JESSE ROSENBERG Thứ Năm ngày 31 tháng Bảy năm 2014 5 ngày sau đêm biểu diễn khai mạc

Sự Thật Vụ Mất Tích Nữ Nhà Báo Stephanie Mailer

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3 - 3
Vụ Trao Đổi Thứ Năm Ngày 31 Tháng Bảy -Thứ Sáu Ngày 1 Tháng Tám Năm 2014

❊ ❊ ❊

Chúng tôi chỉ còn ba ngày để kết thúc vụ điều tra. Thời gian trở nên gấp gáp, tuy nhiên sáng đó, Anna hẹn chúng tôi ở Café Athéna.

- Thực sự bây giờ không phải là lúc thong dong ăn sáng đâu! Derek càu nhàu trên đường đến Orphea.

- Tôi không biết cô ấy muốn gì nữa, tôi nói.

- Cô ấy không nói thêm gì sao?

- Không.

- Lại còn ở nhà hàng CaféAthéna nữa chứ? Đó thật sự là nơi cuối cùng tôi muốn đặt chân đến, trong hoàn cảnh này.

Tôi mỉm cười.

- Có chuyện gì thế? Derek hỏi.

- Anh đang rất bực bội.

- Không, tôi chẳng bực bội gì cả.

- Tôi hiểu anh như thể tôi là người tạo ra anh vậy, Derek ạ. Anh đang có tâm trạng rất tồi tệ.

- Thôi nào, thôi nào, anh giục tôi, cậu lái xe nhanh lên, tôi muốn biết Anna đang có ý định gì.

Anh bật còi hụ để thúc tôi tăng tốc hơn nữa. Tôi phá lên cười.

Cuối cùng, khi đến café Athéna, chúng tôi thấy Anna đã ngồi bên chiếc bàn lớn ở góc nhà hàng. Mấy cốc cà phê đã đợi sẵn.

- Ái chà, các anh đây rồi! Cô sốt ruột thốt lên khi nhìn thấy chúng tôi, như thể chúng tôi đã quá chậm chạp.

- Có chuyện gì thế? Tôi hỏi.

- Em không ngừng nghĩ về chuyện đó.

- Chuyện gì?

- Nghĩ về Meghan. Rõ ràng là thị trưởng Gordon muốn loại bỏ cô ấy. Cô ấy biết quá nhiều. Có lẽ Gordon hy vọng có thể ở lại Orphea mà không cần phải trốn đến Montana. Tôi đã cố gắng liên hệ với Kate Grand, cô bạn của Meghan. Cô ấy đang đi nghỉ. Tôi đã nhắn lại với khách sạn nơi cô ấy ở, và đang chờ cô ấy gọi lại. Nhưng không sao cả: không nghi ngờ gì nữa, thị trưởng Gordon muốn loại bỏ Meghan, và ông ta đã làm việc đó.

- Chỉ có điều ông ta đã giết Jeremiah Fold chứ không phải Meghan, Derek nhắc nhở, anh không hiểu Anna định dẫn dắt câu chuyện đến đâu.

- Đã có một cuộc trao đổi, Anna liền nói. Ông ta giết Jeremiah Fold giúp một kẻ khác. Và kẻ kia đã giết Meghan giúp ông ta. Họ trao đổi các vụ án mạng với nhau. Và kẻ nào có lợi ích trong việc giết chết Jeremiah Fold? Ted Tennenbaum, kẻ không còn chịu đựng nổi cảnh bị gã kia tống tiền.

- Nhưng chúng ta vừa mới xác định được rằng Ted Tennenbaum không phải là thủ phạm, Derek ngán ngẩm. Văn phòng công tố bắt đầu tiến hành thủ tục chính thức để minh oan cho anh ta.

Anna không vì thế mà nao núng:

- Trong cuốn nhật ký, Meghan kể rằng ngày 1 tháng Bảy năm 1994, thị trưởng Gordon, người không còn đặt chân đến hiệu sách, lại tới đó để mua một cuốn kịch bản, vở kịch mà chúng ta biết rằng ông ta đã đọc xong và không hề thích chút nào. Như vậy, ông ta không phải là người lựa chọn cuốn kịch bản đó, mà là kẻ đặt hàng vụ giết hại Jeremiah Fold, kẻ đã viết trong đó tên của nạn nhân, bằng cách sử dụng một mật mã đơn giản.

- Tại sao hắn phải làm thế? Bọn chúng có thể gặp nhau mà.

- Có thể bởi vì bọn chúng không biết nhau. Hoặc không muốn có bất cứ mối liên hệ cụ thể nào. Bọn chúng không muốn sau này cảnh sát có thể lần ra bọn chúng. Xin nhắc lại với hai anh là Ted Tennenbaum và thị trưởng Gordon ghét nhau, như vậy giả thuyết này hoàn toàn phù hợp nếu xét về mặt chiến thuật nghi binh. Sẽ không ai có thể nghi ngờ rằng bọn họ thông đồng với nhau.

- Cho dù cô nói đúng, Anna ạ, Derek nhượng bộ, thì thị trưởng Gordon đã làm cách nào để xác định được cuốn sách có chứa mật mã?

- Có lẽ ông ta sẽ đọc lướt nhiều cuốn sách khác nhau, Anna trả lời, cô đã nghĩ đến vấn đề này. Hoặc giả, kẻ kia đã gập góc cuốn sách để đánh dấu nó.

- Em muốn nói gập góc giống như thị trưởng Gordon đã làm vào ngày hôm đó với cuốn sách của Steven Bergdorf chăng? Tôi hỏi, thầm nhớ đến lời nhận xét của Meghan trong cuốn nhật ký.

- Chính xác, Anna nói.

- Vậy chúng ta nhất thiết phải tìm lại được cuốn sách đó, tôi tuyên bố.

Anna gật đầu:

- Chính vì lý do đó mà tôi hẹn hai anh ở đây.

Cùng lúc đó, cánh cửa nhà hàng café Athéna mở ra: Sylvia Tennenbaum xuất hiện. Bà ta ném về phía Derek và tôi một cái nhìn giận dữ.

- Chuyện này có nghĩa là gì? Bà ta hỏi Anna. Cô không nói với tôi là họ sẽ đến đây.

- Sylvia này, Anna dịu dàng trả lời bà ta, chúng ta cần nói chuyện.

- Chẳng có gì để nói cả, Sylvia Tennenbaum cộc cằn đáp lại. Luật sư của tôi đang chuẩn bị khởi kiện cảnh sát bang.

- Sylvia, Anna nói tiếp, tôi nghĩ rằng em trai bà có liên quan đến vụ sát hại Meghan và gia đình Gordon đấy. Và tôi tin rằng bằng chứng đang nằm ở nhà bà.

Sylvia đờ người trước những gì bà ta vừa nghe thấy.

- Anna, bà ta giận dữ, cả cô cũng nói như thế sao hả?

- Chúng ta có thể bình tĩnh nói chuyện với nhau được không, bà Sylvia? Có thứ này tôi muốn cho bà xem.

Sylvia bối rối, đành chấp thuận ngồi lại với chúng tôi. Anna tóm tắt tình hình cho bà ta nghe, đồng thời cho bà ta xem những đoạn trích trong nhật ký của Meghan Padalin. Sau đó, cô nói với bà ta:

- Tôi biết rằng bà đã tiếp quản căn nhà của em trai bà, Sylvia ạ. Nếu Ted có liên quan, cuốn sách kia có thể vẫn nằm ở đó, và chúng tôi cần tìm ra nó.

- Tôi đã tiến hành sửa chữa không ít, Sylvia khe khẽ thì thầm. Nhưng thư viện của cậu ấy thì tôi vẫn để nguyên.

- Liệu chúng tôi có thể ghé qua xem một chút được không? Anna hỏi. Nếu chúng tôi tìm thấy cuốn sách ấy, chúng ta sẽ có câu trả lời cho câu hỏi đang giày vò tất cả chúng ta.

Sau khi lưỡng lự trong một khoảng thời gian đủ để hút hết một điếu thuốc trên vỉa hè, Sylvia cuối cùng cũng đồng ý. Chúng tôi liền đến nhà bà. Đây là lần đầu tiên Derek và tôi quay trở lại ngôi nhà của Tennenbaum, nơi hai mươi năm trước chúng tôi từng lục soát. Hồi ấy chúng tôi không tìm thấy gì cả. Tuy nhiên, bằng chứng nằm ngay trước mắt chúng tôi. Và chúng tôi không nhìn thấy nó. Cuốn sách viết về Liên hoan sân khấu. Có phần bìa vẫn bị gập góc. Nó nằm ngoan ngoãn trên một giá sách, ngay giữa các tác phẩm của các tác giả nổi tiếng người Mỹ. Suốt thời gian vừa qua, nó không hề nhúc nhích khỏi đó.

Chính Anna là người tìm ra cuốn sách. Chúng tôi quây lại quanh cô, và cô chậm rãi lật từng trang, trong đó có những từ được gạch chân bằng bút dạ. Cũng giống như trong cuốn kịch bản của Kirk Harvey mà chúng tôi tìm được ở nhà thị trưởng Gordon, sau khi được xếp cạnh nhau, những chữ cái đầu tiên của mỗi từ được gạch chân tạo thành một cái tên:

MEGHAN PADALIN

Ở bệnh viện Mount Sinai tại New York, Dakota đã tỉnh từ hôm trước, và đang có dấu hiệu hồi phục rất ngoạn mục. Khi đến kiểm tra tình trạng của cô, bác sĩ thấy cô đang ngốn ngấu một chiếc bánh hamburger do ông bố mang đến.

- Từ từ thôi, ông mỉm cười bảo cô, hãy nhai thong thả đã.

- Cháu đói kinh khủng, Dakota nhồm nhoàm trả lời ông.

- Tôi rất mừng khi nhìn thấy cháu thế này.

- Cảm ơn bác sĩ, có vẻ chính nhờ bác mà cháu còn sống đến hôm nay.

Bác sĩ nhún vai:

- Cháu chỉ mắc nợ chính bản thân cháu mà thôi, Dakota ạ. Cháu là một nữ chiến binh. Cháu muốn sống.

Dakota cụp mắt xuống. Bác sĩ kiểm tra phần băng trên ngực cô. Người ta đã khâu cho cô chừng chục mũi.

- Cháu đừng lo, bác sĩ bảo cô. Chắc chắn chúng ta có thể phẫu thuật chỉnh sửa và xóa vết sẹo đó cho cháu.

- Nhất định là không, Dakota thì thầm với ông. Đây là cách để giúp cháu phục hồi.

Cách đó 2.000 ki lô mét, chiếc xe cắm trại của gia đình Bergdorf lao nhanh trên quốc lộ 94, nó vừa băng qua bang Wisconsin. Họ đã đến gần Minneapolis khi Steven dừng lại tại một trạm xăng để đổ đầy bình.

Lũ trẻ chạy nhảy vài bước quanh chiếc xe cho đỡ mỏi chân mỏi cẳng. Đến lượt Tracy xuống khỏi xe và đến gần chồng bà.

- Chúng ta hãy đi thăm thú Minneapolis, bà đề xuất.

- Ồ không đâu, Steven cáu kỉnh, em đừng có lại bắt đầu thay đổi toàn bộ kế hoạch nữa!

- Kế hoạch nào? Em chỉ muốn tận dụng chuyến đi để dẫn các con đi thăm thú vài thành phố. Hôm qua anh đã không chịu dừng lại ở Chicago, còn bây giờ thì anh không muốn đến Minneapolis. Vậy mục đích của chuyến đi này là gì, hả Steven, nếu chúng ta không dừng lại ở bất cứ đâu?

- Chúng ta đến vườn quốc gia Yellowstone, em yêu ạ! Nếu cứ lúc nào cũng dừng, thì ta sẽ chẳng bao giờ đến nơi được đâu.

- Anh đang vội sao?

- Không, nhưng chúng ta đã nói là sẽ đến Yellowstone, chứ không nói là đến Chicago, hay Minneapolis, hoặc bất kỳ nơi khỉ ho cò gáy nào nữa anh không biết. Anh sốt ruột muốn tham quan khu vườn quốc gia độc nhất vô nhị đó. Bọn trẻ sẽ vô cùng thất vọng nếu chúng ta cứ rề rà trên đường.

Đúng lúc đó, hai đứa trẻ lao chạy về phía bố mẹ và hét lên:

- Ba, mẹ, cái xe bốc mùi thối! Đứa con gái lớn vừa hét vừa bịt mũi.

Steven kinh hoàng lao về phía chiếc xe. Quả thực, một thứ mùi kinh khủng đã bắt đầu thoát ra khỏi cốp.

- Một con chồn hôi! Ông hét lên. Thế đấy, chúng ta đã đâm phải một con chồn hôi! Ái chà, mẹ kiếp khốn nạn thật!

- Đừng có văng bậy thế, Steven, Tracy phê bình ông. Có gì nghiêm trọng lắm đâu.

- Mẹ kiếp khốn nạn thật! Thằng bé con thích thú nhắc lại.

- Con sắp ăn đòn đấy nhé! Bà mẹ cáu kỉnh hét lên.

- Thôi nào, tất cả mọi người vào trong xe cắm trại đi, Steven vừa nói vừa cắm chiếc vòi bơm xăng vào chỗ cũ, mặc dù xe vẫn chưa được đổ đầy xăng. Các con, không được lại gần chiếc xe nữa, hiểu chưa? Có thể nó chứa đầy bệnh tật đấy. Mùi thối có thể kéo dài suốt nhiều ngày. Sẽ thối khủng khiếp. Ái chà, thối kinh thật, cứ như mùi xác chết vậy! Con chồn hôi khốn kiếp!

Tại Orphea, chúng tôi đến hiệu sách của Cody để tái lập lại những gì có thể đã xảy ra vào ngày 1 tháng Bảy năm 1994, theo như nhật ký của Meghan. Chúng tôi đã đề nghị Michael và Kirk tham gia cùng: họ có thể giúp chúng tôi nhìn nhận vấn đề một cách rõ ràng hơn.

Anna đứng đằng sau quầy thanh toán, như thể cô chính là Meghan. Kirk, Michael và tôi đóng vai khách hàng. Còn Derek, anh đứng đằng trước kệ trưng bày sách của các tác giả trong vùng, đặt riêng trong một phần hơi tách biệt so với cửa hàng. Anna đã mang theo bài báo đăng trên Thời báo Orphea vào cuối tháng Sáu năm 1994, mà cô tìm được sau khi Cody chết. Cô ngắm nghía bức ảnh chụp Cody đứng đằng trước giá sách rồi nói với chúng tôi:

- Hồi ấy, kệ sách trưng bày này đặt tại nơi từng được dùng làm kho chứa đồ, bị ngăn cách bởi một tấm vách. Cody thậm chí còn gọi đó là “phòng tác giả địa phương”. Phải rất lâu sau này Cody mới cho phá bức tường để tận dụng thêm không gian.

- Vậy là hồi ấy, đứng từ quầy thanh toán, không ai có thể nhìn thấy chuyện xảy ra trong phòng trưng bày, Derek nhận xét.

- Chính xác là thế, Anna trả lời. Có lẽ không ai nhận thấy âm mưu đang diễn ra trong căn phòng này vào ngày 1 tháng Bảy năm 1994. Nhưng Meghan đang dò xét từng hành vi, cử chỉ của thị trưởng Gordon. Hẳn là cô ấy phải nghi ngờ trước sự hiện diện của ông ta tại đây, bởi vì đã rất nhiều tháng ông ta không hề đặt chân đến hiệu sách, nên cô ấy đã trông chừng Gordon, từ đó nhận thấy thủ đoạn của ông ta.

- Vậy là ngày hôm ấy, Kirk Harvey nói, ở nơi kín đáo đằng sau cửa hàng này, Tennenbaum và thị trưởng Gordon cùng đánh dấu cái tên của người mà họ muốn loại bỏ.

- Hai lệnh hành quyết, Michael thì thầm.

- Chính vì thế mà Cody đã bị giết, Anna nói. Hẳn là anh ấy đã tiếp xúc với kẻ sát nhân ở hiệu sách, và rốt cuộc có thể sẽ nhận ra hắn. Có thể kẻ sát nhân đã sợ rằng hồi ấy Meghan có kể với anh ấy vế cảnh tượng lạ lùng mà cô ấy từng chứng kiến.

Tôi cho rằng giả thuyết đó hoàn toàn hợp lý. Nhưng Derek thì vẫn tỏ ra hoài nghi.

- Phần tiếp theo giả thuyết của cô là gì, hả Anna? Anh hỏi.

- Vụ trao đổi đã xảy ra vào ngày 1 tháng Bảy. Jeremiah bị giết ngày 16 tháng Bảy. Trong vòng hai tuần. Gordon đã rình chờ để nắm được các thói quen của hắn. Ông ta hiểu rằng tối nào hắn cũng từ Ridge’s Club trở về theo cùng con đường đó. Rốt cuộc, ông ta đã chuyển sang hành động. Nhưng ông ta là một tay tinh tế. Ông ta không giết người theo kiểu máu lạnh, mà đâm xe vào Jeremiah, rồi bỏ mặc hắn ở vệ đường mặc dù hắn còn chưa chết. Ông ta thu nhặt mọi thứ có thể nhặt được, ông ta bỏ trốn, ông ta hoảng loạn, bán tháo chiếc xe vào ngày hôm sau, sẵn sàng chấp nhận nguy cơ bị chủ ga ra ô tô tố cáo. Đó là một vụ hoàn toàn bột phát. Thị trưởng Gordon chỉ giết Jeremiah bởi vì ông ta muốn thoát khỏi Meghan trước khi cô ấy tố cáo ông ta và khiến ông ta chết chìm trong rắc rối. Ông ta là kẻ giết người bất đắc dĩ.

Tất cả mọi người im lặng một lát.

- Cứ cho là như thế, Derek nói. Chúng ta hãy xuất phát từ nguyên tắc là tất cả những chuyện này đều hợp lý, và thị trưởng Gordon đã giết Jemeriah Fold. Vậy kẻ nào đã giết Meghan?

- Ted Tennenbaum đến rình rập cô ấy ở hiệu sách, Anna nói tiếp. Cô ấy có nhắc đến những lần hắn ghé qua hiệu sách trong cuốn nhật ký. Đó là một khách hàng thường xuyên. Có lẽ trong một lần ghé qua hiệu sách, hắn đã nghe thấy Meghan nói sẽ không đến xem đêm biểu diễn khai mạc, nên đã quyết định sẽ giết cô ấy trong lúc cô ấy đi chạy bộ, khi mà toàn thành phố đều tập trung ở đường phố chính. Không nhân chứng.

- Có một vấn đề trong giả thuyết của cô, Derek nhắc nhở: Ted Tennenbaum không giết Meghan Padalin. Đừng quên là hắn đã chết đuối dưới sông sau khi bị chúng ta truy đuổi, và khẩu súng không bao giờ được tìm thấy, cho đến khi nó được sử dụng trở lại vào ngày thứ Bảy vừa qua, ngay giữa Nhà hát lớn.

- Vậy là có một kẻ thứ ba, Anna nhận xét. Tennenbaum chịu trách nhiệm chuyển tiếp thông điệp để Jeremiah Fold bị giết, nhưng việc đó còn phục vụ cho lợi ích của một kẻ khác nữa. Kẻ đã xuất hiện trở lại để xóa dấu vết.

- Kẻ dùng chai xịt lacrymogen và có xăm hình đại bàng, tôi gợi ý.

- Vậy động cơ của kẻ đó là gì? Kirk hỏi.

- Costico tìm được hắn nhờ cái ví hắn để lại trong căn phòng ở nhà nghỉ. Và đã cho hắn một trận nên thân. Mọi người thử hình dung xem: hẳn là Costico phải giận điên người vì bị sỉ nhục trên bãi đỗ xe, trước mặt toàn bộ đám gái điếm. Gã muốn trả thù tay đàn ông kia, đồng thời đe dọa gia đình hắn và biến hắn thành tay sai. Nhưng tay đàn ông có hình xăm kia không phải loại dễ bắt nạt: hắn biết rằng để lấy lại được tự do, hắn phải loại bỏ, không phải là Costico, mà là Jeremiah Fold.

Bằng mọi giá, phải bắt được Costico. Nhưng chúng tôi đã mất dấu hắn. Các thông báo tìm kiếm không mang lại kết quả gì. Các đồng nghiệp thuộc cảnh sát bang đã hỏi thông tin những kẻ thân cận với hắn, nhưng không ai giải thích được tại sao hắn như thể bị bốc hơi, bỏ lại tiền bạc, điện thoại và toàn bộ đồ đạc.

- Tôi tin rằng gã Costico của các vị chết rồi, Kirk lên tiếng. Giống như Stephanie, giống như Cody, giống như tất cả những người có thể khiến cảnh sát lần ra kẻ sát nhân.

- Như vậy, việc Costico mất tích chính là bằng chứng cho thấy hắn có liên quan đến kẻ sát nhân. Kẻ mà chúng ta phải tìm kiếm đúng là gã đàn ông có xăm hình đại bàng.

- Một thông tin mơ hồ để có thể tìm được đối tượng của chúng ta, Michael nhận xét. Chúng ta còn biết gì khác nữa không?

- Hắn là một khách hàng của hiệu sách, Derek nói.

- Một cư dân ở Orphea, tôi nói thêm. ít ra là vào thời kỳ ấy.

- Hắn có liên quan đến Ted Tennenbaum, Anna bổ sung.

- Nếu hắn có liên quan đến Tennenbaum giống như Tennenbaum liên quan đến thị trưởng, Kirk nói, thì chúng ta có thể rà soát trên diện rộng. Hồi ấy, ở Orphea, mọi người đều quen biết nhau.

- Và hắn có mặt trong Nhà hát lớn vào tối thứ Bảy vừa rồi, tôi nhắc nhở. Đây là một chi tiết có thể giúp chúng ta khoanh vùng hắn. Chúng ta đã nói đến một diễn viên. Đó có thể là một người được ưu tiên có quyền ra vào Nhà hát.

- Vậy chúng ta hãy lập lại danh sách, bắt đầu từ con số không, Anna vừa gợi ý vừa nhặt một tờ giấy.

Cô ghi lại tên các thành viên đoàn kịch.

Charlotte Brown

Dakota Eden

Alice Filmore

Steven Bergdorf

Jerry Eden

Ron Gulliver

Meta Ostrovski

Samuel Padalin

- Cô phải thêm tên tôi và tên Kirk nữa, Michael bảo Anna. Chúng tôi cũng có mặt ở đó. Mặc dù, về phần mình, tôi không có hình xăm đại bàng.

Ông kéo áo thun lên, để lộ khoảng lưng trước mặt chúng tôi.

- Tôi cũng thế, tôi cũng không có hình xăm! Harvey gào lên rồi cũng cởi tuột chiếc áo sơ mi đang mặc.

- Chúng ta đã loại Charlotte ra khỏi danh sách tình nghi bởi vì chúng ta đang tìm kiếm một người đàn ông, Derek nói. Vậy hãy loại bỏ cả Alice và Jerry Eden.

Vậy là danh sách còn lại bốn cái tên:

Meta Ostrovski

Ron Gulliver

Samuel Padalin

Steven Bergdorf

- Chúng ta cũng có thể loại bỏ Ostrovski, Anna gợi ý. Ông ta chẳng liên quan gì đến Orphea, ông ta chỉ đến đây để dự Liên hoan sân khấu.

Tôi gật đầu:

- Và nhất là vì chúng ta đã biết rằng, sau khi nhìn thấy họ trong trang phục quần sịp, cả Ostrovski và Gulliver đều không có hình xăm đại bàng trên lưng.

- Vậy chỉ còn lại hai người, Derek nói. Samuel Padalin và Steven Bergdorf.

Gọng kìm đang khép lại. Không thể đảo ngược. Chiều đó, Anna nhận được điện thoại của Kate Grand, bạn gái của Meghan, cô ta gọi cho Anna từ khách sạn tại Bắc Carolina.

- Khi đọc nhật ký của Meghan, Anna giải thích với cô ta, tôi đã phát hiện ra rằng cô ấy có quan hệ với một người đàn ông vào đầu năm 1994. Cô ấy nói đã từng kể chuyện đó với cô. Cô có còn nhớ điều gì không?

- Đúng là Meghan đã có một cuộc phiêu lưu tình ái. Tôi chưa từng gặp người đàn ông kia, nhưng vẫn nhớ mọi chuyện đã kết thúc như thế nào: rất tệ.

- Nghĩa là sao?

- Chồng Meghan, Samuel, đã phát hiện ra tất cả và đã xạc cho cô ấy một trận nên thân. Ngày hôm đó, cô ấy đến nhà tôi, trên người chỉ mặc áo choàng ngủ, hai má có vết tát, miệng vẫn còn rỉ máu. Tôi đã cho cô ấy ngủ qua đêm ở nhà tôi.

- Samuel Padalin có thường đối xử bạo lực với Meghan không?

- Dù sao, anh ta đã đối xử như thế vào ngày hôm đó. Meghan nói với tôi rằng cô ấy chưa từng sợ đến thế trong đời. Tôi khuyên cô ấy đâm đơn kiện, nhưng cô ấy không làm gì cả. Cô ấy rời bỏ người tình để quay về với chồng.

- Liệu có phải Samuel đã ép cô ấy phải chia tay người tình và ở lại với anh ta chăng?

- Có thể như thế lắm. Sau giai đoạn ấy, Meghan tỏ ra xa cách với tôi. Cô ấy nói rằng Samuel không muốn cô ấy qua lại với tôi.

- Và cô ấy vâng lời anh ta?

- Đúng thế.

- Cô Grand này, xin thứ lỗi cho câu hỏi hơi đường đột của tôi, nhưng cô có nghĩ rằng Samuel Padalin có thể đã giết vợ mình không?

Kate Grand im lặng một lát, rồi lên tiếng:

- Tôi vẫn luôn ngạc nhiên vì cảnh sát không xem xét gì đến hợp đồng bảo hiểm nhân thọ của anh ta.

- Bảo hiểm nhân thọ nào? Anna hỏi.

- Một tháng trước khi vợ anh ta chết, Samuel đã ký một hợp đồng bảo hiểm nhân thọ rất lớn cho cả Meghan và anh ta. Giá trị khoảng một triệu đô la. Tôi biết điều đó bởi vì chồng tôi chính là người thực hiện toàn bộ việc đó. Anh ấy là đại lý bảo hiểm.

- Và Samuel Padalin đã nhận được số tiền đó?

- Đương nhiên. Nếu không, cô nghĩ anh ta làm cách nào để trả tiền mua ngôi nhà ở Southampton?

một tờ giấy đã ố vàng vì thời gian, trên đó có một dòng chữ đánh máy: Nơi đây ĐÊM ĐEN bắt đầu. Chẳng khác nào điểm khởi đầu của một trò chơi săn tìm kho báu. Chi tiết cụ thể duy nhất mà chúng tôi có được là cú điện thoại gọi đi từ nhà hàng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.