Sự Thật Vụ Mất Tích Nữ Nhà Báo Stephanie Mailer

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Jesse Rosenberg Thứ Bảy, Ngày 28 Tháng Sáu Năm 2014 28 Ngày Trước Đêm Biểu Diễn Khai Mạc

❊ ❊ ❊

8 giờ sáng. Trong lúc Orphea nhẹ nhàng thức dậy, trên đường phố Bendham Road đầy xe chữa cháy, cảnh náo động đã lên đến đỉnh điểm. Tòa nhà nơi Stephanie từng sống chỉ còn là một đống đổ nát nghi ngút khói. Căn hộ của cô đã bị lửa thiêu rụi hoàn toàn.

Trên vỉa hè, tôi và Anna quan sát cảnh tượng tất bật của các cảnh sát cứu hỏa, họ đang bận rộn cuộn những ống nước và thu dọn trang thiết bị. Đội trưởng đội cứu hỏa nhanh chóng đến gặp chúng tôi.

- Đây là một vụ hỏa hoạn cố ý, anh ta nói với chúng tôi bằng giọng chắc nịch. May mà không có ai bị thương. Trong tòa nhà lúc đó chỉ có người thuê nhà ở tầng hai, và anh ta đã kịp thoát ra. Chính anh ta là người thông báo cho chúng tôi. Hai người có thể đi cùng tôi không? Tôi muốn chỉ cho hai người xem thứ này.

Chúng tôi đi theo anh ta vào bên trong tòa nhà, rồi lên cầu thang. Không khí đặc sệt mùi khói cay sè. Đến tầng ba, chúng tôi phát hiện ra rằng cánh cửa căn hộ của Stephanie mở toang. Trông nó vẫn hoàn toàn nguyên vẹn. Cả ổ khóa cũng còn nguyên.

- Làm sao các anh có thể vào bên trong mà không phá cửa cũng không phá khóa? Anna hỏi.

- Đây chính là thứ tôi muốn chỉ cho hai người thấy, đội trưởng đội cứu hỏa trả lời. Khi chúng tôi đến nơi, cánh cửa đã mở toang như hai người đang nhìn thấy lúc này.

- Kẻ phóng hỏa có chìa khóa, tôi nói.

Anna nghiêm nghị nhìn tôi:

- Jesse, tôi tin rằng kẻ mà anh bắt gặp ở đây vào tối thứ Năm đã quay lại để kết thúc công việc của hắn.

Tôi bước đến tận thềm cửa để quan sát bên trong căn hộ: chẳng còn lại bất cứ thứ gì. Bàn ghế đồ đạc, các bức tường, sách vở: tất cả đều đã cháy đen. Kẻ phóng hỏa căn hộ này chỉ có một mục đích duy nhất: thiêu rụi tất cả.

Trên phố, Brad Melshaw, người thuê nhà ở tầng hai, đang ngồi trên bậc tam cấp của tòa nhà bên cạnh, quấn người trong một cái chăn. Anh ta vừa uống một cốc cà phê vừa ngắm nghía mặt tiền của tòa nhà giờ đã cháy đen. Brad Melshaw cho chúng tôi biết rằng anh ta đã kết thúc ca làm ở nhà hàng Café Athéna vào khoảng 23 giờ 30 phút.

- Tôi đã về thẳng nhà, anh ta nói. Tôi không nhận thấy bất cứ điều gì đặc biệt cả. Tôi nằm ra ghế xô pha, xem ti vi một chút rồi ngủ thiếp đi, tôi vẫn thường ngủ như thế. Vào khoảng 3 giờ sáng, tôi giật mình tỉnh dậy. Căn hộ đầy khói. Tôi nhanh chóng hiểu ra rằng khói bốc vào từ khoang cầu thang, và khi mở cửa ra vào, tôi nhìn thấy tầng trên đang cháy. Tôi lập tức chạy xuống phố và dùng điện thoại di động gọi cứu hỏa. Hình như Stephanie không có ở nhà. Cô ấy đang gặp chuyện gì đó, phải không?

- Ai nói với anh như thế?

- Tất cả mọi người đều nói thế. Nơi này là một thành phố nhỏ, anh biết đấy.

- Anh có thân với Stephanie không?

- Không. Chỉ là hàng xóm biết mặt thôi. Giờ giấc của chúng tôi rất khác nhau. Cô ấy chuyển đến đây hồi tháng Chín năm ngoái. Cô ấy rất dễ mến.

- Cô ấy có nói với anh là sắp đi du lịch không? Cô ấy có bảo là sắp đi vắng không?

- Không. Như tôi vừa nói rồi, chúng tôi không thân thiết đến mức cô ấy kể với tôi những chuyện kiểu đó.

- Có thể cô ấy nhờ anh tưới cây hoặc lấy thư từ hộ chẳng hạn?

- Cô ấy chưa từng nhờ tôi những việc như thế.

Đột nhiên, ánh mắt Brad Melshaw có vẻ bối rối. Rồi anh ta kêu lên:

- Có! Làm sao tôi có thể quên chuyện đó được nhỉ? Tối hôm trước cô ấy đã cãi nhau với một cảnh sát.

- Khi nào?

- Tối thứ Bảy tuần trước.

- Đã xảy ra chuyện gì vậy?

- Lúc ấy tôi đang từ nhà hàng đi bộ về. Vào khoảng nửa đêm. Có một chiếc xe cảnh sát đỗ trước tòa nhà, còn Stephanie thì đang nói chuyện với người lái xe. Cô ấy bảo anh ta: “Anh không thể làm chuyện đó với em, em cần anh.” Rồi anh ta trả lời: “Tôi không muốn nghe nói đến cô nữa. Nếu cô còn gọi cho tôi, tôi sẽ kiện đấy.” Anh ta nổ máy xe rồi phóng đi. Cô ấy đứng lại một lát trên vỉa hè. Cô ấy có vẻ vô cùng hoang mang. Tôi đã đứng chờ ở góc phố, từ chỗ đó tôi có thể quan sát cảnh tượng vừa xảy ra, cho đến khi cô ấy lên nhà. Tôi không muốn khiến cô ấy khó xử.

- Chiếc xe cảnh sát đó thuộc loại nào? Anna hỏi. Là cảnh sát Orphea hay của một thành phố khác? Cảnh sát bang? Cảnh sát đường bộ?

- Tôi không biết gì cả. Ngay lúc ấy, tôi không để ý. Với lại trời rất tối.

Chúng tôi bị cắt ngang bởi vì thị trưởng Brown đến gặp tôi.

- Tôi cho rằng anh đã đọc báo hôm nay, phải không đại úy Rosenberg? Ông hỏi tôi bằng giọng giận dữ, rồi giở ra trước mặt tôi một tờ Thời báo Orphea.

Trên trang nhất có đăng một bức ảnh chân dung Stephanie kèm dòng tít:

BẠN CÓ NHÌN THẤY NGƯỜI PHỤ NỮ TRẺ NÀY?

Stephanie Mailer, nữ phóng viên làm việc tại Thời báo Orphea, đã không có dấu hiệu gì là còn sống kể từ hôm thứ Hai. Xung quanh vụ mất tích của cô còn xảy ra nhiều sự kiện lạ lùng. Cảnh sát bang đang điều tra.

- Tôi không biết gì về bài báo này, thưa thị trưởng, tôi đảm bảo.

- Biết hay không biết, thì đại úy Rosenberg ạ, chính anh là người đã gây ra toàn bộ những chuyện náo động này! Brown giận dữ.

Tôi quay nhìn về phía tòa nhà bị ngọn lửa thiêu rụi.

- Ông khẳng định là không có chuyện gì xảy ra ở Orphea?

- Không xảy ra chuyện gì nằm ngoài khả năng xử lý của cảnh sát địa phương. Thế nên anh đừng có đến đây để gây thêm rắc rối nữa, được không? Tình hình tài chính của thành phố đang không ổn, và tất cả mọi người đều trông đợi vào mùa lễ hội cùng Liên hoan sân khấu này để khôi phục nền kinh tế. Nếu các du khách e sợ, họ sẽ không đến nữa.

- Cho phép tôi nhấn mạnh lại, thưa thị trưởng: tôi tin rằng đây có thể là một vụ án rất nghiêm trọng…

- Anh không có bất cứ bằng chứng nào cho chuyện đó, đại úy Rosenberg ạ. Hôm qua, đồn trưởng Gulliver đã cho tôi biết rằng người ta không nhìn thấy xe của Stephanie kể từ hôm thứ Hai. Thế nếu chỉ là cô ấy đi đâu đó thì sao? Tôi đã gọi vài cuộc điện thoại để tìm hiểu về anh, hình như thứ Hai này anh sẽ về hưu phải không?

Anna nhìn tôi chằm chằm với một vẻ mặt lạ lùng.

- Jesse, cô hỏi tôi, anh rời khỏi ngành cảnh sát sao?

- Anh sẽ không đi đâu hết nếu không làm sáng tỏ được vụ án này.

Tôi hiểu rằng thị trưởng Brown có thế lực rất mạnh khi mà, trong lúc tôi và Anna rời khỏi Bendham Road để quay trở lại sở cảnh sát Orphea, tôi nhận được một cuộc gọi từ cấp trên của tôi, thiếu tá McKenna.

- Rosenberg này, ông bảo tôi, thị trưởng Orphea đang quấy rầy tôi qua điện thoại đấy. Ông ta khẳng định rằng cậu đang gieo rắc nỗi sợ hãi trong thành phố của ông ấy.

- Thưa sếp, tôi giải thích, một phụ nữ đã mất tích và chuyện đó có thể có liên quan đến vụ án mạng giết bốn người vào năm 1994.

- Vụ án mạng giết bốn người đó đã giải quyết xong rồi, Rosenberg. Và lẽ ra cậu phải biết điều đó, bởi vì chính cậu là người phá án.

- Tôi biết, thưa sếp. Nhưng tôi bắt đầu tự hỏi liệu hồi ấy chúng tôi có bỏ sót điều gì đó không…

- Cậu đang nói linh tinh cái gì vậy?

- Cô gái trẻ mất tích là một nữ phóng viên, cô ta đã điều tra lại về vụ án đó. Đó chẳng phải là dấu hiệu mà chúng ta cần đi sâu tìm hiểu sao?

- Rosenberg này, thiếu tá McKenna nói với tôi bằng giọng bực bội, theo lời trưởng đồn cảnh sát địa phương, cậu không có bất cứ bằng chứng nào dù là nhỏ nhất. Cậu đang phá hỏng ngày thứ Bảy của tôi, và sẽ bị coi là một thằng ngu trong khi chỉ còn hai ngày nữa là cậu rời khỏi ngành cảnh sát. Cậu có thực sự muốn thế không?

Tôi im lặng, và McKenna tiếp tục bằng giọng thân tình hơn:

- Nghe tôi nói này. Kỳ nghỉ cuối tuần này tôi sẽ đi cùng gia đình đến hồ Champlain, tôi sẽ khéo léo để quên điện thoại di động ở nhà. Sẽ không ai có thể liên lạc với tôi cho đến tận tối mai, và tôi sẽ quay lại sở cảnh sát vào sáng thứ Hai. Như vậy, cậu có thời gian đến tận đầu giờ sáng thứ Hai, để tìm ra bất cứ điều gì chắc chắn và báo cáo lại với tôi. Nếu không tìm được, cậu sẽ vui vẻ quay trở lại sở cảnh sát, như không hề có chuyện gì xảy ra. Chúng ta sẽ uống một ly để chia tay cậu, và tôi không bao giờ muốn nghe nói về chuyện này nữa. Cậu đã nghe rõ chưa?

- Tôi hiểu rồi, thưa sếp. Cảm ơn ông.

Thời gian đang rất gấp rút. Trong phòng làm việc của Anna, chúng tôi bắt đầu ráp các sự kiện lại với nhau trên một tấm bảng từ tính.

- Theo lời chứng của các phóng viên, tôi nói với Anna, vụ lấy cắp chiếc máy vi tính trong tòa soạn có lẽ đã xảy ra vào đêm thứ Hai sang ngày thứ Ba. Vụ đột nhập vào căn hộ của Stephanie xảy ra vào tối thứ Năm, và rốt cuộc đêm qua thì xảy ra vụ cháy.

- Qua đó anh muốn đi đến kết luận gì? Anna vừa hỏi vừa đưa cho tôi một cốc cà phê nóng bỏng.

- À thì tất cả các sự kiện đều khiến ta nghĩ rằng thứ mà kẻ kia tìm kiếm không nằm trong chiếc máy tính ở tòa soạn, điều đó đã buộc hắn phải đến lục lọi ở căn hộ của Stephanie. Có vẻ như kẻ đó không đạt được kết quả gì, bởi vì hắn đã phải mạo hiểm quay trở lại vào tối hôm sau và phóng hỏa căn hộ. Tại sao hắn phải hành động như thế nếu không phải với hy vọng là phá hủy các tài liệu, bởi vì không thể tìm được chúng?

- Vậy là thứ chúng ta tìm kiếm có thể vẫn đang nằm ở đâu đó! Anna thốt lên.

- Chính xác, tôi gật đầu. Nhưng ở đâu?

Tôi có mang theo các sao kê điện thoại và ngân hàng của Stephanie lấy được hôm qua tại trụ sở cảnh sát bang, tôi liền trải chúng lên mặt bàn.

- Chúng ta hãy bắt đầu bằng việc cố gắng tìm ra ngựời nào đã gọi điện thoại cho Stephanie khi cô ấy ra khỏi Kodiak Grill, tôi vừa nói vừa lục trong đống giấy tờ cho đến khi tìm thấy danh sách những cuộc gọi đi và đến gần nhất.

Stephanie đã nhận một cuộc gọi vào lúc 22 giờ 03 phút. Rồi cô gọi hai lần liên tục cho cùng một số thuê bao. Lúc 22 giờ 05 phút và lúc 22 giờ 10 phút. Cuộc gọi đầu tiên kéo dài chưa đầy một giây, cuộc gọi thứ hai kéo dài 20 giây.

Anna ngồi vào trước máy vi tính. Tôi đọc cho cô số điện thoại gọi đến máy Stephanie lúc 22 giờ 03 phút, cô liền nhập vào hệ thống tìm kiếm để xác định chủ thuê bao.

- Hóa ra là thế, Jess ạ! Anna kêu lên.

- Gì vậy? Tôi hỏi và vội bước đến bên màn hình.

- Số điện thoại đó tương ứng với buồng điện thoại của nhà hàng Kodiak Grill.

- Có ai đó đã gọi cho Stephanie từ Kodiak Grill ngay sau khi cô ấy ra khỏi đó sao? Tôi ngạc nhiên.

- Có ai đó đã quan sát cô ấy, Anna nói. Trong suốt thời gian cô ấy chờ đợi ở đó, có kẻ đã quan sát cô ấy.

Nhặt lại tờ danh sách, tôi dùng bút đánh dấu tô vào số điện thoại cuối cùng mà Stephanie đã gọi. Tôi đọc số đó cho Anna để cô nhập vào hệ thống.

Cô đờ người trước cái tên hiện ra trên màn hình.

- Không thể nào, hẳn là có sự nhầm lẫn ở đây! Cô bảo với tôi, mặt đột nhiên tái nhợt.

Cô yêu cầu tôi đọc lại số điện thoại và cuống cuồng gõ trên bàn phím, nhập lại dãy số vào hệ thống một lần nữa.

Tôi lại gần màn hình và đọc cái tên hiển thị trên đó:

- Sean O’Donnell. Có vấn đề gì thế, Anna? Em quen anh ta sao?

- Em biết anh ta rất rõ, cô kinh hãi trả lời. Đó là một trong các cảnh sát ở chỗ em. Sean O’Donnell là cảnh sát ở Orphea.

Đồn trưởng Gulliver, khi nhìn thấy bản sao kê điện thoại, không thể từ chối nên đành cho phép tôi chất vấn Sean O’Donnell. Ông cho gọi anh ta từ đội tuần tra về, và ngồi trong một phòng hỏi cung. Khi tôi bước vào phòng cùng với Anna và đồn trưởng Gulliver, Sean khẽ nhổm dậy khỏi ghế, như thể hai chân anh ta bị rủn ra.

- Có ai nói cho tôi biết đang xảy ra chuyện gì không? Anh ta hỏi bằng giọng lo lắng.

- Cậu ngồi xuống đi, Gulliver bảo anh ta. Đại úy Rosenberg đây muốn hỏi cậu vài câu.

Anh ta làm theo. Gulliver và tôi ngồi xuống bên bàn, đối diện với anh ta. Anna đứng lùi ra sau một chút, tựa lưng vào tường.

- Sean này, tôi bảo anh ta, tôi biết là Stephanie Mailer đã gọi điện thoại cho anh vào tối thứ Hai. Anh là người cuối cùng mà cô ấy tìm cách liên lạc. Anh đang che giấu chúng tôi điều gì vậy?

Sean đưa hai bàn tay lên ôm lấy đầu.

- Đại úy ạ, anh ta rên rỉ, tôi rối trí quá rồi. Lẽ ra tôi phải nói chuyện này với Gulliver. Mà tôi cũng đã muốn làm thế! Tôi hối hận quá…

- Nhưng anh đã không làm thế, Sean! Thế nên, anh phải nói cho chúng tôi biết tất cả, ngay bây giờ.

Anh ta thở ra một hơi dài rồi mới nói:

- Stephanie và tôi có đi lại với nhau một thời gian ngắn. Chúng tôi gặp nhau trong một quán bar, cách đây không lâu. Chính tôi là người tiếp cận cô ấy, và nói thật với mọi người, cô ấy không có vẻ gì là thích thú cho lắm. Cuối cùng cô ấy cũng đồng ý để tôi trả giúp một ly rượu, chúng tôi trò chuyện đôi chút, tôi đã nghĩ là chuyện sẽ chẳng đi đến đâu cả. Cho đến khi tôi nói với cô ấy tôi là cảnh sát ở đây, tại Orphea này: thông tin ấy lập tức khiến cô ấy sôi nổi hẳn lên. Cô ấy thay đổi thái độ ngay, và đột nhiên tỏ ra rất quan tâm đến tôi. Chúng tôi trao đổi số điện thoại, và gặp lại nhau vài lần. Không hơn. Nhưng hai tuần gần đây, mọi chuyện đột ngột được đẩy nhanh. Chúng tôi đã ngủ với nhau. Chỉ một lần.

- Tại sao chuyện giữa hai người lại không kéo dài? Tôi hỏi.

- Bởi vì tôi hiểu rằng tôi không phải là đối tượng cô ấy quan tâm, mà là phòng tài liệu lưu trữ của sở cảnh sát.

- Phòng tài liệu lưu trữ ư?

- Đúng thế, đại úy ạ. Chuyện rất đỗi kỳ lạ. Cô ấy đã nhiều lần nói với tôi về cái phòng ấy. Cô ấy nhất quyết muốn tôi dẫn đến đó. Tôi đã nghĩ là cô ấy đùa, và bảo cô ấy rằng chuyện đố đương nhiên là không thể thực hiện được. Nhưng khi tôi thức dậy trên giường cô ấy cách đây nửa tháng, cô ấy đã đòi tôi đưa đến phòng tài liệu lưu trữ. Cứ như thể tôi phải trả một món nợ vì đã qua đêm cùng cô ấy. Tôi đã cảm thấy vô cùng tổn thương. Tôi giận dữ bỏ đi sau khi nói với cô ấy rằng tôi không muốn gặp lại cô ấy nữa.

- Cậu không hề tò mò muốn biết tại sao cô ấy lại quan tâm đến thế tới phòng tài liệu lưu trữ sao? Đồn trưởng Gulliver hỏi.

- Tất nhiên là tôi có quan tâm chứ. Một phần trong tôi nhất quyết muốn biết. Nhưng tôi không muốn tỏ cho Stephanie thấy rằng tôi quan tâm đến câu chuyện của cô ấy. Tôi cảm thấy mình đang bị thao túng, và bởi vì tôi thực sự thích cô ấy, chuyện đó khiến tôi đau lòng.

- Thế sau đó anh có gặp lại cô ấy không? Tôi hỏi.

- Một lần duy nhất. Thứ Bảy tuần trước. Tối hôm đó, cô ấy gọi tôi nhiều lần, nhưng tôi không trả lời. Tôi nghĩ rằng cô ấy sẽ chán, nhưng cô ấy vẫn gọi liên tục. Hôm đó tôi đang có ca trực, và không thể chịu nổi sự bám riết của cô ấy. Cuối cùng, vì hết kiên nhẫn, tôi bảo cô ấy gặp tôi ở dưới chân tòa nhà nơi cô ấy ở. Thậm chí tôi còn không ra khỏi xe, tôi bảo cô ấy rằng nếu cô ấy còn gọi lại, tôi sẽ kiện cô ấy tội quấy rối. Cô ấy bảo tôi là cô ấy cần được giúp đỡ, nhưng tôi không tin.

- Chính xác thì cô ấy nói gì?

- Cô ấy bảo rằng cô ấy cần tra cứu một tài liệu liên quan đến một tội ác xảy ra ở đây, và cô ấy đang nắm được một số thông tin. Cô ấy nói: “Có một vụ điều tra đã bị kết luận nhầm. Có một chi tiết, một điều gì đó mà hồi ấy không ai nhìn ra, tuy nhiên lại rất rõ ràng.” Để thuyết phục tôi, cô ấy giơ bàn tay ra trước mắt tôi rồi hỏi tôi nhìn thấy gì. “Bàn tay em”, tôi trả lời. “Lẽ ra anh phải nhìn vào các ngón tay em.” Với câu chuyện bàn tay và ngón tay của cô ấy, tôi tự nhủ cô ấy coi tôi như một thằng ngốc. Tôi bỏ đi và để mặc cô ấy trên phố, tự thề rằng không bao giờ để cô ấy thao túng nữa.

- Không bao giờ nữa ư? Tôi hỏi.

- Không bao giờ nữa, đại úy Rosenberg ạ. Từ hôm đó tôi không nói chuyện với cô ấy nữa.

Tôi để bầu không khí im lặng bao trùm một lát rồi mới chìa con át chủ bài ra:

- Đừng có coi chúng tôi là lũ ngốc, Sean ạ! Tôi biết anh đã nói chuyện với Stephanie vào tối thứ Hai, buổi tối ngày cô ấy mất tích.

- Không đâu, đại úy ạ! Tôi thề với anh là tôi không nói chuyện với cô ấy!

Tôi giơ tờ sao kê cuộc gọi ra trước mặt anh ta.

- Đừng có nói dối nữa, tất cả có ghi rõ ở đây: hai người đã nói chuyện với nhau trong vòng 20 giây.

- Không, chúng tôi không nói chuyện với nhau! Sean kêu lên. Cô ấy đã gọi cho tôi, đúng là thế. Hai lần. Nhưng tôi không trả lời! Ở cuộc gọi cuối, cô ấy đã để lại lời nhắn vào hộp thư trả lời tự động của tôi. Điện thoại của chúng tôi quả là có kết nối đúng như trong tờ sao kê này, nhưng chúng tôi không nói chuyện với nhau.

Sean không nói dối. Khi kiểm tra điện thoại của anh ta, chúng tôi phát hiện một tin nhắn nhận vào ngày thứ Hai, lúc 22 giờ 10 phút, với thời lượng 20 giây. Tôi nhấn nút nghe và giọng Stephanie đột ngột vang lên từ loa điện thoại.

Sean, là em đây. Em nhất định phải nói chuyện với anh, gấp lắm. Làm ơn đi…[Ngừng.] Sean, em sợ. Em thực sự rất sợ.

Giọng cô gái thể hiện chút lo lắng.

- Tôi đã không nghe lời nhắn này ngay. Tôi nghĩ lại là trò khóc lóc gì đó của cô ấy. Cuối cùng tôi đã nghe nó vào thứ Tư, sau khi bố mẹ cô ấy đến sở cảnh sát để báo tin cô ấy mất tích, Sean giải thích. Và tôi không biết phải làm gì nữa.

- Tại sao anh không nói gì cả? Tôi hỏi.

- Tôi sợ, đại úy ạ. Và tôi cảm thấy hổ thẹn.

- Stephanie có cảm thấy mình bị đe dọa không?

- Không… Dù thế nào, cô ấy cũng không bao giờ nói đến chuyện đó. Đấy là lần đầu tiên cô ấy nói rằng mình sợ.

Tôi trao đổi một ánh mắt với Anna và đồn trưởng Gulliver, rồi hỏi Sean:

- Tôi cần biết anh đã ở đâu và làm gì vào tối thứ Hai, khoảng 22 giờ, khi Stephanie cố liên lạc với anh.

- Lúc đó tôi đang ở một quán bar ở Đông Hamptons. Một trong các bạn của tôi là quản lý của quán, tôi ở đó cùng cả một nhóm bạn. Chúng tôi ở đó cả tối. Tôi sẽ cho anh tên tất cả bọn họ, anh có thể kiểm tra.

Nhiều nhân chứng khẳng định rằng Sean có mặt trong quán bar mà anh ta nhắc đến, từ 19 giờ đến tận 1 giờ sáng hôm sau, vào ngày Stephanie mất tích. Trong phòng làm việc của Anna, tôi viết lên tấm bảng từ tính câu đố hóc búa mà Staphanie đã đặt ra: Những gì ở trước mắt chúng ta mà chúng ta không nhìn thấy vào năm 1994.

Chúng tôi cho rằng Stephanie muốn vào phòng tài liệu lưu trữ của sở cảnh sát Orphea để tiếp cận hồ sơ điều tra vụ án mạng giết bốn người vào năm 1994. Do đó, chúng tôi đến phòng tài liệu lưu trữ, và dễ dàng tìm thấy chiếc hộp các tông lớn dùng để đựng bộ hồ sơ kia. Và chúng tôi vô cùng sửng sốt khi thấy chiếc hộp trống rỗng. Tất cả đã biến mất. Bên trong, chỉ có một tờ giấy đã ố vàng vì thời gian, trên đó có một dòng chữ đánh máy:

Nơi đây ĐÊM ĐEN bắt đầu.

Chẳng khác nào điểm khởi đầu của một trò chơi săn tìm kho báu.

Chi tiết cụ thể duy nhất mà chúng tôi có được là cú điện thoại gọi đi từ nhà hàng Kodiak Grill ngay sau khi Stephanie rời đi. Chúng tôi đến đó và gặp lại cô nàng nhân viên đã được chúng tôi hỏi chuyện hôm trước.

- Phòng điện thoại công cộng của nhà hàng nằm ở đâu? Tôi hỏi cô ta.

- Các anh có thể dùng điện thoại ở quầy, cô ta trả lời.

- Cô thật tốt bụng, nhưng tôi muốn xem phòng điện thoại công cộng.

Cô ta liền dẫn chúng tôi băng ngang nhà hàng, đến tận khu đằng sau nơi chúng tôi nhìn thấy hai hàng mắc treo áo gắn trên tường, khu vệ sinh, một máy rút tiền tự động, và trong một góc là chiếc điện thoại trả bằng tiền xu.

- Có camera không? Anna vừa hỏi vừa chăm chú quan sát trần nhà.

- Không, trong nhà hàng không có chiếc camera nào.

- Buồng điện thoại này có được sử dụng thường xuyên không?

- Tôi không biết, lúc nào cũng có nhiều người ra vào khu vực này. Khu vệ sinh là dành cho khách hàng, nhưng lúc nào cũng có nhiều người vào và ngây thơ hỏi ở đây có điện thoại không. Chúng tôi trả lời là có. Nhưng chúng tôi không biết họ có thực sự cần gọi điện thoại không, hay họ cần đi vệ sinh. Ngày nay, ai mà chẳng có điện thoại di động, đúng không?

Đúng lúc đó, điện thoại của Anna đổ chuông. Người ta vừa tìm thấy xe của Stephanie ở gần bờ biển.

Anna và tôi phóng hết tốc lực trên Ocean Road, con đường nối từ phố chính đến tận bãi biển của Orphea. Cuối đường là một bãi đỗ xe tạo bởi một vòng cung lớn bằng bê tông, trên đó những người đi tắm biển đỗ xe của họ mà không có vé cũng chẳng có giới hạn nào về thời gian. Vào mùa đông, chỉ còn lại thưa thớt vài chiếc xe của những người đi dạo và những ông bố đến đây buông diều với lũ trẻ. Bãi đỗ xe bắt đầu kín chỗ vào những ngày đẹp trời mùa xuân. Vào giữa hè, nơi này bị tấn công ngay từ giờ phút đầu tiên của những buổi sáng nóng nực và số lượng xe đến đây đậu quả là đáng kinh ngạc.

Cách bãi đỗ xe chừng một trăm mét, một chiếc xe cảnh sát đỗ trên lề đường. Một nhân viên cảnh sát vẫy tay ra hiệu với chúng tôi, và tôi đỗ xe ngay sau xe anh ta. Ở vị trí này, một con đường nhỏ chạy thẳng vào trong rừng. Viên cảnh sát giải thích với chúng tôi:

- Là những người đi dạo đã nhìn thấy chiếc xe. Có vẻ như nó đã đậu ở đây từ hôm thứ Ba. Khi đọc báo sáng nay, họ đã kết nối thông tin lại với nhau. Tôi đã kiểm tra rồi, biển đăng ký xe tương ứng với số xe của Stephanie Mailer.

Chúng tôi phải đi bộ chừng hai trăm mét để đến bên chiếc xe, nó được đỗ ngay ngắn ở một khoảng thụt vào bên lề đường. Đúng là chiếc Madza màu xanh da trời mà camera của ngân hàng đã ghi lại được. Tôi xỏ tay vào một đôi găng tay cao su rồi nhanh chóng đi một vòng, kiểm tra bên trong qua cửa kính. Tôi muốn mở cửa xe, nhưng nó bị khóa. Cuối cùng, Anna cũng thốt lên thành lời ý nghĩ đang quanh quẩn trong đầu tôi:

- Jesse, anh có nghĩ là cô ấy ở trong cốp xe không?

- Chỉ có một cách để biết điều ấy thôi, tôi trả lời.

Viên cảnh sát mang đến cho chúng tôi một cây xà beng. Tôi lách nó vào một đường rãnh ở cốp xe. Anna đứng ngay sau lưng tôi, nín thở. Ổ khóa bung ra dễ dàng và cốp xe đột ngột bật mở. Tôi khẽ lùi lại, rồi cúi người về phía trước để nhìn bên trong cho rõ hơn, và tôi nhận thấy cốp xe trống rỗng. “Không có gì cả, tôi vừa nói vừa tách xa khỏi chiếc xe. Chúng ta hãy gọi cho cảnh sát khoa học trước khi hiện trường bị phá hỏng. Tôi nghĩ rằng lần này, thị trưởng sẽ đồng ý là phải dùng đến những phương tiện đáng kể.”

Việc phát hiện ra chiếc xe của Stephanie quả thực đã làm thay đổi cục diện. Được báo tin, thị trưởng Brown đã cùng Gulliver đến hiện trường, và khi hiểu rằng cần phải tiến hành các chiến dịch tìm kiếm, rằng cảnh sát địa phương sẽ sớm bị choáng ngợp trước tình huống này, ông đã cho gọi viện trợ từ lực lượng cảnh sát của các thành phố lân cận.

Trong vòng một giờ đồng hồ, Ocean Road hoàn toàn bị phong tỏa, từ giữa đường cho đến tận bãi đỗ xe bên bờ biển. Các đơn vị cảnh sát trên toàn quận đã cử người chi viện, với sự hỗ trợ của các đội tuần tra thuộc cảnh sát bang. Những nhóm người hiếu kỳ tụ tập hai bên những dải băng cách ly của cảnh sát.

Từ phía khu rừng, các cảnh sát khoa học đang biểu diễn vũ điệu của mình trong những bộ áo liền quần màu trắng, xung quanh chiếc xe của Stephanie, đối tượng được họ kiểm tra kỹ càng từng li từng tí. Những nhóm cảnh sát điều khiển chó nghiệp vụ cũng được cử đến.

Ngay sau đó, người phụ trách đội chó nghiệp vụ cho gọi chúng tôi đến bãi đỗ xe bên bờ biển.

- Toàn bộ lũ chó đều đi theo một hướng duy nhất, anh ta nói khi chúng tôi đi đến nơi. Chúng xuất phát từ chiếc xe và đi theo con đường nhỏ len lỏi dẫn từ khu rừng, giữa đám cỏ cao, tới tận đây.

Anh ta giơ ngón tay chỉ cho chúng tôi thấy vệt đường tắt được những người đi dạo men theo để đi từ bãi biển đến tận con đường mòn trong rừng.

- Toàn bộ lũ chó đều dừng lại ở bãi đỗ xe. Ở đúng nơi tôi đang đứng. Sau đó, chúng mất dấu vết cô ấy.

Viên cảnh sát đang đứng ngay giữa bãi đỗ xe, theo đúng nghĩa của từ này.

- Như thế có nghĩa là gì? Tôi hỏi.

- Có nghĩa là cô ấy đã lên một chiếc xe ở đây, đại úy Rosenberg ạ. Và cô ấy đã đi khỏi đây trong chiếc xe đó.

Ông thị trưởng quay sang phía tôi.

- Anh nghĩ gì về chuyện này, đại úy? Ông ta hỏi tôi.

- Tôi nghĩ rằng có ai đó đã đợi Stephanie. Cô ấy có hẹn. Người hẹn gặp cô ấy ở nhà hàng Kodiak Grill đã ngồi ở một bàn trong góc nhà hàng và theo dõi cô ấy. Khi cô ấy ra khỏi nhà hàng, người đó gọi cho cô ấy từ phòng điện thoại công cộng và hẹn cô ấy ở bãi biển. Stephanie cảm thấy lo lắng: cô ấy đã nghĩ đến một cuộc gặp ở nơi công cộng, để rồi thấy mình phải đi đến bãi biển, một nơi vắng vẻ vào giờ đó. Cô ấy gọi cho Sean nhưng anh ta không trả lời. Cuối cùng, cô ấy quyết định đỗ xe trên con đường mòn trong rừng. Có thể là để có một giải pháp rút lui chăng? Hoặc để rình chờ đối tượng hẹn gặp bí ẩn kia xuất hiện? Dù sao đi nữa, cô ấy cũng khóa cửa xe. Cô ấy đi đến tận bãi đỗ xe và lên chiếc xe của người hẹn gặp cô ấy. Cô ấy đã bị đưa đi đâu? Chỉ có Chúa mới biết.

Một khoảng im lặng lạnh lẽo. Rồi đồn trưởng Gulliver, như thể đang xem xét tình hình, cất giọng thì thầm:

- Vụ Stephanie Mailer mất tích bắt đầu như thế đấy.

một tờ giấy đã ố vàng vì thời gian, trên đó có một dòng chữ đánh máy: Nơi đây ĐÊM ĐEN bắt đầu. Chẳng khác nào điểm khởi đầu của một trò chơi săn tìm kho báu. Chi tiết cụ thể duy nhất mà chúng tôi có được là cú điện thoại gọi đi từ nhà hàng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.