Thông báo của Kirk Harvey vào ngày hôm trước tại Nhà hát lớn, nói rằng tên của kẻ sát nhân thực sự trong vụ án mạng năm 1994 sẽ được tiết lộ trong vở kịch, đang khiến cả vùng náo động. Đặc biệt, Orphea sôi lên sùng sục. Theo tôi, Kirk đang giở trò lừa bịp. Ông ta chẳng biết gì cả, mà chỉ muốn người ta nhắc đến mình thôi.
Tuy nhiên, có một điểm khiến chúng tôi băn khoăn: Đêm đen. Làm sao thị trưởng Gordon, người đã từng xé cuốn kịch bản của vở kịch, lại vẫn giữ một cuốn khác nữa? Để tìm cách trả lời cho câu hỏi này, Anna, Derek và tôi đang trên chuyến phà nối cảng Port Jefferson, thuộc vùng Hamptons, với Bridgesport thuộc bang Connecticut. Chúng tôi đến New Haven để hỏi thông tin từ anh trai của thị trưởng Gordon, Ernest Gordon, hiện đang là giáo sư sinh học ở Yale. Cả gia đình em trai bị thiệt mạng nên ông này được thừa kế tất cả. Chính ông là người thực hiện việc phân loại đồ đạc của người em trai hồi ấy, có thể ông đã nhìn thấy vở kịch ở đâu đó. Ông là hy vọng cuối cùng của chúng tôi.
Ernest Gordon hiện đã 70 tuổi. Ông là anh trai của Joseph. Ông đón tiếp chúng tôi trong phòng bếp, nơi ông đã dọn sẵn bánh bích quy và cà phê để chờ chúng tôi. Bà vợ ông cũng có mặt. Bà có vẻ căng thẳng.
- Qua điện thoại, anh nói đã có thêm thông tin mới về vụ sát hại em trai tôi cùng gia đình chú ấy? Ernest Gordon hỏi.
Bà vợ đứng ngồi không yên.
- Quả đúng thế, thưa ông Gordon, tôi trả lời. Thú thực với ông bà, chúng tôi đã phát hiện ra các thông tin mới, buộc chúng tôi phải cho rằng hai mươi năm trước chúng tôi đã nhầm về Ted Tennenbaum.
- Anh muốn nói anh ta không phải là kẻ sát nhân?
- Đúng là tôi muốn nói thế. Thưa ông Gordon, ông có còn nhớ về một vở kịch mà em trai ông có thể giữ không? Nó có tên là Đêm đen.
Ernest Gordon thở dài:
- Ở nhà em trai tôi hồi ấy giấy tờ nhiều kinh khủng. Tôi đã cố phân loại chút ít, nhưng mà nhiều quá. Cuối cùng, tôi đã vứt bỏ gần hết.
- Tôi có cảm giác vở kịch đó có tầm quan trọng nào đó. Hình như ông ấy không muốn trả nó lại cho tác giả. Điều này khiến chúng tôi nghĩ rằng ông ấy đã cất nó vào một nơi an toàn. Một vị trí bất thường. Một nơi mà có lẽ sẽ không có ai tìm đến.
Ernest Gordon nhìn chúng tôi chăm chăm. Một khoảng im lặng nặng nề. Rốt cuộc, chính bà vợ là người lên tiếng. Bà nói:
- Ernie, phải kể hết thôi. Chuyện có thể rất nghiêm trọng đấy.
Anh trai Gordon thở dài:
- Sau khi em trai tôi chết, một công chứng viên đã liên hệ với tôi. Joseph đã soạn thảo một di chúc, điều đó khiến tôi rất ngạc nhiên bởi vì chú ấy không có nhiều tài sản ngoại trừ căn nhà. Ấy thế mà trong di chúc lại nhắc đến một két sắt gửi ở ngân hàng.
- Hồi ấy, chúng tôi chưa từng nghe nói đến cái két sắt đó, Derek nhận xét.
- Tôi đã không nói chuyện đó với cảnh sát, Ernest Gordon thú nhận với chúng tôi.
- Nhưng tại sao chứ?
- Bởi vì, trong cái két đó có chứa tiền mặt. Rất nhiều tiền mặt. Đủ để cho ba đứa con tôi đi học đại học. Do đó, tôi đã quyết định giữ lại số tiền và giấu nhẹm đi sự tồn tại của cái két.
- Đó chính là số tiền hối lộ mà Gordon chưa chuyển được đến Montana, Derek hiểu ra.
- Trong cái két đó còn có gì khác nữa? Tôi hỏi.
- Giấy tờ tài liệu, đại úy Rosenberg ạ. Nhưng thú thực, tôi không hề xem xem đó là gì.
- Chết tiệt, Derek buột miệng, tôi cho là ông đã vứt hết đi rồi!
- Nói thật lòng, Ernest Gordon giải thích, tôi không thông báo với ngân hàng rằng em trai tôi đã chết, và tôi đã đưa cho công chứng viên một khoản để trả tiền thuê két cho đến tận lúc tôi chết. Tôi ngờ rằng số tiền trong đó không được sạch sẽ cho lắm, nên cách tốt nhất để giữ bí mật về sự tồn tại của cái két là không động gì đến nó. Tôi đã tự nhủ có lẽ nên bắt đầu tiến hành các thủ tục với ngân hàng, để khóa cái két…
Derek không để ông nói hết câu:
- Đó là ngân hàng nào thế, ông Gordon?
- Tôi sẽ hoàn trả toàn bộ, Gordon cam kết, tôi hứa đấy…
- Chúng tôi không quan tâm đến số tiền, cũng không có ý định làm phiền ông bà vì điều ấy. Nhưng chúng tôi nhất định phải đến đó để xem những thứ giấy tờ mà em trai ông giấu trong két.
Vài giờ sau, Anna, Derek và tôi bước vào phòng chứa két của một ngân hàng tư nhân nhỏ ở Manhattan. Một nhân viên mở két giúp chúng tôi rồi lấy ra một cái hộp, chúng tôi vội vàng mở ngay.
Bên trong, chúng tôi nhìn thấy một xấp giấy được đóng thành quyển, trên bìa có ghi:
ĐÊM ĐEN
Kirk Harvey
- Thế đấy, Anna ngạc nhiên, tại sao thị trưởng Gordon lại cất cuốn kịch bản này trong két sắt ở một ngân hàng?
- Và giữa vụ án mạng với cuốn kịch bản này có mối liên hệ gì? Derek băn khoăn.
Trong két còn chứa cả những chứng từ ngân hàng. Derek lật giở xem qua, anh có vẻ rất ngạc nhiên.
- Anh tìm thấy thứ gì vậy, Derek? Tôi hỏi anh.
- Đây là các sao kê tài khoản ngân hàng, với những giao dịch rất lớn. Chắc hẳn là tiền hối lộ. Có cả những lần rút tiền. Tôi nghĩ thứ này tương ứng với số tiền mà Gordon đã gửi đến tài khoản của ông ta tại Montana trước khi bỏ trốn.
- Chúng ta vẫn biết rằng Gordon tham nhũng mà, tôi nhắc nhở Derek vì không hiểu tại sao anh lại có vẻ sững sờ đến thế.
Anh liền trả lời tôi:
- Tài khoản đứng tên Joseph Gordon và Alan Brown.
Vậy là Brown cũng dính đến vụ này. Và chúng tôi còn chưa hết ngạc nhiên. Sau khi ra khỏi ngân hàng, chúng tôi đến trụ sở cảnh sát bang tại trung tâm vùng để lấy các kết quả phân tích đoạn băng ghi hình bài phát biểu của Alan Brown vào tối khai mạc Liên hoan sân khấu.
Các chuyên gia hình ảnh đã xác định được một khoảnh khắc trong đoạn băng, khi luồng ánh sáng ngược của các đèn chiếu trên sân khấu rọi vào tờ giấy mà Alan Brown đang cầm, làm nổi bật lên dòng chữ ghi trên đó. Báo cáo của họ nói thể hiện sơ lược: “Từ vài chữ mà chúng tôi có thể nhìn thấy, bài phát biểu của diễn giả có vẻ tương ứng với những gì được ghi trên tờ giấy.”
Khi nhìn vào ảnh phóng to, tôi há hốc miệng.
- Vậy thì vấn đề nằm ở đâu, hả Jesse, Derek liền hỏi tôi. Cậu vừa nói với tôi rằng văn bản trên tờ giấy tương ứng với bài phát biểu của Brown, đúng không?
- Vấn đề là, tôi vừa nói vừa chỉ cho anh xem hình ảnh, văn bản này được đánh máy. Buổi tối xảy ra vụ án mạng, trái ngược với những gì ông ta khẳng định, Alan Brown không phát biểu theo ngẫu hứng. Ông ta đã viết nó từ trước. Ông ta biết rằng thị trưởng Gordon sẽ không đến. Ông ta đã chuẩn bị tất cả.