Cái ngày Chủ nhật nóng nực ấy, Derek và Darla đã mời tôi cùng Anna đến tận hưởng cái bể bơi nhỏ của nhà họ. Đó là lần đầu tiên chúng tôi tụ tập như thế, bên ngoài phạm vi vụ điều tra. Với riêng tôi, thậm chí đó còn là lần đầu tiên tôi ở nhà Derek cả buổi chiều, từ rất lâu rồi.
Mục đích đầu tiên của lời mời đó là để chúng tôi thư giãn trong lúc nhấm nháp những vại bia. Nhưng Darla biến mất một lúc, còn lũ trẻ thì bận rộn trong làn nước, nên chúng tôi không thể cưỡng lại ý muốn được nói đến vụ điều tra.
Anna kể lại với chúng tôi cuộc trò chuyện giữa cô và Sylvia Tennenbaum. Sau đó, cô kể cho chúng tôi nghe chi tiết việc Ted phải chịu sức ép của thị trưởng Gordon, người đã bắt Ted phải thuê các công ty mà ông ta đã chọn, cũng như của Jeremiah Fold, một tay anh chị có tiếng trong vùng, kẻ đã đe dọa để tống tiền Ted.
- Đêm đen, cô giải thích với chúng tôi, có thể liên quan đến Jeremiah Fold. Chính hắn đã phóng hỏa Café Athéna hồi tháng Hai năm 1994, để gây áp lực với Ted và buộc anh ta phải trả tiền.
- Đêm đen có lẽ là tên của một băng nhóm tội phạm chăng? Tôi gợi ý.
- Đó là một hướng điều tra nên tiến hành, Jesse ạ, Anna trả lời tôi. Em chưa có thời gian ghé qua sở cảnh sát để tìm hiểu thêm thông tin về gã Jeremiah Fold đó. Những gì em biết được, đó là vụ cháy đã khiến Ted chấp nhận trả tiền.
- Vậy là những lần rút tiền mà chúng ta phát hiện ra hồi đó từ các tài khoản của Tennenbaum trên thực tế là để trả cho gã Jeremiah đó? Derek hiểu ra.
- Đúng thế, Anna gật đầu. Tennenbaum muốn chắc chắn rằng Jeremiah sẽ để cho anh ta được yên ổn tiến hành việc cải tạo, và Café Athéna có thể mở cửa kịp Liên hoan sân khấu. Và bởi vì bây giờ chúng ta biết được rằng Gordon đòi tiến hối lộ từ các công ty xây dựng, chúng ta hiểu được tại sao ông ta nhận được tiền vào cùng khoảng thời gian đó. Chắc là ông ta đã yêu cầu các công ty được lựa chọn thực hiện việc xây dựng Café Athéna trả tiền hoa hồng cho mình, đảm bảo rằng sở dĩ họ nhận được hợp đồng đó là nhờ công ông ta.
- Thế nếu như thị trưởng Gordon và Jeremiah Fold có liên quan đến nhau thì sao? Derek liền hỏi. Có thể thị trưởng Gordon có mối liên hệ với đám đạo tặc ở địa phương chăng?
- Hồi đó các anh có điều tra theo hướng này không? Anna hỏi.
- Không, Derek trả lời. Hồi ấy chúng tôi nghĩ rằng thị trưởng chỉ là một chính trị gia tham nhũng. Chứ không nghĩ rằng ông ta ăn tiền hối lộ từ tất cả các tầng lớp.
Anna hỏi tiếp:
- Cứ cho rằng Đêm đen là tên của một tổ chức tội phạm. Thế nếu như vụ sát hại thị trưởng chính là nội dung của tờ thông báo dán trên các bức tường ở Orphea suốt nhiều tháng trước khi vụ án mạng xảy ra? Một vụ án mạng mà tác giả của nó có ký tên, ngay trước mắt tất cả mọi người, nhưng lại chẳng có ai nhìn ra.
- Nhưng lại chẳng có ai nhìn ra! Derek kêu lên. Điều nằm ngay trước mắt chúng ta, nhưng chúng ta lại không nhìn thấy! Cậu nghĩ sao về chuyện này, hả Jesse?
- Điều này có thể đưa tới giả thuyết rằng hồi đó Kirk Harvey đang điều tra về tổ chức tội phạm đó, tôi trả lời sau khi suy nghĩ một lát. Và ông ta biết mọi chuyện. Có lẽ chính vì lý do đó mà ông ta đã mang theo toàn bộ tập hồ sơ.
- Ngày mai chúng ta sẽ phải ưu tiên đi sâu điều tra theo hướng đó, Anna gợi ý.
- Còn tôi, điều khiến tôi băn khoăn, Derek nói tiếp, đó là tại sao, vào năm 1994, Ted Tennenbaum lại không bao giờ cho chúng ta biết rằng anh ta bị gã Jeremiah Fold kia đe dọa tống tiền, khi chúng ta hỏi anh ta về những lần rút tiền.
- Anh ta sợ bị trả thù chăng? Anna băn khoăn.
Derek bĩu môi.
- Có thể. Nhưng nếu chúng ta bỏ sót chuyện liên quan đến gã Jeremiah Fold đó, có lẽ chúng ta đã bỏ sót chuyện khác nữa. Tôi cũng muốn dựng lại bối cảnh vụ án từ con số không, và tìm hiểu xem báo chí địa phương hồi đó nói gì về vụ việc này.
- Tôi có thể yêu cầu Michael Bird hệ thống giúp chúng ta tất cả những số báo lưu trữ mà ông ấy có được về vụ án mạng giết chết bốn người đó.
- Ý tưởng hay đấy, Derek hưởng ứng.
Tối đó, chúng tôi ở lại dùng bữa. Giống như tất cả các Chủ nhật khác, Derek gọi bánh pizza. Trong lúc tất cả chúng tôi yên vị trong bếp, Anna nhìn thấy một bức ảnh treo trên tường: trong bức ảnh, có thể nhìn thấy Darla, Derek, Natasha và tôi, đứng trước Cô gái Nga đang hoàn thiện.
- Cô gái Nga là gì vậy? Anna vô tư hỏi.
- Nhà hàng mà tôi không bao giờ khai trương được, Darla trả lời.
- Chị thích nấu ăn à? Anna hỏi.
- Đã có một thời tôi sống chỉ để làm việc đó.
- Thế còn cô gái đang đứng cạnh anh là ai vậy, Jesse? Anna vừa hỏi tôi vừa chỉ tay vào Natasha.
- Natasha, tôi trả lời.
- Natasha, vợ sắp cưới của anh hồi đó sao?
- Đúng thế, tôi gật đầu.
- Anh chưa bao giờ kể cho em nghe chuyện đã xảy ra giữa hai người…
Hiểu rằng Anna không hề biết chuyện gì, qua loạt câu hỏi cô vừa đặt ra, Darla lắc đầu nói với tôi:
- Chúa ơi, Jesse, vậy là anh không kể chuyện gì với cô ấy sao?
Tại Khách sạn bên hồ, Steven Bergdorf và Alice vừa ngồi xuống hai chiếc ghế dài kê cạnh bể bơi. Tiết trời rất nóng nực, và Ostrovski bì bõm trong đám người đang bơi lội cho mát. Khi các đầu ngón tay đã sun hết cả lại, ông ra khỏi làn nước và đến chiếc ghế dài để hong người. Đó chính là lúc ông ghê tởm nhận ra rằng trên chiếc ghế kê ngay bên cạnh, Steven Bergdorf đang thoa kem chống nắng lên lưng một cô nàng trẻ trung không phải là vợ ông ta.
- Steven! Ostrovski kêu lên.
- Meta? Bergdorf nghẹn giọng khi nhìn thấy nhà phê bình đang ở trước mặt. Ông làm gì ở đây thế?
Mặc dù đã nhìn thấy Ostrovski trong cuộc họp báo, Steven vẫn không thể hình dung rằng ông này sẽ thuê phòng ở Khách sạn bên hồ.
- Cho phép tôi hỏi lại ông câu đó, Steven ạ. Tôi rời New York để được yên tĩnh, ấy thế mà vẫn phải gặp ông ở đây!
- Tôi đến đây để tìm hiểu thêm về vở kịch bí ẩn sắp được trình diễn.
- Tôi là người đến đây đầu tiên, Steven ạ, thế nên ông hãy quay về New York mà xem tôi có ở đó không.
- Ai muốn đi đâu tùy ý chứ, chúng ta đang ở trong chế độ dân chủ mà, Alice cộc lốc đáp lại.
Ostrovski nhận ra: cô ta làm việc ở Tạp chí.
- Thế thì, Steven ạ, ông khẽ huýt sáo, tôi thấy ông đã kết hợp công việc và giải trí rồi đó. Vợ ông hẳn là phải vui lắm.
Ông thu dọn đồ đạc rồi giận dữ bỏ đi. Steven vội chạy theo giữ ông lại.
- Chờ đã, Meta…
- Ông đừng lo, Steven ạ, Ostrovski nhún vai đáp lại, tôi sẽ không nói gì với Tracy đâu.
- Không phải chuyện đó. Tôi muốn nói với ông là tôi rất tiếc. Tôi hối tiếc vì cách xử sự với ông hôm trước. Tôi… lúc đó tôi không được bình thường. Tôi mong ông thứ lỗi.
Ostrovski có cảm giác Bergdorf đang nói rất chân thành, và những lời xin lỗi của viên tổng biên tập khiến ông xúc động.
- Cảm ơn, Steven, ông nói.
- Tôi thực lòng nghĩ thế, Meta ạ. Có phải New York Times cử ông đến đấy không?
- Không đâu, lạy Chúa, tôi không còn làm việc ở đâu nữa. Ai mà muốn tuyển dụng một nhà phê bình đã lỗi thời cơ chứ?
- Ông là một nhà phê bình vĩ đại, Meta ạ, bất cứ tờ báo nào cũng muốn tuyển dụng ông.
Ostrovski nhún vai rồi thở dài:
- Có thể đó chính là vấn đề đấy.
- Sao lại thế? Bergdorf hỏi.
- Từ hôm qua đến giờ, tồi bị ám ảnh với một ý nghĩ: tôi muốn đăng ký diễn thử trong vở Đêm đen.
- Tại sao lại không chứ?
- Bởi vì điều đó là không thể! Tôi là nhà phê bình văn học và sân khấu! Do đó, tôi không thể viết văn hay diễn kịch.
- Meta, tôi không chắc là tôi hiểu được ý ông…
- Rốt cuộc, Steven, hãy nỗ lực một chút đi, lạy Chúa! Hãy giải thích cho tôi xem nhờ phép màu nào mà một nhà phê bình sân khấu lại có thể diễn kịch? Anh thử hình dung xem các nhà phê bình văn học mà lại bắt tay viết sách, hoặc các nhà văn lại trở thành nhà phê bình văn học mà xem? Anh có tưởng tượng được Don DeLillo lại viết bài phê bình cho tờ Người New York về vở diễn mới của David Mamet không? Anh có tưởng tượng được Pollock lại phê bình cuộc triển lãm mới nhất của Rothko trên tờ New York Times không? Anh có tưởng tượng được cảnh Jeff Koons đả phá tác phẩm mới nhất của Damien Hirst trên tờ Washington Post không? Anh có hình dung ra cảnh Spielberg lại phê bình bộ phim mới nhất của Coppola trên tờ LA Times và viết: “Các bạn đừng có đi xem thứ vớ vẩn đó, nó rất tệ.” không? Tất cả mọi người sẽ gào hét rằng thật là bê bối và thiên vị, và họ có lý: ta không thể phê binh một bộ môn nghệ thuật nếu ta cũng làm việc trong bộ môn đó.
Hiểu được cách lập luận của Ostrovski, Bergdorf liền đưa ra một nhận xét:
- Thực tế mà nói, Meta ạ, ông không còn là nhà phê bình nữa, bởi vì tôi đã sa thải ông.
Khuôn mặt Ostrovski rạng rỡ hẳn lên: Bergdorf nói đúng. Nhà cựu phê bình lập tức lên phòng và lấy những số báo của tờ Thời báo Orphea có bài viết về vụ Stephanie Mailer mất tích.
Thế nếu như ở đâu đó đã an bài rằng mình phải đi qua từ phía bên kia bức tường thì sao? Ostrovski thầm nghĩ. Thế nếu như Bergdorf, bằng việc sa thải ông, đã trả lại tự do cho ông thì sao? Thế nếu như suốt thời gian vừa qua, ông vẫn là một nhà sáng tác mà bản thân ông không hề hay biết thì sao?
Ông cắt những bài báo và đặt chúng lên giường. Trên chiếc bàn đầu giường, ảnh Meghan Padalin đang nhìn ông.
Khi quay trở lại bên bể bơi, Steven nhắc nhở Alice:
- Đừng có khiêu khích Ostrovski, ông bảo cô, ông ấy chẳng làm gì em cả.
- Thế tại sao lại không chứ? Anh có thấy ông ta nhìn em bằng ánh mắt hạ cố đến thế nào không? Cứ như thể em là một con điếm không bằng. Lần sau, em sẽ bảo với ông ta rằng chính em đã khiến ông ta bị sa thải.
- Em không được kể với mọi người rằng chính em đã ép anh phải đuổi ông ấy, Steven lên giọng.
- Nhưng sự thực là thế, Stevie ạ!
- Thế thì, chính vì em mà tôi đang bê bối ngập đầu đây.
- Vì em ư? Alice bất bình.
- Đúng thế, vì em và vì những món quà ngu ngốc của em! Ngân hàng đã gọi điện thoại đến nhà tôi, trước sau gì thì vợ tôi cũng phát hiện ra là tôi đang gặp vấn đề về tiền nong.
- Anh đang gặp vấn để về tiền nong sao, hả Steven?
- Đương nhiên rồi! Bergdorf giận dữ gầm lên. Em có thấy chúng ta tiêu pha thế nào không? Anh đã vét cạn các tài khoản rồi, và đang nợ nần ngập đầu!
Alice chăm chăm nhìn ông, vẻ buồn rầu:
- Anh chưa từng nói với em chuyện đó, cô trách móc.
- Chưa từng nói gì?
- Rằng anh không đủ khả năng để mua những món quà mà anh tặng cho em.
- Làm thế thì có thay đổi được gì đâu?
- Tất cả! Alice gay gắt. Có lẽ mọi chuyện đã thay đổi! Chúng ta sẽ để ý hơn. Chúng ta sẽ không đến các khách sạn sang nữa! Rốt cuộc, Stevie, dù sao… Em vẫn tưởng anh quen ở Plaza, em thấy anh tiếp tục mua sắm thoải mái, thế nên em nghĩ là anh có tiền. Em chưa bao giờ nghĩ rằng anh phải vay nợ. Tại sao anh chưa từng nói với em về chuyện đó?
- Bởi vì anh xấu hổ.
- Xấu hổ ư? Nhưng xấu hổ về điều gì? Rốt cuộc, Stevie, em không phải là một con điếm, cũng không phải là con khốn. Em không đến với anh vì những món quà, cũng không phải để gây phiền phức cho anh.
- Vậy thì tại sao em lại đến với anh?
- Thì bởi vì em yêu anh! Alice hét lên.
Cô nhìn Steven chằm chằm, và một giọt nước mắt lăn dài trên má.
- Anh không yêu em đúng không? Cô nói tiếp và òa khóc. Anh giận em, đúng không? Bởi vì em đã khiến anh chìm vào rắc rối?
- Như anh đã nói với em trong xe hôm qua, Alice ạ, có thể mỗi chúng ta nên suy nghĩ, nên có một khoảng ngừng, Steven đánh bạo đề nghị.
- Không, anh đừng bỏ em!
- Ý anh muốn nói…
- Hãy bỏ vợ đi! Alice nài nỉ. Nếu anh yêu em, hãy bỏ vợ đi. Nhưng đừng bỏ em. Em chỉ có mình anh, Steven ạ. Em không có ai khác ngoài anh. Nếu anh bỏ đi, em sẽ chẳng còn ai hết.
Cô khóc nức nở, nước mắt làm cho lớp mascara chảy ra nhòe nhoẹt trên má. Tất cả các khách hàng xung quanh đều nhìn họ. Steven vội trấn an cô.
- Alice, thực ra, em biết anh yêu em đến thế nào mà.
- Không, em không biết! Thế nên hãy nói cho em biết đi, hãy chứng tỏ điều đó với em đi! Ngày mai chúng ta đừng đi vội, hãy ở bên nhau tại đây thêm vài ngày nữa, đây là những ngày cuối cùng của chúng ta. Tại sao anh không nói với Tạp chí rằng chúng ta tham gia diễn thử để thực hiện phóng sự về vở kịch với tư cách là người trong cuộc? Như một chiếc tàu ngầm trong khu vực hậu trường của vở kịch mà tất cả mọi người sẽ phải nói đến. Chi phí của anh sẽ được họ chi trả. Làm ơn đi anh! Ít nhất là thêm vài ngày thôi.
- Được rồi, Alice, Steven hứa với cô. Chúng ta hãy ở lại đây vào thứ Hai và thứ Ba, để có thời gian tham gia diễn thử. Chúng ta sẽ cùng viết một bài báo cho Tạp chí.
Sau bữa tối, ở nhà Derek và Darla.
Màn đêm đã bao phủ khu phố. Anna và Derek dọn bàn. Darla ở bên ngoài, đang hút một điếu thuốc bên bể bơi. Tôi đến đó nhập hội. Trời vẫn còn rất nóng. Lũ dế kêu inh ỏi.
- Hãy nhìn em đi, Jesse, Darla nói với tôi bằng giọng cay độc. Em từng muốn mở một nhà hàng, thế rồi bây giờ Chủ nhật nào em cũng gọi bánh pizza.
Tôi cảm nhận được vẻ bối rối của cô, và cố tìm cách an ủi:
- Ăn pizza là truyền thống mà.
- Không đâu, Jesse ạ. Và anh biết rõ điều đó. Em mệt mỏi rồi. Mệt mỏi vì cuộc đời này, mệt mỏi vì cái công việc mà em thù ghét. Mỗi lần đi qua một nhà hàng, anh có biết em tự nhủ điều gì không? “Lẽ ra đây có thể là nhà hàng của mình.” Thay vì thế, em nai lưng ra làm hộ lý. Derek ghét công việc của anh ấy. Đã hai mươi năm nay anh ấy căm thù nó. Và từ một tuần nay, từ khi anh ấy bắt đầu lại với anh, từ khi anh ấy quay lại thực địa, anh ấy vui như một con khướu.
- Chỗ của anh ấy là ở thực địa, Darla ạ. Derek là một tay cớm ngoại hạng.
- Anh ấy không thể làm cảnh sát được nữa, Jesse ạ. Không còn như thế sau những gì đã xảy ra.
- Thế thì anh ấy cứ việc từ chức đi! Làm một công việc khác. Anh ấy có quyền về hưu rồi mà.
- Căn nhà này còn chưa trả nợ xong.
- Vậy thì bán nó đi! Dù sao, chỉ khoảng hai năm nữa, lũ trẻ sẽ vào Đại học. Hai người hãy tìm một nơi yên tĩnh, xa khỏi chốn đô thị ồn ào này.
- Rồi chúng em sẽ làm gì? Darla hỏi bằng giọng tuyệt vọng.
- Sống, tôi đáp lại.
Cô nhìn mông lung. Tôi chỉ nhìn thấy khuôn mặt cô trong ánh sáng hắt lên từ bể bơi.
- Lại đây, cuối cùng tôi bảo cô. Anh muốn cho em xem thứ này.
- Thứ gì?
- Dự án mà anh đang theo đuổi.
- Dự án nào?
- Dự án mà vì nó anh rời khỏi ngành cảnh sát, nhưng trước đây anh không muốn kể với em. Anh còn chưa sẵn sàng. Lại đây.
Chúng tôi để Derek và Anna ở nhà, và lên xe rời đi. Chúng tôi ngược lên hướng Queens, rồi đi theo đường Rego Park. Khi tôi dừng xe trong con phố nhỏ, Darla đã hiểu ra. Cô xuống khỏi xe và ngắm nhìn cửa hàng.
- Anh thuê à? Cô hỏi tôi.
- Đúng vậy. Một người bán hàng tạp hóa đã dọn đến đây, nhưng làm ăn không tốt. Anh đã thuê lại cửa hàng với giá hời. Anh đang bắt đầu công việc.
Cô nhìn biển hiệu được phủ một mảnh vải.
- Đùng có nói với em là…
- Đúng thế đấy, tôi trả lời. Em chờ một lát ở đây.
Tôi vào bên trong để bật đèn trên biển hiệu và tìm một cái thang, rồi quay trở ra và trèo lên kéo tấm vải xuống. Những chữ cái sáng rực lên trong bóng đêm.
CÔ GÁI NGA
Darla không nói gì. Tôi cảm thấy khó xử.
- Nhìn này, anh vẫn còn giữ cuốn sổ bìa đỏ với tất cả các công thức nấu ăn của hai người, tôi vừa nói vừa giơ cho cô xem cuốn sổ mà tôi đã lấy từ trong cửa hàng, cùng với cái thang.
Darla vẫn im lặng. Tôi nói tiếp, để khơi dậy phản ứng của cô:
- Đúng thế, anh nấu ăn dở như hạch. Anh sẽ làm bánh hamburger. Đó là tất cả những gì anh biết làm. Những chiếc bánh hamburger xốt Natasha. Trừ khi em muốn giúp anh, Darla ạ. Hãy giúp anh thực hiện dự án này. Anh biết là hơi điên rồ, nhưng…
Cuối cùng, cô cũng thốt lên:
- Hơi điên rồ ư! Chắc anh muốn nói là điên khùng! Anh điên rồi, Jesse ạ! Anh mất trí rồi! Tại sao anh lại làm một chuyện như thế này?
- Để sửa chữa, tôi khẽ khàng trả lời.
- Nhưng Jesse ạ, cô hét lên, chúng ta không bao giờ sửa chữa được bất cứ điều gì trong chuyện đó! Anh có nghe rõ không? Chúng ta không bao giờ sửa chữa được chuyện đã xảy ra!
Cô òa lên nức nở rồi bỏ chạy trong đêm tối.