Trang nhất của Thời báo Orphea, số ra thứ Hai, ngày 7 tháng Bảy năm 2014:
LIÊN HOAN SÂN KHẤU BỊ BỎ RƠI
Thế nếu như Liên hoan sân khấu Orphea đã hạ màn? Sau khi là trung tâm của đời sống lễ hội trong suốt hai mươi năm, có vẻ như mùa Liên hoan năm nay đã bị ảnh hưởng nghiêm trọng hơn bất cứ thời điểm nào khác, do việc các tình nguyện viên biểu quyết đình công vô thời hạn, sự việc độc nhất vô nhị trong lịch sử của Liên hoan này, đồng thời chứng tỏ rất rõ họ lo sợ cho sự an toàn của chính mình. Từ lúc đó trở đi, tất cả mọi người cùng có một câu hỏi: nếu không có các tình nguyện viên, liệu Liên hoan sân khấu có được tổ chức không?
Anna đã dành cả ngày Chủ nhật để lần theo dấu vết của Kirk Harvey. Cuối cùng cô tìm được ông bố, Cornelius Harvey, ông già đang sống ở một nhà dưỡng lão tại Poughkeepsie, cách Orphea ba giờ đồng hồ lái xe. Cô liền liên hệ với giám đốc nhà dưỡng lão, ông ta đang chờ chúng tôi đến.
- Hôm qua em cũng làm việc sao, Anna? Tôi hỏi khi cô và tôi đang trên đường đến nhà dưỡng lão. Anh cứ tưởng em nghỉ cuối tuần ở nhà bố mẹ.
Cô nhún vai.
- Lễ hội đã bị rút ngắn, cô trả lời. Em mừng vì có chuyện gì đó để làm, cho thư thái đầu óc. Derek đâu?
- Ở trung tâm cảnh sát bang. Anh ấy lấy lại hồ sơ điều tra năm 1994. Anh ấy rất phiền lòng khi nghĩ có lẽ bọn anh đã bỏ lỡ điều gì đó.
- Giữa hai người đã xảy ra chuyện gì vào năm 1994 vậy? Nghe những gì anh kể, em có cảm giác hai người từng là bạn thân nhất của nhau.
- Bọn anh vẫn là bạn thân nhất của nhau, tôi đảm bảo.
- Nhưng vào năm 1994 đã có điều gì đó đứt gãy giữa các anh…
- Đúng thế. Anh không chắc mình đã sẵn sàng nói về chuyện đó.
Cô im lặng gật đầu, rồi muốn chuyển chủ đề.
- Thế còn anh, Jesse, anh đã làm gì để ăn mừng ngày Độc lập?
- Anh ở nhà.
- Một mình sao?
- Một mình. Anh tự làm bánh hamburger với nước xốt Natasha.
Tôi khẽ mỉm cười: đó là một lời giải thích vô ích.
- Natasha là ai vậy?
- Vợ chưa cưới của anh.
- Anh đã đính hôn rồi sao?
- Đó là một câu chuyện cũ. Anh vẫn là chàng cảnh sát độc thân trong công việc.
Cô phá lên cười.
- Em cũng thế, cô bảo tôi. Từ sau khi ly hôn, đám bạn gái tiên đoán rằng em sẽ chết già trong cô độc.
- Nghe đáng sợ quá! Tôi tỏ ý thông cảm.
- Một chút thôi. Nhưng em vẫn hy vọng sẽ gặp được ai đó. Mà với Natasha, tại sao mọi chuyện lại không ổn vậy?
- Cuộc đời mà, Anna, đôi khi nó chơi ta những vố đau.
Tôi nhìn thấy trong ánh mắt Anna rằng cô hiểu tôi muốn nói gì. Và cô chỉ im lặng gật đầu.
Nhà dưỡng lão Cây Sồi ngự trong một tòa nhà nhỏ có ban công rực rỡ hoa, nằm bên lề đường Poughkeepsie. Trong sảnh ra vào, một nhóm vài người già ngồi trong những chiếc xe lăn đang rình xem từng người đi qua.
- Có khách! Có khách! Một trong số họ kêu lên khi nhìn thấy chúng tôi, trên đầu gối ông già có đặt một bàn cờ.
- Hai người đến thăm chúng tôi sao? Một ông già phúc hậu móm răng trông chẳng khác nào một con rùa cất tiếng hỏi.
- Chúng tôi đến gặp Cornelius Harvey, Anna từ tốn trả lời.
- Tại sao hai người lại không đến gặp tôi, hả? Một giọng nói run rẩy cất lên từ một bà già nhỏ bé gầy như que củi.
- Tôi ấy à, đã hai tháng nay lũ con tôi không đến thăm tôi, ông già chơi cờ xen vào.
Chúng tôi xưng danh ở quầy đón tiếp, và một lát sau, ông giám đốc nhà dưỡng lão xuất hiện. Đó là một người đàn ông thấp bé tròn trĩnh, mặc bộ com lê ướt đẫm mồ hôi. Ông liếc nhìn Anna vì cô đang mặc đồng phục, rồi nhiệt tình bắt tay chúng tôi. Bàn tay ông dính nhớp.
- Hai người muốn gì ở Cornelius Harvey? Ông hỏi.
- Chúng tôi đang tìm con trai ông ấy, trong khuôn khổ một vụ điều tra hình sự.
- Thế anh con trai đã làm gì?
- Chúng tôi chỉ muốn nói chuyện với ông ta thôi.
Ông giám đốc đưa chúng tôi đi qua các hành lang, đến tận một phòng khách nơi các thành viên trại dưỡng lão đang ngồi rải rác. Một số người chơi bài, số khác đọc sách báo, số khác nữa chỉ nhìn vào khoảng trống mông lung.
- Cornelius này, ông giám đốc thông báo, có người đến thăm ông đây.
Một ông già cao và mảnh khảnh, mái tóc bạc trắng rối bù, mặc một chiếc áo choàng trong nhà rất dày, đứng dậy khỏi ghế bành và tò mò nhìn chúng tôi.
- Cảnh sát Orphea sao? Ông ngạc nhiên trong lúc bước về phía chúng tôi và ngắm nhìn bộ đồng phục màu đen của Anna. Có chuyện gì vậy?
- Thưa ông Harvey, Anna nói với ông, chúng tôi nhất thiết phải liên hệ với con trai ông, ông Kirk.
- Kirky ư? Hai người muốn gì ở nó?
- Ông Harvey, chúng ta hãy ngồi xuống đã, Anna gợi ý.
Cả bốn người chúng tôi ngồi vào một góc phòng nơi có đặt chiếc ghế xô pha cùng hai ghế bành. Một nhóm người già hiếu kỳ quây lại quanh chúng tôi.
- Hai người muốn gì ở Kirky nhà tôi? Cornelius lo lắng hỏi.
Cứ theo cái cách ông già nói chuyện, chúng tôi đã loại bỏ được nghi vấn đầu tiên: rõ ràng Kirk Harvey vẫn còn sống.
- Chúng tôi đang tiếp tục một trong số những vụ điều tra của ông ấy, Anna giải thích. Vào năm 1994, con trai ông đã điều tra về một vụ án mạng bốn người chết xảy ra tại Orphea. Chúng tôi hoàn toàn có cơ sở để tin rằng cùng thủ phạm đó đã sát hại một phụ nữ trẻ cách đây vài ngày. Chúng tôi nhất thiết phải nói chuyện với ông Kirk Harvey để có thể giải quyết vụ án này. Ông có liên hệ với ông ấy không?
- Có, tất nhiên. Chúng tôi thường xuyên gọi điện thoại cho nhau.
- Ông ấy có đến đây không?
- Ồ không! Nó ở xa quá!
- Ông ấy đang ở đâu?
- Ở California. Nó đang dàn dựng một vở kịch sẽ thành công rực rỡ! Nó là một đạo diễn vĩ đại, hai người biết đấy. Nó sẽ trở nên rất nổi tiếng! Rất nổi tiếng! Khi nào rốt cuộc vở kịch được công diễn, tôi sẽ diện bộ com lê tuyệt đẹp và đến cổ vũ nó. Hai người có muốn xem bộ com lê của tôi không? Tôi để nó trong phòng ngủ.
- Không, cảm ơn ông rất nhiều, Anna thoái thác. Ông Harvey này, cho tôi biết xem chúng tôi có thể liên hệ với con trai ông bằng cách nào?
- Tôi có số điện thoại. Tôi có thể cho hai người. Phải để lại lời nhắn, rồi nó sẽ gọi lại cho hai người.
Ông già lấy từ trong túi ra một cuốn sổ và đọc số điện thoại cho Anna.
- Ông Harvey sống ở California từ bao giờ? Tôi hỏi.
- Tôi không nhớ nữa. Lâu rồi. Có lẽ là hai chục năm.
- Vậy là, khi rời khỏi Orphea, ông ấy đến thẳng California?
- Đúng thế, nó đến thẳng đó.
- Tại sao mà ông ấy lại từ bỏ tất cả vội vã như vậy?
- Thì tại Đêm đen chứ còn gì nữa, Cornelius trả lời chúng tôi, như thể đó là một điều hiển nhiên.
- Đêm đen ư? Nhưng cái Đêm đen chết tiệt ấy là cái gì vậy, thưa ông Harvey?
- Nó đã phát hiện ra mọi chuyện, Cornelius tiếp tục nói với chúng tôi mà không trả lời vào câu hỏi. Nó đã phát hiện ra danh tính kẻ gây ra vụ án mạng giết chết bốn người vào năm 1994, và nó buộc phải ra đi.
- Vậy là ông ta biết rằng thủ phạm không phải Ted Tennenbaum sao? Nhưng tại sao ông ta không bắt hắn?
- Chỉ có Kirky của tôi mới có thể trả lời hai người được. Và làm ơn, nếu hai người gặp nó, thì bảo nó là cha nó gửi cho nó thật nhiều cái hôn nhé.
Ngay sau khi chúng tôi rời khỏi nhà dưỡng lão, Anna bấm số điện thoại mà Cornelius Harvey đã cho chúng tôi.
- Beluga Bar đây, xin chào, một giọng phụ nữ cất lên ở đầu dây đằng kia.
- Xin chào, Anna nói sau phút ngỡ ngàng, tôi muốn nói chuyện với Kirk Harvey.
- Cô hãy để lại lời nhắn, ông ấy sẽ gọi lại cho cô.
Anna để lại tên và số điện thoại rồi nhắn rằng đây là một việc vô cùng quan trọng. Sau khi cô gác máy, chúng tôi tiến hành tìm kiếm nhanh trên Internet: Beluga Bar là một nhà hàng nằm trong khu Meadowood ở Los Angeles. Cái tên này không xa lạ đối với tôi. Và tôi đột nhiên kết nối mọi chuyện với nhau. Tôi gọi ngay cho Derek và yêu cầu anh lấy lại mấy tờ sao kê thẻ tín dụng của Stephanie.
- Trí nhớ của cậu rất chính xác, anh khẳng định với tôi sau khi tìm kiếm trong chỗ giấy tờ. Theo các khoản chi tiêu, Stephanie đã đến Beluga Bar ba lần khi ở Los Angeles hồi tháng Sáu.
- Vậy ra đó là lý do cô ấy đến Los Angeles! Tôi kêu lên. Cô ấy đã tìm ra dấu vết Kirk Harvey và đến đó gặp ông ta.
New York, cùng ngày hôm đó
Trong căn hộ của gia đình nhà Eden, Cynthia đang rất căng thẳng. Dakota biến mất đã hai ngày nay. Cảnh sát đã được thông báo, và đang tích cực tìm kiếm. Jerry và Cynthia đã rà khắp thành phố, gặp gỡ hết lượt các bạn bè của cô, nhưng vô ích. Lúc này, họ đang quay cuồng trong căn hộ, hy vọng nhận được những tin tức mãi không thấy đến. Thần kinh họ đang căng như dây đàn.
- Con bé chắc chắn sẽ quay lại khi nó cần tiền để mua cái thứ cần sa chết tiệt đó, cuối cùng Jerry giận dữ nói.
- Jerry, em không còn nhận ra anh nữa! Nó là con gái chúng ta! Hai bố con từng thân thiết với nhau đến thế! Anh còn nhớ không? Khi nó còn bé, em thậm chí còn ghen tị với mối quan hệ của hai người.
- Anh biết, anh biết, Jerry trả lời, cố tìm cách trấn an bà vợ.
Phải rất muộn vào ngày Chủ nhật họ mới nhận ra cô con gái đã biến mất. Họ tưởng cô vẫn còn ngủ, và chỉ lên phòng cô vào đầu giờ chiều.
- Lẽ ra chúng ta phải lên phòng con bé sớm hơn, Cynthia tự trách mình.
- Làm thế thì cũng có thay đổi được gì đâu? Với lại, dù gì đi nữa, chúng ta cũng phải “tôn trọng không gian riêng của nó” theo đúng yêu cầu trong các buổi trị liệu gia đình. Chúng ta chỉ áp dụng cái nguyên tắc tin tưởng chết tiệt của tay bác sĩ Lern khốn kiếp của em!
- Anh đừng có bóp méo mọi chuyện, Jerry! Sở dĩ chúng ta nói về chuyện đó trong buổi trị liệu, là bởi vì Dakota than thở rằng anh lục lọi phòng con bé để tìm ma túy. Bác sĩ Lern đã nói rằng hãy coi phòng con bé như một không gian riêng mà chúng ta phải tôn trọng, rằng hãy thiết lập một nguyên tắc tin tưởng. Ông ấy đâu có bảo chúng ta không lên xem con gái mình có ổn không!
- Tất cả đều giống như con bé ngủ nướng mà thôi. Anh không hề muốn phải nghi ngờ con bé.
- Điện thoại di động của nó vẫn tắt! Cynthia nghẹn ngào sau khi thử gọi cho con gái. Em sẽ gọi cho bác sĩ Lern.
Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại trong nhà vang lên. Jerry lao đến nhấc máy.
- Ông Eden phải không? Cảnh sát New York đây. Chúng tôi đã tìm thấy con gái ông. Cô ấy khỏe, ông đừng lo gì cả. Một đội tuần tra đã nhặt được cô ấy trong một con phố, đang ngủ, rõ ràng là say rượu. Họ đã đưa cô ấy về Mont Sinai để kiểm tra.
Cùng lúc đó, ở tòa soạn Tạp chí văn chương New York, Skip Nalan, phó tổng biên tập, lao vào phòng làm việc của Steven Bergdorf.
- Ông đã sa thải Ostrovski sao? Skip kêu lên. Nhưng ông hoàn toàn mất trí rồi! Và cái mục thảm hại mà ông muốn thêm vào số tới là gì vậy? Mà cái cô ả Alice Filmore đó từ đâu ra? Bài viết của cô ta không có chút giá trị nào, đừng có nói với tôi rằng ông muốn đăng một thứ ngớ ngẩn như thế đấy!
- Alice là một nữ phóng viên rất có năng lực. Tôi trông cậy nhiều ở cô ấy. Anh có biết cô ấy đấy, trước đây cô ấy phụ trách công việc văn thư.
Skip Nalan đưa hai bàn tay lên ôm đầu.
- Phụ trách công việc văn thư sao? Anh tức tối nhắc lại. Ông đã sa thải Meta Ostrovski để rồi thay thế ông ấy bằng một con bé văn thư viết những bài báo vô nghĩa sao? Ông có bị say ma túy không, hả Steven?
- Ostrovski không còn tầm cỡ trước đây nữa. Ông ta bỉ ổi một cách không cần thiết. Còn về Alice, đó là một cô gái trẻ đầy tài năng! Bergdorf phản đối. Tôi vẫn là ông chủ của Tạp chí này, có đúng không?
- Tài năng ư? Có mà thứ tài năng vứt đi! Skip vẫn hét lên rồi ra khỏi phòng và đóng sầm cửa lại.
Skip vừa ra khỏi, cánh cửa tủ tường bật mở và Alice chui ra. Steven vội lao đến khóa trái cửa phòng.
- Không phải lúc này, Alice. Ông nài nỉ, ngờ rằng cô sắp lên cơn thịnh nộ.
- Không thể tin được! Anh nghe anh ta nói rồi chứ, Stevie? Anh nghe anh ta nói những điều kinh khủng về em, thế mà thậm chí còn chẳng thèm bảo vệ em!
- Đương nhiên là anh đã bảo vệ em. Anh đã nói là bài báo của em rất tốt.
- Đừng có hèn nhát thế nữa, Stevie. Em muốn anh đuổi cổ cả anh ta nữa!
- Đừng có nực cười như thế, anh sẽ không đuổi Skip đâu. Em đã bắt anh đuổi được Stephanie và Ostrovski, nhưng đừng có bắt anh hủy hoại Tạp chí của mình chứ!
Alice nhìn ông với ánh mắt hình viên đạn, rồi đòi một món quà.
Bergdorf làm theo, tiu nghỉu. Ông đi một vòng các cửa hàng xa xỉ trên đại số số Năm mà Alice vẫn ưa thích. Trong một cửa hàng đồ da, ông tìm được một chiếc xắc tay nhỏ rất thanh lịch. Ông biết đây chính xác là mẫu xắc Alice muốn. Ông mua nó và đưa thẻ tín dụng cho nữ nhân viên bán hàng. Thẻ bị từ chối, vì số dư không đủ. Ông thử một thẻ khác nhưng thẻ này cũng bị từ chối. Thẻ thứ ba cũng thế. Ông bắt đầu lo lắng, mồ hôi rịn ra từng giọt trên trán. Mới là ngày 7 tháng Bảy, thế mà các thẻ của ông đều cạn sạch, tài khoản trống trơn. Không còn giải pháp nào khác, ông đành chìa thẻ của Tạp chí, lần này thì được chấp nhận. Ông chỉ còn tài khoản tiền nghỉ hè. Bằng mọi giá ông sẽ phải thuyết phục vợ ông từ bỏ dự định đi du lịch bằng xe cắm trại đến Yellowstone.
Mua đồ xong, ông vẫn tiếp tục lang thang qua các con phố. Bên ngoài, bầu trời nặng nề đang chuyển dông. Loạt giọt mưa đầu tiên nóng hổi và bẩn thỉu vừa rơi xuống, làm ướt áo sơ mi và mái tóc ông. Ông vẫn tiếp tục bước đi, không để ý gì đến trận mưa, ông đã hoàn toàn thất thần. Cuối cùng, ông bước vào một cửa hàng McDonald’s, gọi một cốc cà phê và uống nó bên một cái bàn nhờn mỡ. Ông cảm thấy thật tuyệt vọng.
Về đến Orphea, Anna và tôi dừng lại ở Nhà hát lớn. Trên đường từ Poughkeepsie về, chúng tôi đã gọi cho Cody: chúng tôi đang tìm kiếm mọi tài liệu liên quan đến Liên hoan sân khấu lần đầu tiên. Chúng tôi đặc biệt tò mò muốn biết thêm về vở kịch mà Kirk Harvey đã tham gia, mà lúc đầu thị trưởng Gordon đã muốn cấm.
Anna dẫn tôi đi băng ngang tòa nhà, đến tận khu hậu trường. Cody đang chờ chúng tôi trong phòng làm việc của anh: anh đã lấy ra từ kho tài liệu lưu trữ cả một thùng các tông chất đầy những ký ức.
- Cụ thể thì hai người tìm kiếm thứ gì? Cody hỏi.
- Những thông tin hữu ích về Liên hoan sân khấu lần đầu tiên. Tên của nhóm diễn viên đã diễn vở mở màn, vở kịch của Kirk Harvey là gì…
- Kirk Harvey ư? Ông ta diễn một vở kịch nực cười có nhan đề là Tôi, Kirk Harvey. Một bài độc thoại ngớ ngẩn. Vở diễn mở màn là Cậu Vania. Này, tờ chương trình đây.
Cody lấy ra một tờ rơi đã ngả vàng và đưa cho tôi.
- Anh có thể giữ nó, anh bảo tôi, tôi còn nhiều bản khác.
Rồi, vẫn lục tiếp trong thùng, anh lấy ra một cuốn sổ nhỏ.
- Ái chà, tôi đã quên hẳn sự tồn tại của cuốn sổ này. Một ý tưởng của thị trưởng Gordon vào thời đó. Có lẽ nó sẽ hữu ích cho hai người.
Tôi cầm cuốn sổ và đọc tiêu đề của nó:
CHUYỆN VỀ LIÊN HOAN SÂN KHẤU ORPHEA
do Steven Bergdorf viết
- Cuốn sổ này là gì vậy? Tôi lập tức hỏi Cody.
- Steven Bergdorf ư? Anna nghẹn giọng khi đọc thấy tên tác giả.
Cody liền kể cho chúng tôi nghe về câu chuyện xảy ra hai tháng trước vụ án mạng giết chết bốn người.
Orphea, tháng Năm năm 1994
Giam mình trong văn phòng nhỏ ở hiệu sách, Cody đang bận rộn chuyển các đơn hàng thì Meghan Padalin rụt rè mở cửa.
- Xin lỗi vì làm phiền anh, Cody, nhưng ông thị trưởng đang ở đây và muốn gặp anh.
Cody lập tức đứng dậy và đi vào phòng đằng sau cửa hàng. Anh tò mò muốn biết ông thị trưởng muốn gì ở anh. Vì một lý do bí ẩn nào đó, ông Gordon không còn đến hiệu sách kể từ hồi tháng Ba. Cody không thể giải thích được việc đó. Anh có cảm giác ông thị trưởng né tránh hiệu sách của anh. Thậm chí anh còn nhìn thấy ông đang mua sách trong hiệu sách ở Đông Hamptons.
Gordon đang đứng đằng sau quầy, căng thẳng mân mê một tập sách nhỏ.
- Chào ông thị trưởng! Cody thốt lên.
- Chào anh, Cody.
Họ trao nhau một cái bắt tay thân mật.
- Thật hạnh phúc, thị trưởng Gordon vừa nói vừa ngắm nghía những dãy sách, khi có được một hiệu sách đẹp thế này ở Orphea.
- Mọi chuyện ổn cả chứ, ông thị trưởng? Cody hỏi. Tôi có cảm giác gần đây ông tránh mặt tôi.
- Tôi tránh mặt anh ư? Gordon tỏ vẻ thích thú. Nhưng sao anh lại có cái ý nghĩ nực cười ấy! Anh biết đấy, tôi rất ấn tượng khi thấy ở đây có nhiều người đọc sách đến thế. Lúc nào cũng có một cuốn sách trên tay. Hôm trước, tôi đang ăn tối ở nhà hàng, và anh có tin hay không thì tùy, nhưng ở bàn bên cạnh, có một cặp đôi trẻ tuổi ngồi đối diện nhau, mỗi người lại chúi mũi vào một cuốn sách! Hãy nói chuyện đi chứ, chết tiệt thật, thay vì chìm đắm vào sách như thế! Rồi lại còn những người đi tắm biển chỉ ra bãi biển khi có một chồng tiểu thuyết hay. Sách chính là ma túy của họ.
Cody thích thú lắng nghe câu chuyện của ông thị trưởng. Anh thấy ông thật ân cần và dễ mến. Rất đỗi hiền từ. Anh nghĩ chắc hẳn mình đã căng thẳng không đâu. Nhưng chuyến thăm của ông Gordon không phải là không có lý do.
- Tôi muốn hỏi anh một câu, Cody ạ, ông thị trưởng nói tiếp. Anh cũng biết đấy, ngày 30 tháng Bảy này chúng ta sẽ khai mạc Liên hoan sân khấu lần đầu tiên…
- Vâng, đương nhiên là tôi có biết chuyện đó, Cody hào hứng trả lời. Tôi đã đặt hàng nhiều bản in cuốn Cậu Vania để bán cho khách hàng.
- Thật là một ý tưởng thú vị! Ông thị trưởng hưởng ứng. Vậy thì đây, tôi muốn đề nghị anh điều này: Steven Bergdorf, tổng biên tập Thời báo Orphea, đã viết một cuốn sách mỏng dành riêng cho Liên hoan sân khấu. Anh nghĩ anh có thể bán nó ở đây không? Này, tôi có mang cho anh một cuốn đây.
Ông đưa cuốn sách mỏng cho Cody. Trên bìa là ảnh ông thị trưởng đang tạo dáng đằng trước Nhà hát lớn, bên trên là nhan đề sách.
- Câu chuyện về Liên hoan sân khấu, Cody đọc to, rồi bỗng ngạc nhiên. Nhưng đây mới là lần liên hoan đầu tiên, đúng không? Chẳng phải là còn hơi sớm để viết cả một cuốn sách về nó hay sao?
- Anh biết đấy, có bao nhiêu điều để nói về chủ đề này, ông thị trưởng trấn an anh trước khi đi khỏi. Hãy chờ đón vài điều ngạc nhiên thú vị.
Cody không thực sự thấy cuốn sách đó thú vị, nhưng anh muốn tỏ vẻ thân thiện với ông thị trưởng, nên đồng ý bày bán cuốn sách trong hiệu sách của mình. Khi ông Gordon đi rồi, Meghan Padalin xuất hiện trở lại.
- Ông ấy muốn gì vậy? Cô hỏi Cody.
- Quảng bá về một cuốn sách mỏng mà ông ấy phát hành.
Nét mặt cô dịu lại, cô lật giở cuốn sách mỏng.
- Trông không đến nỗi tồi đâu, cô đánh giá. Anh biết đấy, có không ít người trong vùng này là tác giả tự xuất bản sách. Có lẽ chúng ta cũng nên dành cho họ một góc nhỏ để họ có thể bày bán tác phẩm của mình.
- Một góc ư? Nhưng chúng ta không còn chỗ nữa rồi. Với lại, chẳng ai quan tâm đến thứ này cả, Cody bảo cô. Mọi người không muốn mua sách của hàng xóm nhà mình đâu.
- Chúng ta hãy sử dụng cái kho ở góc cửa hàng, Meghan tiếp tục thuyết phục. Sơn lại một tí là như mới ngay. Chúng ta sẽ biến chỗ đó thành một gian hàng cho các tác giả trong vùng. Rồi anh sẽ thấy: các tác giả cũng chính là khách hàng hiệu quả của các hiệu sách. Họ đến từ khắp vùng để nhìn thấy sách của chính họ trên giá bán, và nhân dịp đó để mua sách khác.
Cody nghĩ có lẽ đó cũng là một ý tưởng thú vị. Vả lại, anh cũng muốn làm vui lòng thị trưởng Gordon: anh cảm thấy rõ rệt là có điều gì đó không ổn, và không hề thích điều đó.
- Chúng ta hãy thử làm theo ý cô, Meghan ạ, Cody hưởng ứng. Có thử cũng chẳng mất gì. Cùng lắm thì chúng ta lại khôi phục lại cái kho đó. Dù sao đi nữa, nhờ thị trưởng Gordon mà tôi phát hiện ra rằng Steven Bergdorf còn viết sách khi có thời gian rảnh nữa đấy.
- Steven Bergdorf từng là tổng biên tập của tờ Thời báo Orphea sao? Anna ngạc nhiên. Anh có biết chuyện đó không, hả Jesse?
Tôi nhún vai: tôi chẳng có ý niệm gì về chuyện đó. Hồi ấy tôi có từng gặp ông ta không? Tôi lại càng không biết.
- Hai người biết ông ta sao? Ngạc nhiên trước phản ứng của chúng tôi, Cody liền hỏi.
- Ông ta hiện là tổng biên tập của Tạp chí nơi Stephanie Mailer từng làm việc hồi còn ở New York, Anna giải thích.
Làm sao tôi có thể không nhớ gì đến Steven Bergdorf nhỉ?
Hỏi thông tin xong rồi, chúng tôi phát hiện ra rằng Bergdorf đã từ chức khỏi vị trí tổng biên tập Thời báo Orphea ngay sau ngày xảy ra vụ án mạng, và nhường chỗ lại cho Michael Bird. Thật là một sự trùng hợp lạ lùng. Thế nếu Bergdorf đã rời đi mang theo những băn khoăn ngày nay vẫn còn giày vò ông ta? Nếu như ông ta là người đặt hàng cuốn sách mà Stephanie đang viết? Cô ấy đã nói về một người nào đó không thể trực tiếp viết ra cuốn sách. Có thể hoàn toàn hiểu được rằng viên cựu tổng biên tập tờ thời báo địa phương không thể quay về, sau hai mươi năm, để nhúng mũi vào chuyện này được. Chúng tôi nhất thiết phải đến New York để nói chuyện với Bergdorf. Chúng tôi quyết định sẽ làm việc đó vào ngày hôm sau, ngay từ sáng sớm.
Những nỗi ngạc nhiên của chúng tôi còn chưa chấm dứt. Cùng ngày hôm đó, vào tối muộn, Anna nhận được một cuộc gọi vào điện thoại di động. Số điện thoại hiển thị trên đó là số của Beluga Bar. “Đồn phó Kanner phải không?” Một giọng đàn ông vang lên từ đầu dây đằng kia. “Kirk Harvey đang nói chuyện với cô đây.”