Sự Thật Vụ Mất Tích Nữ Nhà Báo Stephanie Mailer

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Jesse Rosenberg Thứ Sáu Ngày 25 Tháng Bảy Năm 2014 Ngày Trước Đêm Biểu Diễn Khai Mạc

❊ ❊ ❊

Chỉ còn hai mươi tư giờ nữa là đến đêm biểu diễn khai mạc. Chúng tôi đang có tiến triển, nhưng còn lâu mới kết thúc được cuộc điều tra. Trong vòng hai mươi tư giờ vừa qua, chúng tôi đã phát hiện ra rằng có thể Jeremiah Fold không chết vì tai nạn, mà đã bị sát hại. Những mảnh chắn sốc và mảnh đèn pha vỡ mà đặc vụ Grace nhặt được hồi ấy lúc này đang nằm trong tay của đội cảnh sát khoa học, để tiến hành phân tích chuyên sâu.

Chúng tôi cũng có được, nhờ vào lời kể của Miranda Bird, mà chúng tôi đã hứa là sẽ giữ bí mật tuyệt đối về quá khứ của cô, nhận dạng về gã đàn ông có hình xăm con đại bàng trên bả vai. Theo kết quả điều tra của chúng tôi, cả Ted Tennenbaum lẫn thị trưởng Gordon đều không có hình xăm nào như thế. Và Cody lại càng không.

Costico, kẻ duy nhất có thể giúp chúng tôi tìm được gã đàn ông dùng chai xịt lacrymogen, đã biến mất từ hôm qua. Không xuất hiện cả ở Câu lạc bộ lẫn ở nhà riêng. Tuy nhiên, xe của hắn vẫn đỗ đằng trước nhà, cửa nhà không khóa, và khi vào đến trong nhà, chúng tôi thấy ti vi vẫn đang bật. Cứ như thể Costico đã vội vã rời đi. Hoặc giả là đã xảy ra chuyện gì đó với hắn.

Và cứ như thể chừng ấy chuyện vẫn chưa đủ, chúng tôi còn phải đi hỗ trợ cho Michael Bird, ông bị thị trưởng Brown kết tội là đã chuyển thông tin về vở kịch cho New York Times, tờ báo này đã đăng một bài viết trong số ra ngay sáng hôm đó, lúc này nó đã thành chủ đề được tất cả mọi người nói đến, và miêu tả các thành viên trong đoàn kịch cùng chất lượng của vở kịch bằng những lời lẽ không mấy ca tụng.

Brown đã triệu tập một cuộc họp gấp trong phòng làm việc của ông. Khi chúng tôi đến nơi, Montagne, thiếu tá McKenna và Michael đã có mặt từ trước.

- Các vị có thể giải thích cho tôi cái thứ chết tiệt này không? Thị trưởng Brown hét vào mặt Michael tội nghiệp, tay vung vẩy một tờ New York Times.

Tôi xen vào.

- Ông lo lắng vì những lời chỉ trích tệ hại đó sao, ông thị trưởng? Tôi hỏi.

- Tôi lo lắng về chuyện bất cứ kẻ nào cũng có thể tiếp cận Nhà hát lớn, đại úy ạ! Ông ta gầm lên. Dù sao cũng thật ngoạn mục! Có đến vài chục cảnh sát kiểm soát lối vào tòa nhà: làm sao gã này lại đột nhập vào bên trong được?

- Chính Montagne hiện đang là người chịu trách nhiệm về an ninh trong thành phố, Anna nhắc nhở thị trưởng.

- Tôi đã bố trí lực lượng rất chặt chẽ, Montagne bào chữa.

- Chặt chẽ cái con khỉ! Brown chán ngán.

- Chắc chắn là có kẻ nào đó đã để cho gã phóng viên đó vào bên trong, Montagne liền phản đối. Có thể là một đồng bọn chăng? Anh ta vừa gợi ý vừa quay sang Michael.

- Tôi chẳng liên quan gì đến chuyện đó cả! Michael giận dữ. Thậm chí tôi còn không hiểu mình đang làm gì trong cái văn phòng này. Các anh nghĩ là tôi mở cửa cho một gã làm ở New York Times ư? Tại sao tôi lại đi phá hỏng thế độc quyền của mình như thế? Tôi đã hứa là sẽ không tiết lộ bất cứ điều gì trước đêm biểu diễn khai mạc, tôi là người biết giữ lời! Nếu có người nào đó đưa gã đần ở New York Times vào khán phòng, thì chỉ có thể là một diễn viên!

Thiếu tá McKenna cố làm mọi người trấn tĩnh lại:

- Thôi nào, thôi nào, có cãi nhau cũng chẳng ích gì. Nhưng chúng ta phải có biện pháp để chuyện này không tái diễn nữa. Bắt đầu từ tối nay, Nhà hát lớn sẽ được coi là khu vực cách ly hoàn toàn. Tất cả các lối ra vào đều bị phong tỏa và có người canh gác. Sáng mai, lục soát toàn bộ khán phòng bằng chó nghiệp vụ chuyên dò bom. Tối mai, khi vào tòa nhà, tất cả các khán giả đều bị khám xét và phải đi qua cửa dò kim loại. Kể cả những người có giấy phép, bao gồm các thành viên của đoàn kịch. Hãy công bố thông tin này: ngoại trừ xắc nhỏ cầm tay, cấm mang theo tất cả các loại túi khác. Ông có thể yên tâm, thị trưởng Brown ạ, sẽ không thể xảy ra chuyện gì ở Nhà hát lớn vào tối mai đâu.

Ở Khách sạn bên hồ, tại tầng được cảnh sát bang đảm bảo an ninh, nơi có phòng của các diễn viên, sự náo động đã lên đến đỉnh điểm. Những tờ New York Times được chuyền tay từ phòng này sang phòng khác, kéo theo những tiếng la hét giận dữ và thất vọng.

Trong hành lang, Harvey và Ostrovski đang cao giọng đọc từng đoạn.

- Họ coi chúng ta là lũ điên khùngcuồng tưởng! Harvey giận dữ. Còn nói rằng vở kịch chẳng có chút giá trị gì! Làm sao bọn chúng dám làm chuyện này với tôi?

- Ở đây còn viết là Vũ điệu xác chết là một điều ghê tởm, Ostrovski kinh hoàng. Nhưng tay phóng viên này, hắn tưởng mình là ai chứ, mà dám sát hại không chút ân hận công trình của một nghệ sĩ chân chính? Ái chà, cứ ngồi trong ghế bành mà phê bình thì dễ lắm! Thử viết một vở kịch mà xem, rồi hắn sẽ thấy món nghệ thuật này phức tạp đến thế nào!

Giam mình trong phòng tắm, Dakota khóc như muốn vắt cạn nước trong người, trong khi bố cô đứng ngoài cửa, cố gắng giúp cô trấn tĩnh lại. “Đảm nhận vai chính trong vở kịch, Dakota Eden, con gái của Jerry Eden, chủ tịch Kênh 14, là người vào năm ngoái đã đẩy một trong số các bạn học cùng lớp đến chỗ phải tự sát, sau khi tấn công cô gái này trên Facebook.”

Trong phòng suite bên cạnh, Steven Bergdorf cũng đang ra sức gõ vào cửa phòng tắm.

- Mở cửa cho tôi, Alice! Có phải chính cô đã nói chuyện với New York Times không? Đương nhiên đó chính là cô! Nếu không, làm sao họ có thể biết được rằng giám đốc Tạp chí văn chương New York lừa dối vợ mình? Alice, mở cửa ngay cho tôi! Cô phải dàn xếp toàn bộ chuyện này. Vợ tôi vừa mới gọi điện thoại đến đây, cô ấy đang nổi điên, cô phải nói chuyện với cô ấy, cô phải làm gì đó, tôi không biết nữa, nhưng phải kéo tôi ra khỏi mớ bòng bong chết tiệt này, MẸ KIẾP!

Cánh cửa đột ngột mở ra, và Bergdorf suýt thì ngã ngửa ra sau.

- Vợ anh! Alice hét lên, giàn giụa nước mắt. Vợ anh ư? Anh cút về với vợ anh đi!

Rồi cô ném một vật vào mặt ông, hét lên:

- Tôi có thai với anh rồi, Steven ạ! Chắc là tôi cũng phải nói điều này với vợ anh, đúng không?

Steven nhặt vật đó lên. Là một chiếc que thử. Ông đờ cả người vì kinh hoàng. Không thể thế này được! Ông đã làm gì mà đến nông nỗi này? Tất cả những chuyện này phải chấm dứt. Ông phải làm điều ông từng dự tính khi đến đây. Ông phải giết cô.

Sau cuộc họp ở tòa thị chính, chúng tôi quay trở về phòng làm việc đặt tại phòng tài liệu lưu trữ của Thời báo Orphea. Chúng tôi nghiên cứu tất cả các thông tin đã thu thập được dán trên tường. Đột nhiên, Derek giật xuống bài viết trên đó Stephanie đã viết bằng bút dạ đỏ: Điều nằm ngay trước mắt chúng ta nhưng không ai nhìn thấy.

Anh cao giọng nhắc lại “Điều gì nằm ngay trước mắt chúng ta mà chúng ta lại không nhìn thấy?” Anh ngắm nghía bức ảnh minh họa cho bài báo. Rồi nói: “Chúng ta hãy đến đó.”

Mười phút sau, chúng tôi đã ở Penfield Crescent, nơi mọi chuyện bắt đầu hai mươi năm trước, vào tối 30 tháng Bảy năm 1994. Chúng tôi dừng xe trên con phố yên tĩnh và ngắm nghía hồi lâu ngôi nhà từng là nhà của gia đình Gordon. Chúng tôi so sánh nó với bức ảnh trong bài báo: dường như không có gì thay đổi kể từ năm 1994, ngoại trừ việc lớp sơn của các ngôi nhà trên phố đã được thay mới.

Chủ sở hữu mới của ngôi nhà là một cặp vợ chồng thân thiện, hiện đã về hưu, họ mua căn nhà này vào năm 1997.

- Đương nhiên là chúng tôi có biết chuyện từng xảy ra ở đây, ông chồng giải thích với chúng tôi. Không giấu gì các vị, chúng tôi đã lưỡng lự rất lâu, nhưng giá bán hấp dẫn quá. Có lẽ chúng tôi không bao giờ đủ điều kiện để mua một căn nhà cùng kích thước này nếu phải trả đúng theo giá thị trường. Đây là một cơ hội không nên bỏ lỡ.

Tôi liền hỏi ông chồng:

- Cách bố trí trong nhà bây giờ vẫn giống như hồi đó chứ?

- Đúng thế, đại úy ạ, ông trả lời. Chúng tôi làm lại toàn bộ khu bếp, nhưng cách bố trí các phòng thì vẫn giống hệt như anh đang thấy.

- Chúng tôi xin phép đi thăm một vòng được không?

- Xin mời.

Chúng tôi bắt đầu từ cửa ra vào, theo đúng bản vẽ tái hiện trong hồ sơ của cảnh sát. Anna đọc bản báo cáo.

- Kẻ sát nhân đạp vỡ cánh cửa, cô nói. Hắn bắt gặp Leslie Gordon trong hành lang và bắn chết bà, sau đó quay sang bên phải và nhìn thấy cậu con trai trong căn phòng dùng làm phòng khách, hắn liền bắn cậu bé. Rồi hắn tiến vào khu bếp, ở đó hắn hạ sát ông thị trưởng trước khi trở ra ngoài bằng cửa chính.

Chúng tôi lặp lại hành trình từ phòng khách vào bếp, rồi từ bếp ra đến tận thềm nhà. Anna đọc tiếp:

- Lúc ra ngoài, hắn gặp Meghan Padalin, cô cố chạy trốn nhưng đã lãnh hai viên đạn vào lưng, rồi bị kết liễu bằng một viên đạn bắn vào đầu.

Bây giờ, chúng tôi biết rằng kẻ sát nhân không đến đây bằng chiếc xe tải nhỏ của Tennenbaum như chúng tôi từng nghĩ trước đây, mà bằng một chiếc xe khác, hoặc đi bộ. Anna vẫn nhìn ra vườn, rồi đột ngột lên tiếng:

- Mà này, có điều gì đó không ổn.

- Điều gì không ổn? Tôi hỏi.

- Kẻ giết người muốn lợi dụng lúc mọi người đều ở Liên hoan sân khấu để hành động. Hắn muốn ra tay kín đáo, lặng lẽ, chớp nhoáng. Theo lô gic, hắn sẽ phải đi lòng vòng quanh nhà, lẩn vào vườn, quan sát bên trong nhà qua một cửa kính.

- Có thể hắn đã làm như thế, Derek gợi ý.

Anna nhíu mày.

- Các anh đã nói với tôi rằng hôm đó, có một đường ống trong hệ thống tưới tự động bị vỡ. Tất cả những người đặt chân lên bãi cỏ đều bị ướt giày. Nếu kẻ sát nhân đi qua vườn trước khi đạp cửa, có lẽ hắn sẽ mang theo nước vào trong nhà. Thế nhưng trong báo cáo không hề nhắc đến bất cứ vết chân ẩm ướt nào. Lẽ ra phải có chứ, đúng không?

- Cô đã ghi một điểm, Derek gật đầu. Tôi chưa từng nghĩ đến chuyện đó.

- Còn nữa, Anna nói tiếp, tại sao kẻ sát nhân lại đi qua cửa ra vào mà không đi qua cửa bếp, ở đằng sau nhà? Đó là một cánh cửa kính. Chỉ có một tấm kính. Tại sao hắn không vào nhà qua lối đó? Có thể là vì hắn không biết đến sự tồn tại của cánh cửa kính đó. Hắn có cách thức hành động nhanh chóng, dữ dội, tàn bạo. Hắn đã phá cửa ra vào và giết chết tất cả mọi người.

- Đồng ý là thế, tôi nói, nhưng em muốn dẫn dắt đến điều gì vậy, Anna?

- Em không tin là hắn nhắm vào ông thị trưởng, Jesse ạ. Nếu tên sát nhân muốn giết ông ấy, tại sao hắn phải lao vào qua cửa chính, trong khi còn có những lựa chọn khác thích hợp hơn.

- Em đang nghĩ đến chuyện gì? Một vụ trộm chăng? Nhưng chẳng có gì bị mất cả.

- Em biết, Anna trả lời, nhưng có một chi tiết không khớp.

Đến lượt Derek suy nghĩ và nhìn ra công viên gần nhà. Anh đi về phía đó và ngồi xuống bãi cỏ. Rồi lên tiếng:

- Charlotte đã khẳng định rằng, khi bà ấy đến nơi, Meghan Padalin đang tập thể dục trong công viên. Qua trật tự thời gian của các sự kiện, ta biết rằng kẻ sát nhân cũng đến con phố này chỉ một phút sau khi bà ấy rời đi. Vậy thì Meghan vẫn đang ở trong công viên. Nếu kẻ sát nhân bước ra khỏi xe để đi đến đạp cửa nhà Gordon và bắn chết họ, tại sao Meghan lại chạy trốn về phía ngôi nhà? Chuyện đó thật khó hiểu. Lẽ ra cô ấy phải chạy trốn về phía đằng kia.

- Ôi, lạy Chúa! Tôi thốt lên.

Tôi vừa hiểu ra. Gia đình Gordon không phải là đối tượng bị nhắm đến vào năm 1994. Mà là Meghan Padalin.

Kẻ sát nhân biết rõ các thói quen của cô, hắn đến để giết Meghan. Có thể hắn đã tấn công cô trong công viên, và cô cố gắng chạy trốn. Hắn liền đuổi theo vào phố và bắn chết cô. Hắn tin chắc là ngày hôm đó gia đình Gordon đi vắng. Cả thành phố đang ở Nhà hát lớn. Nhưng đột nhiên, hắn nhìn thấy cậu con trai của gia đình Gordon ở cửa sổ, giống như Charlotte cũng đã nhìn thấy vài phút trước. Hắn liền đạp cửa vào nhà và sát hại toàn bộ nhân chứng.

Đó chính là điều nằm trước mắt các điều tra viên ngay từ đầu, mà không một ai nhìn thấy: xác Meghan Padalin nằm trước cửa nhà. Chính cô là mục tiêu bị nhắm đến. Gia đình Gordon chỉ là những nạn nhân bị liên lụy.

một tờ giấy đã ố vàng vì thời gian, trên đó có một dòng chữ đánh máy: Nơi đây ĐÊM ĐEN bắt đầu. Chẳng khác nào điểm khởi đầu của một trò chơi săn tìm kho báu. Chi tiết cụ thể duy nhất mà chúng tôi có được là cú điện thoại gọi đi từ nhà hàng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.