Cuối tháng Mười một năm 1994. Bốn tháng sau vụ án mạng giết chết bốn người.
Jesse không muốn gặp bất kỳ ai.
Ngày nào tôi cũng ghé qua nhà Jesse, gõ cửa thật lâu, van nài cậu ta mở cửa cho tôi. Nhưng vô ích. Đôi khi, tôi chờ suốt nhiều giờ liền bên ngoài cánh cửa. Nhưng chẳng ích gì.
Cuối cùng, Jesse cũng để tôi vào nhà khi tôi dọa sẽ phá ổ khóa, rồi bắt đầu ra sức đạp vào cánh cửa. Tôi nhìn thấy một thây ma trước mặt: nhếch nhác, tóc tai rũ rượi, râu ria lởm chởm, ánh mắt đen u ám. Căn hộ của cậu ta chẳng khác nào một cái kho chứa đồ.
- Anh muốn gì? Cậu ta hỏi tôi bằng giọng khó chịu.
- Biết chắc rằng cậu vẫn ổn, Jesse ạ.
Cậu ta phá lên cười cay độc.
- Tôi vẫn ổn, Derek ạ, tôi vô cùng ổn! Tôi chưa bao giờ ổn đến thế.
Cuối cùng, cậu ta xua tôi ra khỏi nhà.
Hai ngày sau, thiếu tá McKenna vào phòng làm việc tìm tôi.
- Derek này, cậu phải đến trụ sở cảnh sát Quận 54, thuộc khu Queens ngay. Anh chàng Jesse bạn cậu đã giở trò quậy phá, và đã bị cảnh sát New York bắt đêm qua.
- Bị bắt ư? Nhưng ở đâu vậy? Suốt nhiều tuần nay cậu ta không ra khỏi nhà cơ mà.
- Thế đấy, chắc là cậu ta muốn xả hơi, bởi vì cậu ta đã tàn phá một nhà hàng đang xây dựng. Một nơi có tên là Cô gái Nga. Cái tên đó có ý nghĩa gì với cậu không? Tóm lại, cậu hãy tìm chủ nhà hàng và thu xếp vụ bê bối này giúp tôi. Và khuyên giải cậu ta đi, Derek. Nếu không, cậu ta sẽ không bao giờ tiếp tục làm cảnh sát được đâu.
- Tôi sẽ phụ trách việc này, tôi gật đầu.
Thiếu tá McKenna chăm chú nhìn tôi.
- Trông sắc mặt cậu tệ quá, Derek ạ.
- Không sao đâu.
- Cậu đã đi gặp bác sĩ tâm lý chưa?
Tôi nhún vai.
- Sáng nào tôi cũng đến đây như một cái máy, sếp ạ. Nhưng tôi tin rằng tôi không còn chỗ đứng trong ngành cảnh sát nữa. Không còn nữa, sau những gì đã xảy ra.
- Nhưng Derek, chết tiệt thật, cậu là một người hùng! Cậu đã cứu mạng cậu ấy! Đừng bao giờ quên điều này: nếu không có cậu, thì hôm nay Jesse đã chết rồi. Cậu đã cứu mạng cậu ấy!