Ba mươi sáu giờ sau thất bại của đêm biểu diễn khai mạc, Liên hoan sân khấu Orphea chính thức bị hủy bỏ, và toàn bộ giới truyền thông trong nước nổi khùng, ra sức kết tội cảnh sát không đủ khả năng bảo vệ dân chúng. Sau vụ sát hại Stephanie Mailer và Cody Illinois, vụ nổ súng trong Nhà hát lớn là thảm họa không thể chấp nhận được: một kẻ sát nhân đang khiến cả vùng Hamptons kinh hoàng, dân chúng náo động. Khắp toàn vùng, các khách sạn vắng khách, các lệnh đặt phòng bị hủy hàng loạt, những người đi nghỉ không đến nữa. Nỗi lo âu bao trùm khắp nơi.
Thống đốc bang New York giận dữ và công khai bày tỏ việc ông không hài lòng. Thị trưởng Brown bị dân chúng bỏ rơi, còn thiếu tá McKenna cùng công tố viên bị cấp trên nghiêm khắc nhắc nhở. Dưới sức ép của những lời chỉ trích nảy lửa, họ đã quyết định bắt đầu cuộc chiến bằng cách tổ chức một cuộc họp báo tại tòa thị chính vào sáng hôm đó. Tôi cho rằng đó là ý tưởng tồi tệ nhất: ngay lúc này chúng tôi chẳng có câu trả lời nào để đưa ra cho giới truyền thông. Tại sao phải chường mặt ra thêm nữa?
Cho đến phút chót, trong các hành lang tòa thị chính, Derek, Anna và tôi cố gắng thuyết phục họ từ bỏ ý định công khai có ý kiến vào giai đoạn này, nhưng tốn công vô ích.
- Vấn đề là ngay lúc này các ông không có gì cụ thể để tuyên bố với cánh phóng viên cả, tôi giải thích.
- Chính là vì các anh đã không tìm ra bất cứ thứ gì! Trợ lý công tố viên gầm lên. Ngay từ đầu cuộc điều tra này!
- Chúng tôi cần thêm chút thời gian nữa, tôi bào chữa.
- Thời gian thì các anh đã có quá thừa rồi! Trợ lý công tố viên đáp lại, và tất cả những gì tôi nhìn thấy là một thất bại, những cái chết, và đám đông dân chúng hoảng loạn. Các anh là những kẻ kém cỏi, đó là những gì chúng tôi sẽ nói với báo chí!
Tôi liền quay sang phía thiếu tá McKenna, hy vọng nhận được sự hỗ trợ từ ông.
- Thưa sếp, các ông không thể dồn toàn bộ trách nhiệm lên vai chúng tôi, tôi phản đối. An ninh tại Nhà hát và trong toàn thành phố là việc của các ông và của đồn phó Montagne.
Nghe nhận xét vụng về đó của tôi, thiếu tá McKenna đỏ mặt tía tai.
- Đừng có xấc xược như thế, Jesse! Ông hét lên. Không phải với tôi, người đã bao che cho cậu từ đầu vụ điều tra này. Bên tai tôi vẫn còn văng vẳng những tiếng la hét của thống đốc, ông ấy gọi điện thoại cho tôi tối qua! Ông ấy muốn một cuộc họp báo, ông ấy sẽ có nó.
- Tôi xin lỗi, thưa sếp.
- Tôi không cần cậu xin lỗi, Jesse ạ. Derek và cậu đã mở cái hộp Pandora[*] ấy, các cậu sẽ phải tìm cách mà đóng nó lại.
* Theo thần thoại Hy Lạp, nàng Pandora đã mở chiếc hộp mà thần Zeus dặn nàng không được mở, do đó khiến cho những điều bất hạnh: tai ương, bệnh dịch, chiến tranh,… tràn ngập khắp thế gian.
- Rốt cuộc, thưa sếp, ông thà dập tắt mọi chuyện và chìm sâu trong dối trá sao?
Thiếu tá McKenna thở dài:
- Tôi tin rằng cậu không ý thức được mớ rắc rối mà cậu đã khơi mào khi mở lại vụ điều tra. Lúc này, toàn bộ đất nước chỉ nói về vụ án. Sẽ có nhiều người bị bay chức, Jesse ạ, mà không phải là chức của tôi! Tại sao cậu không về hưu quách đi như dự kiến, hả? Tại sao cậu không ra đi để sống cái cuộc đời bé mọn của cậu sau khi đã nhận được toàn bộ vinh quang trong nghề?
- Bởi vì tôi là một tay cớm thực thụ, sếp ạ.
- Hoặc là một thằng ngốc thực thụ, Jesse ạ. Tôi cho cậu và Derek thời gian từ giờ đến cuối tuần để kết thúc vụ này. Nếu sáng thứ Hai mà tôi chưa thấy kẻ sát nhân ngồi trong phòng làm việc của tôi, thì tôi sẽ tống cổ cậu khỏi ngành cảnh sát mà không có lương hưu, Jesse ạ. Cả cậu cũng thế, Derek. Bây giờ, hãy làm việc của các cậu đi, và để chúng tôi làm việc của mình. Các phóng viên đang chờ chúng tôi.
Thiếu tá McKenna và trợ lý công tố viên đi về phía phòng họp báo. Trước khi theo gót họ, thị trưởng Brown quay sang phía Anna và bảo cô:
- Tôi muốn cô biết điều này, Anna: tôi sẽ tuyên bố chính thức bổ nhiệm Jasper Montagne làm đồn trưởng cảnh sát mới của Orphea.
Anna tái mặt:
- Cái gì? Cô nghẹn giọng. Nhưng ông đã nói rằng anh ta sẽ chỉ là đồn trưởng tạm thời, trong thời gian tôi hoàn tất vụ điều tra.
- Trong bối cảnh náo động đang bao trùm Orphea lúc này, tôi phải chính thức bổ nhiệm người thay thế Gulliver. Và lựa chọn của tôi thiên về Montagne.
Anna như sắp òa khóc đến nơi.
- Ông không thể làm thế với tôi, Alan!
- Tất nhiên tôi có thể, và đó là việc tôi sẽ làm.
- Nhưng ông đã hứa với tôi là tôi sẽ thay thế Gulliver, chính vì lý do đó mà tôi đến Orphea.
- Từ đó đến giờ đã xảy ra quá nhiều chuyện rồi. Tôi rất tiếc, Anna ạ.
Tôi muốn bảo vệ Anna:
- Thưa ông thị trưởng, ông đang phạm một sai lầm nghiêm trọng đấy. Đồn phó Kanner là một trong những cảnh sát giỏi nhất tôi từng gặp từ rất lâu rồi.
- Đừng có xen vào việc của tôi, đại úy Rosenberg ạ! Brown cộc cằn trả lời tôi. Tốt hơn hết anh hãy tập trung vào vụ điều tra thay vì xen vào việc không liên quan gì đến anh.
Thị trưởng quay gót và đi về phía phòng họp báo.
Ở Khách sạn bên hồ, giống như ở tất cả các khách sạn khác trong vùng, cảnh tượng đang rất hỗn loạn. Toàn bộ khách hàng đều rời đi, và giám đốc khách sạn, sẵn sàng làm tất cả để ngăn chặn tình trạng chảy máu doanh thu này, nài nỉ họ ở lại và hứa hẹn sẽ giảm giá thật sâu. Nhưng không ai muốn ở lại Orphea, ngoại trừ Kirk Harvey, ông đã quyết tâm sẽ đảm đương các trách nhiệm của mình và góp phần kết thúc vụ điều tra, và nhân dịp này, ông vẫn giữ căn phòng suite hiện đã không còn được tòa thị chính trả tiền thuê, với một cái giá rất hời. Ostrovski cũng làm tương tự, thậm chí ông còn được chuyển sang căn phòng suite hoàng gia sang trọng gấp ba lần căn phòng cũ, với mức giá rẻ bèo.
Charlotte Brown, Samuel Padalin và Ron Gulliver đã quay về nhà họ từ hôm trước.
Trong phòng 312, Steven Bergdorf khóa va li trước ánh mắt buồn rầu của bà Tracy vợ ông. Bà đến từ hôm qua. Bà đã gửi con cho một người bạn và đi xe buýt đến tận Hamptons để hỗ trợ chồng mình. Bà sẵn sàng tha thứ cho ông về những lầm lạc vừa qua. Bà chỉ muốn mọi chuyện trở về trật tự cũ.
- Anh chắc chắn là anh có thể đi chứ? Bà hỏi.
- Có, có chứ. Cảnh sát nói rằng anh chỉ cần ở trong phạm vi bang New York. Thành phố New York nằm trong bang New York, đúng không?
- Đúng thế, Tracy gật đầu.
- Thế thì ổn cả rồi. Lên đường thôi. Anh sốt ruột muốn về nhà quá.
Steven vớ lấy chiếc va li rồi kéo nó theo.
- Va li của anh có vẻ nặng nhỉ, Tracy nói, em sẽ gọi một nhân viên mang vác hành lý, anh ta sẽ bỏ thẳng nó vào xe cho anh.
- Đừng làm thế! Steven kêu lên.
- Sao lại không?
- Anh có thể tự kéo va li của anh mà.
- Tùy anh thôi.
Họ ra khỏi phòng. Trong hành lang, Tracy Bergdorf bỗng vòng tay ôm chồng.
- Em đã sợ biết bao, bà thì thầm. Em yêu anh.
- Anh cũng thế, anh yêu em, Tracy cục cưng của anh ạ. Anh đã nhớ em khủng khiếp.
- Em tha thứ cho anh mọi chuyện! Tracy liền nói.
- Em đang nói gì vậy? Steven hỏi.
- Cô gái đó đã ở với anh. Cái cô gái được nhắc đến trong bài báo trên tờ New York Times ấy.
- Ôi, lạy Chúa, em không thực sự tin bài báo đó đấy chứ? Rốt cuộc, Tracy ạ, chưa từng có cô gái nào cả, toàn là chuyện bịa đặt.
- Thật sao?
- Đương nhiên là thế rồi! Em biết đấy, anh đã phải sa thải Ostrovski. Để trả thù anh, ông ta đã bịa chuyện với New York Times.
- Đồ bẩn thỉu! Tracy giận dữ.
- Còn phải nói nữa sao? Đám người đó bần tiện khủng khiếp.
Tracy vẫn ôm chồng. Bà thấy nhẹ nhõm đến mức tưởng như tất cả những chuyện này đều không có thực.
- Chúng ta có thể ở lại đây một đêm, bà gợi ý. Giá phòng rẻ như cho. Chúng ta sẽ có dịp hâm nóng tình cảm đôi chút.
- Anh muốn về nhà, Steven nói, anh muốn gặp các con, hai con gà con yêu quý của anh.
- Anh nói đúng. Anh muốn ăn trưa không?
- Không, anh muốn đi luôn.
Họ vào thang máy rồi băng qua hành lang khách sạn, nơi đám đông ồn ào đang vội vã rời đi. Steven quả quyết đi về phía cửa, tránh không nhìn vào ánh mắt của các nhân viên quầy lễ tân. Ông rời đi mà không thanh toán tiền phòng. Ông phải bỏ trốn, thật nhanh, để họ không hỏi han gì ông về Alice. Nhất là trước mặt vợ ông.
Chiếc xe đang chờ trên bãi đỗ xe. Steven đã từ chối đưa chìa khóa cho người tài xế.
- Ông có cần tôi giúp gì không? Một nhân viên hỏi, ngỏ ý muốn mang giúp va li cho ông.
- Không cần đâu, Steven từ chối và rảo bước, vợ ông đi theo sau.
Ông mở cửa xe và ném chiếc va li lên băng ghế sau.
- Anh nên để va li vào cốp xe, vợ ông gợi ý.
- Ông có muốn tôi bỏ va li vào cốp xe giúp ông không? Anh chàng nhân viên hộ tống họ hỏi.
- Không cần đâu, Steven nhắc lại rồi ngồi vào sau tay lái. Tạm biệt, và cảm ơn về mọi chuyện.
Vợ ông ngồi vào ghế phụ, ông khởi động xe rồi họ lên đường. Khi họ vượt qua ranh giới của thành phố, Steven thở ra một hơi dài nhẹ nhõm. Cho đến lúc này, chưa có ai nhận ra điều gì. Và cái xác của Alice, trong cốp xe, vẫn chưa bốc mùi. Ông đã cẩn thận bọc nó lại bằng màng bọc thực phẩm, và thầm khen ngợi bản thân đã nảy ra sáng kiến đó.
Tracy bật đài. Bà cảm thấy thanh thản, hạnh phúc. Chẳng bao lâu sau, bà ngủ thiếp đi.
Bên ngoài nóng kinh khủng. Hy vọng cô ta không chín nẫu trong đó, Steven nghĩ thầm, tay bám chặt vô lăng. Mọi chuyện đã diễn ra quá nhanh, ông không có thời gian để suy nghĩ nhiều. Sau khi giết chết Alice rồi giấu xác cô trong bụi cây, ông đã long tong chạy đến tận Khách sạn bên hồ để lấy xe trước khi quay lại địa điểm gây án. Ông chật vật bê xác Alice lên rồi ném vào cốp xe. Áo sơ mi của ông sũng máu. Nhưng không sao, không ai nhìn thấy cả. Cả thành phố Orphea đang hỗn loạn, toàn bộ cảnh sát đều bận rộn ở trung tâm thành phố. Sau đó ông lái xe đến tận một siêu thị mở cửa suốt ngày đêm, mua một khối lượng lớn màng bọc thực phẩm rồi tìm một góc vắng vẻ ở bìa một khu rừng. Ông cẩn thận bọc kín toàn bộ cái xác đã lạnh cứng. Ông biết là không thể vứt nó ở Orphea. Ông phải chở nó đi nơi khác, và tránh để mùi thối làm ông bị lộ tẩy. Ông hy vọng chiến thuật này sẽ giúp ông kéo dài thêm được chút thời gian.
Quay trở lại Khách sạn bên hồ với Alice trong cốp xe, ông đã tròng vào người một chiếc áo len chui đầu cũ bỏ quên trong xe để che kín chiếc áo sơ mi, rồi lên phòng mà không có ai nghi ngờ bất cứ điều gì. Ông tắm thật lâu dưới vòi nước chảy, rồi mặc lên người bộ quần áo sạch giống hệt với bộ quần áo ông đã mặc tối đó. Cuối cùng, ông ngủ một lát. Trước khi giật mình thức dậy. Ông phải vứt bỏ đồ đạc của Alice. Ông liền lấy chiếc va li của cô, tống hết đồ đạc của cô vào đó rồi rời khỏi khách sạn, với hy vọng không có ai để ý những lần đi về của ông. Nhưng khách sạn vẫn hỗn loạn đến nỗi không ai nhìn thấy gì. Ông lại lấy xe, rồi đi giấu đồ đạc của Alice trong nhiều thùng rác khác nhau ở thành phố bên cạnh, kể cả quần áo của cô, trước khi vứt chiếc va li ở vệ đường. Ông cảm thấy tim mình nổ tung trong lồng ngực, dạ dày thắt lại: chỉ cần một cảnh sát nào đó nhận thấy hành động kỳ lạ của ông, bắt ông dừng xe lại và mở cốp, thế là ông tiêu đời!
Rốt cuộc, đến 5 giờ sáng, ông đã ở trong phòng suite tại Khách sạn bên hồ, lau chùi toàn bộ các dấu vết của Alice. Ông ngủ nửa giờ, cho đến khi tiếng gõ cửa đánh thức ông. Là cảnh sát. Ông những muốn lao qua cửa sổ. Ông bị tóm rồi! Ông mở cửa, vẫn mặc quần đùi, cả người run bắn. Trước mặt ông là hai cảnh sát mặc đồng phục.
- Ông Bergdorf phải không? Một trong hai người hỏi.
- Là tôi đây.
- Chúng tôi rất tiếc phải đến đây vào giờ này, nhưng đại úy Rosenberg cử chúng tôi đến tìm tất cả các thành viên của đoàn kịch. Anh ấy muốn hỏi các vị về những gì đã xảy ra tối qua tại Nhà hát lớn.
- Tôi sẵn lòng đi theo các anh, Steven trả lời, ông cố giữ bình tĩnh.
Khi nữ cảnh sát hỏi ông có gặp Alice không, ông trả lời là đã để lạc cô khi ra khỏi Nhà hát. Từ đó trở đi, họ không hỏi ông câu gì nữa.
Trong suốt chặng đường về New York, ông suy nghĩ xem sẽ làm gì với Alice. Khi nhìn thấy bóng dáng những tòa tháp chọc trời của Manhattan hiện ra, ông đã vạch ra cả một kế hoạch trọn vẹn. Mọi chuyện rồi sẽ đâu vào đấy. Sẽ không bao giờ có ai tìm thấy Alice nữa. Chỉ cần ông đến được vườn quốc gia Yellowstone.
Cách đó vài dặm, đối diện với Central Park, tại bệnh viện Mount Sinai, Jerry và Cynthia Eden đang trông chừng con gái, Dakota nằm tại khoa chăm sóc đặc biệt. Bác sĩ điều trị ghé qua động viên họ.
- Ông bà Eden ạ, ông bà nên nghỉ ngơi một chút. Lúc này, chúng tôi sẽ giữ cô ấy trong trạng thái hôn mê nhân tạo.
- Nhưng con bé thế nào rồi? Cynthia hỏi, giọng suy sụp.
- Không thể nói được gì ngay lúc này. Cô ấy đã chịu đựng được ca mổ, đó là một dấu hiệu đáng khích lệ. Nhưng chúng tôi còn chưa biết liệu cô ấy có bị di chứng về thể chất hoặc thần kinh không. Hai viên đạn đã gây ra những tổn thương rất nghiêm trọng. Một lá phổi đã bị xuyên thủng, lá lách cũng bị rách.
- Bác sĩ, Jerry lo lắng hỏi, con gái chúng tôi sẽ tỉnh lại chứ?
- Tôi không biết. Tôi thực sự lấy làm tiếc. Có khả năng cô ấy không qua khỏi được.
Anna, Derek và tôi lái xe ngược đường phố chính, vẫn đang cấm công chúng tiếp cận. Khắp nơi đều vắng vẻ, mặc dù mặt trời chiếu sáng rực rỡ. Không có ai trên vỉa hè, không có ai trên bến du thuyền. Có cảm giác lạ lùng rằng đây chính là một thành phố ma.
Đằng trước Nhà hát lớn, vài cảnh sát đang canh gác, trong khi các nhân viên môi trường đô thị đang thu gom những rác thải cuối cùng, trong đó có dấu vết của những quầy bán hàng lưu động, nhân chứng cuối cùng của cảnh hỗn loạn đã xảy ra ở đây.
Anna nhặt một chiếc áo thun có in dòng chữ Tôi đã ở Orphea vào ngày 26 tháng Bảy năm 2014.
- Tôi những muốn mình đã không ở đó, cô nói.
- Tôi cũng thế, Derek thở dài.
Chúng tôi vào bên trong tòa nhà rồi đến khán phòng vắng lặng. Trên sân khấu, một vệt máu lớn đã khô, những bông băng y tế và vỏ bọc của các thiết bị khử trùng bị nhân viên cứu hộ bỏ lại. Một từ duy nhất nảy ra trong đầu tôi: hoang tàn.
Theo báo cáo mà bác sĩ phẫu thuật cho Dakota đã gửi, hai viên đạn bắn vào người cô theo chiều từ trên xuống dưới tạo thành một góc 60 độ. Thông tin này sẽ cho phép chúng tôi xác định được vị trí của kẻ nổ súng trong khán phòng. Chúng tôi tiến hành khôi phục lại các sự việc, từng chút một.
- Lúc ấy Dakota đang ở giữa sân khấu, Derek nhắc lại. Kirk ở bên trái cô ấy, cùng với Jerry và Alice.
Tôi liền đứng vào giữa sân khấu, như thể tôi là Dakota. Anna liền nói:
- Tôi không hiểu làm sao từ các hàng ghế, hoặc thậm chí là từ cuối khán phòng vốn là nơi cao nhất, mấy viên đạn lại có thể bắn vào người Dakota theo một góc 60 độ từ trên xuống dưới.
Cô trầm ngâm bước đi giữa các hàng ghế. Tôi liền ngước mắt lên và nhìn thấy trên đầu mình một cái giá kỹ thuật dùng để leo ra giàn đèn chiếu.
- Kẻ nổ súng ở trên kia! Tôi kêu lên.
Derek và Anna tìm lối lên giá kỹ thuật, và tìm thấy một cầu thang nhỏ xuất phát từ cuối hậu trường, ở đoạn gần các phòng thay đồ. Sau đó, giá kỹ thuật uốn lượn xung quanh sân khấu, bám theo các chùm đèn chiếu. Khi lên đến trên đầu tôi, Derek giơ ngón tay làm điệu bộ bắn về phía tôi. Góc bắn hoàn toàn phù hợp. Và khoảng cách đó tương đối gần: không cần là tay súng bắn tỉa chuyên nghiệp cũng có thể nhắm trúng đích.
- Khán phòng chìm trong bóng tối, còn đèn chiếu lại rọi thẳng vào mặt Dakota. Cô ấy không nhìn thấy gì cả, còn hung thủ lại nhìn thấy hết. Không có tình nguyện viên nào, cũng không có kỹ thuật viên nào ngoại trừ nhân viên điều chỉnh ánh sáng: vậy là hắn tha hồ trèo lên đó mà không bị ai nhìn thấy, bắn Dakota vào thời điểm thích hợp rồi sau đó chuồn ra ngoài qua lối thoát hiểm.
- Vậy là để lên được giá kỹ thuật, cần phải đi từ khu vực hậu trường, Anna nhận xét. Và chỉ những người có giấy phép mới được tiếp cận khu vực đó. Lối vào được kiểm soát nghiêm ngặt.
- Vậy thì kẻ đó đúng là một thành viên trong đoàn kịch, Derek nói. Điều đó có nghĩa là chúng ta có năm nghi phạm: Steven Bergdorf, Meta Ostrovski, Ron Gulliver, Samuel Padalin và Charlotte Brown.
- Charlotte ở bên Dakota sau khi cô ấy bị bắn, tôi nhận xét.
- Điều đó không giúp chúng ta loại bà ấy ra khỏi danh sách tình nghi, Derek nói. Bà ấy từ giá kỹ thuật bắn xuống, rồi trở xuống để giúp Dakota, thật là một kịch bản hoàn hảo!
Đúng lúc đó, tôi nhận được một cuộc gọi vào điện thoại di động.
- Mẹ kiếp, tôi thở dài, ông ấy còn muốn gì ở tôi nữa đây?
Tôi nhấc máy:
- Chào sếp. Chúng tôi đang ở Nhà hát lớn. Chúng tôi đã phát hiện ra vị trí của kẻ bắn súng. Một cái giá kỹ thuật chỉ có thể tiếp cận được từ hậu trường, điều đó có nghĩa là…
- Jesse, thiếu tá McKenna cắt lời tôi, chính vì điều đó mà tôi gọi cho cậu đây. Tôi đã nhận được kết quả phân tích đường đạn. Vũ khí dùng để bắn Dakota là một khẩu Beretta.
- Một khẩu Beretta ư? Nhưng cũng chính là một khẩu Beretta đã được dùng để bắn chết Meghan Padalin và gia đình nhà Gordon! Tôi thốt lên.
- Tôi cũng đã nghĩ đến điều đó, McKenna nói, do đó tôi đã yêu cầu tiến hành so sánh. Cậu đứng cho vững nhé, Jesse: cùng một khẩu súng đã được sử dụng vào năm 1994 và tối hôm kia.
Nhìn thấy mặt tôi tái đi, Derek hỏi đã xảy ra chuyện gì. Tôi nói với anh:
- Hắn đang ở đây, hắn là người trong số chúng ta. Chính kẻ sát hại gia đình Gordon và Meghan đã bắn Dakota. Kẻ sát nhân vẫn được tự do từ hai mươi năm nay.
Đến lượt Derek tái mặt.
- Cứ như thể tất cả đều bị nguyền rủa, anh thì thầm.