Sự Thật Vụ Mất Tích Nữ Nhà Báo Stephanie Mailer

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Jesse Rosenberg Thứ Ba Ngày 8 Tháng Bảy Năm 2014 18 Ngày Trước Liên Hoan Sân Khấu

❊ ❊ ❊

Sáng hôm đó, khi đang ngồi trong xe đi gặp Steven Bergdorf ở New York, Anna kể cho tôi và Derek nghe về cuộc điện thoại giữa cô và Kirk Harvey.

- Ông ta không chịu tiết lộ với em bất kỳ điều gì qua điện thoại, cô giải thích. Ông ta hẹn gặp em vào ngày mai, thứ Tư lúc 18 giờ ở Beluga Bar.

- Ở Los Angeles sao? Tôi nghẹn giọng. Ông ta không đùa đấy chứ?

- Có vẻ ông ta hoàn toàn nghiêm túc, Anna đảm bảo với tôi. Em đã xem giờ rồi: anh có thể bắt chuyến bay 10 giờ sáng mai từ sân bay JFK, Jesse ạ.

- Sao lại Jesse ạ? Tôi phản đối.

- Trách nhiệm đến đó thuộc cảnh sát bang, Anna lập luận, mà Derek thì có con nhỏ.

- Thì đi Los Angeles vậy, tôi thở dài.

Chúng tôi không báo trước với Steven Bergdorf về việc chúng tôi đến gặp ông ta, nhằm tạo đôi chút hiệu ứng bất ngờ. Chúng tôi tìm thấy ông ta ở tòa soạn Tạp chí văn chương New York, và ông ta tiếp chúng tôi trong phòng làm việc lộn xộn của mình.

- Ồ, tôi đã biết chuyện về Stephanie, thật là một tin khủng khiếp! Ông nói ngay với chúng tôi. Ba người có manh mối gì chưa?

- Có lẽ là có, và dường như manh mối đó liên quan đến ông, Derek lập tức ra đòn, và tôi phát hiện ra rằng anh không hề mất đi chút phấn khích nào bất chấp hai chục năm tách khỏi địa bàn.

- Tôi ư? Bergdorf tái mặt.

- Stephanie đã xin ứng tuyển vào Thời báo Orphea để kín đáo tiến hành điều tra về vụ án mạng bốn người chết vào năm 1994. Cô ấy đang viết một cuốn sách về chủ đề đó.

- Tôi rất ngạc nhiên đấy, Bergdorf khẳng định với chúng tôi. Tôi không hề biết gì về chuyện đó.

- Thật sao? Derek ngạc nhiên. Chúng tôi biết rằng ý tưởng về cuốn sách đã được nhồi vào đầu Stephanie bởi một ai đó từng có mặt tại Orphea vào buổi tối xảy ra vụ án mạng. Và chính xác hơn, là ở trong Nhà hát lớn. Ông ở đâu vào thời điểm xảy ra vụ án, hả ông Bergdorf? Tôi tin chắc rằng ông vẫn còn nhớ.

- Ở Nhà hát lớn, đúng là thế. Giống như tất cả mọi người ở Orphea vào tối đó! Thậm chí tôi chưa bao giờ đề cập chủ đề ấy với Stephanie, theo quan điểm của tôi thì đó chỉ là một tin vặt không chút quan trọng.

- Hồi đó ông đang là tổng biên tập của tờ Thời báo Orphea, thế mà ông lại đột ngột từ chức trong những ngày sau vụ án. Còn chưa kể đến cuốn sách mà ông đã viết về Liên hoan sân khấu, chính là sự kiện mà Stephanie đang rất quan tâm. Có rất nhiều điểm trùng hợp, ông không thấy sao? Ông Bergdorf này, có phải ông đã ủy quyền cho Stephanie Mailer để tiến hành điều tra về vụ án mạng bốn người chết ở Orphea không?

- Tôi thề là không! Không thể có chuyện đó được. Tại sao tôi phải làm thế?

- Đã bao lâu ông chưa quay lại Orphea?

- Tôi đến đó trong một dịp cuối tuần hồi tháng Năm năm ngoái, theo lời mời của tòa thị chính. Tôi đã không đặt chân đến Orphea kể từ năm 1994. Tôi rời nơi đó không mấy ràng buộc: khi chuyển đến New York, tôi đã gặp vợ tôi và tiếp tục theo đuổi sự nghiệp phóng viên của mình.

- Tại sao ông rời khỏi Orphea ngay sau vụ án mạng chết bốn người đó?

- Chính là vì thị trưởng Gordon.

Bergdorf kéo chúng tôi quay trở lại hai mươi năm trước.

- Joseph Gordon, ông giải thích với chúng tôi, cả về cá nhân lẫn công việc, là một con người khá kém cỏi. Ông ta là một doanh nhân thất bại: các công ty của ông ta đều lụn bại, và rốt cuộc ông ta lao vào chính trường khi có cơ hội trở thành thị trưởng, với viễn cảnh lấp lánh về khoản lương hậu đi kèm.

- Ông ấy được bầu lên như thế nào?

- Ông ta là kẻ rất khéo phỉnh phờ, ông ta có thể gây ấn tượng tốt đẹp ngoài mặt. Có lẽ ông ta đủ khả năng thuyết phục người Esquimo mua tuyết của ông ta, nhưng lại không thể giao tuyết cho họ, nếu anh hiểu ý tôi muốn nói gì. Trong cuộc bầu cử thị trưởng năm 1990, tình hình kinh tế của thành phố Orphea không ổn lắm, và bầu không khí rất u ám. Gordon đã hót với mọi người những gì họ muốn nghe, và ông ta được đắc cử. Nhưng chẳng bao lâu, bởi vì ông ta là một chính trị gia tồi, mọi người đã khá coi thường ông ta.

- Chính trị gia tồi, tôi nhận xét, nhưng thị trưởng Gordon đã sáng lập ra Liên hoan sân khấu, mang lại tiếng vang lớn cho thành phố.

- Thị trưởng Gordon không phải là người sáng lập ra Liên hoan sân khấu, đại úy Rosenberg ạ. Mà là phó thị trưởng hồi đó: Alan Brown. Chẳng bao lâu sau khi đắc cử, thị trưởng Gordon đã hiểu ra rằng ông ta cần người trợ giúp để có thể quản lý Orphea. Hồi ấy, Alan Brown, một người con của thành phố, vừa tốt nghiệp Đại học Luật. Ông ấy đã chấp nhận trở thành phó thị trưởng, tuy vậy chức vụ đầu tiên đó cũng đã là quan trọng đối với một anh chàng vừa mới lấy bằng. Brown trẻ tuổi nhanh chóng tỏa sáng nhờ trí tuệ. Ông ta đã sắp đặt mọi chuyện để thúc đẩy nền kinh tế của thành phố. Và ông ta đã làm được. Những năm tươi đẹp sau khi tổng thống Clinton đắc cử cũng tạo điều kiện rất nhiều, nhưng Brown đã dọn đường với cả loạt ý tưởng: ông ấy thúc đẩy ngành du lịch một cách ồ ạt, rồi đến các hoạt động lễ hội dịp 4 tháng Bảy, bắn pháo hoa hằng năm, hỗ trợ lập ra các cơ sở kinh doanh mới, tu sửa đường phố chính.

- Sau đó ông ấy đã được đẩy lên làm thị trưởng khi ông Gordon chết, có đúng thế không? Tôi hỏi.

- Không phải đẩy lên, đại úy ạ. Sau khi Gordon bị sát hại, Alan Brown đã đảm nhận chức vụ thị trưởng tạm thời trong gần một tháng: dù sao, vào tháng Chín năm 1994 cũng có cuộc bầu cử thị trưởng, và Brown đã có dự định ứng cử từ trước. Ông ấy đã thắng cử vang dội.

- Ta hãy trở lại với thị trưởng Gordon, Derek đề nghị. Ông ấy có kẻ thù nào không?

- Ông ta không có đường lối chính trị rõ ràng, thế nên bất cứ ai cũng có thể giận dữ với ông ta lúc này hay lúc khác.

- Chẳng hạn như Ted Tennenbaum?

- Không hẳn. Đúng là họ có chút mâu thuẫn liên quan đến việc tu sửa một tòa nhà thành nhà hàng, nhưng không đến mức phải giết chết một người cùng cả gia đình ông ta.

- Thật thế sao? Tôi hỏi.

- Ồ đúng thế, tôi chưa bao giờ tin rằng Ted có thể làm việc đó chỉ vì một lý do tào lao đến thế!

- Tại sao hồi đó ông không nói gì?

- Với ai? Với cảnh sát ư? Anh nghĩ tôi có thể lao vào đồn cảnh sát để lật lại cả một vụ điều tra ư? Tôi hình dung là chắc chắn phải có những bằng chứng xác thực. Ý tôi muốn nói: dù sao đi nữa, cái gã tội nghiệp đó cũng chết rồi. Với lại, nói thật lòng, tôi cũng không quan tâm cho lắm. Dù sao tôi không sống ở Orphea nữa. Tôi đã theo dõi mọi chuyện từ xa. Mà thôi, chúng ta hãy quay lại câu chuyện. Tôi đang nói với các vị rằng nhiệt tình của chàng Alan Brown trẻ tuổi trong việc xây dựng lại thành phố giống như một lời chúc phúc đối với các chủ thầu nhỏ tại địa phương: tu bổ tòa thị chính, tu bổ các nhà hàng, xây dựng một thư viện thành phố và nhiều tòa nhà mới. Tóm lại, đó là phiên bản chính thức. Bởi vì đằng sau lời khẳng định rằng ông ta muốn tạo việc làm cho các cư dân của thành phố, Gordon ngầm yêu cầu họ tăng giá gói thầu để đổi lấy việc có được hợp đồng.

- Gordon nhận tiền đút lót ư? Derek kêu lên, đẩy sửng sốt.

- Đúng thế!

- Tại sao hồi chúng tôi điều tra, không ai nói đến chuyện đó? Anna ngạc nhiên.

- Ba người muốn thế nào? Bergdorf phản bác. Rằng các nhà thầu tự tố cáo chính mình chăng? Họ cũng phạm tội chẳng khác gì thị trưởng. Chẳng khác nào đòi thủ phạm ám sát tổng thống Kennedy ra đầu thú.

- Thế còn ông? Làm sao ông biết được chuyện đó?

- Các hợp đồng đều công khai. Vào thời điểm tiến hành công việc, anh có thể kiểm tra các khoản mà tòa thị chính chuyển trả cho các công ty khác nhau. Đồng thời các công ty tham gia các công trình của tòa thị chính cũng phải trình bản quyết toán tài chính lên tòa thị chính, cơ quan này muốn đảm bảo rằng họ không bị phá sản trong quá trình xây dựng. Đầu năm 1994, tôi đã thu xếp để có được bản quyết toán của các công ty được đặt hàng, và so sánh với các khoản mà tòa thị chính đã chính thức chuyển trả. Trong phần lớn các trường hợp, dòng tài chính liên quan đến khoản chi trả của tòa thị chính đều thể hiện con số thấp hơn con số ghi trong hợp đồng đã ký.

- Tại sao không ai nhận ra điều đó? Derek hỏi.

- Tôi cho rằng có một hóa đơn cho tòa thị chính và một hóa đơn cho kế toán, và hai hóa đơn đó không khớp nhau, điều mà không một ai, ngoại trừ tôi, bỏ công sức ra để kiểm tra.

- Và ông đã không nói gì?

- Có chứ, tôi đã soạn một bài báo cho tờ Thời báo Orphea, và đến gặp thị trưởng Gordon. Để yêu cầu ông ta giải thích. Và các vị biết ông ta đã trả lời tôi thế nào không?

Tòa thị chính Orphea, văn phòng của thị trưởng Gordon, ngày 15 tháng Hai năm 1994

Thị trưởng Gordon chăm chú đọc bài báo mà Bergdorf vừa đưa cho ông. Bầu không khí tĩnh mịch bao trùm căn phòng. Gordon tỏ ra bình thản, trong khi Bergdorf lại rất căng thẳng. Cuối cùng, đặt bài viết xuống bàn, ông thị trưởng ngước mắt nhìn anh chàng phóng viên và nói với anh bằng giọng gần như hài hước:

- Những điều anh cảnh báo với tôi ở đây là rất nghiêm trọng, anh Steven thân mến ạ. Như vậy là có thể tồn tại dấu hiệu tham nhũng ở cấp cao của Orphea chăng?

- Đúng thế, thưa thị trưởng.

- Chuyện này sẽ gây ồn ào ra trò đây. Dĩ nhiên là anh có bản sao các hợp đồng và các bản quyết toán để chứng minh mọi chuyện chứ?

- Vâng, thưa thị trưởng, Bergdorf gật đầu.

- Anh làm việc thật chu đáo! Thị trưởng Gordon khen ngợi. Anh biết đấy, Steven thân mến ạ, thật là một trùng hợp kỳ lạ khi anh đến gặp tôi: đúng lúc tôi đang muốn nói chuyện với anh về một dự án lớn. Hẳn anh không phải không biết rằng vài tháng nữa chúng ta sẽ ăn mừng lễ khai mạc Liên hoan sân khấu lần đầu tiên của thành phố đấy chứ?

- Tôi biết rất rõ, thưa thị trưởng, Bergdorf trả lời, không hiểu ông thị trưởng muốn dẫn dắt đến chuyện gì.

- Thế này, chả là tôi muốn giao phó cho anh viết một cuốn sách về Liên hoan này. Một cuốn sách mỏng trong đó anh kể về hậu trường của việc sáng lập ra Liên hoan, và tô điểm thêm bằng vài bức ảnh. Cuốn sách sẽ được phát hành vào thời điểm khai mạc. Đó sẽ là một kỷ niệm thú vị đối với các khán giả, họ sẽ mua cuốn sách không chút ngại ngần. Mà này, Steven này, anh yêu cầu bao nhiêu cho việc viết một cuốn sách theo đặt hàng?

- Tôi… tôi không biết, thưa thị trưởng! Tôi còn chưa từng làm việc đó.

- Theo ý tôi, hẳn là nó rơi vào khoảng 100.000 đô la, ông thị trưởng tuyên bố.

- Ông… ông sẽ trả tôi 100.000 đô la để viết cuốn sách đó? Steven lúng búng.

- Đúng thế, tôi thấy đó là mức thông thường với một cây bút như anh. Ngược lại, đương nhiên, không thể phát hành cuốn sách đó nếu có một bài viết được đăng trên Thời báo Orphea liên quan đến việc quản lý tài chính của thành phố. Bởi vì các tài khoản sẽ bị kiểm tra kỹ lưỡng, và mọi người sẽ không thể hiểu được tại sao tôi lại trả cho anh một khoản cao đến thế. Anh hiểu ý tôi muốn nói rồi đấy…

- Và ông đã viết cuốn sách đó! Tôi thốt lên, đồng thời lập tức liên hệ với cuốn sách mà Anna cùng tôi đã phát hiện ra ở hiệu sách của Cody. Ông đã nhận tiền hối lộ…

- À, không đâu, đại úy Rosenberg ạ! Steven phản đối. Đừng dùng những từ đao to búa lớn ở đây, xin anh! Các vị cũng hình dung được rằng tôi sẽ không từ chối một lời đề nghị như thế! Đó là dịp để tôi kiếm chút tiền, có lẽ tôi sẽ mua được một căn nhà. Đáng buồn thay, tôi đã không được trả tiền, bởi vì gã ngốc Gordon đó đã bị giết chết trước khi tôi nhận được tiền. Để tôi không thể trở mặt chống lại ông ta sau khi đã nhận 100.000 đô la, ông ta đã nói rằng sẽ trả tiền tôi sau khi cuốn sách được xuất bản. Hai ngày sau khi Gordon bị giết, tôi đã lập tức đến gặp Alan Brown, lúc đó là thị trưởng tạm thời. Không có hợp đồng nào được lập giữa tôi với Gordon, và tôi không muốn thỏa thuận của chúng tôi bị chìm vào quên lãng. Tôi tưởng rằng Brown cũng có dính vào chuyện đó, nhưng rồi phát hiện ra là ông ấy chẳng biết gì hết. Ông ấy hoảng hốt đến mức yêu cầu tôi từ chức ngay lập tức, nếu không sẽ báo cảnh sát. Ông ấy nói rằng sẽ không khoan dung với một phóng viên ăn hối lộ ngay trong Thời báo Orphea. Tôi đã phải ra đi, và thế là gã Michael Bird đạo đức giả kia lên làm tổng biên tập, trong khi gã viết lách dở như hạch!

Ở Orphea, Charlotte Brown, vợ thị trưởng, đã lôi được ông chồng ra khỏi văn phòng để đưa đến ăn trưa trên hàng hiên của Café Athéna. Bà thấy ông căng thẳng, kích động khủng khiếp. Ông gần như không ngủ, chẳng ăn gì, các đường nét trên mặt hõm sâu, dáng vẻ của những người lo lắng quá mức. Bà nghĩ rằng một bữa trưa trong ánh nắng sẽ rất tốt cho ông.

Sáng kiến của bà đã thành công trọn vẹn: sau khi khẳng định rằng ông không có thời gian để ăn trưa, rốt cuộc Alan cũng bị thuyết phục, và khoảng thời gian nghỉ ngơi đó có vẻ rất tốt cho ông. Nhưng rất ngắn ngủi: điện thoại của Alan bắt đầu rung lên trên bàn, và khi nhìn thấy tên người gọi hiển thị trên màn hình, ông có vẻ lo lắng. Ông rời xa bàn để nghe điện thoại.

Charlotte Brown không thể nghe thấy nội dung câu chuyện, nhưng bà nhận thấy vài câu nói vỡ ra và lập tức phát hiện vẻ khó chịu cực độ trong cử chỉ của ông chồng. Đột nhiên bà nghe thấy ông nói bằng giọng gần như van nài “Đừng làm thế, tôi sẽ tìm ra cách”, rồi ngắt máy và cáu kỉnh quay trở lại bàn, trong khi nhân viên phục vụ đặt lên bàn những món tráng miệng họ đã gọi.

- Anh phải đến tòa thị chính, Alan khó chịu tuyên bố.

- Ngay bây giờ ư? Charlotte nuối tiếc. Nhưng ít ra anh cũng ăn xong món tráng miệng đi đã, Alan ạ. Chuyện đó có thể chờ thêm mười lăm phút, đúng không?

- Anh đang gặp rất nhiều rắc rối, Charlotte ạ. Vừa rồi là ông bầu của nhóm diễn viên sẽ diễn vở chính trong Liên hoan. Ông ta nói đã nghe tin về vụ đình công và các diễn viên lo sợ cho sự an toàn của họ. Họ bỏ cuộc. Anh không còn vở kịch nào nữa. Đúng là một thảm họa.

Thị trưởng lập tức bỏ đi mà không để ý rằng có một người, ngồi quay lưng về phía ông ngay từ đầu bữa, đã không bỏ sót mẩu nhỏ nào trong câu chuyện của họ. Người đó chờ cho Charlotte Brown rời đi rồi mới nhấc điện thoại lên.

“Michael Bird à? Bà ta hỏi. Tôi là Sylvia Tennenbaum đây. Tôi có thông tin về tòa thị chính, có lẽ anh sẽ quan tâm đấy. Anh có thể ghé qua Café Athéna không?”

Khi tôi hỏi Steven Bergdorf là ông ta ở đâu vào tối Stephanie Mailer mất tích, ông ta trả lời với vẻ giận dữ: “Tôi dự khai mạc một cuộc triển lãm, anh có thể xác minh, đại úy ạ.” Chúng tôi đã làm thế, khi quay về phòng làm việc của Anna tại sở cảnh sát Orphea.

Phòng tranh tổ chức sự kiện khẳng định với chúng tôi rằng Bergdorf đã có mặt ở đó, đồng thời nêu rõ rằng buổi khai mạc kết thúc vào lúc 19 giờ.

- Nếu rời khỏi Manhattan vào lúc 19 giờ, ông ta có thể có mặt tại Orphea vào lúc 22 giờ, Anna nhận xét.

- Em nghĩ rằng ông ta có thể sát hại Stephanie sao? Tôi hỏi.

- Bergdorf rất quen thuộc với tòa nhà nơi đặt tòa soạn của Thời báo Orphea. Ông ta biết cách vào đó để lấy cắp chiếc máy vi tính. Ông ta cũng biết rằng Michael Bird đang là tổng biên tập, nên đã gửi tin nhắn từ điện thoại của Stephanie cho Michael. Ngoài ra, chúng ta có thể hình dung rằng ông ta sợ có người nhận ra mình ở Orphea, chính vì lý do đó mà rốt cuộc ông ta không gặp Stephanie tại Kodiak Grill mà hẹn gặp cô ấy ở bãi biển. Hãy giải thích cho em biết tại sao vừa rồi chúng ta không tóm cổ ông ta?

- Bởi vì đó mới chỉ là những suy đoán, Anna ạ, Derek xen vào. Không có gì cụ thể cả. Một luật sư sẽ phản bác tất cả những điều đó trong vòng năm phút. Chúng ta không có gì cụ thể chống lại ông ta: cho dù ông ta có ở nhà một mình, thì cũng không thể chứng minh được điều đó. Vả lại, bằng chứng ngoại phạm ngớ ngẩn kia của ông ta cũng chứng tỏ ông ta thậm chí còn không biết Stephanie bị sát hại lúc mấy giờ.

Về điểm này thì Derek không nhầm. Tuy nhiên, tôi vẫn dán một bức ảnh Bergdorf lên tấm bảng từ tính.

- Còn em, Jesse ạ, Anna gợi ý, em nghiêng về giả thuyết rằng Bergdorf chính là người đặt hàng Stephanie viết cuốn sách.

Cô đọc lại những đoạn trích từ văn bản tìm thấy trong máy vi tính của Stephanie mà chúng tôi đã dán trên bảng, rồi nói:

- Khi Stephanie hỏi người đặt hàng là tại sao người đó không tự viết cuốn sách, người đó đã trả lời: “Tôi ư? Không thể được! Mọi người sẽ nói gì?” Như vậy, có lẽ đó là một người rõ ràng là không có khả năng viết lách, đến nỗi phải giao phó nhiệm vụ đó cho người khác.

Tôi liền đọc đoạn trích tiếp theo:

- “Lúc đó là sắp 19 giờ. Tôi ra phố đi bộ vài bước, và nhìn thấy một chiếc xe tải nhỏ đi qua. Phải sau này tôi mới hiểu, khi đọc báo, rằng đó là chiếc xe của Ted Tennenbaum. Vấn đề là người ngồi sau tay lái không phải anh ta.” Bergdorf đã nói với chúng ta rằng ông ta nghi ngờ khả năng Tennenbaum là thủ phạm. Và ông ta có ở trong Nhà hát lớn vào tối hôm ấy.

- Em sẵn sàng trả giá đắt để biết xem ai là người ngồi sau tay lái của chiếc xe tải nhỏ ấy, Anna nói.

- Còn tôi, Derek tiếp lời cô, tôi tự hỏi tại sao thị trưởng Brown không bao giờ nói đến vụ thị trưởng Gordon nhận tiền hối lộ? Nếu hồi ấy mọi người biết chuyện, có thể chiều hướng của vụ điều tra đã thay đổi. Và nhất là: nếu số tiền mà Gordon chuyển đến Montana có nguồn gốc từ tiến hối lộ của các nhà thầu, vậy thì số tiền mặt mà Ted Tennenbaum đã rút là nhằm mục đích gì, và tại sao anh ta lại không hề giải thích được?

Im lặng hồi lâu. Thấy Derek và tôi vô cùng băn khoăn, Anna liền hỏi:

- Ted Tennenbaum chết thế nào?

- Trong khi bị bắt giữ, tôi chỉ đáp vắn tắt có thế.

Còn Derek thì chuyển sang chuyện khác để tỏ ý với Anna rằng chúng tôi không muốn nói đến chuyện đó.

- Có lẽ chúng ta phải đi ăn gì đó, anh nói, chúng ta đã không ăn trưa. Tôi mời hai người.

Thị trưởng Brown về nhà sớm hơn thường lệ. Ông cần yên tĩnh để nghiên cứu các cách xử lý khác nhau nếu Liên hoan sân khấu bị hủy bỏ. Ông quay cuồng trong phòng khách, khuôn mặt đầy tập trung. Vợ ông, Charlotte, quan sát ông từ xa, bà có thể cảm nhận được nỗi căng thẳng của ông. Cuối cùng, bà đến gần ông để tìm cách khuyên giải.

- Alan, anh yêu này, bà vừa nói vừa dịu dàng lùa bàn tay vào tóc ông, thế nếu đó có thể là dấu hiệu rằng ta nên từ bỏ Liên hoan sân khấu thì sao? Việc này khiến anh trông thật…

- Làm sao em có thể nói ra một câu như thế? Trong khi em là nghệ sĩ… Em biết điều đó có ý nghĩa thế nào! Anh cần em ủng hộ anh.

- Nhưng em tự nhủ có lẽ đó chính là số mệnh. Dù sao, cái Liên hoan này cũng khiến ta mất tiền từ lâu rồi.

- Liên hoan năm nay vẫn phải tổ chức, Charlotte ạ! Thành phố chúng ta phụ thuộc vào nó.

- Nhưng anh sẽ làm gì để thay thế vở diễn chính?

- Anh không biết, ông thở dài. Anh sẽ bị lôi ra làm trò cười.

- Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, Alan ạ, rồi anh sẽ thấy.

- Làm sao mà ổn được? Ông hỏi.

Bà không có ý tưởng gì. Bà chỉ nói điều đó để giúp ông lấy lại tinh thần. Bà cố tìm một giải pháp:

- Em… em sẽ huy động những người em quen biết trong giới sân khấu!

- Những người em quen biết ư? Em yêu, việc đó thật đáng quý, nhưng em đã không lên sân khấu từ hai chục năm nay rồi. Em không còn chút kết nối nào…

Ông choàng một cánh tay quanh người vợ, bà ngả đầu vào vai ông.

- Đúng là một thảm họa, ông nói. Không ai muốn đến Liên hoan sân khấu nữa. Cả diễn viên, báo chí lẫn các nhà phê bình. Chúng ta đã gửi đi cả mấy chục giấy mời, nhưng chẳng ai trả lời. Thậm chí anh còn viết cả cho Meta Ostrovski.

- Meta Ostrovski của New York Times sao?

- Cựu-New York Times. Hiện giờ ông ấy làm việc cho Tạp chí văn chương New York. Cũng còn tốt hơn không. Nhưng cũng chẳng hề có câu trả lời. Chỉ còn chưa đầy hai mươi ngày nữa là đến vở diễn mở màn, và Liên hoan sân khấu đang sắp sụp đổ. Có lẽ tốt hơn hết là anh nên phóng hỏa Nhà hát để…

- Alan, vợ ông cắt ngang, đừng nói những câu ngớ ngẩn thế!

Đúng lúc đó, chuông cửa reo vang.

- Này, có thể là ông ấy đấy, Charlotte nói đùa.

- Em đang chờ ai sao? Alan hỏi, ông không có lòng dạ nào để cười.

- Không.

Ông đứng dậy và băng qua phòng khách để ra mở cửa: là Michael Bird.

- Chào Michael, ông nói.

- Chào ông thị trưởng. Tôi xin lỗi vì đến nhà ông làm phiền, tôi đã cố gắng đến tuyệt vọng để gọi vào điện thoại di động của ông, nhưng nó đang ngắt máy.

- Tôi cần yên tĩnh một lát. Có chuyện gì vậy?

- Tôi muốn nghe ý kiến của ông về một tin đồn, ông thị trưởng ạ.

- Tin đồn nào?

- Tin đồn cho rằng ông không còn vở diễn chính cho Liên hoan sân khấu nữa.

- Ai đã nói thế?

- Tôi là phóng viên.

- Thế thì, lẽ ra chính ông phải biết rằng các tin đồn đều không có giá trị gì hết, Michael ạ, Brown giận dữ nói.

- Tôi rất đồng ý với ông, ông thị trưởng ạ. Chính vì lý do đó mà tôi cất công gọi cho ông bầu nhóm diễn viên liên quan, ông ta đã khẳng định với tôi rằng buổi diễn đã bị hủy. Ông ấy nói với tôi rằng các diễn viên không còn cảm thấy an toàn ở Orphea.

- Tất cả chuyện này thật nực cười, Alan trả lời, không hề đánh mất vẻ bình thản. Và nếu tôi là ông, tôi sẽ không đăng tin đó…

- Thế ư? Tại sao?

- Tại vì… ông sẽ biến mình thành trò cười!

- Tôi sẽ biến mình thành trò cười ư?

- Hoàn toàn chính xác. Ông nghĩ sao tùy ông, Michael ạ, tôi đã giải quyết xong vụ thay thế nhóm diễn viên trong chương trình dự kiến.

- Thật sao? Thế tại sao ông còn chưa thông báo?

- Bởi vì… Bởi vì đó là một vở diễn rất lớn, ông thị trưởng trả lời mà không suy nghĩ. Một thứ độc nhất vô nhị! Một thứ sẽ gây tiếng vang đến nỗi khán giả sẽ đổ xô tới. Tôi sẽ đưa thông cáo chính thức và trịnh trọng, chứ không phải một thông báo vội vàng chẳng ai để ý đến.

- Như vậy thì, khi nào ông sẽ đưa ra thông cáo chính thức đó? Michael hỏi.

- Tôi sẽ đưa ra vào thứ Tư tuần này, thị trưởng Brown đáp liều. Đúng thế, thứ Tư ngày 11 tháng Bảy, tôi sẽ tổ chức một cuộc họp báo tại tòa thị chính, và tin tôi đi, điều tôi sắp thông báo sẽ là một ngạc nhiên lớn với tất cả mọi người!

- Vậy thì, cảm ơn ông về những thông tin vừa rồi, thưa ông thị trưởng. Tôi sẽ cho đăng tất cả vào số ra ngày mai, Michael nói để kiểm tra xem đó có phải là một ngón lừa bịp của thị trưởng hay không.

- Ông cứ đăng đi, Alan trả lời bằng giọng cố tỏ ra tin tưởng.

Michael gật đầu rồi tỏ vẻ sắp rời đi. Nhưng Alan không thể ngăn mình nói thêm:

- Đừng quên rằng tòa thị chính đang trợ cấp cho tờ báo của ông, và còn không thu tiền thuê nhà của các ông nữa đấy, Michael ạ.

- Ý ông muốn nói gì vậy, thị trưởng?

- Rằng không con chó nào lại cắn chủ của mình cả.

- Ông đang đe dọa tôi sao, thị trưởng?

- Tôi đâu dám làm thế. Tôi chỉ cho ông một lời khuyên, thế thôi.

Michael khẽ gật đầu chào Alan rồi bước ra ngoài. Ông thị trưởng đóng cửa lại và siết chặt nắm tay đầy giận dữ. Ông cảm thấy một bàn tay đặt lên vai mình: Charlotte. Bà đã nghe thấy hết, và nhìn ông bằng ánh mắt lo âu.

- Một thông cáo chính thức ư? Bà nhắc lại. Nhưng anh yêu, anh sẽ thông báo chuyện gì?

- Anh không biết. Anh có hai ngày để phép màu xảy đến. Nếu không, anh sẽ tuyên bố từ chức.

một tờ giấy đã ố vàng vì thời gian, trên đó có một dòng chữ đánh máy: Nơi đây ĐÊM ĐEN bắt đầu. Chẳng khác nào điểm khởi đầu của một trò chơi săn tìm kho báu. Chi tiết cụ thể duy nhất mà chúng tôi có được là cú điện thoại gọi đi từ nhà hàng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.