Sự Thật Vụ Mất Tích Nữ Nhà Báo Stephanie Mailer

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Anna Kanner

❊ ❊ ❊

Không có gì khiến tôi thích thú hơn những đêm tuần tra ở Orphea. Không có gì khiến tôi thích thú hơn những con phố tĩnh lặng và thanh bình, tắm trong không khí ấm áp của đêm mùa hè, dưới bầu trời xanh nước biển chi chít sao. Lái xe chầm chậm qua những khu phố yên bình đang thiếp ngủ, những ô cửa chớp đóng kín. Bắt gặp một người mộng du đang đi dạo hoặc những cư dân hạnh phúc đang tận hưởng những giờ phút khuya khoắt trên hàng hiên và thân thiện vẫy tay khi ta đi qua.

Không có gì khiến tôi thích thú hơn là các con phố trung tâm vào những đêm mùa đông, khi đột ngột có tuyết rơi và mặt đất nhanh chóng bị bao phủ dưới một lớp bột dày màu trắng. Thời điểm đó, khi ta là người duy nhất còn thức, khi những chiếc xe dọn tuyết còn chưa bắt đầu vũ điệu của chúng, và ta là người duy nhất in dấu lên lớp tuyết trắng tinh khôi. Ra khỏi xe, đi bộ tuần tra trong công viên và lắng nghe âm thanh tuyết lạo xạo dưới chân, khoan khoái hít đầy phổi thứ hơi lạnh khô và tinh khiết ấy.

Không có gì khiến tôi thích thú hơn là bắt gặp một chú cáo đang dạo chơi ngược đường phố chính vào buổi sáng sớm. Không có gì khiến tôi thích thú hơn là buổi bình minh, vào tất cả các mùa, trên bến du thuyền. Nhìn ngắm chân trời màu mực bị xuyên thủng bởi một chấm hồng rực rồi chuyển sang cam, và chiêm ngưỡng quả cầu lửa chậm rãi nhô lên trên những con sóng.

Tôi chuyển đến Orphea chỉ vài tháng sau khi ký giấy hoàn tất các thủ tục ly hôn.

Tôi đã kết hôn quá nhanh, với một người đàn ông đầy phẩm chất tốt đẹp nhưng không phải là người phù hợp. Tôi tin rằng tôi đã kết hôn quá nhanh là vì bố tôi.

Tôi vẫn duy trì một mối quan hệ rất chặt chẽ và gắn bó với bố. Ông và tôi từng giống như hai ngón tay trên một bàn tay từ khi tôi còn nhỏ xíu. Những gì bố tôi làm, tôi cũng muốn làm. Những gì bố tôi nói, tôi lặp lại. Dù ông đi đâu, tôi cũng bám theo sát gót.

Bố tôi thích chơi tennis. Tôi cũng chơi tennis, trong cùng câu lạc bộ với ông. Mỗi Chủ nhật, chúng tôi thường đấu với nhau, và năm tháng càng trôi qua, tỉ số giữa chúng tôi càng trở nên sát nút.

Bố tôi rất thích chơi xếp chữ Scrabble. Vô cùng ngẫu nhiên, tôi cũng rất thích trò đó. Một thời gian dài chúng tôi đi nghỉ đông ở Whistler, ở Colombia thuộc Anh, để trượt tuyết. Tối nào cũng vậy, sau khi ăn tối xong, chúng tôi ngồi trong phòng khách của khách sạn để thi đấu trò Scrabble, sau mỗi lượt chơi đều cẩn thận ghi chép lại xem ai thắng, và thắng bao nhiêu điểm.

Bố tôi là luật sư tốt nghiệp từ trường Harvard, và rất đỗi tự nhiên, không chút băn khoăn, tôi cũng học luật ở Harvard. Tôi vẫn luôn có cảm giác đó chính là điều mà tôi muốn làm bấy lâu nay.

Bố tôi vẫn luôn rất tự hào về tôi. Trong trò tennis, trong trò Scrabble, ở Harvard. Trong mọi hoàn cảnh. Ông nghe không biết mệt những lời khen tặng mà mọi người dành cho ông khi nói về tôi. Hơn tất thảy, ông thích được nghe người khác nói với ông rằng tôi thông minh và xinh đẹp đến thế nào. Tôi biết ông tự hào khi nhìn thấy những ánh mắt hướng về phía tôi khi tôi xuất hiện ở một nơi nào đó, dù là trong một bữa tiệc mà bố con tôi cùng đến, trên sân tennis hay trong các phòng khách tại khách sạn của chúng tôi tại Whistler. Nhưng, song song với điều đó, bố tôi chưa bao giờ chịu đựng nổi bất cứ cậu bạn trai nào của tôi. Kể từ khi tôi 16 hay 17 tuổi gì đó, trong mắt bố tôi, không có bất cứ chàng trai nào từng phiêu lưu tình ái cùng tôi đủ tốt, đủ giỏi, đủ đẹp trai hoặc đủ thông minh để có thể xứng với tôi.

- Dù sao, Anna ạ, ông thường bảo tôi, con cũng xứng đáng với một người hơn thế chứ!

- Con rất thích anh ấy, ba ạ, điều đó mới quan trọng chứ, đúng không?

- Nhưng con không định sẽ kết hôn với gã đó đấy chứ?

- Ba ơi, con mới có 17 tuổi thôi mà! Con chưa nghĩ đến chuyện đó!

Qụan hệ tình cảm của tôi càng kéo dài, chiến dịch ngăn cản của bố tôi càng mạnh mẽ. Không bao giờ trực diện, mà âm thầm. Mỗi khi có dịp, ông lại gài vào một nhận xét vu vơ, nhắc đến một chi tiết nhỏ nhặt, đưa ra một ý kiến, để rồi phá hỏng, chậm rãi nhưng chắc chắn, hình ảnh của anh chàng người yêu lúc đó trong tôi. Để rồi rốt cuộc tôi sẽ cắt đứt với người đó, như một kết cục không thể tránh khỏi, mà vẫn tin chắc là ý muốn cắt đứt đó là của tôi, hoặc ít ra là tôi muốn tin như thế. Và điều tồi tệ nhất là trong mỗi mối quan hệ mới, bố tôi lại bảo tôi: “Cậu bạn trai trước của con quả là một người đáng yêu - thật tiếc là chuyện của hai đứa đã chấm dứt -, còn cậu này thì quả thực ba không biết con thấy cậu ta có điểm gì thú vị.” Và lần nào tôi cũng bị ông khuất phục. Nhưng liệu tôi có thực sự ngốc đến mức bố tôi có thể tác động đến những lần chia tay của tôi mà tôi không biết? Hay đúng hơn chính tôi mới là người cắt đứt, không phải vì những lý do cụ thể, mà chỉ đơn giản bởi vì tôi không thể dứt khoát yêu một người mà bố tôi không thích. Tôi cho rằng mình không thể chấp nhận ở bên cạnh một người nào đó mà bố tôi không thích.

Sau khi tốt nghiệp trường Harvard và gia nhập đoàn luật gia New York, tôi trở thành luật sư trong văn phòng luật của bố tôi. Chuyến phiêu lưu đó kéo dài một năm, sau đó tôi phát hiện ra rằng công lý, về nguyên tắc là thứ cao cả tuyệt vời, thực ra lại là một cỗ máy hoạt động chậm chạp và tốn kém, với những thủ tục nhiêu khê và phức tạp, và xét cho cùng, ngay cả những người thắng kiện cũng không còn nguyên vẹn sau khi phiên tòa kết thúc. Tôi nhanh chóng xây dựng cho mình một niềm tin chắc chắn rằng công lý sẽ được phụng sự tốt hơn nếu tôi có thể áp dụng nó ngay từ ban đầu, và rằng làm việc trên phố sẽ có tác động lớn hơn là trong các văn phòng luật. Tôi ghi danh vào trường cảnh sát thuộc Sở cảnh sát New York trước sự thất vọng của bố mẹ tôi, đặc biệt là của bố tôi, ông khó lòng chấp nhận chuyện tôi rời khỏi văn phòng luật của ông, nhưng vẫn hy vọng rằng việc tôi gia nhập lực lượng cảnh sát chỉ là một bước đệm chứ không phải một sự từ bỏ, và rằng tôi sẽ chấm dứt việc học tập giữa chừng. Một năm sau, tôi tốt nghiệp trường cảnh sát với danh hiệu thủ khoa của khóa, được tất cả các giảng viên hết lời khen ngợi, rồi tôi gia nhập đội cảnh sát hình sự thuộc quận 55, với cấp bậc điều tra viên.

Tôi lập tức yêu thích nghề này, nhất là vì tất cả những thành công nhỏ nhặt hằng ngày, chúng khiến tôi nhận ra rằng, khi phải đối diện với cơn thịnh nộ của cuộc đời, một cảnh sát tốt có thể là một cách đền bù.

Vị trí mà tôi bỏ lại ở văn phòng luật của bố tôi đã được giao cho một luật sư giàu kinh nghiệm, Mark, anh lớn hơn tôi vài tuổi.

Lần đầu tiên tôi nghe nói đến Mark là trong một bữa tối của gia đình. Bố tôi rất ngưỡng mộ anh. “Một chàng trai trẻ xuất sắc, có năng lực, đẹp trai, ông bảo tôi. Cậu ta có đủ mọi phẩm chất. Thậm chí cậu ta còn chơi tennis nữa.” Rồi đột nhiên, ông thốt lên những lời mà lần đầu tiên tôi nghe thấy trong đời: “Ba tin chắc rằng con sẽ thích cậu ta. Ba rất muốn con gặp Mark.”

Khi đó, tôi đang ở vào giai đoạn rất muốn gặp gỡ một người nào đó. Nhưng những cuộc gặp gỡ trước đó chẳng mang lại kết quả nghiêm túc nào. Sau khi tốt nghiệp trường cảnh sát, các mối quan hệ của tôi chỉ kéo dài trong vòng bữa tối hoặc lần đi chơi đầu tiên, cùng với những người giới thiệu: khi biết tôi là cảnh sát, lại còn làm trong đội cảnh sát hình sự, mọi người rất thích thú và ra sức hỏi chuyện tôi. Dù không muốn, tôi thu hút toàn bộ sự chú ý, tôi hấp thụ toàn bộ ánh sáng. Và thông thường, mối quan hệ của tôi dừng ở một câu đại loại như: “Ở với em thật mệt mỏi, Anna ạ, mọi người chỉ quan tâm đến em, anh có cảm giác như mình không tồn tại. Anh nghĩ anh cần ở bên một người cho anh có nhiều không gian hơn.”

Cuối cùng, tôi cũng gặp mặt anh chàng Mark trứ danh kia vào một buổi chiều, khi tôi đến văn phòng luật sư gặp bố tôi, và tôi sung sướng phát hiện ra rằng anh không hề có những mặc cảm kiểu đó: bằng sự quyến rũ bẩm sinh của mình, anh thu hút các ánh nhìn và dễ dàng duy trì mọi cuộc chuyện trò. Anh hiểu biết về tất cả các chủ đề, gần như biết làm mọi việc, và khi không biết làm thì anh biết cách ngưỡng mộ. Tôi nhìn anh không giống với bất kỳ ai tôi từng gặp trước đây, có lẽ là vì bố tôi cũng nhìn anh bằng đôi mắt ngập tràn ngưỡng mộ. Ông yêu quý anh. Mark là nhân viên cưng của ông, và thậm chí hai người họ còn bắt đầu chơi tennis cùng nhau. Bố tôi ngây ngất mỗi khi ông nói chuyện với tôi về anh.

Mark mời tôi đi uống cà phê. Chúng tôi lập tức có thiện cảm với nhau. Anh là một người quyến rũ hoàn hảo, có nghị lực điên cuồng. Cốc cà phê thứ ba, anh mang đến tận giường cho tôi. Cả anh cả tôi đều không kể gì với bố tôi, thế rồi rốt cuộc, một tối, trong khi chúng tôi ăn tối cùng nhau, anh bảo tôi:

- Anh rất muốn chuyện hai chúng ta trở nên nghiêm túc…

- Nhưng mà…? Tôi lo lắng hỏi.

- Anh biết bố em yêu em đến thế nào, Anna ạ. Ông đã đặt ra một cái ngưỡng rất cao. Anh không biết ông có đánh giá anh cao đến thế không.

Khi tôi kể lại những lời này với bố tôi, ông càng thêm yêu quý Mark, như thể trước đó ông còn chưa yêu quý anh đến mức đó. Ông gọi Mark vào phòng làm việc của mình và bật một chai sâm panh.

Khi Mark kể với tôi chuyện này, tôi đã cười rũ đến mấy phút. Tôi vớ lấy một cái cốc, giơ nó lên, rồi bắt chước giọng nghiêm trang của bố tôi cùng cử chỉ gia trưởng của ông, tôi tuyên bố: “Chúc mừng người đàn ông đã ngủ với con gái tôi!”

Đó là khởi đầu cho một cuộc tình đầy say đắm giữa Mark và tôi, cuộc tình đó đã biến thành một mối quan hệ tình cảm thực sự, theo nghĩa tốt đẹp nhất của từ này. Chúng tôi vượt qua dấu mốc thực sự đầu tiên bằng việc đến nhà bố mẹ tôi ăn tối. Và lần đầu tiên, trái ngược với mười lăm năm trước đó, tôi thấy bố tôi rạng rỡ, niềm nở và ân cần với người đàn ông đi cùng tôi. Sau khi xua đuổi tất cả những người xuất hiện trước đó, lúc này ông đang ngất ngây.

“Tuyệt vời! Tuyệt vời!” Bố tôi nói với tôi qua điện thoại vào ngày hôm sau. “Cậu ta thật tuyệt vời!” Mẹ tôi hùa thêm vào từ bên ngoài điện thoại. “Đừng có khiến cậu ta trốn mất giống như những lần trước đấy!” Bố tôi còn dám nói thêm câu đó. Đúng thế, cậu ta là hàng quý đấy”, mẹ tôi góp lời.

Thời điểm tôi và Mark vượt qua ngưỡng một năm quan hệ trùng khớp với kỳ nghỉ trượt tuyết truyền thống của gia đình tại Colombia thuộc Anh. Bố tôi đề nghị tất cả cùng đến Whistler, và Mark vui vẻ nhận lời.

“Nếu anh sống sót được sau năm tối liên tiếp ở cùng bố em, và nhất là sau những ván đấu Scrabble, anh đáng được thưởng huân chương.”

Không chỉ sống sót, Mark còn thắng ba lần. Cũng cần nói thêm rằng anh trượt tuyết như một vị thần, và buổi tối cuối cùng, khi chúng tôi ăn tối ở khách sạn, một khách hàng ngồi ở bàn bên bỗng lên cơn đau tim. Mark vừa gọi cấp cứu vùa tiến hành những thủ thuật sơ cứu cần thiết cho nạn nhân trong lúc chờ xe cứu thương đến.

Người đàn ông đó được cứu sống và được đưa đến bệnh viện. Trong khi các nhân viên cứu hộ mang ông ta đi trên một chiếc cáng, ông bác sĩ đến cùng họ đã bắt tay Mark đầy vẻ ngưỡng mộ. “Anh đã cứu mạng ông ấy, thưa anh. Anh là một người hùng.” Cả khách sạn vỗ tay còn ông chủ khách sạn thì không chịu cho chúng tôi trả tiền bữa tối đó.

Đây chính là giai thoại mà bố tôi kể lại trong lễ kết hôn của chúng tôi, một năm rưỡi sau đó, để cho các khách mời biết Mark là một người phi thường đến mức nào. Còn tôi rạng rỡ trong chiếc váy trắng, nhìn anh chồng mới cưới như muốn ăn sống nuốt tươi anh bằng ánh mắt.

Cuộc hôn nhân của chúng tôi kéo dài chưa đầy một năm.

một tờ giấy đã ố vàng vì thời gian, trên đó có một dòng chữ đánh máy: Nơi đây ĐÊM ĐEN bắt đầu. Chẳng khác nào điểm khởi đầu của một trò chơi săn tìm kho báu. Chi tiết cụ thể duy nhất mà chúng tôi có được là cú điện thoại gọi đi từ nhà hàng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.