang ở đâu thế?

- Em gần đến nơi rồi. Có chuyện gì thế?

- Tiệc nướng ngoài trời được tổ chức cùng với hàng xóm mới của bố mẹ.

- Căn nhà bên cạnh rốt cuộc đã bán được rồi à?

- Đúng thế, Anna ạ, chị gái cô đáp. Và em sẽ không bao giờ đoán ra ai đã mua nó đâu: là Mark. Mark chồng cũ của em.

Anna đạp nghiến chân phanh. Hốt hoảng. Cô nghe tiếng chị cô gọi trong điện thoại: “Anna? Anna, em còn nghe không?” Sự tình cờ đã khiến cô dùng phắt xe ngay đằng trước căn nhà đang được nói đến: trước giờ Anna vẫn thấy nó thật xinh xắn, nhưng lúc này nó trở nên thật xấu xí và kệch cỡm. Cô nhìn kỹ những đồ trang trí nực cười treo ở cửa sổ để mừng ngày Độc lập. Cứ như thể đang ở Nhà Trắng. Vẫn như từ trước đến giờ khi có bố mẹ cô, Mark luôn muốn làm quá lên. Không còn biết phải ở lại hay bỏ trốn, Anna quyết định giam mình trong xe. Trên thảm cỏ bên cạnh, cô nhìn thấy lũ trẻ đang chơi đùa bên những ông bố bà mẹ hạnh phúc. Trong tất cả những tham vọng của bản thân, cô vẫn luôn khát khao xây dựng một gia đình. Cô ghen tị với những cô bạn gái hạnh phúc với việc nội trợ. Cô ghen tị với những cô bạn gái đang bận rộn với việc làm mẹ.

Những tiếng gõ vào cửa kính xe khiến cô giật mình. Là mẹ cô.

- Anna, mẹ cô nói, mẹ xin con, đừng làm mẹ xấu hổ nữa, vào nhà đi con. Mọi người đều biết con đang ở đây rồi.

- Tại sao mẹ không báo trước với con? Anna hỏi bằng giọng gay gắt. Con sẽ khỏi phải đi cả chặng đường dài.

- Chính vì thế mà mẹ mới không nói gì với con.

- Nhưng mọi người điên rồi sao? Mọi người ăn mùng ngày 4 tháng Bảy ở nhà chồng cũ của con sao?

- Chúng ta ăn mừng ngày 4 tháng Bảy cùng với nhà hàng xóm, mẹ cô phản bác.

- Ôi, con xin mẹ, mẹ đừng chơi chữ nữa!

Dần dần, các khách mời đổ dồn ra bãi cỏ để xem cảnh tượng giữa hai mẹ con cô, trong đó có Mark, trưng ra cái vẻ buồn rầu hối lỗi của anh ta.

- Tất cả là lỗi của con, anh ta nói. Lẽ ra con không nên mời cả nhà mà không nói trước với Anna. Có lẽ chúng ta nên hủy bữa tiệc.

- Chúng ta sẽ không hủy gì cả, Mark ạ! Mẹ Anna cáu kỉnh. Con chẳng nợ nần gì con gái chúng ta cả!

Anna nghe thấy ai đó thì thầm:

- Tội nghiệp Mark, chịu bị sỉ nhục đến thế, mà anh ấy đón chúng ta nhiệt tình thật.

Anna cảm thấy những ánh mắt nặng nề đầy vẻ phản đối đổ dồn vào cô. Cô không muốn cho Mark một lý do liên kết với người thân của cô để chống lại cô. Cô xuống xe và hòa mình vào bữa tiệc được tổ chức ở sau vườn, bên bể bơi.

Mark và bố của Anna, đeo hai chiếc tạp dề giống hệt nhau, bận rộn quanh lò nướng. Tất cả mọi người đều trầm trồ khen ngôi nhà mới của Mark và những chiếc bánh hamburger ngon lành. Anna nhặt một chai vang trắng rồi ngồi vào một góc, tự thề với mình sẽ cư xử phải phép, không để xảy ra điều gì tai tiếng.

Cách đó vài chục dặm, ở Manhattan, trong phòng làm việc của mình ở căn hộ thuộc khu Tây Central Park, Meta Ostrovski buồn rầu nhìn qua cửa sổ. Lúc đầu, ông tưởng rằng việc ông bị sa thải khỏi Tạp chí văn chương New York chỉ là do thói thất thường của Bergdorf, và ngày hôm sau ông ta sẽ gọi lại để nói với Ostrovski rằng ông là người không thể thiếu được, là người độc nhất vô nhị. Nhưng Bergdorf không hề gọi lại. Ostrovski đã đến tòa soạn để rồi phát hiện ra rằng phòng làm việc của ông đã hoàn toàn trống trơn, còn sách vở của ông thì bị chất đống trong những cái thùng các tông, sẵn sàng để chuyển đi. Các nữ thư ký không để cho ông vào văn phòng của Bergdorf. Ông đã cố gắng gọi điện thoại cho ông ta nhưng mất công vô ích. Rồi đây ông sẽ ra sao?

Cô lau dọn nhà bước vào phòng, mang cho ông một cốc cà phê.

- Tôi sắp đi đây, thưa ông Ostrovski, cô dịu dàng nói. Tôi đi đón con trai tôi để ăn mừng ngày Độc lập.

- Cô làm đúng lắm, Erika ạ. Nhà phê bình trả lời.

- Tôi có thể làm gì cho ông trước khi đi không?

- Cô có thể vui lòng lấy một cái gối rồi chèn cho tôi chết ngạt không?

- Không, thưa ông, tôi không thể làm thế.

Ostrovski thở dài:

- Thế thì cô đi được rồi.

Ở phía bên kia công viên, trong căn hộ của họ trên Đại lộ số Năm, Jerry và Cynthia đang sửa soạn đi ăn mừng ngày Độc lập ở nhà bạn bè.

Dakota viện cớ đau đầu để ở lại nhà. Bố mẹ cô không phản đối. Họ còn muốn cô ở nhà. Khi hai ông bà rời đi, cô đang ở trong phòng khách xem ti vi. Vài giờ đồng hồ trôi qua. Mệt mỏi và cô độc trong căn hộ rộng mênh mông, cuối cùng cô gái quấn một điếu cần, lấy một chai vodka trong quầy rượu của ông bố - cô biết chỗ ông giấu chìa khóa - và đến ngồi bên dưới chiếc quạt trong phòng bếp để vừa uống vừa hút. Hút hết điếu cần, đã hơi phê thuốc và hơi say rượu, cô vào phòng mình. Cô lấy ra cuốn Yearbook của trường trung học, tìm thấy trang cần tìm rồi trở vào trong bếp. Cố quấn điếu cần thứ hai, tiếp tục uống, rồi lấy đầu ngón tay vuốt ve bức ảnh một nữ sinh. Tara Scalini.

Cô gọi tên cô bạn. Tara. Cô bật cười khanh khách, rồi nước mắt trào ra. Cô òa lên trong cơn nức nở không thể kìm nén. Cô nằm xoài ra sàn nhà, lặng lẽ khóc. Dakota cứ nằm như thế đến khi điện thoại của cô đổ chuông. Là Leyla.

- Chào Leya, Dakota nghe máy.

- Giọng cậu nghe lạ quá, Dakota. Cậu khóc đấy à?

- Ờ.

Cô gái trẻ trung và xinh đẹp, gần như vẫn còn là một đứa trẻ, đang nằm dài trên sàn, mái tóc xõa ra xung quanh như một cái bờm sư tử xung quanh khuôn mặt nhỏ nhắn.

- Cậu có muốn tớ đến không?

- Tớ đã hứa với bố mẹ là sẽ ở nhà. Nhưng tớ rất muốn cậu đến đây. Tớ không muốn ở một mình.

- Tớ bắt taxi đến ngay đây. Leyla hứa.

Dakota gác máy rồi lấy từ trong túi ra một gói ni lông nhỏ chứa thứ bột sáng màu: ketamin. Cô dốc hết chỗ bột vào một cái cốc, hòa với rượu vodka rồi uống một hơi cạn sạch.

Phải đến sáng hôm sau, ngày thứ Bảy, Jerry mới phát hiện ra chai vodka đã vơi mất ba phần tư. Ông liền lục thùng rác trong bếp và tìm thấy đầu mẩu của hai điếu cần. Ông sẵn sàng lôi con gái ra khỏi giường, nhưng Cynthia đã ra lệnh cho ông chờ đến khi cô thức dậy. Dakota vừa ra khỏi phòng, ông đã yêu cầu con gái phải giải thích.

- Một lần nữa, con đã phản bội lòng tin của bố mẹ! Ông vừa quát lên giận dữ vừa giơ ra cái chai và hai đầu mẩu.

- Ôi dào, có gì mà bố phải cuống lên thế! Dakota trả lời ông. Cứ làm như bố chưa từng là thanh niên ấy.

Cô quay trở vào phòng và đi ngủ tiếp. Bố mẹ cố lập tức theo vào.

- Con có ý thức được là con đã uống gần hết một chai vodka và hút cần trong nhà không? Ông bố giận dữ hỏi.

- Tại sao con lại tự hủy hoại mình như thế? Bà mẹ hỏi, cố không tỏ ra thô bạo.

- Chuyện đó thì có liên quan gì đến bố mẹ? Dakota đáp lại. Dù sao đi nữa, bố mẹ cũng sẽ hài lòng khi con không còn ở đây nữa!

- Dakota! Bà mẹ phản đối, làm sao con có thể nói ra những câu như thế?

- Có hai cái cốc trong bồn rửa, ai đã ở đây? Jerry Eden khăng khăng muốn biết. Con mời những kẻ như thế đấy hả?

- Con mời bạn đến nhà, có vấn đề gì đâu?

- Vấn đề là con đang hút cần!

- Thoải mái đi bố, chỉ một điếu thôi mà.

- Con coi bố là thằng ngu, nhưng bố biết là con dùng những thứ khốn kiếp! Con đã ở với ai? Lại là con khốn Neila phải không?

- Là LEYLA, bố ạ, không phải NEILA! Và bạn ấy không phải là con khốn! Bố đừng có nghĩ mình cao cấp hơn tất cả mọi người chỉ vì bố có tiền nữa đi!

- Chính số tiền ấy nuôi lớn con đấy! Jerry gầm lên.

- Con yêu, Cynthia lên tiếng, cố xoa dịu tình hình, bố con và mẹ rất lo. Bố mẹ nghĩ con phải đi điều trị cai nghiện thôi.

- Con đã đến gặp bác sĩ Lern rồi.

- Bố mẹ đang nghĩ đến một cơ sở chuyên khoa.

- Đi trại cai nghiện ư? Con sẽ không đi trại lần nữa đâu! Hai người ra khỏi phòng con đi!

Cô vớ lấy một con thú nhồi bông của trẻ con hoàn toàn lạc lõng với phần còn lại của căn phòng rồi ném nó về phía cửa để xua đuổi bố mẹ.

- Con sẽ phải làm như bố mẹ bảo, Jerry đáp lại, quyết tâm không để bị qua mặt.

- Con sẽ không đi, bố mẹ nghe rõ chưa? Con sẽ không đi, và con căm thù bố mẹ!

Cô nhảy ra khỏi giường để đóng sập cửa lại, đòi hỏi một chút riêng tư. Rồi cô vừa gọi điện thoại cho Leyla vừa nức nở:

- Đã xảy ra chuyện gì thế, Dakota? Leyla lo lắng hỏi khi nghe tiếng Dakota khóc.

- Ông bà già muốn gửi tớ đến trung tâm cai nghiện.

- Cái gì? Đi cai nghiện ư? Nhưng khi nào?

- Tớ không biết. Họ muốn nói chuyện với bác sĩ tâm thần vào thứ Hai. Nhưng tớ sẽ không đi. Cậu nghe rõ chưa, tớ sẽ không đi. Tối nay tớ sẽ chuồn. Tớ không bao giờ muốn nhìn thấy hai kẻ ngu ngốc đó nữa. Ngay khi họ đi ngủ, tớ sẽ chuồn.

Cũng sáng hôm ấy, tại Worchester, sau khi ngủ lại nhà bố mẹ, Anna đang bị mẹ tấn công bằng những câu hỏi dồn dập bên bàn ăn sáng.

- Mẹ này, cuối cùng Anna nói, miệng con đang khô khốc đây. Con muốn được yên tĩnh uống cà phê, nếu có thể.

- À, thế đấy, con đã uống quá nhiều! Mẹ cô thốt lên. Vậy là bây giờ con còn uống rượu nữa cơ đấy?

- Khi mọi người khiến con khó chịu, thì đúng thế, con uống rượu mẹ ạ.

Mẹ cô thở dài:

- Nếu con còn ở với Mark, thì bây giờ chúng ta đang sống cạnh nhau.

- Thế thì thật may là con và anh ta không còn ở cùng nhau, Anna nói.

- Có phải chuyện giữa con và Mark đã thực sự kết thúc rồi không?

- Mẹ ơi, bọn con đã ly hôn được một năm rồi!

- Ồ, nhưng con yêu ạ, con biết rằng ngày nay chuyện đó chẳng có ý nghĩa gì hết: các cặp đôi sống chung trước, sau đó mới kết hôn, rồi họ ly hôn ba bốn lần, cuối cùng lại về ở với nhau.

Anna chỉ thở dài thay cho câu trả lời, cô vớ lấy cốc cà phê rồi đứng dậy rời bàn. Mẹ cô liền bảo:

- Từ cái ngày thảm họa ở tiệm kim hoàn Sabar, con không còn như trước nữa, Anna ạ. Nghề cảnh sát đã phá hỏng cuộc đời con, mẹ nghĩ như thế đấy.

- Con đã lấy mạng một người đàn ông, mẹ ạ, Anna đáp. Và con chẳng thể làm gì để thay đổi điều đó.

- Thế bây giờ con muốn tự trừng phạt mình bằng cách đến sống ở một nơi khỉ ho cò gáy hay sao?

- Con biết mình không phải là đứa con gái như mẹ muốn có, mẹ ạ. Nhưng bất chấp mẹ nghĩ gì, con vẫn hạnh phúc ở Orphea.

- Mẹ tưởng con phải thành trưởng đồn cảnh sát ở thành phố đó rồi chứ, mẹ cô dằn từng tiếng. Đã xảy ra chuyện gì vậy?

Anna không trả lời mà bỏ ra hàng hiên để tận hưởng một khoảng thời gian yên tĩnh.

một tờ giấy đã ố vàng vì thời gian, trên đó có một dòng chữ đánh máy: Nơi đây ĐÊM ĐEN bắt đầu. Chẳng khác nào điểm khởi đầu của một trò chơi săn tìm kho báu. Chi tiết cụ thể duy nhất mà chúng tôi có được là cú điện thoại gọi đi từ nhà hàng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.