Sự Thật Vụ Mất Tích Nữ Nhà Báo Stephanie Mailer

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Jesse Rosenberg Thứ Năm Ngày 10 Tháng Bảy Năm 2014 16 Ngày Trước Buổi Diễn Mở Màn

❊ ❊ ❊

Tôi phải ở một đêm trong phòng giam, và được ra khỏi đó vào lúc bình minh. Người ta đưa tôi đến một văn phòng nơi chiếc điện thoại đã nhấc sẵn đang chờ tôi. Ở đầu dây đằng kia là thiếu tá McKenna.

-Jesse, ông hét lên, cậu điên hẳn rồi! Dám đánh nhừ tử một gã tội nghiệp sau khi phá tan hoang nhà ông ta!

- Tôi xin lỗi, thưa sếp. Ông ta nói là biết được những thông tin mấu chốt về vụ án mạng năm 1994.

- Tôi không cần cậu xin lỗi, Jesse ạ! Chẳng có gì biện minh được cho việc mất trí cả. Trừ khi cậu không còn đủ minh mẫn để tiến hành vụ điều tra này.

- Tôi sẽ kiềm chế bản thân, thưa sếp, tôi hứa với ông điều đó.

McKenna thở dài rồi bỗng dịu giọng nói với tôi:

- Nghe này, Jesse, tôi không thể hình dung việc phải trải qua lần nữa tất cả những gì đã xảy ra vào năm 1994 sẽ tồi tệ đến thế nào đối với cậu. Nhưng cậu phải tự kiềm chế. Tôi đã phải vận dụng tất cả các mối quan hệ để kéo cậu ra khỏi đó.

- Cảm ơn sếp.

- Gã Harvey đó sẽ không đâm đơn kiện nếu cậu cam kết sẽ không lại gần gã nữa.

- Được rồi, thưa sếp.

- Vậy thì bây giờ, hãy tìm một chuyến bay đi New York và quay về đây ngay. Cậu còn một vụ điều tra cần hoàn tất đấy.

Trong khi tôi đang trên đường từ California quay về Orphea, Anna và Derek đến gặp Buzz Leonard, đạo diễn của vở kịch mở màn năm đó, hiện đang sống ở New Jersey, nơi ông đã trở thành giảng viên nghệ thuật môn bi kịch trong một trường trung học.

Trên đường đi, Derek tóm tắt tình hình với Anna.

- Vào năm 1994, anh giải thích, có hai yếu tố đặc biệt quan trọng trong vụ điều tra đã chống lại Ted Tennenbaum: các giao dịch tài chính mà bây giờ chúng ta biết được rằng không phải là của anh ta, và việc anh ta vắng mặt khi chớm xảy ra vụ cháy trong hậu trường Nhà hát lớn. Ấy thế mà, khả năng anh ta vắng mặt là thông tin mấu chốt. Một trong các nhân chứng hồi đó, Lena Bellamy, sống cách nhà Gordon vài nhà, khẳng định đã nhìn thấy chiếc xe tải nhỏ của Tennenbaum trên phố đúng lúc tiếng súng vang lên, còn Ted thì khẳng định rằng anh ta không hề rời khỏi Nhà hát, nơi anh ta đảm nhận công việc trực cứu hỏa. Lời chứng của Bellamy đã chống lại lời nói của Tennenbaum. Nhưng sau đó, Buzz Leonard, đạo diễn của vở kịch, đã khẳng định rằng trước khi vở diễn bắt đầu, một cái máy sấy tóc đã phát lửa trong một phòng thay quần áo và người ta không tìm thấy Ted đâu.

- Vậy là, sở dĩ Tennenbaum không ở Nhà hát lớn, là vì anh ta đã lái chiếc xe tải nhỏ đi sát hại thị trưởng Gordon cùng gia đình ông ấy.

- Chính xác.

Trong phòng khách nơi ông tiếp đón họ, Buzz Leonard, tóc rụng sạch ở tuổi sáu mươi, vẫn còn giữ một tấm áp phích của vở diễn năm 1994, lồng trong khung kính.

- Cậu Vania ở Liên hoan sân khấu Orphea năm ấy đã khắc sâu trong tâm trí mọi người. Hai vị nhớ cho rằng chúng tôi chỉ là một nhóm diễn viên không chuyên thuộc một trường đại học: vào thời điểm đó, Liên hoan sân khấu mới ở giai đoạn chập chững, và tòa thị chính Orphea không thể hy vọng thu hút được một đoàn diễn viên chuyên nghiệp. Nhưng chúng tôi đã dâng tặng khán giả một vở diễn phi thường. Trong mười tối liên tiếp, Nhà hát lớn kín chỗ, các nhà phê bình đều có chung một nhận định. Một chiến thắng rực rỡ. Thành công đến mức tất cả mọi người đều nghĩ rằng các diễn viên sẽ gây dựng được sự nghiệp.

Cứ nhìn vẻ phấn khích của ông, thì thấy rõ là Buzz Leonard rất thích nhớ lại thời kỳ đó. Vụ án mạng giết chết bốn người đối với ông chỉ là một tin vắn mơ hồ, không quan trọng cho lắm.

- Thế rồi sao? Derek tò mò hỏi. Các thành viên khác trong đoàn có theo đuổi sự nghiệp trong ngành sân khấu như ông không?

- Không, không có người nào đi theo con đường đó. Tôi không thể chê trách gì họ, đó là một lĩnh vực vô cùng khó khăn. Tôi có hiểu biết chút ít về nó: tôi đã muốn nhắm đến Broadway, thế rồi tôi hạ cánh ở một trường trung học tư thục vùng ngoại ô. Chỉ có duy nhất một người trong số họ thực sự trở thành ngôi sao: Charlotte Carell. Cô ấy đóng vai Elena, vợ của giáo sư Serebriakov. Cô ấy thật sự xuất sắc, cô ấy thu hút mọi ánh mắt trên sân khấu. Cô ấy có cái dáng dấp ngây thơ và vô tư lự khiến cô ấy trở nên đẳng cấp. Thu hút hơn, mạnh mẽ hơn. Nói thật lòng với các vị, chính nhờ cô ấy mà chúng tôi có được thành công của vở diễn tại Liên hoan sân khấu. Không có ai trong số chúng tôi bén gót cô ấy.

- Tại sao cô ấy lại không theo đuổi sự nghiệp của mình?

- Cô ấy không gắn bó với nó. Đó là năm cuối cùng ở đại học của cô ấy, cô ấy đã theo học chuyên ngành thú y. Theo những tin tức mới nhất, cô ấy đã mở một phòng khám dành cho vật nuôi ở Orphea.

- Chờ đã, Anna nói, cô vừa đột ngột hiểu ra: Charlotte mà ông đang nói đến chính là Charlotte Brown, vợ thị trưởng Orphea đúng không?

- Đúng, chính xác là thế, Buzz Leonard gật đẩu. Chính nhờ vở diễn mà hai người họ gặp nhau, một cú sét ái tình. Họ tạo thành một cặp đôi tuyệt vời. Tôi đã dự lễ cưới của họ, nhưng theo năm tháng chúng ta mất dần các mối quan hệ. Thật đáng tiếc.

Derek liền hỏi:

- Điều đó có nghĩa là cô bạn gái xinh đẹp mê hồn của Kirk Harvey vào năm 1994 chính là Charlotte, vợ tương lai của thị trưởng?

- Đúng thế. Anh không biết chuyện đó sao, trung sĩ?

- Hoàn toàn không, Derek trả lời.

- Hai người biết đấy, gã Kirk Harvey đó là một thằng ngu bẩn thỉu, một gã cớm ngạo mạn và một nghệ sĩ thất bại. Gã muốn trở thành nhà soạn kịch và đạo diễn, nhưng lại chẳng có chút tài năng nào.

- Tuy nhiên, người ta nói rằng vở kịch đầu tay của ông ta đã có chút thành công.

- Nó thành công vì một lý do duy nhất: có Charlotte diễn trong đó. Bà ấy đã giúp toàn bộ vở diễn thăng hoa. Bản thân vở kịch chẳng có giá trị gì. Nhưng một khi Charlotte ở trên sân khấu, bà ấy chỉ đọc cuốn danh bạ điện thoại thôi thì các vị cũng phải ngã ngửa vì thấy cảnh đó quá hay. Ngoài ra, tôi cũng không thể hiểu nổi tại sao bà ấy lại cặp kè với một gã như Harvey. Đó là một trong những bí ẩn không thể giải thích nổi của cuộc sống. Tất cả chúng ta đều từng gặp những cô gái giỏi giang và tuyệt vời say đắm những gã vừa xấu vừa ngu. Tóm lại, dù sao đi nữa, gã đó cũng quá đỗi ngu ngốc mới không giữ được bà ấy.

- Họ ở cùng nhau lâu không?

Buzz Leonard suy nghĩ một lát rồi trả lời:

- Một năm, tôi nghĩ thế. Harvey lang thang ở các nhà hát New York và Charlotte cũng thế. Chính vì lý do đó mà họ gặp nhau. Bà ấy tham gia vở diễn đầu tay trứ danh của ông ta, và thành công của vở diễn đã chắp cánh cho Harvey. Đó là vào mùa thu năm 1993. Tôi còn nhớ rõ là vì đúng vào thời điểm đó, chúng tôi bắt đầu chuẩn bị vở Cậu Vania. Ông ta đã ảo tưởng, nghĩ mình là thiên tài và bắt đầu viết một vở kịch riêng. Khi biết thông tin rằng một Liên hoan sân khấu sẽ diễn ra ở Orphea, ông ta tin chắc là vở kịch của ông ta sẽ được chọn làm vở diễn chính. Nhưng tôi đọc rồi, vở kịch đó chẳng có giá trị gì. Song song với đó, tôi đã đề xuất vở Cậu Vania với hội đồng nghệ thuật của Liên hoan, và chúng tôi đã được chọn sau nhiều cuộc họp.

- Hẳn là Harvey phải giận ông lắm!

- Ồ, đúng thế! Ông ta nói rằng tôi đã phản bội ông ta, rằng nếu không có ông ta tôi sẽ không bao giờ nghĩ đến việc trình diễn một vở kịch ở Liên hoan sân khấu. Điều đó thì đúng. Nhưng dù sao đi nữa, vở kịch của ông ta cũng không bao giờ được trình diễn. Đích thân thị trưởng cũng phản đối.

- Thị trưởng Gordon ư?

- Đúng thế. Một hôm, tôi vô tình nghe thấy một cuộc trò chuyện, khi đến gặp Gordon tại văn phòng thị trưởng theo yêu cầu của ông ấy. Hồi đó là khoảng giữa tháng Sáu. Tôi đến sớm, và đứng chờ trước cửa. Đột nhiên, Gordon mở cửa để tống Harvey ra ngoài. Ông ấy bảo Harvey: “Vở kịch của anh thật kinh tởm, Harvey ạ. Chừng nào tôi còn sống, tôi sẽ không bao giờ để anh trình diễn nó trong thành phố của tôi! Anh khiến Orphea phải xấu hổ.” Nói xong, thị trưởng xé cuốn kịch bản mà Harvey đã đưa cho ông, trước mặt mọi người.

- Thị trưởng đã nói “chừng nào tôi còn sống” sao? Derek hỏi.

- Tôi nhắc y nguyên lời ông ấy đấy, Buzz Lenonard đảm bảo. Đến mức mà, khi ông ấy bị sát hại, cả nhóm kịch đã hỏi nhau liệu Harvey có dính gì đến vụ đó không. Chúng tôi càng khó chịu hơn khi mà ngay sau ngày thị trưởng chết, Harvey đã chiếm sân khấu Nhà hát lớn cả nửa sau buổi tối, sau phần trình diễn của chúng tôi, để đọc một bài độc thoại kinh khủng.

- Ai đã cho phép ông ta làm thế? Derek hỏi.

- Ông ta lợi dụng tình cảnh rối loạn sau vụ án mạng. Ông ta khẳng định với bất kỳ ai muốn nghe rằng màn trình diễn đó đã được thị trưởng Gordon chấp thuận, nên ban tổ chức đành để mặc ông ta.

- Tại sao ông không bao giờ kể với cảnh sát về câu chuyện giữa thị trưởng Gordon và Kirk Harvey?

- Có ích gì đâu? Buzz bĩu môi hỏi. Cùng lắm thì cũng chỉ là một màn đối chất giữa ông ta và tôi. Với lại, nói thật lòng, tôi không nghĩ gã đó có khả năng sát hại cả một gia đình. Gã vô tích sự đến mức thật nực cười khi nghĩ thế. Diễn xong Cậu Vania, trong khi khán giả đứng cả dậy để rời khán phòng, gã chạy ra sân khấu và hét lên: “Chú ý, buổi diễn còn chưa kết thúc! Bây giờ là vở diễn Tôi, Kirk Harvey, do Kirk Harvey nổi tiếng sáng tác và trình diễn!”

Anna buột phì cười.

- Ông ta đùa chăng? Cô hỏi.

- Tôi đang kể hoàn toàn nghiêm túc đấy, thưa cô, Buzz Leonard khẳng định. Rồi ông ta lập tức bắt đầu màn độc thoại, tôi vẫn còn nhớ mấy lời đầu tiên: “Tôi Kirk Harvey, người đàn ông không vở diễn!”, ông ta rống lên. Tôi quên đoạn sau rồi, nhưng vẫn nhớ là tất cả chúng tôi đã chạy từ hậu trường ra ban công khán phòng để xem ông ta gào hét. Ông ta trụ được đến tận cuối cùng. Khán giả đã rời hết khỏi khán phòng, ông ta vẫn tiếp tục, trơ lì, trước mặt chỉ còn duy nhất đám kỹ thuật viên và nhân viên quét dọn. Sau khi kết thúc bài độc thoại, ông ta xuống khỏi sân khấu và biến mất, chẳng được ai hoan hô. Thậm chí đám nhân viên quét dọn còn đẩy nhanh tiến độ để xong việc sớm, và người cuối cùng rời khỏi khán phòng đã cắt ngang Harvey trong cơn cao hứng. Anh ta bảo Harvey: “Đủ rồi đấy thưa ông! Chúng tôi đóng cửa khán phòng đây, ông phải về thôi.” Mấy giây sau, đèn bắt đầu tắt. Và trong lúc Harvey tự sỉ nhục chính mình, Alan Brown người trước đó đã đến nhập hội với chúng tôi liền tán tỉnh Charlotte đang ngồi cạnh. Xin thứ lỗi, nhưng tại sao các vị lại quan tâm đến tất cả những chuyện ấy? Hôm trước, qua điện thoại, các vị nói rằng muốn đặc biệt trao đổi về một vụ cháy đúng không?

- Chính xác là thế, ông Leonard ạ, Derek trả lời. Chúng tôi quan tâm chủ yếu đến vụ cháy một cái máy sấy tóc trong một phòng thay đồ trước cảnh diễn đầu tiên trong vở Cậu Vania.

- Đúng, chuyện đó thì tôi còn nhớ bởi vì một điều tra viên đã đến hỏi tôi xem có phải nhân viên trực cứu hỏa hôm đó có cách hành xử bất thường không.

- Chính là đồng nghiệp của tôi hồi đó, Jesse Rosenberg, Derek giải thích.

- Đúng là thế. Rosenberg, chính là anh ta. Tôi đã bảo anh ta rằng tôi thấy nhân viên cứu hỏa đó có vẻ căng thẳng, nhưng điều đáng ngạc nhiên nhất là chiếc máy sấy tóc phát lửa vào khoảng 19 giờ tối hôm đó, nhưng không thể tìm thấy nhân viên cứu hỏa. May mắn là một trong số các diễn viên đã tìm được một cái bình chữa cháy và chế ngự được sự cố trước khi toàn bộ căn phòng bốc cháy. Nếu không, có lẽ đã xảy ra một thảm họa.

- Theo báo cáo hồi đó, phải đến khoảng 19 giờ 30 phút, nhân viên cứu hỏa mới xuất hiện trở lại, Derek nói.

- Đúng thế, tôi cũng nhớ như vậy. Nhưng nếu các vị đã đọc lời chứng của tôi, thì còn đến gặp tôi làm gì? Chuyện xảy ra đã hai chục năm rồi… Các vị hy vọng tôi cung cấp thêm thông tin gì đó chăng?

- Trong bản báo cáo, ông nói rằng lúc đó ông đang ở trong hành lang, ông nhìn thấy khói lọt qua khe cửa một phòng thay đồ, và ông đã gọi nhân viên trực cứu hỏa nhưng không tìm thấy ông ta.

- Chính xác là thế, Buzz Leonard xác nhận. Tôi mở cửa, tôi nhìn thấy cái máy sấy tóc bốc khói và đang bắt lửa. Mọi chuyện diễn ra rất nhanh.

- Chuyện đó thì tôi rất hiểu, Derek nói. Nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên khi đọc lời chứng của ông, đó là tại sao người đang ở trong phòng thay đồ lại không phản ứng gì khi vụ cháy vừa xảy ra.

- Bởi vì phòng thay đồ trống không, Buzz bỗng nhớ ra. Không có ai trong phòng cả.

- Nhưng lại có cái máy sấy tóc bị cháy?

- Đúng thế, Buzz Leonard bối rối khẳng định. Tôi không hiểu tại sao lại không để ý đến chi tiết đó… Vụ cháy đã khiến tôi bất ngờ đến nỗi…

- Đôi khi, có điều gì đó ngay trước mắt mà chúng ta lại không nhìn thấy, Anna nói, cô nhớ láng máng câu nói gở mà Stephanie từng nói.

Derek tiếp lời:

- Buzz này, cho tôi biết xem, phòng thay đồ đó là của ai?

- Charlotte Brown, ông đạo diễn lập tức trả lời.

- Làm sao ông có thể biết chắc chắn như thế?

- Bởi vì cái máy sấy tóc bị hỏng đó là của bà ấy. Tôi vẫn còn nhớ. Bà ấy bảo rằng nếu dùng lâu quá, nó sẽ bị nóng và bắt đầu bốc khói.

- Có thể bà ấy đã cố tình để nó nóng quá mức chăng? Derek ngạc nhiên hỏi. Tại sao?

- Không, không đâu, Buzz Leonard khẳng định, cố hồi tưởng lại các sự kiện. Tối đó, có một sự cố điện đáng kể. Cầu chì không chịu nổi lưu lượng điện sử dụng, nên đã bị nổ. Lúc đó là khoảng 19 giờ. Tôi vẫn còn nhớ, là vì còn khoảng một giờ nữa là vở diễn của chúng tôi bắt đầu, và tôi rất lo lắng bởi vì các kỹ thuật viên không thể khôi phục cầu chì. Việc xử lý phải mất một lúc lâu, nhưng cuối cùng họ cũng khắc phục được, thế rồi một lát sau, xảy ra vụ bốc khói kia.

- Như thế có nghĩa là Charlotte đã rời khỏi phòng thay đồ trong thời gian xảy ra sự cố, Anna suy luận. Cái máy sấy tóc đã được cắm điện, rồi tự bật trong lúc bà ấy vắng mặt.

- Nhưng nếu không ở trong phòng, thì bà ấy ở đâu? Derek tự hỏi. Ở một nơi khác trong Nhà hát sao?

- Nếu có ở trong hậu trường, Buzz Leonard nhận xét, thì chắc chắn bà ấy đã phải chạy về phòng sau vụ ồn ào xung quanh đám cháy đó. Mọi người la hét ầm ĩ. Nhưng tôi nhớ rằng phải ít nhất là nửa giờ sau bà ấy mới đến than thở với tôi là bị mất cái máy sấy tóc. Tôi có thể khẳng định như thế, bởi vì lúc ấy, tôi đang kinh hoàng với ý nghĩ mình sẽ không thể sẵn sàng vào giờ mở màn. Chương trình chính thức đã bắt đầu, chúng tôi không thể cho phép mình chậm trễ. Charlotte lao vào phòng tôi, bà ấy bảo tôi rằng có ai đó đã lấy mất cái máy sấy tóc của bà ấy. Tôi rất giận dữ và bảo bà ấy rằng: “Máy sấy tóc của cô tiêu rồi, nó đã bị vứt vào thùng rác! Cô còn chưa làm tóc sao? Mà tại sao giày của cô lại bẩn thế?” Tôi nhớ là đôi giày biểu diễn của bà ấy ướt sũng. Cứ như thể bà ấy đã cố tình lội nước. Trong khi chỉ còn ba mươi phút nữa là phải lên sân khấu. Tôi lo lắng phát sốt lên được!

- Giày của bà ấy bị ướt sao? Derek hỏi lại.

- Đúng thế. Tôi vẫn nhớ rõ những chi tiết ấy, bởi vì ngay lúc đó, tôi tưởng vở diễn thế là tiêu rồi. Chúng tôi chỉ còn ba mươi phút nữa trước giờ mở màn. Nào là cầu chì bị nổ, nào là phòng thay đồ suýt thì bốc cháy, còn nữ diễn viên chính thì chưa chuẩn bị xong, đi đôi giày biểu diễn ướt sũng, còn lâu tôi mới có thể hình dung ra thành công rực rỡ mà chúng tôi đạt được tối đó.

- Thế sau đấy, vở kịch vẫn được trình diễn bình thường chứ? Derek hỏi tiếp.

- Hoàn toàn tốt đẹp.

- Ông biết tin thị trưởng Gordon cùng gia đình đã bị sát hại vào lúc nào?

- Mọi người có đồn đại trong lúc nghỉ chuyển hồi, nhưng chúng tôi không để ý lắm. Tôi muốn các diễn viên tập trung vào vở diễn. Tôi nhớ là khi vở diễn tiếp tục, vài nhân vật thuộc chính quyền đã rời khán phòng, trong đó có thị trưởng Brown, tôi nhận thấy điều đó vì ông ấy ngồi ở hàng ghế đầu.

- Thị trưởng rời đi vào lúc nào?

- Điều đó thì tôi không thể trả lời được. Nhưng tôi có cuộn băng ghi lại vở diễn, không biết liệu có giúp gì được cho các vị không?

Buzz Leonard đi đến lục lọi trong đống đồ đạc chất trong thư viện, rồi quay trở lại cùng một cuốn băng video cũ.

- Chúng tôi đã ghi băng phần đầu vở diễn, để làm kỷ niệm. Chất lượng không được tốt lắm, cuốn băng được quay bằng các phương tiện hồi đó, nhưng có thể sẽ giúp các vị hình dung ra bối cảnh chung. Chỉ cần hứa với tôi là các vị sẽ trả lại, tôi rất gắn bó với nó.

- Đương nhiên rồi, Derek hứa với ông. Cảm ơn ông vì sự giúp đỡ rất quý báu này, thưa ông Leonard.

Trong lúc rời khỏi nhà Buzz Leonard, Derek tỏ vẻ rất băn khoăn.

- Có chuyện gì thế, Derek? Anna vừa hỏi vừa leo vào xe.

- Câu chuyện về đôi giày ấy, anh trả lời. Tôi nhớ rằng vào tối xảy ra vụ án mạng, đường ống dàn tưới cây tự động ở nhà Gordon bị vỡ, và bãi cỏ trước nhà họ bị ngập.

- Anh nghĩ rằng Charlotte có thể có liên quan sao?

- Bây giờ thì chúng ta biết rằng bà ấy không ở Nhà hát lớn vào thời điểm trùng khớp với thời điểm xảy ra vụ án mạng. Nếu bà ấy rời đi trong vòng nửa giờ, thì hoàn toàn có đủ thời gian để làm một chuyến đi rồi về từ Nhà hát lớn đến khu Penfield, trong khi mọi người đều tưởng bà ấy ở trong phòng thay đồ. Tôi nhớ lại câu nói của Stephanie Mailer: điều đó nằm ngay trước mắt chúng tôi, mà chúng tôi lại không nhìn thấy. Thế nếu như tối đó, trong lúc khu Penfield bị phong tỏa và các trạm gác được dựng lên khắp vùng, thì tác giả của vụ án mạng giết chết bốn người kia thực ra lại đang ở trên sân khấu Nhà hát lớn, trước mặt hàng trăm khán giả được dùng làm bằng chứng ngoại phạm cho bà ta thì sao?

- Theo ý anh, Derek, cuốn băng video này liệu có giúp chúng ta biết rõ hơn không?

- Tôi hy vọng thế, Anna ạ. Nếu nhìn thấy khán giả, có thể chúng ta sẽ phát hiện ra một chi tiết mà chúng tôi đã bỏ sót. Phải thú thực với cô rằng hồi tiến hành điều tra vụ án này, những gì xảy ra trong thời gian trình diễn không khiến chúng tôi quan tâm cho lắm. Chính nhờ Stephanie Mailer mà ngày nay chúng ta mới bắt đầu nghiêng về hướng điều tra đó.

Cùng lúc ấy, trong văn phòng thị trưởng, Alan Brown đang cáu kỉnh nghe những phát biểu đầy nghi hoặc của phó thị trưởng, Peter Frogg:

- Kirk Harvey là quân át chủ bài của ông trong Liên hoan sân khấu ư? Gã cựu đồn trưởng cảnh sát đó? Tôi có cần nhắc ông nhớ đến màn diễn của ông ta trong vở Tôi, Kirk Havey hay không?

- Không cần đâu, Peter, nhưng có vẻ vở diễn mới của ông ta rất xuất sắc.

- Nhưng ông biết gì về vở diễn đó? Thậm chí ông còn chưa xem! Ông thật điên rồ khi hứa hẹn về một vở kịch đầy xúc cảm trên báo chí!

- Thế nếu không thì tôi phải làm gì? Tôi đã bị tay Michael đó dồn vào đường cùng, tôi phải tìm một lối thoát. Peter này, đã hai mươi năm nay chúng ta làm việc cùng nhau, tôi đã bao giờ khiến anh phải nghi ngờ chưa?

Cửa văn phòng bật mở: một nữ thư ký rụt rè ngó đầu qua khe cửa.

- Tôi đã yêu cầu không làm phiền tôi mà! Thị trưởng Brown cáu kỉnh hét lên.

- Tôi biết thế, thưa thị trưởng. Nhưng ông có khách đột xuất: Meta Ostrovski, nhà phê bình nổi tiếng.

- Chỉ còn thiếu nước này nữa thôi! Peter Frogg thốt lên.

Vài phút sau, Ostrovski, tươi cười rạng rỡ, ngồi lút trong một chiếc ghế bành trước mặt thị trưởng. Ông thích thú vì đã rời New York để đến cái thành phố quyến rũ này, nơi ông cảm thấy mình được tôn trọng đúng với giá trị bản thân. Tuy nhiên, câu hỏi đầu tiên của thị trưởng khiến ông mếch lòng:

- Thưa ông Ostrovski, tôi không hiểu rõ lắm, nhưng ông làm gì ở Orphea vậy?

- Thì tôi bị lôi cuốn trước lời mời thiện chí của ông, và đến để dự Liên hoan sân khấu nổi tiếng của thành phố này.

- Nhưng ông biết rằng phải hai tuần nữa Liên hoan mới khai mạc chứ? Thị trưởng hỏi.

- Tôi biết rất rõ, Ostrovski trả lời.

- Vậy thì tại sao? Thị trưởng hỏi.

- Tại sao cái gì?

- Để làm gì? Thị trưởng hỏi lại, ông đã bắt đầu mất kiên nhẫn.

- Sao lại để làm gì? Ostrovski hỏi. Ông diễn đạt rõ hơn một chút xem, ông bạn, ông làm tôi bối rối đấy.

Peter Frogg, cảm nhận được nỗi bực dọc của cấp trên, liền lên tiếng thay.

- Thị trưởng muốn biết liệu có lý do gì khiến ông đến Orphea, nói thế nào nhỉ, quá sớm như thế này không.

- Lý do khiến tôi đến đây ư? Nhưng mà chính các vị đã mời tôi đến đây. Và rốt cuộc khi tôi đến, rất chân thành và vui vẻ, thì các vị lại hỏi tôi đến đây làm gì? Có lẽ các vị hơi tự mãn thái quá chăng, tôi có nhầm không vậy? Nếu các vị muốn, tôi sẽ quay về New York và kể cho bất cứ ai muốn nghe rằng Orphea là mảnh đất màu mỡ cho thói hợm hĩnh và tráo trở!

Thị trưởng Brown bỗng nảy ra một ý tưởng.

- Đừng đi đâu cả, thưa ông Ostrovski! Đúng là tôi rất cần đến ông.

- Ái chà, ông đã nhận ra rằng thật tốt khi tôi đến đây!

- Ngày mai, thứ Sáu, tôi phải tổ chức một cuộc họp báo để tuyên bố về vở diễn mở màn Liên hoan sân khấu. Đó sẽ là một vở diễn kinh điển trên toàn thế giới. Tôi muốn ông ngồi cạnh tôi và tuyên bố rằng đây là vở kịch tuyệt vời nhất ông từng xem, trong suốt sự nghiệp của mình.

Ostrovski nhìn ông thị trưởng chằm chằm, sửng sốt trước lời đề nghị đó.

- Ông muốn tôi nói dối không chút hổ thẹn với báo giới, bằng cách ca tụng một vở kịch mà tôi chưa từng xem chăng?

- Đúng như thế, thị trưởng Brown xác nhận. Đổi lại, ngay từ tối nay, tôi sẽ sắp xếp cho ông ở một phòng suite tại Khách sạn bên hồ, và cho đến khi Liên hoan sân khấu kết thúc.

- Đập tay thỏa thuận nào, ông bạn! Ostrovski thốt lên phấn khích. Để được ở phòng suite, tôi hứa sẽ nói những lời ca ngợi có cánh nhất!

Ostrovski đi rồi, thị trưởng Brown giao cho phó thị trưởng Frogg nhiệm vụ sắp đặt chỗ ăn ở của nhà phê bình.

- Một phòng suite ở Khách sạn bên hồ trong suốt ba tuần sao, Alan? Frogg nghẹn giọng. Ông không nói đùa đấy chứ? Ông sẽ tốn cả gia tài vào đó đấy.

- Anh đừng lo, Peter ạ. Chúng ta sẽ tìm được cách để cân đối khoản chi đó. Nếu Liên hoan sân khấu thành công, tôi chắc chắn sẽ tái đắc cử, và các công dân sẽ chẳng thèm quan tâm xem ngân sách đã cấp có bị bội chi không. Chúng ta sẽ cắt xén vào Liên hoan năm sau nếu cần.

Tại New York, trong căn hộ của gia đình Eden, Dakota đang nghỉ ngơi trong phòng riêng. Nằm trên giường, mắt đăm đăm nhìn lên trần nhà, cô lặng lẽ khóc. Cuối cùng, cô đã được rời khỏi bệnh viện Mount Sinai và trở về nhà.

Cô không còn nhớ mình đã làm những gì sau khi trốn khỏi nhà hôm thứ Bảy. Cô chỉ láng máng nhớ mình đã đến gặp Leyla tại một bữa tiệc, rồi ở đó cô phê ketamin và rượu, sau đó là khoảng thời gian lang thang, những địa điểm xa lạ, một câu lạc bộ, một căn hộ, một gã trai mà cô đã hôn, cả một cô gái. Cô nhớ mình đã nốc hết một chai vodka trên mái một tòa chung cư, ra tận mép để ngắm nhìn đường phố chuyển động bên dưới. Cô lập tức cảm thấy bị hút vào khoảng trống. Cô đã muốn nhảy. Để xem thế nào. Nhưng cô không làm thế. Có thể chính vì lý do đó mà cô phê thuốc. Để có đủ dũng khí làm thế vào một ngày nào đó. Biến mất. Yên ổn. Cảnh sát đã đánh thức cô trong một con phố nhỏ, nơi cô đang nằm ngủ, quần áo rách nát. Theo kết quả giám định phụ khoa mà các bác sĩ tiến hành sau đó, cô không bị hiếp.

Cô nhìn chăm chăm lên trần nhà. Một giọt nước mắt to tướng lăn dài trên má, chảy xuống tận khóe môi. Làm sao cô lại đến nông nỗi này? Cô từng là một học sinh ngoan, giỏi giang, đầy ước vọng, được mọi người yêu quý. Cô có mọi thứ. Một cuộc sống dễ dàng, không trở ngại, và bố mẹ luôn bên cạnh cô. Tất cả những gì cô muốn, cô đều có được. Thế rồi Tara Scalini xuất hiện, kéo theo thảm kịch đã xảy ra. Từ đó trở đi, cô tự ghét bản thân mình. Cô đã muốn tự hủy hoại. Cô muốn chết một lần cho xong. Cô muốn cào cấu đến khi làn da rớm máu, tự làm đau chính mình, để sau đó mọi người đều có thể nhìn thấy, qua những vết sẹo đó, cô căm thù bản thân đến thế nào, cô đau khổ đến thế nào.

Bố cô, Jerry, đang áp tai bên ngoài cánh cửa phòng. Ông thậm chí còn không nghe thấy tiếng cô thở. Ông mở cửa. Cô lập tức nhắm mắt lại giả vờ ngủ. Ông bước đến tận bên giường, bàn chân lún sâu trong tấm thảm dày, nhìn thấy đôi mắt cô đang nhắm, ông liền ra khỏi phòng. Ông băng ngang căn hộ rộng và vào bếp, đến bên Cynthia, bà đang ngồi đợi ông trên chiếc ghế tựa cao, đằng trước quầy bar.

- Thế nào? Bà hỏi.

- Con bé đang ngủ.

Ông tự rót cho mình một cốc nước rồi tì khuỷu tay lên quầy bar, đối diện với vợ.

- Chúng ta sẽ làm gì? Cynthia hỏi.

- Anh không biết, Jerry thở dài. Đôi khi anh tự nhủ ta chẳng thể làm gì được nữa. Hết hy vọng rồi.

- Jerry, em không nhận ra anh nữa đấy. Con bé có thể đã bị hiếp! Khi nghe anh nói kiểu này, em có cảm giác anh đã từ bỏ con gái anh.

- Cynthia, chúng ta đã thử các liệu pháp cá nhân, liệu pháp gia đình, bậc thầy tinh thần, người thôi miên, bác sĩ và tất tật các loại liệu pháp khác! Chúng ta đã gửi con bé đi cai nghiện hai lần, và cả hai lần đều là thảm họa. Anh không còn nhận ra con gái mình nữa. Em muốn anh nói gì với em bây giờ?

- Còn anh, anh chưa thử, Jerry ạ!

- Ý em muốn nói gì?

- Đúng thế, anh đã gửi con bé đến mọi bác sĩ khả dĩ, thậm chí đôi khi anh còn đi cùng con bé, nhưng anh không thử đích thân giúp con!

- Nhưng anh có thể làm được gì hơn các bác sĩ?

- Anh có thể làm gì hơn ư? Nhưng anh là bố con bé, chết tiệt! Không phải lúc nào anh cũng thế này với con. Anh đã quên khoảng thời gian hai bố con hợp nhau đến thế sao?

- Em biết rất rõ là từ đó đến giờ đã xảy ra chuyện gì mà, Cynthia!

- Em biết, Jerry! Chính vì thế mà anh phải sửa chữa chuyện đó. Anh là người duy nhất có thể làm được.

- Thế còn cô bé đã chết kia? Jerry nghẹn giọng? Chúng ta có bao giờ sửa được chuyện đó không?

- Thôi đi, Jerry! Chúng ta không thể quay lại quá khứ. Cả anh, cả em, bất cứ người nào khác. Hãy đưa Dakota đi, em xin anh, và hãy cứu nó. New York đang giết chết con bé.

- Đưa nó đi đâu?

- Đến đâu chúng ta cảm thấy hạnh phúc. Hãy dẫn con bé đến Orphea. Dakota cần một người cha. Không phải một ông bố và một bà mẹ suốt ngày la hét.

- Chúng ta la hét là vì…

Jerry vừa cao giọng, lập tức vợ ông dịu dàng đặt ngón tay lên môi ông để ông im tiếng.

- Hãy cứu con gái chúng ta, Jerry. Chỉ mình anh có thể làm việc đó. Con bé phải rời khỏi New York, hãy đưa nó đi xa khỏi những bóng ma. Hãy đi đi, Jerry, em xin anh. Hãy đi đi rồi quay trở lại với em. Em muốn gặp lại chồng em, em muốn gặp lại con gái em. Em muốn gặp lại gia đình mình.

Bà òa khóc nức nở. Jerry gật đầu vẻ thấu hiểu, bà bỏ ngón tay khỏi môi ông, ông rời phòng bếp và đi những bước kiên quyết về phía phòng con gái. Ông đẩy cánh cửa bằng một cử chỉ đột ngột, rồi mở toang rèm cửa.

- Ê này, bố làm gì đấy? Dakota vừa phản đối vừa bật dậy trên giường.

- Điều lẽ ra bố phải làm từ rất lâu rồi.

Ông mở ngẫu nhiên một ngăn kéo, rồi mở tiếp ngăn kéo thứ hai và lục lọi bên trong, không chút kiêng dè. Dakota nhảy ra khỏi giường.

- Dừng lại! Bố dừng lại đi! Bác sĩ Lern đã nói rằng…

Cô muốn chen vào giữa ông bố và ngăn kéo, nhưng Jerry không cho cô làm thế, ông khoát mạnh tay gạt cô ra, khiến cô ngạc nhiên.

- Bác sĩ Lern nói rằng con phải thôi dùng ma túy đi! Jerry gầm lên rồi đung đưa một cái túi đựng đầy thứ bột trắng mà ông vừa tìm thấy.

- Bố bỏ xuống! Cô hét lên.

- Cái gì đây? Là cái thứ ketamin chết tiệt đó phải không?

Không chờ cô trả lời, ông đi vào phòng tắm thông với phòng ngủ.

- Dừng lại! Dừng lại! Dakota hét lên, cố tìm cách lấy lại cái túi từ tay ông bố, trong khi Jerry, bằng cánh tay lực lưỡng của mình, giữ cô cách ra một khoảng.

- Con muốn gì? Ông vừa hỏi vừa mở nắp bồn cầu. Muốn chết? Hay muốn vào tù?

- Bố đừng làm thế! Cô vừa nài nỉ vừa òa lên khóc, không biết vì giận dữ hay vì buồn rầu.

Ông dốc hết số bột trắng vào bồn cầu, rồi giật nước trước ánh mắt bất lực của cô con gái, cuối cùng cô hét lên:

- Bố nói đúng, con đang tìm cách chết đi để khỏi phải chịu đựng bố nữa đấy!

Ông bố ném cho cô một cái nhìn buồn bã, rồi tuyên bố với cô bằng giọng bình thản đến đáng ngạc nhiên:

- Thu xếp đồ đạc đi, sáng sớm mai chúng ta sẽ đi.

- Cái gì? Thế là sao, chúng ta sẽ đi? Con không đi đâu hết, cô cảnh báo.

- Bố không hỏi ý kiến con.

- Thế con có thể biết chúng ta đi đâu không?

- Đến Orphea.

- Đến Orphea ư? Bố bị làm sao thế? Con sẽ không bao giờ trở lại đó! Với lại, dù sao con cũng đã có kế hoạch rồi, bố biết đấy: Leyla có một người bạn có một căn nhà ở Montauk và…

- Quên Montauk đi. Kế hoạch của con vừa thay đổi rồi.

- Cái gì? Dakota hét lên. Không, bố không thể làm thế với con! Con không còn là một đứa trẻ, con sẽ làm điều gì con muốn!

- Không, con sẽ không làm điều gì con muốn được. Bố đã để con làm theo ý con quá lâu rồi.

- Bố ra khỏi phòng con ngay, để con yên!

- Bố không nhận ra con nữa, Dakota ạ…

- Con đã trưởng thành rồi, con không còn là đứa bé gái vừa ăn ngũ cốc vừa đọc bảng chữ cái cho bố nghe nữa đâu!

- Con là con gái bố, con 19 tuổi, con sẽ làm những gì bố bảo. Và bố bảo con: hãy thu xếp đồ đạc đi.

- Thế còn mẹ?

- Sẽ chỉ có con và bố thôi, Dakota ạ.

- Tại sao con lại phải đi với bố? Con muốn nói chuyện với bác sĩ Lern trước đã.

- Không, con sẽ không nói chuyện gì với bác sĩ Lern hay bất cứ ai khác cả. Đã đến lúc bố mẹ phải đặt cho con một số giới hạn.

- Bố không thể làm thế với con! Bố không thể ép con đi cùng bố!

- Có đấy. Bởi vì bố là bố con, và bố ra lệnh cho con đi.

- Con ghét bố! Con ghét bố, bố nghe rõ chưa?

- Ồ, bố biết rất rõ điều đó, Dakota ạ, con không cần nhắc bố đâu. Bây giờ, hãy thu dọn đồ đạc đi. Sáng sớm mai chúng ta sẽ đi, Jerry nhắc lại bằng giọng không cho phép nghĩ đến bất cứ sự chần chừ hay tránh né nào.

Ông rời khỏi phòng bằng bước chân dứt khoát, rót cho mình một ly scotch rồi uống vài ngụm, vừa uống vừa ngắm nghía màn đêm tuyệt đẹp đang bao trùm New York bên ngoài ô cửa kính.

Cùng lúc đó, Steven Bergdorf đang về nhà. Người ông nồng nặc mùi mồ hôi và tình dục. Ông khẳng định với vợ là vừa thay mặt cho Tạp chí tham dự khai mạc một phòng triển lãm, nhưng trên thực tế ông đã đi mua sắm cùng Alice. Ông lại tiếp tục nhượng bộ những cơn cuồng mua sắm, cô hứa với ông là sau đó ông sẽ được ngủ với cô, và cô đã giữ lời. Ông đã ngấu nghiến cô chẳng khác nào một con khỉ đột giận dữ trong căn hộ nhỏ của cô trên phố 100, sau đó, cô đòi một kỳ nghỉ cuối tuần lãng mạn.

- Ngày mai chúng ta đi thôi, Stevie, chúng ta sẽ có hai ngày để yêu nhau.

- Không được đâu, Steven vừa khẳng định bằng giọng ngao ngán vừa mặc quần lót, bởi không những ông chẳng còn xu nào, mà còn vì ông có một gia đình đang phải gánh vác.

- Chuyện gì cũng thế, lúc nào cũng thế, với anh bao giờ cũng là không được đâu, Stevie ạ! Alice dằn dỗi, cô luôn thích nhõng nhẽo như trẻ con. Tại sao chúng ta không đi Orphea, cái thành phố quyến rũ mà chúng ta đã đến hồi mùa xuân năm ngoái?

Lấy cớ gì để đi đến đó được? Ông đã giở con át chủ bài là lời mời dự Liên hoan sân khấu ra một lần rồi.

- Thế anh phải nói gì với vợ anh? Ông hỏi.

Alice giận điên người, cô ném chiếc gối vào giữa mặt ông.

- Vợ anh, vợ anh! Cô hét lên. Tôi cấm anh nhắc đến vợ anh trước mặt tôi!

Alice đã tống ông ra khỏi nhà, và Steven trở về nhà mình.

Trong bếp, vợ ông cùng lũ trẻ đang sắp ăn xong bữa tối. Bà dịu dàng mỉm cười với ông; ông không dám hôn bà. Cả người ông nồng nặc mùi của lần quan hệ vừa rồi.

- Mẹ bảo chúng ta sắp đi nghỉ ở vườn quốc gia Yellowstone, đứa con gái lớn của ông thông báo.

- Thậm chí chúng ta còn ngủ trong xe cắm trại, thằng bé út phấn khích.

- Lẽ ra mẹ các con phải hỏi ý kiến ba trước khi hứa với các con, Steven chỉ trả lời chúng có thế.

- Thôi nào, Steve, vợ ông lên tiếng, tháng Tám chúng ta mới đi cơ mà. Anh nói đồng ý đi. Em đã xin nghỉ phép rồi. Và em gái em đã đồng ý cho chúng ta mượn chiếc xe cắm trại.

- Nhưng các người điên hết rồi! Steven giận dữ. Một nơi nhung nhúc gấu xám nguy hiểm đến thế! Em có đọc các số liệu thống kê không: chỉ trong năm ngoái, đã có đến mấy chục người bị thương trong cái vườn quốc gia ấy đấy! Thậm chí một phụ nữ còn bị bò rừng húc chết! Chưa kể đến lũ báo, lũ chó sói và những nguồn nước nóng nữa.

- Anh nói quá rồi, Steve ạ, vợ ông phản đối.

- Anh nói quá sao? Này, xem đi!

Ông lấy từ trong túi ra một tờ báo mới in trong ngày rồi đọc: “22 người bị chết kể từ năm 1870 trong các suối lưu huỳnh ở Yellowstone. Mùa xuân năm ngoái, một thanh niên 20 tuổi, bất chấp các biển báo, đã bị ngã vào một bể lưu huỳnh nóng rực. Anh ta chết ngay lập tức, và vì điều kiện thời tiết, phải đến hôm sau ngày xảy ra tai nạn đội cứu hộ mới tìm cách vớt được xác anh ta, nhưng họ chỉ tìm được đôi dép nhựa. Toàn bộ xác anh ta đã bị lưu huỳnh phân hủy hết. Chẳng còn lại gì cả.”

- Phải thật sự ngu ngốc mới nhảy vào một cái bể lưu huỳnh! Con gái ông lên tiếng.

- Con nói đúng đấy, con yêu ạ! Vợ Steven hưởng ứng.

- Mẹ ơi, chúng ta sẽ bị chết ở Yellowstone sao? Cậu con trai út lo lắng.

- Không đâu, mẹ cậu nổi cáu.

- Có đấy! Steven hét lên rồi đi vào phòng tắm đóng sập cửa lại, lấy cớ là muốn tắm.

Ông mở vòi nước rồi ngồi lên nắp bồn cầu, vô cùng bực dọc. Ông sẽ phải nói gì với hai đứa con? Rằng bố chúng đã tiêu hết sạch toàn bộ tiền tiết kiệm của gia đình chỉ vì không làm chủ được nỗi khát thèm tình dục sao?

Ông đã phải sa thải Stephanie Mailer, trong khi cô là một phóng viên tài năng đầy hứa hẹn, rồi xua đuổi Meta Ostrovski tội nghiệp, người không làm hại bất kỳ ai, hơn nữa còn từng là cây viết thời luận xuất sắc của ông. Ai sẽ là người tiếp theo? Chắc hẳn là chính ông, khi người ta phát hiện ra rằng ông có quan hệ tình ái với một nữ nhân viên bằng nửa tuổi ông, và mua quà cho cô ta bằng tiền của Tạp chí.

Alice là một cái thùng không đáy, ông không biết làm thế nào để chấm dứt cái vòng xoáy quỷ quái này. Rời bỏ cô ta? Cô ta dọa sẽ kết tội ông hãm hiếp cô ta. Ông những muốn mọi chuyện có thể dừng lại vào lúc này. Lần đầu tiên trong đời, ông muốn Alice chết. Thậm chí ông còn thấy cuộc đời thật bất công: nếu cô ta chết thay cho Stephanie, mọi chuyện sẽ thật đơn giản.

Tiếng chuông điện thoại báo cho ông biết vừa có một email. Như một cái máy, ông nhìn màn hình, và đột nhiên mặt ông rạng lên. Email gửi từ tòa thị chính Orphea. Thật trùng hợp! Từ sau bài báo về Liên hoan sân khấu năm ngoái, ông đã nằm trong danh sách khách mời của tòa thị chính. Ông lập tức mở email: đó là một lời mời đến dự buổi họp báo sẽ được tổ chức vào ngày hôm sau lúc 11 giờ tại tòa thị chính, dự kiến thị trưởng sẽ “tiết lộ tên vở kịch ngoại hạng sẽ được trình diễn lần đầu tiên trên toàn thế giới trong buổi khai mạc Liên hoan sân khấu.”

Ông lập tức viết cho Alice một tin nhắn để thông báo rằng ông sẽ đưa cô ta đi Orphea, và sáng sớm mai họ sẽ khởi hành. Ông cảm thấy tim mình đập rộn lên trong lồng ngực. Ông sẽ giết cô ta.

Có lẽ không bao giờ ông có thể tưởng tượng được rằng một ngày nào đó ông có thể sẵn sàng lạnh lùng giết chết ai đó. Nhưng đây là một trường hợp bất khả kháng. Đây là giải pháp duy nhất để ông thoát khỏi cô ta.

một tờ giấy đã ố vàng vì thời gian, trên đó có một dòng chữ đánh máy: Nơi đây ĐÊM ĐEN bắt đầu. Chẳng khác nào điểm khởi đầu của một trò chơi săn tìm kho báu. Chi tiết cụ thể duy nhất mà chúng tôi có được là cú điện thoại gọi đi từ nhà hàng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.