Sự Thật Vụ Mất Tích Nữ Nhà Báo Stephanie Mailer

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Jesse Rosenberg Thứ Hai Ngày 14 Tháng Bảy Năm 2014 12 Ngày Trước Đêm Biểu Diễn Khai Mạc

❊ ❊ ❊

Sáng hôm đó, Derek và tôi, trốn trong nhà hàng của Khách sạn bên hồ, quan sát Kirk Harvey từ xa, ông ta vừa ngồi xuống bàn để dùng bữa sáng.

Đến lượt Ostrovski xuất hiện, ông nhìn thấy Kirk, liền ngồi vào bàn.

- Đáng tiếc là sẽ có những người phải thất vọng, bởi vì sáng nay không phải ai cũng được lựa chọn, Harvey nói.

- Xin lỗi, anh vừa nói gì vậy, hả Kirk?

- Tôi không nói với ông, Ostrovski ạ! Tôi đang nói với mấy cái bánh ngọt, chúng sẽ không được chọn. Món cháo yến mạch sẽ không được chọn. Khoai tây cũng không được chọn.

- Kirk, chỉ là một bữa sáng thôi mà.

- Không đâu, đồ ngu dốt bẩm sinh ạ! Còn nhiều hơn là thế! Tôi phải chuẩn bị để lựa chọn những diễn viên tốt nhất ở Orphea.

Một nhân viên phục vụ lại gần bàn họ để nhận yêu cầu. Ostrovski gọi một cà phê và một trứng luộc lòng đào. Nhân viên phục vụ quay sang Kirk, nhưng thay vì lên tiếng, ông chỉ nhìn anh ta chằm chằm. Nhân viên phục vụ liền hỏi ông:

- Còn ông thì sao, thưa ông?

- Nhưng gã này tưởng mình là ai thế nhỉ? Kirk hét lên. Tôi cấm anh bắt chuyện trực tiếp với tôi! Tôi là một đạo diễn vĩ đại đấy! Một gã nhân viên quèn thì có quyền gì mà xưng hô thân mật với tối như thế?

- Tôi xin lỗi, thưa ông, nhân viên phục vụ lên tiếng, vẻ rất khó chịu.

- Cho gọi giám đốc đến đây! Harvey yêu cầu. Chỉ có giám đốc khách sạn này mới được nói chuyện với tôi.

Toàn bộ khách hàng sửng sốt, im lặng theo dõi cảnh tượng. Được báo tin, ông giám đốc vội chạy đến bên bàn.

- Kirk Harvey vĩ đại muốn ăn món trứng hoàng gia kèm trứng cá muối, ông giám đốc nhắc lại với anh chàng nhân viên.

Anh ta ghi yêu cầu, và căn phòng yên tĩnh trở lại.

Điện thoại của tôi đổ chuông. Là Anna. Cô đang chờ chúng tôi ở sở cảnh sát. Khi tôi cho cô biết Derek và tôi đang ở đâu, cô yêu cầu chúng tôi nhanh chóng đi khỏi đó.

- Lẽ ra hai anh không nên ở đó, cô bảo chúng tôi. Nếu thị trưởng mà biết chuyện, thì tất cả chúng ta sẽ gặp rắc rối đấy.

- Gã Harvey này đúng là một cái thùng phi bỡn cợt di động, tôi cáu kỉnh, thế mà mọi người lại coi là ông ta nghiêm túc.

- Thêm một lý do nữa để chúng ta tập trung vào vụ điều tra, Anna bổ sung.

Cô nói đúng. Chúng tôi rời khách sạn và đến sở cảnh sát gặp cô. Ở đó, chúng tôi tiến hành tìm kiếm thông tin về Jeremiah Fold, và phát hiện ra rằng hắn đã chết ngày 16 tháng Bảy năm 1994 trong một vụ tai nạn đường bộ, khoảng hai tuần trước thị trưởng Gordon.

Chúng tôi vô cùng ngạc nhiên vì Jeremiah không có bất cứ tiền án nào. Tất cả những gì có trong hồ sơ của hắn là một vụ điều tra dang dở của ATF - văn phòng cảnh sát liên bang chuyên trách các vấn đề về rượu, thuốc lá và vũ khí nóng - nhưng có vẻ không đi đến đâu cả. Chúng tôi liên hệ với cảnh sát Ridgesport để tìm hiểu thêm thông tin, nhưng viên cảnh sát tiếp chuyện chúng tôi không giúp ích được gì: “Không có hồ sơ nào liên quan đến Fold ở đây cả.”, anh ta khẳng định với chúng tôi. Như thế nghĩa là cái chết của Fold không được coi là có gì đáng nghi ngờ.

- Nếu Jeremiah Fold chết trước khi gia đình Gordon bị sát hại, Derek nói, thì có nghĩa là hắn không liên quan gì đến vụ án mạng.

- Về phần mình, tôi lên tiếng, tôi đã kiểm tra các dữ liệu của FBI: không có bất cứ tổ chức tội phạm nào có tên là Đêm đen cả. Vậy là vụ đó không có liên quan gì với tội phạm có tổ chức, cũng không phải là một đơn đặt hàng.

Ít ra, chúng tôi cũng có thể loại bỏ hướng điều tra liên quan đến Fold. Chỉ còn lại hướng điều tra liên quan đến người đặt hàng Stephanie viết cuốn sách.

Derek đã mang ra những thùng các tông chất đầy báo.

- Mẩu quảng cáo giúp Stephanie tìm gặp người đặt hàng cuốn sách chắc chắn phải được đăng tải trên một tờ báo, anh giải thích với tôi và Anna, bởi vì trong cuộc trò chuyện mà cô ấy kể lại, người đặt hàng có nhắc rằng ông ta đã xuất bản nó cách đây hai chục năm.

Anh liền đọc lại cho chúng tôi nghe đoạn ghi chép của Stephanie:

Mẩu quảng cáo nằm giữa một quảng cáo thợ giày và quảng cáo của một nhà hàng Trung Hoa bán suất ăn tự chọn với mức giá chưa đến 20 đô la.

BẠN CÓ MUỐN VIẾT MỘT CUỐN SÁCH

THÀNH CÔNG KHÔNG?

TRÍ THỨC TÌM NHÀ VĂN NHIỀU THAM VỌNG

ĐỂ LÀM MỘT VIỆC NGHIÊM TÚC. KHÔNG THỂ

THIẾU KINH NGHIỆM CÁ NHÂN.

- Vậy chắc chắn đó là một quảng cáo định kỳ, Derek nói tiếp. Có vẻ như Stephanie chỉ đặt một tờ báo duy nhất: tạp chí của khoa văn chương thuộc Đại học Notre-Dame, nơi cô ấy theo học. May thay, chúng ta đã kiếm được tất cả các số báo ra năm vừa rồi.

- Có thể Stephanie đọc được mẩu quảng cáo này trên một tạp chí mà cô ấy ngẫu nhiên có được, Anna phản bác. Trong một quán cà phê, trên ghế tàu điện ngầm, trong phòng chờ của một phòng khám chẳng hạn.

- Có thể thế, Derek trả lời, cũng có thể không. Nếu tìm lại được mẩu quảng cáo đó, chúng ta có thể lần ngược đến tận người đặt hàng, và rốt cuộc sẽ phát hiện ra ông ta đã nhìn thấy ai ngồi sau tay lái chiếc xe tải của Ted Tennenbaum vào buổi tối xảy ra vụ án mạng.

Ở Nhà hát lớn, một đám đông đang hối hả trình diện cho buổi diễn thử. Hoạt động này diễn ra chậm chạp đến mức khiến người ta phát nản. Kirk Harvey ngồi sau một chiếc bàn, trên sân khấu. Ông cho các thí sinh lên sân khấu hai người một lượt để họ diễn đoạn đầu tiên trong cảnh một của vở điền, được ghi chép vỏn vẹn trên một trang giấy, mà những người ước muốn trở thành diễn viên phải dùng chung với nhau.

Đó là một buổi sáng âm u. Trời mưa. Trên một con đường vùng quê, giao thông bị tê liệt: một đoạn tắc đường dài dằng dặc đã hình thành. Các lái xe giận dữ bấm còi như điên. Một cô gái trẻ đang đi trên lề đường ngược dòng xe cộ bất động. Cô đi tận đến một trạm gác của cảnh sát, và hỏi nhân viên cảnh sát đang trực.

CÔ GÁI: Có chuyện gì thế?

VIÊN CẢNH SÁT: Một người chết. Tai nạn mô tô thảm khốc.

Các thí sinh chen chúc nhau đằng trước sân khấu trong cảnh vô cùng lộn xộn, chờ hiệu lệnh của Kirk Harvey để lên diễn. Kirk Harvey hét lên ra lệnh rồi lại hủy lệnh: đầu tiên phải lên sân khấu qua cầu thang bên phải, rồi cầu thang bên trái, rồi chào trước khi lên sân khấu, rồi một khi đã lên sân khấu thì không chào nữa, nếu không Kirk sẽ ra lệnh bắt đầu lại toàn bộ quá trình ngay từ đầu. Rồi các diễn viên phải trình diễn. Phán quyết được đưa ra ngay lập tức: “Vứt!” Harvey kêu lên, nghĩa là thí sinh đó phải biến mất khỏi tầm nhìn của Giáo sư ngay lập tức.

Một số người phản đối:

- Làm sao ông có thể đánh giá mọi người chỉ qua một dòng?

- Ồ, đừng có làm phiền tôi nữa, biến ngay đi! Đạo diễn ở đây là tôi.

- Có thể diễn lại không? Một thí sinh tội nghiệp hỏi lại.

- Không! Harvey hét lên.

- Nhưng chúng tôi đã chờ suốt nhiều giờ, mỗi người lại chỉ được đọc có một dòng.

- Vinh quang không thuộc về các người, định mệnh của các người đang chờ trong cống rãnh! Giờ thì đi đi, chỉ nhìn các người tôi cũng ngứa hết cả mắt!

Ở Khách sạn bên hồ, trong phòng khách của phòng suite 308, Dakota đang nằm sấp trên ghế xô pha, trong lúc bố cô vừa đặt máy tính xách tay lên bàn làm việc vừa nói chuyện với cô.

- Có lẽ chúng ta nên đến buổi diễn thử cho vở kịch đó, Jerry gợi ý. Chúng ta sẽ có một hoạt động chung.

- Xì! Diễn kịch cũng chán ngắt! Dakota trả lời.

- Làm sao con có thể nói những câu như thế! Thế mà con từng viết được một vở kịch tuyệt vời, lẽ ra lớp con đã phải trình diễn nó rồi!

- Và nó chẳng bao giờ được trình diễn, Dakota nhắc nhở. Bây giờ con không quan tâm đến sân khấu nữa.

- Thế mà ngày xưa con từng là một cô bé rất hiếu kỳ đấy! Jerry tiếc nuối. Một lời nguyền độc địa mà cả một thế hệ vướng vào, với đống điện thoại và mạng xã hội đó! Các con không đọc sách, cũng chẳng còn quan tâm đến việc gì khác ngoài chụp ảnh bữa ăn trưa. Thật là một thời đại tươi đẹp!

- Bố thật có tư cách để dạy đạo đức cho con nhỉ, Dakota đáp trả. Chính những chương trình thối nát của bố đã khiến mọi người trở nên ngu ngốc đấy!

- Đừng có ăn nói thô lỗ thế, Dakota, làm ơn đi.

- Dù sao cũng cảm ơn bố, con xin đủ với vở kịch đó: nếu được nhận vai, chúng ta sẽ kẹt ở đây đến tận tháng Tám.

- Vậy con muốn làm gì?

- Chẳng làm gì cả, Dakota bĩu môi.

- Con muốn ra bãi biển không?

- Không. Khi nào chúng ta quay về New York?

- Bố không biết, Dakota ạ, Jerry chán ngán. Bố rất muốn kiên nhẫn, nhưng con có thể cố gắng một tí chút được không? Con nghĩ xem, bố cũng còn việc khác phải làm, chứ không phải chỉ ở đây. Kênh 14 không có chương trình nổi bật nào phục vụ ngày khai trường và…

- Vậy thì chúng ta chuồn khỏi đây thôi, Dakota cắt lời ông. Bố hãy đi làm việc bố phải làm.

- Không. Bố đã thu xếp mọi chuyện để có thể điều hành từ đây. Vả lại, bố có một cuộc họp qua cầu truyền hình, bắt đầu từ lúc này.

- Đương nhiên, lúc nào bố chả có điện thoại, lúc nào cũng là công việc! Bố chỉ quan tâm đến thứ đó.

- Dakota, chỉ mười phút là bố xong việc thôi! Bố đã luôn sẵn sàng ở bên con, ít ra con cũng phải nhận thấy điều đó chứ. Hãy cho bố mười phút thôi, rồi sau đó chúng ta sẽ làm những gì con muốn.

- Con chẳng muốn làm gì cả, Dakota càu nhàu rồi đi vào giam mình trong phòng ngủ.

Jerry thở dài rồi bật camera trên máy tính xách tay để bắt đầu buổi làm việc qua cầu truyền hình với các ê kíp nhân viên.

Cách đó 250 ki lô mét, ở trung tâm Manhattan, trong một phòng họp đông nghịt người trên tầng 53 tòa tháp của Kênh 14, các thành viên của cuộc họp đang sốt ruột trò chuyện.

- Ông chủ đâu nhỉ? Một người hỏi.

- Ở Hamptons.

- Ái chà, ông ấy chẳng khó nhọc gì trong khi chúng ta cắm đầu làm việc như một lũ lừa! Chúng ta thì làm việc, còn ông ấy thì tiền đút túi.

- Tôi nghĩ ông ấy đang có chuyện với đứa con gái, một phụ nữ rất thân với nữ trợ lý của Jerry lên tiếng. Con bé dùng ma túy hoặc thứ gì đó tương tự.

- Dù sao, lũ con nhà giàu bao giờ chẳng thế. Càng không có chuyện gì để lo lắng, chúng càng lắm chuyện.

Đột nhiên, cầu truyền hình được kết nối, mọi người liền im bặt. Trên màn hình treo tường, ông chủ của họ xuất hiện, và mọi người đều quay lại để chào ông.

Giám đốc sáng tạo lên tiếng đầu tiên.

-Jerry, ông nói, tôi nghĩ chúng ta đang đi theo hướng tốt. Chúng ta đang tập trung vào một dự án, và nó nhanh chóng bắt vào trào lưu chung: một chương trình truyền hình thực tế đi theo hành trình của một gia đình béo phì đang nỗ lực đến tuyệt vọng để giảm cân. Hẳn là ý tưởng đó sẽ khiến tất cả các đối tượng khán giả thích thú, bởi vì ai cũng nhìn thấy bản thân mình trong đó: họ có thể hóa thân vào với nhân vật, gắn bó với nhân vật, và cả chế giễu nhân vật nữa. Chúng tôi đã hỏi ý kiến một nhóm đối tượng điều tra thử nghiệm, có vẻ đó sẽ là nội dung ăn khách đấy.

- Tôi thấy ý tưởng đó rất thú vị! Jerry phấn khởi.

Giám đốc sáng tạo nhường lời cho phụ trách dự án:

- Chúng tôi đã nghĩ rằng gia đình béo phì đó có thể được hướng dẫn tập luyện bởi một huấn luyện viên thể hình tuyệt đẹp, thân hình cuồn cuộn cơ bắp, khó tính và độc đoán, nhưng sau từng tập khán giả sẽ phát hiện ra rằng chính anh ta cũng từng là một người béo phì đã chiến thắng được các ngấn mỡ. Đó là kiểu nhân vật đa diện mà khán giả rất thích.

- Đó cũng sẽ là nhân tố gây mâu thuẫn cần thiết theo nhịp độ của từng tập, giám đốc sáng tạo giải thích thêm. Chúng tôi đã dự kiến hai hoặc ba cảnh có thể gây tiếng vang. Chẳng hạn, ông béo, suy sụp, vừa khóc vừa ăn một hũ kem sô cô la, trong khi huấn luyện viên, vừa nghe ông ta than thở, vừa chống đẩy vừa tập bụng để có cơ bắp và thân hình đẹp hơn nữa.

- Tôi thấy ý tưởng của anh thực sự rất hay, Jerry bình luận, nhưng phải lưu ý: theo như tôi thấy, chúng ta sẽ thiên quá nhiều về những cảnh thống thiết giả tạo, mà chưa đủ mâu thuẫn. Mà khán giả thì thích mâu thuẫn hơn. Nếu khóc lóc quá nhiều, họ sẽ chán.

- Chúng tôi đã nghĩ đến trường hợp đó, giám đốc sáng tạo tự hào nói vào máy thu. Để tạo ra nhiều mâu thuẫn hơn nữa, chúng tôi đã tưởng tượng ra một biến số: chúng tôi để hai gia đinh sống cùng trong một căn nhà nghỉ mát. Một gia đình vô cùng yêu thể thao: cả bố mẹ và con cái đều có vóc dáng rắn chắc, khỏe mạnh, chỉ ăn rau luộc và không bao giờ ăn đồ béo. Gia đình còn lại chính là gia đình béo phì, suốt ngày nằm ườn trước ti vi và ngốn ngấu pizza. Cách sống đối lập của hai gia đình gây ra những căng thẳng kinh khủng. Gia đình yêu thể thao nói với gia đình béo phì: “Này, các bạn, hãy đi tập thể hình với chúng tôi, sau đó chúng ta đi ăn bánh bột năng!” Còn gia đình béo phì thì mặc kệ và trả lời: “Không, cảm ơn, chúng tôi thích nằm ườn trên xô pha để ngốn bánh rán kẹp phô mai và uống cùng với soda!”

Mọi người trong phòng đều tỏ vẻ bị thuyết phục bởi ý tưởng đó. Giám đốc bộ phận pháp lý liền lên tiếng:

- Vướng mắc duy nhất, đó là nếu chúng ta ép gia đình béo phì kia ăn như lợn, họ có nguy cơ mắc bệnh tiểu đường, và chúng ta sẽ phải chi trả tiền chữa bệnh cho họ.

Jerry bỏ qua vấn đề đó bằng một cái phẩy tay:

- Hãy chuẩn bị một hồ sơ miễn trách nhiệm thật chắc chắn để họ không thể mưu tính bất cứ chuyện gì.

Các thành viên của bộ phận pháp lý lập tức ghi chép. Đến lượt giám đốc marketting lên tiếng:

- Nhãn hiệu khoai tây chiên Grassitos rất hào hứng và muốn được hợp tác với dự án. Họ sẵn sàng tài trợ một phần, với điều kiện là các tập phát sóng phải làm toát lên được ý tưởng là ăn khoai tây chiên có thể giúp giảm cân. Họ đang tìm cách lấy lại danh tiếng sau vụ bê bối liên quan đến khoai tây nhiễm độc.

- Khoai tây nhiễm độc sao? Jerry hỏi. Là vụ gì vậy?

- Cách đây vài năm, bị buộc tội gây béo phì cho trẻ em tại các căng tin, Grassitos đã tài trợ phát miễn phí khoai tây trong các trường học khó khăn ở New York. Nhưng số khoai tây đó còn chứa đầy thuốc trừ sâu, và tỷ lệ mắc ung thư ở lũ trẻ đã gia tăng. 400 ca mắc bệnh, đủ để hình ảnh của ông tiêu tan.

- À, hẳn là thế rồi! Jerry tiếc nuối.

- Tuy nhiên, giám đốc marketing bổ sung, trong cái rủi lại có cái may: những đứa trẻ đó sống tại các khu nghèo đói, và may mắn thay, bố mẹ chúng không có điều kiện để đòi đưa vụ án ra truy tố. Thậm chí, một số đứa còn chưa từng nhìn thấy mặt một bác sĩ.

- Grassitos yêu cầu các nhân vật cơ bắp cũng ăn khoai tây chiên. Phải làm thế nào để người xem có thể liên hệ hình thể đẹp với ăn khoai tây chiên. Họ cũng muốn rằng huấn luyện viên hoặc gia đình yêu thể thao kia là người Mỹ La tinh. Đó là một thị trường quan trọng đối với họ, và họ muốn phát triển. Họ đã tìm ngay được câu khẩu hiệu: Người Mỹ La tinh thích Grassitos.

- Tôi thấy ổn đấy, Jerry nói. Tuy nhiên, trước hết phải đánh giá khoản ngân sách mà họ muốn đầu tư, để việc hợp tác có ý nghĩa đối với chúng ta.

- Thế còn ý tưởng người Mỹ La tinh cơ bắp, ông thấy được chứ? Giám đốc marketing hỏi.

- Được, rất tốt, Jerry khẳng định.

- Chúng ta còn cần những người béo! Giám đốc sáng tạo kêu lên. Có ai ghi lại chưa?

Trong phòng suite tại Khách sạn bên hồ, mải chăm chú vào màn hình, Jerry không nhận thấy Dakota đã ra khỏi phòng và đứng ngay đằng sau ông. Cô nhìn ông, thấy ông đang toàn tâm toàn ý với cuộc họp, liền ra khỏi phòng khách sạn. Cô đi đi lại lại trong hành lang, không biết phải làm gì. Cô đi qua trước phòng 310, nơi Ostrovsky đang vừa chuẩn bị đến buổi diễn thử vừa nhẩm lại những câu thoại sân khấu nổi tiếng. Đi qua phòng 312, phòng của Bergdorf và Alice, cô thích thú khi nghe thấy hai người họ đang quan hệ ồn ào. Cuối cùng, cô quyết định rời khỏi khách sạn. Cô bảo người tài xế khách sạn lấy cho mình chiếc Porsche của bố, rồi đi theo hướng Orphea. Cô rẽ vào đường Ocean Road. Cô đi dọc theo các căn nhà, hướng về phía bãi biển. Cô cảm thấy căng thẳng. Cô sắp đến trước nơi từng là nhà nghỉ mát của gia đình cô, nơi cô và bố mẹ đã vô cùng hạnh phúc bên nhau. Cô dừng xe trước cổng rồi ngắm nghía biển hiệu bằng sắt rèn: VƯỜN EDEN.

Cô không thể kìm nén những giọt nước mắt lâu hơn nữa. Bám chặt vào tay lái, cô òa khóc.

- Jesse, Michael Bird mỉm cười với tôi khi nhìn thấy tôi hiện ra trước cửa phòng làm việc của ông, tôi đã làm gì để được hân hạnh đón anh tới thăm thế này?

Trong khi ở sở cảnh sát, Anna và Derek đang vùi đầu vào đống tạp chí của trường Đại học Notre-Dame, tôi đến tòa soạn Thời báo Orphea để lấy những bài báo viết về vụ án mạng giết chết bốn người hồi đó.

- Tôi cần tiếp cận kho tài liệu lưu trữ của báo, tôi giải thích với Michael. Tôi có thể nhờ ông giúp một tay mà ngày mai thông tin không bị tung lên mặt báo không?

- Đương nhiên rồi, Jesse ạ, ông hứa với tôi. Tôi vẫn còn hối tiếc vì đã phản bội lòng tin của anh. Làm như thế thật không chuyên nghiệp. Anh biết đấy, tôi không ngừng lật đi lật lại trong đầu: lẽ ra tôi có thể làm gì để bảo vệ Stephanie?

Ánh mắt ông buồn rười rượi. Tôi thấy ông nhìn chăm chăm vào bàn làm việc của Stephanie, ngay trước mặt ông, trên bàn mọi thứ vẫn y nguyên như cũ.

- Ông chẳng thể làm gì được, Michael ạ, tôi cố gắng an ủi ông.

Ông nhún vai và dẫn tôi xuống phòng tài liệu lưu trữ duới hầm ngầm.

Michael sẽ hỗ trợ rất đắc lực cho tôi: ông giúp tôi phân loại các số báo của Thời báo Orphea, tìm kiếm các bài báo có vẻ hữu ích và mang chụp lại. Tôi cũng tận dụng vốn hiểu biết rất rộng của Michael về vùng này để hỏi han ông về Jeremiah Fold.

-Jeremiah Fold ư? Ông nhắc lại. Tôi chưa từng nghe nói đến. Ai vậy?

- Một tay anh chị tép riu ở Ridgesport, tôi giải thích. Hắn tống tiền Ted Tennenbaum, bằng cách dọa không để anh ta mở cửa nhà hàng Café Athéna.

Michael có vẻ sửng sốt:

- Tennenbaum mà chịu bị tống tiền sao?

- Đúng thế. Cảnh sát bang đã bỏ sót chuyện đó vào năm 1994.

Nhờ Michael, tôi cũng xác thực được rất nhiều chuyện liên quan đến Đêm đen: ông liên hệ với các tờ báo khác trong vùng, đặc biệt là Ridgesport Evening Star, tờ thời báo của Ridgesport, để hỏi xem trong kho tài liệu lưu trữ của họ có bài báo nào chứa từ khóa Đêm đen không. Nhưng họ không tìm thấy gì cả. Những thông tin duy nhất có vẻ liên quan chính là các bài báo đăng tải từ mùa thu năm 1993 và mùa hè năm 1994 tại Orphea.

- Có mối liên hệ nào giữa vở kịch của Harvey và những sự kiện đó không? Michael hỏi tôi, đến tận lúc ấy ông vẫn chưa kịp kết nối mọi chuyện với nhau.

- Tôi rất muốn biết điều đó. Nhất là bây giờ, khi ta biết rằng Đêm đen chỉ liên quan đến Orphea.

Tôi mang toàn bộ bản chụp các bài báo trích từ Thời báo Orphea về sở cảnh sát để nghiên cứu. Tôi bắt đầu đọc, cắt, gạch chân, vứt bỏ hoặc phân loại, trong khi Anna và Derek tiếp tục tỉ mỉ khai thác các số báo của tạp chí trường Notre-Dame. Phòng làm việc của Anna bắt đầu giống hệt một trung tâm khai thác báo. Đột nhiên, Derek kêu lên: “Trúng phóc rồi!” Anh đã tìm thấy mẩu quảng cáo. Ở trang 21 số ra vào mùa thu năm 2013, giữa một quảng cáo thợ giày và một quảng cáo nhà hàng Trung Hoa bán suất ăn tự chọn với giá dưới 20 đô la, có đoạn quảng cáo bí ẩn sau:

BẠN CÓ MUỐN VIẾT MỘT CUỐN SÁCH THÀNH CÔNG KHÔNG?

TRÍ THỨC TÌM NHÀ VĂN NHIỀU THAM VỌNG ĐỂ LÀM MỘT VIỆC NGHIÊM TÚC. KHÔNG THẾ THIẾU KINH NGHIỆM CÁ NHÂN.

Chỉ còn việc liên lạc với người phụ trách việc đăng quảng cáo của tờ báo nữa thôi.

Dakota vẫn dừng xe trước cổng Vườn Eden. Thậm chí bố cô cũng không gọi cho cô. Cô nghĩ rằng chắc chắn ông cũng căm thù cô, giống như tất cả mọi người. Vì những gì đã xảy đến với ngôi nhà. Bởi những gì cô đã làm cho Tara Scalini. Cô sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân.

Cô lại rơi vào một cơn khủng hoảng nước mắt nữa. Trong lòng cô vô cùng đau đớn: cô nghĩ mọi chuyện sẽ không bao giờ khá hơn được. Cô không còn muốn sống nữa. Đôi mắt nhòe nước, cô lục trong túi, tìm một ống ketamin. Cô cần cảm thấy tốt hơn. Và cô tìm thấy giữa mớ đồ đạc một cái hộp nhựa nhỏ mà cô bạn Leyla đã cho cô. Đó là heroin, loại dùng để hít. Dakota chưa từng thử loại này. Cô trải lên mặt bảng điều khiển một vệt bột trắng rồi cong người để gí mũi vào đó.

Trong nhà, được vợ cho biết rằng có một chiếc xe dừng lại trước cổng đã một lúc lâu, Gerald Scalini quyết định gọi cảnh sát.

Tại Nhà hát lớn, thị trưởng Brown đã đến dự phần cuối của ngày diễn thử. Ông chứng kiến sự nhẫn nhục của các thí sinh, hết người này đến người khác bị đánh rớt, trước khi Kirk Harvey quyết định xua đuổi tất cả mọi người và hét lên: “Hôm nay dừng ở đây. Ngày mai hãy quay trở lại, và cố mà diễn cho đỡ tệ hơn, vì Chúa!”

- Anh cần bao nhiêu diễn viên? Brown hỏi Harvey sau khi lên sân khấu gặp ông.

- Tám. Khoảng đó. Tôi không đóng trọn một vai, ông biết đấy.

- Khoảng đó? Brown nghẹn giọng hỏi lại, anh chưa phân vai chính xác sao?

- Khoảng đó, Harvey nhắc lại.

- Thế hôm nay anh tuyển được mấy người rồi?

- Không người nào.

Thị trưởng thở dài tuyệt vọng.

- Kirk này, ông nhắc nhở trước khi bỏ đi, anh chỉ còn một ngày để chốt phân vai thôi đấy. Anh nhất định phải đẩy nhanh mọi việc lên. Nếu không chúng ta sẽ không bao giờ làm được đâu.

Rất đông xe cảnh sát dừng trước Vườn Eden. Ngồi sau chiếc xe tuần tra của Montagne, Dakota bị còng tay ra sau lưng, cô đang khóc. Qua cánh cửa xe để mở, Montagne hỏi cô:

- Cô làm gì ở đây thế? Anh hỏi. Cô đang chờ khách sao? Cô bán thứ chết tiệt này ở đây chăng?

- Không, tôi hứa với anh, Dakota khóc, nửa tỉnh nửa mê.

- Cô đã quá phê rồi, không trả lời được đâu, đồ ngốc ạ! Và đừng có mà nôn ra ghế xe của tôi đấy, hiểu chưa? Đồ con nghiện khốn kiếp!

- Tôi muốn nói chuyện với bố tôi, Dakota nài nỉ.

- Phải rồi, tất nhiên, thế rồi sau đó thì sao? Với những gì chúng tôi tìm thấy trong xe, cô sẽ phải ra tòa. Đoạn tiếp theo của cô, người đẹp ạ, chính là nhà tù.

Buổi chiều đang sắp tàn, và trong khu nhà ở yên tĩnh nơi gia đình Brown sinh sống, Charlotte vừa từ phòng khám thú y quay về, bà đang mơ màng bên dưới mái vòm cổng nhà. Chồng bà vừa trở về từ Nhà hát lớn, ông ngồi xuống cạnh bà. Ông có vẻ mệt nhoài. Bà dịu dàng lùa tay vào tóc ông.

- Buổi diễn thử thế nào rồi? Bà hỏi.

- Rất tệ.

Bà châm một điếu thuốc.

- Alan này… bà nói.

- Gì vậy?

- Em muốn tham gia.

Ông mỉm cười.

- Em nên tham gia, ông khuyến khích bà.

- Em cũng không biết nữa… đã hai mươi năm nay em không bước lên sân khấu.

- Anh tin chắc là em sẽ thành công.

Thay cho câu trả lời, Charlotte chỉ thở ra một hơi thật dài.

- Có chuyện gì vậy? Alan hỏi, ông nhận thấy có chuyện gì đó không ổn.

- Em tự nhủ có lẽ em nên ẩn mình, và nhất là tránh xa Harvey.

- Em sợ gì chứ?

- Anh biết rất rõ mà, Alan.

Cách đó vài dặm, tại Khách sạn bên hồ, Jerry Eden đang rất hoảng hốt: Dakota đã biến mất. Ông đã tìm kiếm cô trong khắp khách sạn, ở quầy bar, ở bể bơi, ở phòng tập thể hình, nhưng chẳng ích gì. Cô không nghe điện thoại, cũng chẳng nhắn lại lời nào. Cuối cùng, ông báo cho đội bảo vệ khách sạn. Các băng ghi hình cho thấy Dakota đã ra khỏi phòng, lang thang một lát trong hành lang, rồi xuống quầy lễ tân yêu cầu lấy xe và rời đi. Đội trưởng đội bảo vệ, do không còn cách nào khác, đã đề nghị liên hệ với cảnh sát. Jerry những muốn tránh việc đó, ông sợ sẽ gây rắc rối cho con gái. Đột nhiên, điện thoại di động của ông đổ chuông. Ông vội nghe máy.

- Dakota à?

- Ông Jerry Eden phải không? Một giọng trầm đáp lại. Tôi là đồn phó Jasper Montagne, thuộc cảnh sát Orphea.

- Cảnh sát ư? Có chuyện gì vậy?

- Con gái ông, cô Dakota, hiện đang bị tạm giữ tại sở cảnh sát. Cô ấy bị bắt giữ vì tội tàng trữ ma túy, và sẽ phải trình diện với thẩm phán vào sáng mai. Đêm nay cô ấy sẽ bị giam.

một tờ giấy đã ố vàng vì thời gian, trên đó có một dòng chữ đánh máy: Nơi đây ĐÊM ĐEN bắt đầu. Chẳng khác nào điểm khởi đầu của một trò chơi săn tìm kho báu. Chi tiết cụ thể duy nhất mà chúng tôi có được là cú điện thoại gọi đi từ nhà hàng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.