Sự Thật Vụ Mất Tích Nữ Nhà Báo Stephanie Mailer

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Jesse Rosenberg Thứ Tư Ngày 23 Tháng Bảy Năm 2014 3 Ngày Trước Đêm Biểu Diễn Khai Mạc

❊ ❊ ❊

Cả Orphea đang bị chấn động. Cody Illinois, chủ hiệu sách tử tế không gây chuyện gì bao giờ, vừa bị sát hại.

Một đêm thật ngắn ngủi, với cảnh sát cũng như với cư dân trong thành phố. Thông tin về vụ sát hại thứ hai đã khiến cánh phóng viên và những người hiếu kỳ đổ xô đến nhà Cody. Người ta vừa say sưa lại vừa kinh hãi. Đầu tiên là Stephanie Mailer, bây giờ là Cody Illinois. Người ta bắt đầu nói đến một kẻ giết người hàng loạt. Những đội tuần tra tự phát của công dân đang được hình thành. Trong bầu không khí lo âu chung ấy, trước hết phải tránh gây hoảng loạn. Cảnh sát bang và cảnh sát tất cả các địa phương trong vùng đều được huy động và đặt dưới quyền thị trưởng Brown, để đảm bảo an ninh trong thành phố.

Anna, Derek và tôi đã thức suốt nửa đêm, cố gắng tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra. Chúng tôi nghe những nhận định đầu tiên của bác sĩ Ranjit Singh, vị bác sĩ pháp y được cử đến hiện trường. Cody chết vì bị chém nhiều nhát vào phía sau đầu, bằng một cây đèn to tướng bằng kim loại đẫm máu tìm thấy bên cạnh xác anh.

Ngoài ra, thi thể còn ở trong một tư thế lạ lùng, như thể lúc đó Cody đang quỳ, hai tay ôm lấy mặt, dường như anh đang muốn che hoặc dụi mắt.

- Có phải anh ấy đang cầu xin kẻ sát nhân không? Anna hỏi.

- Tôi không nghĩ thế, bác sĩ Ranjit đáp. Nếu thế thì có lẽ anh ấy đã bị chém từ trước mặt, chứ không phải từ đằng sau. Với lại, theo như những gì tôi thấy, thì để hộp sọ bị vỡ đến mức này, kẻ sát nhân phải cao hơn anh ấy rất nhiều.

- Cao hơn rất nhiều ư? Derek đột ngột hỏi. Ý ông muốn nói gì?

Bác sĩ Singh có một ý tưởng riêng, và ông ngẫu hứng tái tạo lại tình huống:

- Cody mở cửa cho kẻ sát nhân. Có thể anh ấy quen biết hắn. Dù sao đi nữa, anh ấy cũng tin tưởng hắn, bởi vì không có dấu vết vật lộn. Tôi nghĩ anh ấy chào đón hắn và đi trước dẫn hắn vào phòng khách. Giống như một cuộc viếng thăm. Nhưng đến đây, Cody quay lại và anh ấy bị chói mắt. Anh ấy đưa tay lên mắt và khụy gối xuống. Kẻ sát nhân vớ lấy cái đèn trên bàn và ra sức giáng xuống đầu nạn nhân. Cody bị giết chết ngay lập tức, nhưng kẻ sát nhân vẫn đập thêm nhiều nhát nữa, như thể hắn muốn chắc chắn là Cody đã chết.

- Vậy thì, chờ đã, Derek cắt ngang, ông có ý gì khi nói “bị chói mắt”?

- Tôi nghĩ rằng nạn nhân đã bị vô hiệu hóa bằng một chai xịt lacrymogen. Điều đó giải thích tại sao trên mặt anh ấy lại có vệt nước mắt và niêm dịch.

- Một chai xịt lacrymogen ư? Anna nhắc lại. Giống như vụ tấn công Jesse trong căn hộ của Stephanie Mailer?

- Đúng thế, bác sĩ Singh xác nhận.

Đến lượt tôi xen vào:

- Và ông nói rằng kẻ sát nhân muốn chắc chắn là đã giết chết Cody, nhưng đồng thời hắn lại đến đây mà không mang vũ khí gì, chỉ dùng luôn cây đèn? Loại sát nhân nào lại ra tay như thế?

- Một kẻ nào đó không muốn giết người nhưng không còn cách nào khác, Singh trả lời.

- Hắn xóa dấu vết quá khứ chăng? Derek thì thầm.

- Tôi nghĩ thế, Singh khẳng định. Một kẻ nào đó, trong thành phố này, sẵn sàng làm bất cứ chuyện gì để bảo vệ bí mật của hắn và ngăn cản các vị tiến hành cuộc điều tra đến cùng.

Cody biết những gì? Có mối liên hệ nào giữa anh ta và toàn bộ những chuyện này? Chúng tôi đã lục tìm trong nhà Cody, đã kiểm tra trong hiệu sách. Tốn công vô ích. Chúng tôi không tìm thấy gì cả.

Sáng hôm đó, Orphea, bang New York và chẳng mấy chốc là toàn thể nước Mỹ thức dậy khi nghe bản tin thông báo về việc Cody bị giết. Không chỉ là cái chết của một chủ hiệu sách, mà chủ yếu là chuỗi liên kết của các sự kiện khiến người ta say sưa. Toàn bộ giới truyền thông quốc gia đều nói về sự kiện này, và phải chuẩn bị tinh thần đón dòng người hiếu kỳ đông chưa từng thấy đổ xô đến Orphea.

Để chống đỡ với tình huống đó, một cuộc họp khẩn được tổ chức tại tòa thị chính với sự có mặt của thị trưởng Brown, McKenna thuộc cảnh sát bang, đại diện của các thành phố lân cận, đồn trưởng Gulliver, Montagne, Anna, Derek và tôi.

Câu hỏi đầu tiên cần trả lời là có duy trì Liên hoan sân khấu nữa hay không. Ngay trong đêm, đã có một quyết định đưa ra là đặt toàn bộ các thành viên của đoàn kịch dưới sự bảo vệ của cảnh sát.

- Tôi nghĩ rằng phải hủy bỏ buổi diễn, tôi nói. Việc đó chỉ làm tình hình thêm tồi tệ.

- Ý kiến của anh không xác đáng, đại úy ạ, Brown nói với tôi bằng giọng khó chịu. Vì một lý do nào đó mà tôi không biết, anh luôn có mối hiềm khích với đạo diễn Harvey trung hậu.

- Harvey trung hậu ư? Tôi nhắc lại bằng giọng mỉa mai. Ông cũng nói như thế về ông ta hai mươi năm trước, khi ông cướp bạn gái của ông ta chứ?

- Đại úy Rosenberg, thị trưởng hét lên, giọng điệu và thái độ xấc láo của anh là không thể chấp nhận được!

- Jesse, thiếu tá McKenna nhắc nhở tôi, tôi yêu cầu cậu giữ kín những ý kiến cá nhân. Cậu có nghĩ rằng Kirk Harvey thực sự biết điều gì đó về vụ án mạng giết chết bốn người không?

- Chúng tôi nghĩ rằng có thể có mối liên hệ giữa vở kịch của ông ta và vụ án này.

- Cậu nghĩ ư? Có thể có ư? Thiếu tá McKenna thở dài. Jesse này, cậu có bằng chứng nào cụ thể và không thể nghi ngờ không?

- Không, đó chỉ là những giả định, nhưng khá chắc chắn.

- Đại úy Rosenberg, thị trưởng Brown xen vào, mọi người đều nói rằng anh là một điều tra viên tài giỏi, và tôi tôn trọng anh. Nhưng có vẻ như từ khi anh đến thành phố này, anh đã gieo rắc sự hỗn loạn sau lưng, mà không hề tiến triển được gì trong vụ điều tra cả.

- Chính vì gọng kìm đang siết lại quanh kẻ sát nhân, nên hắn mới ra tay hành động.

- Ồ, anh thấy đấy, tôi thật phấn khởi khi được nghe lời giải thích về cái mớ lộn xộn đang ngự trị ở thành phố Orphea này! Thị trưởng mỉa mai. Dù sao đi nữa, tôi vẫn duy trì vở kịch.

- Thưa ông thị trưởng, Derek lên tiếng, tôi nghĩ rằng Harvey đang chế giễu các vị, và sẽ không tiết lộ tên của kẻ sát nhân đâu.

- Ông ta thì không, nhưng vở kịch của ông ta thì có!

- Đừng có chơi chữ ở đây, thưa thị trưởng. Tôi tin chắc rằng Kirk Harvey không hề biết gì về danh tính của kẻ sát nhân. Chúng ta không nên mạo hiểm cho trình diễn vở kịch đó. Tôi không biết kẻ sát nhân sẽ phản ứng thế nào nếu hắn nghĩ rằng tên hắn sẽ bị tiết lộ.

- Chính xác là thế, thị trưởng Brown nói. Đây là chuyện chưa từng có từ trước đến nay. Hãy nhìn các máy quay truyền hình và những người hiếu kỳ bên ngoài kia xem: Orphea đang là trung tâm chú ý. Cả đất nước đã quên bẵng những trò chơi điện tử và những chương trình truyền hình thực tế ngu ngốc để nín thở chờ đợi một vở kịch! Thật ngoạn mục! Những gì đang xảy ra, ở đây và vào lúc này, chỉ đơn giản là độc nhất vô nhị!

Thiếu tá McKenna quay sang phía đồn trưởng Gulliver:

- Anh có ý kiến thế nào về việc duy trì vở kịch, đồn trưởng Gulliver?

- Tôi từ chức, Gulliver trả lời.

- Sao lại thế, anh từ chức ư? Thị trưởng Brown nghẹn giọng hỏi lại.

- Tôi rời bỏ chức trách của mình, ngay từ bây giờ, Alan ạ. Tôi muốn diễn vở kịch đó. Nó thật tuyệt vời! Với lại, cả tôi cũng là trung tâm chú ý. Tôi chưa bao giờ cảm thấy bản thân mình hoàn thiện như lúc này. Cuối cùng tôi cũng tồn tại!

Thị trưởng Brown liền tuyên bố:

- Đồn phó Montagne, tôi bổ nhiệm anh làm đồn trưởng lâm thời.

Montagne nở nụ cười đắc thắng. Anna cố giữ thái độ thản nhiên: bây giờ không phải lúc để gây chuyện. Thị trưởng quay sang thiếu tá McKenna và hỏi ông:

- Thế còn ông, McKenna, ông nghĩ thế nào về việc này?

- Đây là thành phố của ông, thị trưởng Brown ạ. Vậy thì tùy ông quyết định. Dù sao đi nữa, tôi cũng nghĩ rằng ngay cả khi ông hủy bỏ mọi chương trình, thì cũng không giải quyết được vấn đề an ninh. Thành phố vẫn sẽ ngập tràn những người làm truyền thông và những kẻ hiếu kỳ. Nhưng nếu ông duy trì việc diễn kịch, sẽ phải tiến hành những biện pháp quyết liệt.

Thị trưởng suy nghĩ một lát, rồi kiên quyết tuyên bố:

- Chúng ta phong tỏa toàn bộ thành phố, và duy trì vở kịch.

McKenna liền liệt kê các biện pháp cần áp dụng để đảm bảo an ninh. Tất cả các cửa ngõ thành phố phải được kiểm soát. Phố chính sẽ cấm hoàn toàn xe cộ. Đoàn kịch sẽ chuyển đến ở Khách sạn bên hồ, và nơi này sẽ được đặt dưới sự kiểm soát của cảnh sát. Một đoàn xe chuyên dụng sẽ đảm nhận việc hộ tống đoàn kịch hằng ngày khi họ đến và rời khỏi Nhà hát lớn.

Cuộc họp nhanh chóng kết thúc, Anna chặn đường thị trưởng Brown trong một hành lang.

- Chết tiệt, Alan, cô bùng nổ, làm sao ông có thể bổ nhiệm Montagne thay cho Gulliver? Ông đã đưa tôi đến Orphea để tôi cầm trịch khối cảnh sát, không phải thế sao?

- Chỉ là tạm thời thôi, Anna ạ. Tôi cần cô tập trung vào vụ điều tra.

- Ông giận tôi vì việc ông bị hỏi cung trong khuôn khổ cuộc điều tra, đúng không? Có đúng thế không?

- Lẽ ra cô có thể báo trước với tôi, Anna ạ, thay vì túm cổ tôi đi như một kẻ vô lại.

- Nếu ông tiết lộ tất cả những điều ông biết, thì ông sẽ không bị coi như một kẻ tình nghi trong vụ điều tra.

- Anna, Brown chán ngán và không có lòng dạ nào để bàn luận, nếu vụ án này khiến tôi mất chức thị trưởng, thì cô có thể thu dọn hành lý được rồi đấy. Hãy chứng tỏ với tôi rằng cô có năng lực, và gô cổ cho được kẻ đang gieo rắc nỗi kinh hoàng trong thành phố này đi.

Khách sạn bên hồ đã được biến thành một doanh trại được canh gác cẩn mật. Toàn bộ đoàn diễn viên đã được đưa vào một phòng khách, nơi cửa ra vào được một cảnh sát canh gác.

Giới truyền thông và những kẻ hiếu kỳ chen chúc nhau trên sân trước của khách sạn, phơi mình dưới ánh mặt trời giữa trưa, hy vọng nhìn thấy Harvey và các diễn viên. Sự phấn khích càng tăng gấp đôi khi một chiếc minibus và nhiều xe cảnh sát xuất hiện: đoàn diễn viên sắp di chuyển đến Nhà hát lớn để bắt đầu buổi tập. Sau một thời gian dài chờ đợi, cuối cùng các diễn viên cũng xuất hiện, bao quanh là các cảnh sát. Đằng sau các hàng rào an ninh, người ta hò reo, người ta gọi tên từng người. Đám người hiếu kỳ đòi chụp ảnh, còn đám chuyên viết lách và đám phóng viên thì muốn nghe một lời tuyên bố.

Ostrovski, người xuất hiện đầu tiên, vội lao ra để đáp ứng các yêu cầu. Những người khác nhanh chóng bắt chước ông. Bị cuốn vào đám đông phấn khích đó, những người còn lo lắng về các rủi ro rình rập khi tham gia diễn Đêm đen rốt cuộc cũng bị thuyết phục. Họ đang trên đà trở thành những ngôi sao. Được truyền trực tiếp trên các màn hình, toàn thể châu Mỹ sẽ nhìn thấy những khuôn mặt trong đoàn diễn viên không chuyên đang gây náo động này.

“Tôi đã nói rồi, các bạn sẽ trở thành những ngôi sao”, Harvey tự mãn, khuôn mặt rạng ngời hạnh phúc.

Cách đó vài dặm, trong ngôi nhà ven biển, Gerald Scalini cùng vợ bàng hoàng nhận ra khuôn mặt Dakota Eden trên màn hình ti vi.

Tại New York, Tracy Bergdorf, vợ Steven, được các đồng nghiệp thông báo, sửng sốt nhìn thấy chồng bà đang vào vai những ngôi sao của Hollywood.

Ở Los Angeles, tại Beluga Bar, các diễn viên từng làm việc với Kirk Harvey sững sờ như bị thôi miên khi nhìn thấy đạo diễn của họ xuất hiện trên tất cả các kênh thông tin được truyền đi liên tục, ông đột nhiên trở nên nổi tiếng. Cả nước đang nói về Đêm đen. Họ đã bỏ lỡ dịp may.

Hướng điều tra duy nhất mà Anna, Derek và tôi có thể nghĩ đến vào giai đoạn này là Cody có liên quan đến Jeremiah Fold và những công việc làm ăn đê tiện của hắn. Do đó, chúng tôi quyết định quay lại Ridge’s Club để hỏi chuyện Costico. Nhưng khi chúng tôi giơ ảnh người chủ hiệu sách ra, ông ta khẳng định là chưa bao giờ nhìn thấy anh.

- Gã này là ai nữa thế? Ông ta hỏi.

- Một người vừa bị sát hại đêm qua, tôi trả lời.

- Ôi, lạy chúa, Costico rên rỉ, dù sao các anh cũng không định đến gặp tôi mỗi khi phát hiện ra một xác chết đấy chứ?

- Vậy là ông chưa bao giờ nhìn thấy người này ở Câu lạc bộ? Hoặc có liên hệ với Jeremiah?

- Chưa bao giờ, tôi đã nói rồi mà. Điều gì khiến các anh nghĩ là anh ta có liên quan với chúng tôi?

- Mọi thứ đều khiến chúng tôi nghĩ rằng thị trưởng Gordon, người mà ông không biết, đã lấy tập kịch bản của một vở kịch có tên là Đêm đen ở hiệu sách của anh chàng Cody này, người mà ông cũng không biết nốt, và trong tập kịch bản này, có xuất hiện cái tên Jeremiah Fold, dưới dạng mã hóa.

- Trông tôi có dáng dấp hành nghề diễn viên kịch lắm sao? Costico đáp lại.

Costico quá ngu ngốc để có thể nói dối trơn tru: như vậy, chúng tôi có thể tin ông ta, khi ông ta khẳng định chưa bao giờ nghe nói đến cả Gordon lẫn Cody.

Liệu Gordon có liên quan gì đến các vụ buôn lậu không? Hiệu sách của Cody có thể nào được dùng làm vỏ bọc không? Thế nếu như toàn bộ câu chuyện về các tác giả người địa phương kia chỉ là một trò bịp bợm, để che giấu một công ty tội phạm thì sao? Các giả thuyết chen lấn nhau trong đầu chúng tôi. Thêm một lần nữa, chúng tôi lại thiếu những bằng chứng cụ thể.

Vì không biết làm gì hơn, chúng tôi quyết định đến nhà nghỉ mà Costico đã kể với chúng tôi, nơi ông ta tóm cổ đám tay sai. Khi đến đó, chúng tôi hiểu rằng nhà nghỉ này không thay đổi chút nào theo năm tháng. Và khi chúng tôi xuống xe, bộ đồng phục của Anna và những tấm thẻ cảnh sát giắt trên thắt lưng chúng tôi đã gây ra chút náo loạn hoảng hốt trong đám người có mặt ở bãi đỗ xe.

Chúng tôi chất vấn tất cả đám gái điếm trong độ tuổi 50 hoặc hơn. Trong số họ, một người có dáng dấp má mì, được gọi là Regina, tuyên bố với chúng tôi rằng bà ta là người giữ gìn trật tự trên bãi đỗ xe này từ giữa những năm 1980.

Bà ta mời chúng tôi đi theo vào một căn phòng được dùng như phòng làm việc, để chúng tôi được yên tĩnh và nhất là tránh ánh mắt của đám khách hàng có thể sẽ bỏ chạy nếu nhìn thấy chúng tôi.

- Có chuyện gì vậy? Bà ta vừa hỏi vừa ra hiệu bảo chúng tôi ngồi xuống chiếc ghế xô pha giả da. Các vị trông không giống cảnh sát thuần phong mỹ tục, tôi chưa bao giờ nhìn thấy ba người.

- Bộ phận cảnh sát hình sự, tôi giải thích, chúng tôi không đến đây để gây rắc rối cho mọi người. Chúng tôi chỉ muốn hỏi thông tin về Jeremiah Fold.

- Jeremiah Fold ư? Regina nhắc lại, như thể chúng tôi vừa gợi đến một bóng ma.

Tôi gật đầu.

- Nếu tôi nói với bà về các tay sai của Jeremiah Fold, thì điều đó có ý nghĩa gì với bà không? Tôi hỏi.

- Đương nhiên rồi, chàng trai, bà ta trả lời.

- Thế bà có biết hai người này không? Tôi hỏi thêm và cho bà ta xem ảnh Gordon và Cody.

- Chưa bao giờ nhìn thấy hai gã này.

- Tôi cần biết họ có liên quan gì đến Jeremiah Fold không.

- Liên quan đến Fold ư? Chuyện đó thì tôi không biết gì cả.

- Liệu họ có thể là tay sai của hắn không?

- Cũng có thể. Thật tình là tôi không hề biết gì về chuyện đó. Jeremiah tóm đám tay sai trong số những khách hàng vãng lai. Các khách quen thường đi lại với những cô nàng từng tiếp họ, và biết rằng không nên động đến Mylla.

- Mylla là ai? Derek hỏi. Có phải cô gái đóng vai mồi nhử không?

- Đúng thế. Cô ta không phải người duy nhất, nhưng đó là cô nàng trụ được lâu nhất. Hai năm. Cho đến khi Jeremiah chết. Những cô nàng khác không trụ được quá ba tháng.

- Tại sao?

- Tất cả bọn họ đều dùng ma túy. Cuối cùng, họ đều tàn tạ nên không còn quyến rũ được khách nữa. Jeremiah loại bỏ họ ngay.

- Bằng cách nào?

- Quá liều. Cảnh sát chẳng nghi ngờ gì hết. Hắn vứt cái xác đâu đó và cảnh sát coi như thế là bớt được một con nghiện.

- Nhưng cô nàng Mylla đó không dùng ma túy sao?

- Không. Không bao giờ đụng đến thứ khốn kiếp đó. Mylla là một cô nàng thông minh, được giáo dục rất tốt, bị mắc kẹt trong móng vuốt của Jeremiah. Hắn giữ gìn cho Mylla bởi vì có chút tình yêu với cô ấy. Cô ấy thật sự rất đẹp. Tôi muốn nói, bọn con gái ngoài đường đều là lũ điếm đàng. Còn Mylla, cô ấy có thứ gì đó tốt đẹp hơn. Giống như một công chúa.

- Thế cô ấy làm thế nào để mồi chài đám tay sai?

- Cô ấy chèo kéo họ ngoài đường, đưa họ vào phòng, và ở đó, họ bị Costico gài bẫy. Các vị có biết Costico không?

- Có, Anna trả lời, chúng tôi đã nói chuyện với ông ta. Nhưng tôi không hiểu tại sao không có người nào trong đám đàn ông bị gài bẫy đó dám phản kháng.

- Ồ, phải gặp Costico cách đây hai mươi năm cơ. Một con quái vật cơ bắp. Và tàn bạo. Kinh khủng. Đôi khi là không thể kiểm soát được. Tôi từng chứng kiến hắn đập vỡ đầu gối và cánh tay người khác để bắt họ vâng lời. Một hôm hắn đột nhập vào nhà một tay sai, đánh thức ông ta ngay trên giường cùng với bà vợ sợ chết khiếp, rồi tẩn cho ông ta một trận nên thân ngay trước mặt bà ta. Các vị cho rằng gã tay sai kia sẽ làm gì sau đó? Đâm đơn kiện với cảnh sát trong khi chính ông ta cũng nai lưng vận chuyển ma túy sao? Ông ta có thể phải đón nhận cái kết cục là ngồi tù ở nhà lao liên bang.

- Vậy là bà để mặc bọn hắn muốn làm gì thì làm?

- Đây không phải là bãi đỗ xe của tôi, cũng không phải nhà nghỉ của tôi, Regina bào chữa. Với lại, Jeremiah để cho chúng tôi yên. Không ai muốn gây chuyện phiền hà với hắn. Chỉ có một lần duy nhất tôi được chứng kiến có một gã buộc Costico phải về đúng chỗ của mình, thú vị lắm.

- Chuyện xảy ra thế nào?

- Đó là vào tháng Một năm 1994, tôi vẫn còn nhớ bởi vì năm ấy tuyết rơi nhiều. Gã kia bước ra khỏi phòng Mylla, trần như nhộng. Gã chỉ cầm theo chùm chìa khóa xe. Costico chạy theo gã. Gã đó mở cửa xe rồi lấy ra một chai xịt lacrymogen. Gã xịt đầy mặt Costico, khiến hắn gào lên the thé. Thật tức cười. Gã kia lên xe, rồi chuồn thẳng. Vẫn trần như nhộng! Giữa trời tuyết! Ái chà, thật là một cảnh tượng vui mắt!

Regina cười thành tiếng khi nhắc đến chuyện đó.

- Bà vừa nói là một chai xịt lacrymogen sao? Tôi tò mò hỏi lại.

- Đúng thế, có chuyện gì sao?

- Chúng tôi đang tìm một người đàn ông, có thể liên quan đến Jeremiah Fold, hay dùng chai xịt lacrymogen.

- Cái đó thì, cậu em thân yêu ạ, tôi chẳng biết gì hết. Tôi chỉ nhìn thấy mông đít anh ta, mà cách đây hai chục năm rồi.

- Có dấu hiệu đặc biệt nào không?

- Một bộ mông đẹp, Regina mỉm cười. Có thể Costico còn nhớ đấy. Gã đó đã để lại cả quần lẫn ví trong phòng, và tôi cho rằng Costico không bỏ sót đâu.

Tôi không nài thêm nữa, mà hỏi tiếp:

- Mylla ra sao rồi?

- Sau khi Jeremiah chết, cô ấy đã biến mất. Cũng tốt cho cô ấy. Tôi hy vọng cô ấy đã làm lại cuộc đời ở đâu đó.

- Bà có biết gì về tên thật của cô ấy không?

- Không hề.

Cảm thấy Regina chưa nói hết những gì bà ta biết, Anna nói xen vào:

- Chúng tôi cần nói chuyện với cô gái ấy. Việc này rất quan trọng. Có một gã đang gieo rắc nỗi kinh hoàng và giết hại những người vô tội để bảo vệ bí mật của hắn. Gã đó có thể có liên quan đến Jeremiah Fold. Mylla tên thật là gì? Nếu bà biết, thì phải nói với chúng tôi.

Sau khi nhìn chúng tôi chăm chăm một lát, Regina đứng dậy và đi đến lục lọi trong một cái hộp đựng đầy đồ lưu niệm. Bà ta lấy ra một bài báo cũ được cắt ra.

- Tôi đã tìm thấy thứ này trong phòng Mylla sau khi cô ấy bỏ đi.

Bà ta đưa cho chúng tôi mảnh báo. Đó là một mẩu tin tìm người mất tích cắt ra từ tờ New York Times, phát hành năm 1992. Con gái của một doanh nhân kiêm chính khách ở Manhattan đã bỏ đi, và không ai tìm thấy. Cô tên là Miranda Davis. Minh họa cho mẩu tin là một bức ảnh chụp cô gái trẻ 17 tuổi, mà tôi nhận ra ngay lập tức. Chính là Miranda, vợ Michael Bird.

một tờ giấy đã ố vàng vì thời gian, trên đó có một dòng chữ đánh máy: Nơi đây ĐÊM ĐEN bắt đầu. Chẳng khác nào điểm khởi đầu của một trò chơi săn tìm kho báu. Chi tiết cụ thể duy nhất mà chúng tôi có được là cú điện thoại gọi đi từ nhà hàng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.