Sự Thật Vụ Mất Tích Nữ Nhà Báo Stephanie Mailer

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Jesse Rosenberg Thứ Sáu Ngày 11 Tháng Bảy Năm 2014 15 Ngày Trước Vở Diễn Mở Màn

❊ ❊ ❊

Trên bến du thuyền ở Orphea, tôi uống cà phê cùng Anna, trong lúc chờ Derek.

- Vậy là rốt cuộc anh đã để Kirk Harvey lại California? Anna hỏi sau khi tôi kể cho cô nghe những chuyện đã xảy ra tại Los Angeles.

- Gã đó là một tay dối trá, tôi nói.

Derek cuối cùng cũng đến. Anh có vẻ lo lắng.

- Thiếu tá McKenna đang rất tức giận với cậu, anh bảo tôi. Sau những gì cậu đã làm với Harvey, cậu suýt bị đuổi đấy. Cậu không nên tiếp cận ông ta vì bất cứ lý do gì.

- Tôi biết, tôi trả lời. Dù thế nào thì cũng chẳng có rủi ro gì đâu. Kirk Harvey đang ở Los Angeles.

- Thị trưởng muốn gặp chúng ta, Anna lên tiếng. Tôi cho là ông ấy muốn xạc chúng ta một trận.

Cứ nhìn ánh mắt mà thị trưởng Brown ném về phía tôi khi chúng tôi bước vào phòng làm việc của ông, tôi hiểu rằng Anna nói đúng.

- Tôi đã được thông tin về những gì anh đã làm với ông Kirk Harvey khốn khổ, đại úy Rosenberg ạ. Thật không xứng đáng với chức vụ của anh.

- Gã đó muốn bịp tất cả chúng ta, gã không có bất cứ thông tin giá trị nào về vụ điều tra năm 1994.

- Anh biết thế bởi vì ông ấy không chịu nói khi bị anh tra tấn đúng không? Thị trưởng mỉa mai.

- Thưa thị trưởng, tôi đã mất bình tĩnh, tôi rất lấy làm tiếc, nhưng…

Thị trưởng Brown không để tôi nói hết câu.

- Anh làm tôi phát sợ đấy, Rosenberg ạ. Và tôi xin cảnh báo anh. Nếu anh còn động đến dù chỉ là một sợi tóc của ông ấy, tôi sẽ hủy hoại anh.

Đúng lúc đó, qua điện thoại nội bộ, trợ lý của Brown thông báo rằng Kirk Harvey sắp vào phòng ông.

- Ông vẫn mời ông ta đến đây? Tôi ngạc nhiên hỏi.

- Vở kịch của ông ta rất tuyệt, thị trưởng giải thích với tôi.

- Nhưng đó chỉ là trò lừa bịp! Tôi kêu lên.

Cánh cửa đột ngột mở ra, và Kirk Harvey xuất hiện. Ngay khi nhìn thấy tôi, ông ta đã hét lên:

- Gã kia không được quyền ở đây, khi tôi có mặt! Hắn đã vô cớ hành hung tôi!

- Kirk này, anh không có gì phải sợ người này, thị trưởng Brown trấn an ông ta. Anh đang được tôi bảo vệ. Đại úy Rosenberg và các đồng nghiệp của anh ta đang sắp rời đi.

Thị trưởng yêu cầu chúng tôi ra khỏi văn phòng ông, và chúng tôi làm theo, để không làm tình hình phức tạp thêm.

Chúng tôi vừa đi khỏi, đến lượt Meta Ostrovski đến văn phòng thị trưởng. Bước vào phòng, ông chăm chăm nhìn Harvey một lát rồi tự giới thiệu:

- Tôi là Meta Ostrovski, nhà phê bình đáng sợ và nổi tiếng nhất đất nước.

- Ồ, nhưng tôi biết ông mà! Kirk nhìn ông bằng ánh mắt hình viên đạn. Đồ độc ác! Đồ đáng ghét! Hai mươi năm trước ông đã vùi tôi xuống bùn đen.

- Ái chà, tôi không bao giờ quên được vai diễn phản diện vớ vẩn của anh, nó làm chúng tôi ong hết cả tai suốt những tối trong Liên hoan sân khấu, sau vở Cậu Vania! Vở diễn của anh kinh khủng đến nỗi những khán giả hiếm hoi cũng mờ cả mắt vì nó!

- Câm ngay miệng ông lại, tôi vừa viết xong vở kịch vĩ đại nhất trong vòng một trăm năm trở lại đây!

- Làm sao anh dám tự tâng bốc mình như thế? Ostrovski đứng dậy. Chỉ có một Nhà phê bình mới có thể quyết định cái gì là hay và cái gì là dở. Tôi là người duy nhất đủ khả năng quyết định giá trị vở kịch của anh. Và tôi sẽ phán xét rất khắt khe đấy!

- Và ông sẽ nói rằng đó là một vở kịch tuyệt vời! Thị trưởng Brown bùng nổ, ông đỏ mặt tía tai vì tức giận, nên quyết định xen vào giữa hai người. Tôi có phải nhắc lại thỏa thuận của chúng ta không, hả Ostrovski?

- Ông đã nói với tôi về một vở diễn phi thường, Alan ạ! Ostrovski phản đối. Chứ không phải thứ kinh khủng mới nhất ký tên Kirk Harvey!

- Ai đã mời ông, hả đồ cay độc? Harvey cãi lại.

- Làm sao anh dám nói với tôi? Ostrovski giận dữ, ông đưa hai tay lên miệng. Tôi có thể phá hỏng sự nghiệp của anh chỉ bằng một cái búng tay!

- Cả hai người thôi đừng có nói ngớ ngẩn nữa đi! Brown hét lên. Có phải hai người định dâng màn cãi cọ này cho đám phóng viên không?

Thị trưởng hét to đến nỗi các bức tường phòng rung lên. Một bầu không khí im lặng chết chóc đột ngột bao trùm. Cả Ostrovski lẫn Harvey đều tỏ vẻ ngượng ngùng, cúi nhìn xuống đất. Thị trưởng chỉnh lại cổ áo vest, rồi bằng giọng cố tỏ ra hòa giải, ông hỏi Kirk:

- Những người khác trong nhóm ông đâu?

- Còn chưa có diễn viên, Harvey trả lời.

- Sao lại thế, chưa có diễn viên?

- Tôi sẽ tuyển diễn viên ở đây, ở Orphea này, Harvey giải thích.

Brown trợn tròn mắt, kinh hoàng:

- Sao lại thế, tuyển diễn viên ở đây? Chỉ còn mười lăm ngày nữa là đến ngày diễn mở màn!

- Ông đừng lo, Alan ạ, Harvey trấn an thị trưởng. Tôi sẽ chuẩn bị tất cả trong cuối tuần này. Thứ Hai diễn thử, thứ Năm tập buổi đầu tiên.

- Thứ Năm ư? Brown nghẹn giọng. Nhưng như thế thì ông sẽ chỉ còn chín ngày để dựng vở kịch, trong khi nó phải là tinh hoa của Liên hoan lần này?

- Như thế là quá đủ rồi. Tôi đã tập vở kịch này trong suốt hai chục năm. Hãy tin tôi, Alan ạ, vở kịch này sẽ gây tiếng vang đến nỗi người ta nói về mùa Liên hoan sân khấu chết tiệt này trên khắp đất nước.

- Nói thật nhé, năm tháng đã khiến ông điên thật rồi, Kirk ạ! Brown không kiềm chế nổi nữa, ông hét lên. Tôi hủy hết! Tôi có thể chấp nhận thất bại, nhưng không chịu nổi việc bị sỉ nhục.

Ostrovski bật cười gằn, còn Harvey lấy từ trong túi ra một tờ giấy nhàu nát rồi giở ra, ve vẩy trước mắt thị trưởng:

- Anh đã ký một cam kết, đồ con hoang ạ! Anh buộc phải để cho tôi diễn!

Đúng lúc đó, một nữ nhân viên tòa thị chính mở cánh cửa từ bên trong:

- Thưa ông thị trưởng, phóng viên đã đến kín phòng họp báo, họ bắt đầu sốt ruột. Ai nấy đều đòi nghe lời tuyên bố quan trọng.

Brown thở dài: ông không thể lùi bước được nữa.

Steven Bergdorf bước vào tòa thị chính và đến quầy đón tiếp để người ta đưa ông vào phòng họp báo. Ông cẩn thận nói rõ họ tên mình với nữ nhân viên, hỏi xem có cần ký sổ đăng ký không, kiểm tra để biết chắc rằng tòa nhà có trang bị camera an ninh đang ghi hình ông: cuộc họp báo này sẽ là bằng chứng ngoại phạm của ông. Hôm nay là ngày trọng đại: ông sẽ giết Alice.

Sáng hôm nay, ông rời khỏi nhà như để đi làm. Ông chỉ nói với vợ rằng ông lái xe đến một cuộc họp báo ở ngoại ô. Ông ghé qua nhà Alice để đón cô: khi ông bỏ va li của cô vào cốp xe, cô không nhận thấy rằng ông không có hành lý. Cô nhanh chóng ngủ thiếp đi, và rốt cuộc đã ngủ say suốt hành trình, nép sát vào người ông. Thế rồi rất nhanh chóng, ý định giết chóc của Steven nhạt đi. Ông thấy cô trong lúc ngủ thật đáng thương: làm sao ông có thể nghĩ đến việc giết chết cô? Cuối cùng, ông bật cười vì chính mình: thậm chí ông còn không biết làm thế nào để giết người! Rồi trong suốt chặng đường dài, cảm giác của ông thay đổi: ông hài lòng được ở đây, cùng với cô. Ông yêu cô, mặc dù mọi chuyện giữa họ không còn yên ả nữa. Tận dụng quãng đường dài để ngẫm nghĩ, rốt cuộc ông quyết định đoạn tuyệt ngay hôm nay. Họ sẽ đi dạo trên bến du thuyền, ông sẽ giải thích với cô rằng họ không thể tiếp tục như thế này, họ phải chia tay nhau, và cô sẽ hiểu ra. Vả lại, nếu ông cảm thấy mọi chuyện giữa họ không còn như trước, thì chắc hẳn Alice cũng cảm thấy như thế. Họ là những người đã trưởng thành. Đó sẽ là một cuộc chia tay yên ổn. Họ sẽ quay trở lại New York vào cuối ngày, và mọi thứ sẽ trở lại trật tự vốn có. Ôi chao, ông sốt ruột mong đến tối biết bao! Ông cần tìm lại sự yên tĩnh và ổn định của cuộc sống gia đình. Ông chỉ có một mong muốn: tìm lại kỳ nghỉ trong vườn quốc gia Champlain còn vợ ông lại cẩn thận lo chuyện chi tiêu như bà vẫn làm từ trước đến giờ.

Alice thức dậy đúng lúc họ đến Orphea.

- Ngủ ngon không? Steven âu yếm hỏi cô.

- Không ngon lắm, em mệt muốn chết đi được. Em sẽ tận hưởng một giấc ngủ trưa ở khách sạn. Giường của họ tiện nghi thật đấy. Em hy vọng chúng ta sẽ có căn phòng giống năm ngoái. Hồi đó là phòng 312. Anh sẽ hỏi họ nhé, Stevie?

- Khách sạn ư? Steven nghẹn giọng.

- Thì đúng rồi! Em hy vọng chúng ta sẽ ở Khách sạn bên hồ. Ôi, Stevie, làm ơn đi, đừng nói với em là anh đã giở trò bần tiện và đặt phòng ở một nhà nghỉ quê mùa đấy! Chỉ nghĩ đến một nhà nghỉ tầm thường là em đã không chịu nổi rồi.

Dạ dày thắt lại, Steven đỗ xe bên vệ đường rồi tắt động cơ.

- Alice này, ông nói bằng giọng kiên quyết, chúng ta phải nói chuyện với nhau.

- Có chuyện gì với anh vậy, Stevie yêu quý? Trông mặt anh tái nhợt đi.

Ông hít một hơi thật sâu rồi quả quyết:

- Anh không định nghỉ cuối tuần với em. Anh muốn cắt đứt.

Thú nhận xong, ông lập tức cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Alice nhìn ông với vẻ bàng hoàng, rồi cô phá lên cười.

- Ôi Stevie, suýt thì em tin anh rồi đấy! Chúa ơi, vừa rồi anh làm em sợ quá.

- Anh không đùa đâu, Alice ạ, Steven tiếp tục nã đòn. Thậm chí anh còn không mang theo hành lý. Anh đến đây để chia tay với em.

Alice quay nhìn ra sau và nhận thấy đúng là trong cốp xe chỉ có va li của cô.

- Steven, anh làm sao thế? Và tại sao anh lại nói rằng sẽ dẫn em đi nghỉ cuối tuần nếu chỉ để chia tay?

- Bởi vì tối qua, anh vẫn tưởng sẽ đưa em đi nghỉ cuối tuần. Nhưng rốt cuộc anh hiểu ra rằng chúng ta phải chấm dứt mối quan hệ này. Nó đã trở thành một thứ độc dược.

- Độc dược? Nhưng anh đang nói gì thế, hả Stevie?

- Alice này, tất cả những gì em quan tâm là cuốn sách của em cùng những món quà tôi tặng em. Chúng ta gần như không còn ngủ với nhau nữa. Alice, em đã lợi dụng tôi.

- Vậy ra anh chỉ quan tâm đến ngủ với tôi thôi, phải không Steven?

- Alice, tôi đã quyết định rồi. Có cãi vã nhau cũng chẳng ích gì. Với lại, lẽ ra tôi không bao giờ nên đi đến tận đây. Chúng ta quay về New York thôi.

Ông khởi động xe rồi chuẩn bị vòng ngược lại.

- Địa chỉ email của vợ anh có đúng là tracybergdorf@lightmailcom không? Alice vừa hỏi bằng giọng bình thản vừa bắt đầu múa ngón tay trên điện thoại di động.

- Làm sao cô có được địa chỉ của cô ấy? Steven hét lên.

- Chị ta có quyền được biết những gì anh đã làm với tôi. Tất cả mọi người sẽ biết.

- Cô không thể chứng minh được điều gì!

- Anh mới là người phải chứng minh là anh không hề làm gì, Stevie ạ. Anh biết rất rõ mọi việc sẽ diễn ra thế nào mà. Tôi sẽ đến gặp cảnh sát, tôi sẽ cho họ xem những tin nhắn của anh trên Facebook. Anh đã cài bẫy tôi thế nào, một hôm anh đã hẹn tôi ở Plaza ra sao, rồi ở đó anh đã chuốc cho tôi uống say trước khi lạm dụng tôi trong một phòng ở khách sạn. Tôi sẽ kể với họ là tôi bị anh khống chế, và rằng cho đến bây giờ tôi không dám nói bởi những gì anh đã gây ra cho Stephanie Mailer nhé?

- Những gì tôi đã gây ra cho Stephanie Mailer ư?

- Anh đã lạm dụng cô ta như thế nào, trước khi đuổi cô ta khi cô ta muốn cắt đứt với anh!

- Nhưng tôi chẳng làm gì như thế cả!

- Chứng minh đi! Alice hét lên, ánh mắt sầm lại giận dữ. Tôi sẽ nói với cảnh sát rằng Stephanie đã tâm sự với tôi, rằng cô ta đã kể với tôi những gì anh đã khiến cô ta phải chịu đựng, rằng cô ta sợ anh. Không phải cảnh sát ở trong phòng của anh vào thứ Ba vừa rồi sao, Stevie? Ôi Chúa ơi, tôi hy vọng anh không nằm sẵn trong danh sách tình nghi của họ rồi chứ?

Steven đờ đẫn gục đầu lên vô lăng. Ông đã mắc kẹt hoàn toàn. Alice vỗ vai ông ra chiều thông cảm, rồi thì thầm vào tai ông:

- Bây giờ, anh sẽ vòng xe lại, Stevie ạ, và anh sẽ đưa tôi đến Khách sạn bên hồ. Phòng 312, anh còn nhớ không? Anh sẽ cho tôi một kỳ nghỉ cuối tuần trong mơ, như anh đã hứa với tôi. Và nếu anh ngoan ngoãn, có thể tôi sẽ cho anh ngủ trên giường chứ không phải là trên thảm trải sàn.

Steven không có cách nào khác, đành làm theo. Ông xuống xe ở khách sạn bên hồ. Hoàn toàn kiệt quệ, ông đưa thẻ tín dụng của Tạp chí làm vật bảo đảm cho kỳ nghỉ. Phòng 312 là một phòng suite, có giá 900 đô la mỗi đêm. Alice muốn ngủ trưa, và ông để cô lại khách sạn để đến cuộc họp báo do thị trưởng tổ chức tại tòa thị chính. Sự hiện diện của ông ở đó có thể biện minh cho việc sử dụng thẻ tín dụng của Tạp chí nếu bộ phận kế toán đặt câu hỏi. Và nhất là cảnh sát, nếu họ đến tra hỏi ông một khi họ tìm thấy cái xác của Alice. Ông sẽ nói rằng ông đến đây để dự cuộc họp báo - điều mà tất cả mọi người có thể xác nhận - và ông không biết rằng Alice cũng ở đó. Băng ngang dãy hành lang tòa thị chính để đến tận phòng họp báo, ông cố tìm ra cách thức phù hợp nhất để giết cô ta. Ngay lúc này, ông nghĩ đến việc bỏ thuốc chuột vào đồ ăn. Nhưng để làm theo cách đó thì ông không được xuất hiện công khai cùng với Alice, thế mà họ lại cùng nhau đến khách sạn. Ông hiểu rằng bằng chứng ngoại phạm của ông thế là đã hỏng bét: các nhân viên khách sạn đã nhìn thấy họ đến cùng nhau.

Một nhân viên tòa thị chính ra hiệu cho ông, kéo ông ra khỏi dòng suy nghĩ, và đưa ông vào một căn phòng chật ních người, nơi đám phóng viên đang chăm chú lắng nghe thị trưởng Brown kết thúc phần khai mạc:

“Và chính vì lý do đó, tôi rất vui mùng được thông báo với các vị rằng Đêm đen, vở kịch mới nhất của đạo diễn Kirk Harvey, sẽ được công diễn lần đầu tiên trên toàn thế giới tại Liên hoan sân khấu Orphea.”

Brown ngồi vào một chiếc bàn dài, đối diện với cử tọa. Steven vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy Meta Ostrovski ngồi bên trái Brown, còn bên phải thị trưởng là Kirk Harvey, lần cuối cùng Steven nhìn thấy Kirk là khi ông ta còn đương chức trưởng đồn cảnh sát. Đến lượt Kirk Harvey lên tiếng:

- Đã hai mươi năm nay tôi dàn dựng Đêm đen và tôi rất tự hào vì cuối cùng khán giả cũng được khám phá viên ngọc quý đó, vở kịch của tôi đã khơi gợi niềm phấn khích cao độ nhất ở các nhà phê bình tiếng tăm nhất của đất nước, trong đó có Meta Ostrovski huyền thoại, người cũng đang có mặt ở đây, và ông sẽ chia sẻ với chúng ta tất cả những ý nghĩ tốt đẹp của ông về tác phẩm của tôi.

Nghĩ đến kỳ nghỉ của ông tại Khách sạn bên hồ do người đóng thuế của Orphea chi trả, Ostrovski liền nở nụ cười kẻ cả với đám phóng viên đang chĩa máy ảnh vào mình.

- Một vở diễn lớn, các bạn ạ, một vở diễn tuyệt vời, ông khẳng định. Một chất lượng hiếm thấy. Mà các vị biết rằng tôi vốn hà tiện lời khen. Nhưng vở diễn này rất ra gì đấy! Một cải cách đối với ngành sân khấu trên toàn thế giới!

Steven tự hỏi Ostrovski đang làm chuyện quái quỷ gì ở đây. Trên bục phát biểu, kích động trước sự đón tiếp mà mọi người dành cho ông ta, Kirk Harvey tiếp lời:

- Sở dĩ vở diễn này tuyệt vời đến thế, ông ta nói, là bởi nó sẽ được trình diễn bởi các diễn viên xuất thân từ người dân trong vùng. Tôi đã từ chối các diễn viên tên tuổi ở Broadway và Hollywood để tặng lại vận may này cho dân cư của Orphea.

- Ông đang nói đến các diễn viên không chuyên sao? Michael Bird, người đang có mặt trong phòng, liền lên tiếng cắt ngang.

- Đừng nói thô lỗ thế, Kirk cáu kỉnh. Tôi muốn nói: những diễn viên thực thụ! Kirk trả lời.

- Một nhóm diễn viên không chuyên và một đạo diễn không tên tuổi, thị trưởng Brown chơi lớn đấy! Michael Bird cộc lốc đáp lại.

Những tiếng cười rộ lên, và tiếng xì xầm lan ra trong phòng. Quyết tâm cứu vớt thể diện, thị trưởng Brown liền tuyên bố:

- Kirk Harvey đang đề xuất một nghệ thuật trình diễn đặc biệt.

- Nghệ thuật trình diễn là thứ làm phật ý tất cả mọi người, một nữ phóng viên thuộc một đài truyền thanh địa phương đáp lại.

- Buổi thông cáo chính thức đã biến thành một trò bịp bợm vĩ đại, Michael Bird tiếc rẻ. Tôi tin rằng vở kịch đó sẽ chẳng có gì hấp đẫn. Thị trưởng Brown đang tìm mọi cách để vớt vát cho Liên hoan sân khấu và nhất là cho kỳ bầu cử vào mùa thu tới, nhưng chẳng có ai bị lừa đâu!

Kirk liền kêu lên:

- Sở dĩ vở kịch này vô cùng đặc biệt, là vì nó sẽ là cơ hội cho những tiết lộ khủng khiếp! Làm sáng tỏ toàn bộ những gì chưa ai biết về vụ án mạng giết chết bốn người năm 1994. Bằng việc cho phép tôi trình diễn vở kịch, thị trưởng Brown cũng cho phép vén bức màn bí ẩn và phát hiện ra toàn bộ sự thật.

Toàn bộ cử tọa bỗng trở nên chăm chú.

- Kirk và tôi đã có một thỏa thuận, thị trưởng Brown giải thích, có lẽ ông muốn giữ kín chi tiết này nhưng lại cho rằng đây là một cách để thuyết phục đám phóng viên. Đổi lại việc trình diễn vở kịch, Kirk sẽ tiết lộ với cảnh sát toàn bộ các thông tin mà ông ấy đang nắm giữ.

- Vào tối trình diễn mở màn, Kirk nói thêm. Trước đó tôi sẽ không tiết lộ bất cứ điều gì, cho nên không có chuyện một khi cảnh sát đã biết hết thông tin, họ sẽ cấm tôi trình diễn kiệt tác của mình.

- Tối trình diễn mở màn, Brown nhắc lại. Do đó, tôi hy vọng rằng đông đảo khán giả sẽ đến ủng hộ vở kịch, từ đó cho phép thiết lập lại sự thật.

Sau những lời này, cả phòng im lặng sững sờ trong một lát, rồi các phóng viên, cảm thấy mình đang nắm được một thông tin hạng nhất, bỗng ồn ào náo động hẳn lên.

Trong phòng làm việc của cô ở sở cảnh sát Orphea, Anna cho đặt một màn hình ti vi và một đầu đọc băng video VHS.

- Chúng tôi đã lấy được cuốn băng quay lại cảnh tượng buổi diễn năm 1994 ở nhà Buzz Leonard, cô giải thích với tôi. Chúng tôi muốn xem nó, với hy vọng sẽ tìm được thứ gì đó trong ấy.

- Chuyến đi gặp Buzz Leonard có mang lại kết quả gì không? Tôi hỏi.

- Rất hữu ích, Derek trả lời tôi bằng giọng phấn khởi. Lúc đầu, Leonard nói đến một vụ cãi cọ giữa Kirk Harvey và thị trưởng Gordon. Hình như Harvey muốn trình diễn vở kịch của ông ta trong Liên hoan sân khấu, còn Gordon thì bảo ông ta: “Chừng nào tôi còn sống, anh sẽ không được trình diễn vở kịch đó.” Thế rồi thị trưởng Gordon bị sát hại và Harvey đã được trình diễn.

- Có lẽ chính ông ta đã giết chết thị trưởng chăng? Tôi hỏi.

Derek không có vẻ gì là bị thuyết phục.

- Tôi không biết, anh bảo tôi. Tôi thấy là hơi vớ vẩn nếu giết thị trưởng, gia đình ông ấy và người chạy bộ tội nghiệp kia, chỉ vì một vở kịch.

- Harvey từng là đồn trưởng, Anna nhận xét. Chắc chắn Meghan đã nhận ra ông ta khi thấy ông ta đi ra từ nhà Gordon, và ông ta không có cách nào khác ngoài giết cả cô ấy. Cũng có lý mà.

- Thế thì! Derek phản đối, trước khi bắt đầu vở diễn, vào ngày 26 tháng Bảy, Harvey sẽ cầm lấy micro và thông báo với toàn khán phòng: “Thưa các quý ông quý bà, chính tôi là người đã tàn sát toàn thế giới.”

Tôi phì cười khi hình dung ra cảnh tượng đó.

- Kirk Harvey đủ điên để chơi chúng ta một vố như thế đấy, tôi nói.

Derek xem xét tấm bảng từ trên đó chúng tôi đã bổ sung các yếu tố thu thập được theo tiến triển của vụ điều tra.

- Bây giờ chúng ta đã biết rằng số tiền của thị trưởng hồi đó chính là tiền lót tay do các doanh nghiệp trong vùng gửi đến, chứ không phải là tiền của Ted Tennenbaum, anh nói. Nhưng nếu thế, nếu chúng không được gửi cho thị trưởng, thì tôi rất muốn biết những khoản tiền lớn rút ra tù tài khoản của Tennenbaum được dùng làm gì.

- Ngược lại, tôi tiếp lời, vẫn luôn tồn tại câu hỏi liên quan đến chiếc xe của anh ta chạy trên phố, gần như đúng vào thời điểm xảy ra vụ án mạng. Đó đúng là xe của anh ta, nhân chứng của chúng ta kiên quyết khẳng định như thế. Liệu Buzz Leonard có thể khẳng định với hai người rằng Ted Tennenbaum đúng là đã vắng mặt khỏi Nhà hát lớn vào thời điểm xảy ra vụ án mạng, như hồi đó chúng ta điều tra ra được?

- Đúng thế, Jesse ạ, ông ta đã khẳng định chắc chắn. Ngược lại, hình như Ted không phải là người duy nhất đã biến mất bí ẩn khỏi Nhà hát lớn trong chừng nửa giờ đồng hồ. Anh thử hình dung là bà Charlotte, một thành viên của nhóm diễn viên, và cũng là bạn gái của Kirk Harvey…

- Cô bạn gái tuyệt vời đã bỏ rơi ông ta sao?

- Chính là bà ấy. Nghe này, Buzz Leonard khẳng định rằng bà ta vắng mặt tù 19 giờ đến tận 19 giờ 30 phút. Tương ứng với thời điểm xảy ra vụ án mạng. Khi quay trở về, giày của bà ta ướt sũng.

- Ý anh muốn nói là ướt sũng như bãi cỏ ở nhà thị trưởng Gordon, do đường ống dẫn nước bị thủng sao? Tôi hỏi.

- Chính xác là thế, Derek mỉm cười, anh thích thú vì tôi vẫn còn nhớ chi tiết đó. Nhưng chờ đã, chưa hết đâu: cô nàng Charlotte hồi đó, cô ta đã bỏ Harvey để đến với Alan Brown. Đó chính là tình yêu lớn, và cuối cùng họ đã kết hôn. Mà đến bây giờ họ cũng vẫn còn là vợ chồng.

- Thế đấy! Tôi huýt sáo.

Tôi ngắm nghía những tài liệu tìm thấy trong kho chứa đồ của Stephanie đã được dán lên tường. Có tấm vé máy bay đi Los Angeles và ghi chú Tìm Kirk Harvey. Chuyện đó thì chúng tôi đã làm rồi. Nhưng liệu Harvey có cho cô biết nhiều chuyện hơn là ông ta nói với chúng tôi không? Ánh mắt tôi tiếp tục dừng lại ở bài báo hồi đó trên tờ Thời báo Orphea, nơi bức ảnh trên trang nhất, được khoanh bằng bút đỏ, cho thấy Derek và tôi đang quan sát tấm ga phủ trên xác Meghan Padalin, đằng trước nhà thị trưởng Gordon, và ngay sau lưng chúng tôi: Kirk Harvey và Alan Brown. Họ đang nhìn nhau chăm chăm. Hoặc có thể họ đang nhìn nhau. Tôi nhìn kỹ hơn. Và nhận ra bàn tay của Alan Brown. Trông như thể ông đang thể hiện con số ba. Phải chăng đó là một dấu hiệu gửi đến ai đó? Đến Harvey chăng? Và bên dưới bức ảnh là dòng chữ mà Stephanie đã viết bằng mực đỏ: Thứ không ai nhìn thấy.

- Có chuyện gì thế? Derek hỏi tôi.

Tôi hỏi lại anh:

- Điểm chung giữa Kirk Harvey và Alan Brown là gì?

- Charlotte Brown, anh đáp.

- Charlotte Brown, tôi gật đầu. Tôi biết rằng hồi đó, các chuyên gia khẳng định rằng thủ phạm là một người đàn ông, nhưng có thể họ nhầm thì sao? Có thể thủ phạm là một phụ nữ chăng? Có phải đó là điều mà chúng ta không nhìn thấy vào năm 1994 không?

Sau đó, chúng tôi tập trung tinh thần xem kỹ cuộn băng ghi hình vở kịch năm 1994. Chất lượng hình ảnh không được tốt lắm, và khuôn hình chỉ gói gọn ở sân khấu. Không hề nhìn thấy khán giả. Nhưng cuộn phim đã bắt đầu quay ngay từ thời điểm khai mạc chính thức. Và thế là chúng tôi nhìn thấy phó thị trưởng Alan Brown gượng gạo bước lên sân khấu rồi lại gần micro. Một tràng vỗ tay. Có vẻ Brown đang thấy nóng. Sau đôi chút lưỡng lự, ông giở tờ giấy vừa lấy ra từ trong túi, có thể hình dung ông đã viết vội vài dòng lên đó từ lúc còn ngồi trên ghế. “Thưa quý ông quý bà, ông nói, tôi xin phát biểu thay cho thị trưởng Gordon, người đang vắng mặt tối nay. Xin thú thật với các vị, tôi đã nghĩ là ông ấy sẽ ở đây, do dó, tôi đã không chuẩn bị một bài diễn văn thực thụ. Do đó tôi chỉ xin nói lời chào mừng đến…”

- Dừng lại, Anna đột ngột hét bảo Derek dừng cuộn băng. Nhìn này!

Hình ảnh dừng lại. Chúng tôi nhìn thấy Alan Brown, đứng một mình trên sân khấu, tay cầm tờ giấy. Anna đứng dậy khỏi ghế để bước đến lấy một bức ảnh dán trên tường, cũng là thứ chúng tôi đã tìm thấy trong kho chứa đồ. Chính xác là cảnh đó: Brown, đứng trước micro, tay cầm tờ giấy, mà Stephanie đã khoanh tròn bằng bút dạ đỏ.

- Hình ảnh này được trích ra từ cuộn băng, Anna nói.

- Vậy là Stephanie đã xem cuộn băng này, tôi thì thầm. Ai đã đưa nó cho cô ấy?

- Stephanie chết rồi, nhưng cô ấy luôn đi trước chúng ta một bước, Derek thở dài. Mà tại sao cô ấy lại khoanh tròn tờ giấy?

Chúng tôi nghe đoạn tiếp theo của bài diễn văn, nhưng chẳng có thêm chi tiết nào đáng chú ý. Stephanie đã khoanh tròn tờ giấy vì nội dung bài diễn văn của Brown, hay vì những gì được viết trong tờ giấy đó?

Ostrovski đi bộ trên đường Bendham. Ông không thể nào gọi được cho Stephanie: điện thoại của cô vẫn tắt. Hay là cô đã đổi số điện thoại? Tại sao cô không nghe máy? Ông quyết định đến nhà tìm cô. Ông lần theo các số nhà, kiểm tra lần nữa địa chỉ chính xác mà ông đã ghi lại trong cuốn sổ bìa da mà ông mang theo không lúc nào rời. Cuối cùng, ông đến trước tòa nhà và dừng lại, kinh hoàng: dường như tòa nhà đã bị cháy, và lối vào vẫn chăng đầy dây cách ly của cảnh sát.

Đúng lúc đó, ông nhìn thấy một chiếc xe tuần tra đang chầm chậm đi ngược con phố, liền ra hiệu cho viên cảnh sát ngồi trong xe.

Ngồi sau tay lái, đồn phó Montagne dừng lại và hạ cửa kính xe.

- Có vấn đề gì sao, thưa ông? Anh hỏi Ostrovski.

- Ở đây đã xảy ra chuyện gì vậy?

- Một vụ cháy. Sao thế?

- Tôi đang tìm một người sống ở đây. Cô ấy tên là Stephanie Mailer.

- Stephanie Mailer ư? Nhưng cô ấy bị giết chết rồi. Ông từ đâu đến vậy?

Ostrovski sững người. Montagne đóng cửa kính lên rồi tiếp tục lái xe về hướng đường phố chính. Đột nhiên, tổng đài phát thông báo về một cặp đôi đang cãi lộn trên bãi đỗ xe ở bến du thuyền. Anh đang ở ngay gần đó. Anh thông báo với nhân viên trực tổng đài là anh sẽ đến hiện trường ngay lập tức, rồi bật đèn hiệu và còi hụ. Một phút sau, anh đến bãi đỗ xe, ngay giữa bãi, một chiếc xe Porsche màu đen đang đậu, hai cánh cửa mở toang: một cô gái trẻ đang chạy về phía con đê chắn sóng, một người đàn ông to lớn đáng tuổi cha cô ta cuống quýt chạy theo. Montagne nhấn một hồi còi hụ: một đàn mòng biển bay vụt lên, còn hai người đang chạy thì khựng lại. Cô gái có vẻ vui thích.

- Ái chà, được lắm, Dakota ạ! Jerry Eden rủa thầm. Bây giờ thì cảnh sát đến rồi đây! Bắt đầu thật hoàn hảo!

- Cảnh sát Orphea đây, không di chuyển nữa! Montagne ra lệnh cho ông. Chúng tôi đã nhận được một cuộc gọi thông báo là có một cặp đôi đang cãi lộn.

- Một cặp đôi ư? Người đàn ông nhắc lại như thể vừa từ trên trời rơi xuống. Thật hay ho nhỉ! Nó là con gái tôi!

- Ông này là bố cô? Montagne hỏi cô gái trẻ.

- Đáng tiếc là đúng thế, thưa anh.

- Hai người từ đâu đến?

- Manhattan, Jerry trả lời.

Montagne kiểm tra giấy tờ tùy thân của hai bố con rồi tiếp tục hỏi Dakota:

- Thế tại sao cô lại chạy như thế?

- Tôi muốn chạy trốn.

- Chạy trốn cái gì?

- Cuộc sống, thưa anh.

- Có phải bố cô đã đối xử thô bạo với cô không? Montagne hỏi.

- Tôi mà lại đối xử thô bạo với nó ư? Jerry thốt lên.

- Thưa ông, làm ơn trật tự giúp tôi, Montagne khô khan ra lệnh. Tôi không nói với ông.

Anh kéo Dakota ra một góc rồi đặt lại câu hỏi. Cô gái trẻ òa khóc:

- Không, tất nhiên là không, bố tôi không hể chạm vào tôi, cô nói giữa hai cơn nức nở.

- Thế thì tại sao cô lại rơi vào tình cảnh này?

- Tôi ở trong tình cảnh này đã một năm nay rồi.

- Tại sao?

- Ôi chao, giải thích ra thì sẽ dài dòng lắm.

Montagne không hỏi thêm nữa mà để hai bố con rời đi.

“Có con đi rồi biết!” Jerry Eden gào lên rồi đóng sập cánh cửa xe, trước khi khởi động xe ầm ĩ và rời khỏi bãi đỗ xe. Vài phút sau, ông cùng Dakota đến Khách sạn bên hồ, nơi ông đã đặt một phòng suite. Đám nhân viên khuân hành lý xếp chỗ cho họ ở phòng suite 308, tạo thành một đám rước dài đầy nghi lễ.

Trong phòng suite 310 bên cạnh, Ostrovski vừa quay về, ông ngồi trên giường, trên tay cầm một cái khung. Trong khung là ảnh một phụ nữ, gương mặt rạng rỡ. Đó là Meghan Padalin. Ông ngắm nghía bức ảnh hồi lâu, rồi thì thầm: “Anh sẽ tìm ra kẻ đã làm thế với em. Anh hứa đấy.” Rồi ông hôn lên lớp kính ngăn cách ông với cô.

Trong phòng suite 312, trong lúc Alice ở trong bồn tắm, Steven Bergdorf đang chìm trong dòng suy nghĩ, hai mắt sáng rực: câu chuyện đổi một vở kịch lấy những tiết lộ cho cảnh sát này đúng là độc nhất vô nhị trong suốt lịch sử văn hóa. Bản năng mách bảo ông hãy lưu lại Orphea một thời gian. Không chỉ vì cảm giác phấn khích của một tay phóng viên, mà còn vì ông nghĩ rằng vài ngày lưu lại đây sẽ giúp ông có thời gian giải quyết ổn thỏa chuyện tình cảm của ông với Alice. Ông ra ngoài hàng hiên để được yên ổn gọi điện thoại cho phó tổng biên tập, Skip Nalan, người đang ở tòa soạn Tạp chí.

- Tôi sẽ vắng mặt vài ngày để ấp ủ một vụ việc thế kỷ, ông giải thích với Skip trước khi kể chi tiết những gì ông vừa chứng kiến. Một cựu trưởng đồn cảnh sát hiện trở thành đạo diễn sẽ trình diễn vở kịch của ông ta, đổi lại ông ta sẽ tiết lộ những thông tin liên quan đến một vụ án mạng xảy ra hai chục năm trước mà tất cả mọi người tưởng là đã được giải quyết xong. Tôi sẽ gửi cho cậu một phóng sự từ trong nội bộ, tất cả mọi người sẽ tranh nhau đọc, chúng ta sẽ tăng lượng bán lên gấp ba.

- Ông cứ ở lại bao lâu tùy ý, Skip trả lời. Ông cho rằng chuyện này là nghiêm túc chứ?

- Lại còn có nghiêm túc không ư? Cậu không hình dung nổi đâu. Một vụ khủng đấy.

Sau đó, Bergdorf gọi cho vợ ông, Tracy, và giải thích với bà rằng có thể ông sẽ đi vắng vài hôm, cũng với những lý do mà ông đã nói với Skip lúc trước. Sau một hồi im lặng, cuối cùng Tracy cũng hỏi bằng giọng lo lắng:

- Steven này, đang xảy ra chuyện gì vậy?

- Một vở kịch nực cười, cưng ạ, anh vừa giải thích với em rồi. Đây là vận may duy nhất cho Tạp chí, em biết là thời gian này số lượng người mua đang rơi tự do.

- Không, bà nhắc lại, ý em muốn nói là: đang có chuyện gì xảy ra với anh vậy? Có điều gì đó không ổn, và em cảm nhận rất rõ. Anh không còn là chính mình nữa. Ngân hàng đã gọi đến, họ nói rằng tài khoản của anh đang bị âm.

- Tài khoản của anh sao? Ông nghẹn giọng.

- Đúng thế, tài khoản ngân hàng của anh, bà nhắc lại.

Xét thái độ bình tĩnh của bà, thì hẳn là bà chưa biết rằng tài khoản tiết kiệm của gia đình cũng đã trống trơn. Nhưng ông biết việc bà phát hiện ra điều đó chỉ còn là vấn đề thời gian. Ông cố tỏ ra bình tĩnh.

- Có, anh có biết, thực ra anh đã nói chuyện với nhân viên ngân hàng. Họ đã có chút nhầm lẫn khi xử lý một giao dịch. Mọi chuyện đểu ổn cả.

- Anh hãy làm cho xong chuyện cần làm ở Orphea, Steven ạ. Em hy vọng là sau đó, mọi chuyện sẽ ổn hơn.

- Mọi chuyện sẽ ổn hơn rất nhiều, Tracy ạ. Anh hứa với em đấy.

Ông gác máy. Vở kịch này đúng là một món quà trời cho: ông sẽ có thời gian để giải quyết êm thấm chuyện với Alice. Lúc trước ông đã quá thô bạo. Và nhất là không mấy lịch sự: giải quyết trong xe hơi. Ông sẽ dành thời gian để giải thích mọi chuyện với cô, và cô sẽ hiểu. Rốt cuộc, ông sẽ không cần phải giết cô. Tất cả rồi sẽ đâu vào đấy.

một tờ giấy đã ố vàng vì thời gian, trên đó có một dòng chữ đánh máy: Nơi đây ĐÊM ĐEN bắt đầu. Chẳng khác nào điểm khởi đầu của một trò chơi săn tìm kho báu. Chi tiết cụ thể duy nhất mà chúng tôi có được là cú điện thoại gọi đi từ nhà hàng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.