Sự Thật Vụ Mất Tích Nữ Nhà Báo Stephanie Mailer

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Jesse Rosenberg Thứ Ba Ngày 1 Tháng Bảy Năm 2014 25 Ngày Trước Đêm Biểu Diễn Khai Mạc

❊ ❊ ❊

Stephanie mất tích đã tám ngày. Trong vùng, mọi người chỉ còn nói đến chuyện đó. Vài người trong số họ tin chắc rằng cô nàng phóng viên đã tự sắp xếp việc bỏ trốn. Phần đông nghĩ rằng cô đã gặp chuyện gì đó không may, và lo lắng không biết ai sẽ là nạn nhân tiếp theo. Một bà nội trợ trong lúc đi mua sắm? Một thiếu nữ đi dạo trên con đường ven biển?

Sáng ngày 1 tháng Bảy, Derek và tôi gặp lại Anna ở nhà hàng Café Athéna để ăn sáng. Cô kể với chúng tôi về việc Kirk Harvey biến mất đầy bí ẩn, nhưng hồi ấy cả tôi lẫn Derek đều không hề biết gì về việc đó. Như thế có nghĩa là vụ Kirk mất tích xảy ra sau khi vụ điều tra về án mạng giết bốn người đã hoàn tất.

- Em đã làm một vòng ở phòng lưu trữ của Thời báo Orphea, Anna nói với chúng tôi. Và hãy nhìn xem em đã phát hiện ra điều gì trong lúc tìm kiếm những bài báo viết về Liên hoan sân khấu đầu tiên năm 1994…

Cô cho chúng tôi xem bản sao một bài báo có tiêu đề:

NHÀ PHÊ BÌNH NỔI TIẾNG OSTROVSKI

TƯỜNG THUẬT VỀ LIÊN HOAN SÂN KHẤU

Tôi đọc lướt nhanh đoạn đầu bài báo. Đó là quan điểm của Meta Ostrovski, nhà phê bình nổi tiếng người New York, về Liên hoan sân khấu lần đầu tiên ở Orphea. Đột nhiên, mắt tôi dừng lại ở một câu.

- Nghe này, tôi bảo Derek. Phóng viên hỏi Ostrovski đâu là những điều bất ngờ thú vị và khó chịu của Liên hoan sân khấu, và Ostrovski trả lời: “Điều bất ngờ thú vị chắc chắn là - và tất cả mọi người cũng sẽ cùng chung ý kiến này - vở diễn tuyệt vời Chú Vania với diễn xuất thăng hoa của Charlotte Carell trong vai Elena. Còn về điều bất ngờ khó chịu, không thể phủ nhận được đó chính là đoạn độc thoại kỳ cục của Kirk Harvey. Quả là một thảm họa từ đầu chí cuối, việc đưa vào chương trình một tiết mục ngớ ngẩn như thế không hề xứng với một Liên hoan sân khấu. Thậm chí tôi còn có thể nói rằng đó chính là một sự xúc phạm khán giả.”

- Ông ta đã nói là Kirk Harvey ư? Derek nhắc lại, đầy hoài nghi.

- Ông ta đã nói là Kirk Harvey, Anna khẳng định, đầy tự hào về phát hiện của mình.

- Sao lại có sự lộn xộn như thế? Tôi ngạc nhiên. Đồn trưởng cảnh sát Orphea có tham gia Liên hoan sân khấu sao?

- Hơn nữa, Derek bổ sung, Harvey đã điều tra về vụ án mạng năm 1994. Vậy là ông ta có liên quan đến cả vụ án mạng lẫn Liên hoan sân khấu.

- Phải chăng chính vì thế mà Stephanie muốn tìm lại ông ta? Tôi hỏi. Nhất định phải gặp được ông ta.

Một người có thể giúp chúng tôi tìm ra Kirk Harvey: Lewis Erban, viên cảnh sát mà Anna đã thay thế ở Orphea. Suốt sự nghiệp của mình, ông đã làm việc ở sở cảnh sát Orphea, do đó chắc chắn ông đã kề cận với Harvey.

Anna, Derek và tôi ghé qua thăm ông: chúng tôi gặp ông đang bận rộn với một bụi hoa trước nhà. Nhìn thấy Anna, khuôn mặt ông rạng lên với một nụ cười thân thiện.

- Anna, ông nói, thật vui quá! Cháu chính là người đầu tiên trong các nữ đồng nghiệp đến thăm bác đấy.

- Chuyến thăm này cũng có chút lý do đấy ạ, Anna thú nhận luôn với ông. Hai người đi cùng cháu đây là cảnh sát bang. Chúng cháu muốn nói chuyện với bác về Kirk Harvey.

Sau khi chúng tôi đã yên vị trong bếp và được ông mời uống cà phê, Lewis Erban nói với chúng tôi rằng ông không hay biết gì về tình hình Kirk Harvey hiện nay.

- Phải chăng ông ta chết rồi? Anna hỏi.

- Bác không biết gì cả. Nhưng bác không nghĩ là thế. Bây giờ liệu ông ta bao nhiêu tuổi nhỉ? Có lẽ chừng 55.

- Vậy là ông ta đã biến mất vào tháng Mười năm 1994, ngay sau khi điều tra xong vụ sát hại thị trưởng Gordon và gia đình ông ấy, đúng không bác? Anna hỏi tiếp.

- Đúng thế. Ngày trước ngày sau. Ông ta để lại một bức thư từ chức lạ lùng. Chẳng bao giờ mọi người biết được lý do tại sao.

- Có điều tra không ạ? Anna hỏi.

- Không hẳn, Lewis trả lời với vẻ hơi hổ thẹn, ông cúi nhìn vào cốc cà phê.

- Sao lại như thế? Anna nhảy dựng lên. Đồn trưởng của các bác bỏ mặc mọi chuyện, thế mà không ai tìm hiểu để biết tường tận hơn?

- Sự thật là tất cả mọi người ở sở cảnh sát đều ghét ông ta, Erban trả lời. Vào thời điểm ông ta biến mất, đồn trưởng Harvey không còn kiểm soát sở cảnh sát nữa. Mà đồn phó của ông ta, Ron Gulliver, mới là người nắm quyền. Các cảnh sát trong sở không còn muốn dính dáng gì đến ông ta nữa. Họ căm thù ông ta. Bọn bác gọi ông ta là đồn-trưởng-đơn-độc.

- Đồn-trưởng-đơn-độc ư? Anna ngạc nhiên.

- Đúng như thế đấy. Tất cả mọi người đều khinh thường Harvey.

- Thế thì tại sao ông ta lại được bổ nhiệm làm đồn trưởng? Derek hỏi xen vào.

- Bởi vì hồi đầu chúng tôi rất ngưỡng mộ ông ta. Đó là một người có sức quyến rũ và rất thông minh. Lại còn là một vị sếp tốt. Say mê sân khấu đến phát cuồng. Mọi người có biết ông ta làm gì trong thời gian rảnh không? Ông ta viết các vở kịch! Khi đi nghỉ ở New York, ông ta đi xem tất cả các vở kịch được công diễn. Thậm chí ông ta còn viết một vở kịch đã có chút thành công trong nhóm sinh viên của trường Đại học Albany. Người ta nói về ông ta trên báo chí, đại loại thế. Ông ta cưa được một cô bạn gái xinh như mộng, một nữ sinh tham gia đội kịch. Tóm lại là toàn vẹn cả. Ông ta đã có được mọi thứ.

- Rồi chuyện gì đã xảy ra? Derek hỏi tiếp.

- Thời kỳ huy hoàng của ông ta kéo dài chừng một năm, Lewis Erbian giải thích. Tự tin với thành công của mình, ông ta viết một vở kịch khác. Lúc nào ông ta cũng kể với chúng tôi về nó. Ông ta bảo đó sẽ là một kiệt tác. Khi Liên hoan sân khấu Orphea được tổ chức, ông ta làm đủ mọi cách để vở kịch của mình được diễn trong đêm khai mạc. Nhưng thị trưởng Gordon đã không chấp nhận chuyện đó. Ông ấy bảo vở kịch đó tồi quá. Họ đã cãi nhau rất nhiều về chủ đề này.

- Nhưng dù sao vở kịch của ông ta cũng vẫn được trình diễn trong Liên hoan sân khấu, đúng không? Cháu đã đọc một bài phê bình về nó trong đống tài liệu lưu trữ của Thời báo Orphea.

- Ông ta đã một mình diễn một vở độc thoại. Đúng là một thảm họa.

Derek giải thích thêm:

- Câu hỏi của tôi là: làm sao Kirk Harvey có thể tham gia Liên hoan sân khấu trong khi thị trưởng Gordon không muốn ông ta làm thế?

- Bởi vì thị trưởng đã bị bắn hạ đúng vào tối khai mạc Liên hoan sân khấu! Chính phó thị trưởng hồi ấy, Alan Brown, là người đã tiếp quản thành phố và Kirk Harvey đã nhồi được vở kịch của ông ta vào chương trình. Tôi không biết tại sao Brown lại chấp thuận. Chắc hẳn là thị trưởng mới còn có những vấn đề quan trọng hơn cần giải quyết.

- Vậy là, chỉ vì thị trưởng Gordon bị chết mà Kirk Harvey mới có thể công diễn, tôi kết luận.

- Chính xác là thế, đại úy Rosenberg ạ. Tất cả các tối, trong phần thứ hai, tại Nhà hát lớn. Vở diễn đã thực sự thất bại. Thật thảm hại, các anh không thể tưởng tượng ra được đâu. Ông ta đã tự biến mình thành trò cười trước mắt mọi người. Mặt khác, đó cũng là khởi đầu cho kết cục của ông ta: danh tiếng của ông ta bị hạ thấp, cô bạn gái rời bỏ, tất cả đều tan thành mây khói.

- Nhưng có phải vì vở kịch đó mà tất cả các cảnh sát khác bắt đầu ghét Harvey?

- Không, Lewis Erban trả lời, ít ra là không trực tiếp. Trong những tháng trước khi diễn ra Liên hoan sân khấu, Harvey đã thông báo với chúng tôi rằng bố ông ta bị ung thư và đang được điều trị tại một bệnh viện ở Albany. Ông ta giải thích rằng ông ta phải xin nghỉ không lương để chăm sóc bố mình trong quá trình điều trị. Câu chuyện đó đã khiến mọi người trong sở cảnh sát rất đau lòng. Tội nghiệp Kirk, bố ông ấy sắp chết. Chúng tôi đã tìm cách quyên góp tiền để bù đắp khoản lương ông ta bị hụt, chúng tôi đã tổ chức nhiều sự kiện khác nhau, thậm chí còn góp cả ngày nghỉ phép để tặng cho ông ta, để ông ta tiếp tục được trả lương trong thời gian vắng mặt. Ông ta là sếp của chúng tôi, và rất được chúng tôi yêu mến.

- Vậy sau đó đã xảy ra chuyện gì?

- Chúng tôi đã phát hiện ra sự thật: trên thực tế, ông bố hoàn toàn khỏe mạnh. Harvey đã bịa ra chuyện đó để đến Albany chuẩn bị cho vở diễn trứ danh của ông ta. Kể từ lúc đó, không còn ai muốn nghe nói về ông ta, cũng không muốn làm theo lời ông ta nữa. Ông ta tự bào chữa là đã bị mắc kẹt trong lời nói dối của chính mình, và không hề ngờ rằng tất cả chúng tôi lại góp tiền góp sức để giúp ông ta. Lời bào chữa đó càng khiến chúng tôi giận dữ hơn, vì như thế có nghĩa là ông ta không suy nghĩ như chúng tôi. Kể từ ngày đó, chúng tôi không còn coi ông ta là cấp trên của mình nữa.

- Sự cố đó xảy ra khi nào?

- Chúng tôi đã phát hiện ra vào tháng Bảy năm 1994.

- Nhưng làm sao sở cảnh sát có thể hoạt động được từ tháng Bảy đến tháng Mười mà không có người chỉ đạo?

- Ron Gulliver đã trở thành sếp thực quyền. Mọi người tôn trọng quyền lực của ông ấy, mọi chuyện đều ổn cả. Tình huống đó không có gì là chính thức, nhưng không ai phản đối bởi vì ít lâu sau, đã xảy ra vụ sát hại thị trưởng Gordon, và sau đó, người thay thế ông ấy, thị trưởng Brown, đã phải giải quyết những hồ sơ quan trọng hơn trong những tháng sau đó.

- Tuy nhiên, Derek phản ứng, chúng tôi đã thường xuyên hợp tác với Kirk Harvey trong thời gian điều tra vụ án mạng giết bốn người.

- Ngoài ra, còn có ai thuộc sở cảnh sát phối hợp với các anh không? Erban hỏi.

- Không có ai cả, Derek thừa nhận.

- Và các anh không thấy lạ khi chỉ làm việc với một mình Kirk Harvey sao?

- Hồi ấy thậm chí tôi còn không nghĩ đến chuyện đó.

- Các anh lưu ý này, Erban giải thích, chuyện này không có nghĩa là vì thế mà chúng tôi xao lãng công việc của mình. Dù sao, đó cũng là một vụ án mạng giết chết bốn người. Tất cả các cuộc gọi của người dân đều được xem xét rất nghiêm túc, tất cả các yêu cầu của cảnh sát bang cũng thế. Nhưng ngoài việc đó ra, Harvey đã một mình tiến hành điều tra, trong phạm vi của ông ta. Ông ta hoàn toàn bị ám ảnh vì vụ án đó.

- Vậy là có một bộ hồ sơ?

- Đương nhiên rồi. Do Harvey tập hợp. Chắc là nó được cất giữ trong phòng lưu trữ tài liệu.

- Chẳng có gì ở đó cả, Anna nói. Chỉ là một cái hộp rỗng không.

- Có thể trong phòng làm việc ông ta dưới hầm ngầm chăng, Erban gợi ý.

- Phòng làm việc nào dưới hầm ngầm? Anna hỏi.

- Vào tháng Bảy năm 1994, chúng tôi đã phát hiện câu chuyện giả mạo về việc ông bố bị ung thư, tất cả các cảnh sát đã đổ đến phòng làm việc của Harvey để yêu cầu ông ta giải thích. Ông ta không có ở đó, thế nên chúng tôi bắt đầu lục lọi và hiểu ra rằng ông ta dành thời gian cho việc soạn thảo vở kịch còn nhiều hơn là cho công việc cảnh sát: có những bản viết tay, những kịch bản. Chúng tôi đã quyết định dọn dẹp: cho vào máy nghiền tất cả những gì không liên quan đến công việc của đồn trưởng cảnh sát, và xin nói với mọi người rằng không còn lại gì nhiều. Sau đó, chúng tôi tháo phích cắm máy vi tính, thu hồi ghế và bàn làm việc của ông ta, rồi chuyển sang một phòng trong tầng hầm. Một nơi lưu trữ trang thiết bị, ở giữa một cái kho khổng lồ chứa đồ linh tinh, không cửa sổ cũng không có không khí lưu thông. Kể từ ngày hôm đó, khi đến sở cảnh sát, Harvey xuống thẳng phòng làm việc mới của ông ta. Chúng tôi nghĩ ông ta không thể trụ lại quá một tuần, tuy nhiên ông ta vẫn ở dưới tầng hầm đó suốt ba tháng, cho đến khi biến mất khỏi dòng đời vào tháng Mười năm 1994.

Chúng tôi sửng sốt mất một lát trước câu chuyện đảo chính mà Erban kể lại. Cuối cùng, tôi cất tiếng hỏi:

- Vậy là vào một ngày đẹp trời, ông ta đã biến mất.

- Đúng thế, đại úy ạ. Tôi vẫn nhớ rất rõ, bởi vì ngày trước hôm đó, ông ta nhất thiết muốn nói chuyện với tôi về việc của ông ta.

Orphea, cuối tháng Mười năm 1994

Khi bước vào khu vệ sinh của sở cảnh sát, Lewis Erban gặp Kirk Harvey đang rửa tay.

- Lewis này, tôi phải nói chuyện với anh, Harvey nói.

Lúc đầu, Erban tỏ vẻ như không nghe thấy gì. Nhưng vì Harvey vẫn nhìn ông chăm chăm, ông đành thì thầm:

- Kirk ạ, tôi không muốn những người khác nghĩ là tôi đã bán đứng họ…

- Nghe này, Lewis, tôi biết tôi đã gây ra một chuyện tồi tệ…

- Nhưng mẹ kiếp, Kirk, anh bị làm sao vậy? Tất cả chúng tôi cùng quyên góp ngày phép cho anh.

- Tôi chẳng yêu cầu mọi người làm gì vì tôi cả! Harvey phản bác. Tôi đã xin nghỉ không lương. Tôi chẳng làm phiền đến ai. Chính các anh tự nhúng mũi vào những chuyện này.

- Vậy ra bây giờ chuyện đó lại là lỗi của chúng tôi?

- Nghe này, Lewis, anh có quyền căm thù tôi. Nhưng tôi cần anh giúp.

- Bỏ đi. Nếu mọi người biết rằng tôi nói chuyện với anh, thì cả tôi cũng phải xuống làm việc dưới tầng hầm.

- Thế thì chúng ta hãy gặp nhau ở chỗ khác. Tối nay anh hãy đến gặp tôi ở bãi đỗ xe trên bến du thuyền, vào khoảng 20 giờ. Tôi sẽ kể hết cho anh nghe. Chuyện này quan trọng lắm. Chuyện liên quan đến Ted Tennenbaum.

- Ted Tennenbaum ư? Tôi nhắc lại.

- Đúng thế, đại úy Rosenberg ạ, Lewis khẳng định với tôi. Đương nhiên là tôi đã không đến. Nếu bị bắt gặp đang ở cùng với Harvey, thì chẳng khác nào người mắc bệnh ghẻ. Đấy là lần cuối cùng tôi nói chuyện với ông ta. Ngày hôm sau, khi đến sở cảnh sát, tôi được biết rằng Ron Gulliver đã phát hiện ra một bức thư do chính tay Harvey ký để trên bàn làm việc của Ron, thông báo rằng ông ta đã bỏ đi và sẽ không bao giờ quay về Orphea nữa.

- Phản ứng của ông thế nào? Derek hỏi.

- Tôi tự nhủ thế là rảnh nợ. Thật lòng, như thế là tốt cho tất cả mọi người.

Ra khỏi nhà Lewis Erban, Anna bảo chúng tôi:

- Ở Nhà hát lớn, Stephanie đã hỏi han các tình nguyện viên nhằm thiết lập lại thời gian biểu chính xác của Ted Tennenbaum vào buổi tối xảy ra vụ án mạng.

- Chết tiệt, Derek khẽ lầm bầm.

Anh nghĩ mình cần phải nói thêm cho rõ:

- Ted Tennenbaum chính là…

-… hung thủ của vụ án mạng giết bốn người năm 1994, tôi biết, Anna ngắt lời anh.

Derek liền nói thêm:

- Ít ra thì đó cũng là điều mà chúng ta tin tưởng suốt hai mươi năm qua. Kirk Harvey đã phát hiện ra điều gì về hắn, và tại sao ông ta lại không nói với chúng ta?

Cùng ngày hôm đó, từ bộ phận cảnh sát khoa học, chúng tôi nhận được kết quả phân tích nội dung thông tin trên máy vi tính của Stephanie: trên ổ cứng chỉ có một tài liệu duy nhất, dưới dạng file Word, được bảo vệ bằng một mật mã mà các kỹ thuật viên tin học đã tìm ra một cách dễ dàng.

Chúng tôi mở file tài liệu, rồi cả ba xúm lại trước máy vi tính của Stephanie.

- Đây là một văn bản, Derek nói. Chắc hẳn là bài báo của cô ta.

- Có lẽ là một cuốn sách thì đúng hơn, Anna nhận xét.

Cô nói đúng. Khi đọc tài liệu đó, chúng tôi phát hiện ra rằng Stephanie dành trọn một cuốn sách cho vụ án. Tôi chép lại phần đầu ở đây:

KHÔNG PHẢI THỦ PHẠM

Stephanie Mailer viết

Mẩu quảng cáo nằm giữa một quảng cáo thợ giày và một quảng cáo giới thiệu một nhà hàng Trung Hoa phục vụ các món ấn tự chọn với mức giá dưới 20 đô la.

BẠN MUỐN VIẾT ĐƯỢC MỘT CUỐN SÁCH

THÀNH CÔNG?

MỘT VĂN SĨ TÌM MỘT NHÀ VĂN

THAM VỌNG

ĐỂ THỰC HIỆN MỘT CÔNG VIỆC

NGHIÊM TÚC. KHÔNG THỂ THIẾU TÀI LIỆU

THAM KHẢO.

Lúc đầu, tôi không tin lời quảng cáo đó là thật. Tò mò, tôi quyết định bấm số điện thoại được cung cấp, bất chấp hậu quả. Một người đàn ông nghe máy, nhưng tôi không nhận ra ngay giọng ông ta. Tôi chỉ hiểu ra khi gặp lại ông ta vào ngày hôm sau trong quán cà phê SoHo nơi ông ta hẹn gặp tôi.

- Là ông sao? Nhìn thấy ông ta, tôi rất ngạc nhiên.

Ông ta cũng có vẻ ngạc nhiên không kém gì tôi. Ông ta giải thích với tôi rằng ông ta đang cần ai đó để viết một cuốn sách đã ám ảnh ông ta từ rất lâu rồi.

- Đã hai mươi năm nay tôi đăng mẩu quảng cáo đó, Stephanie ạ, ông ta bảo tôi. Tất cả các ứng cử viên đáp lại mẩu quảng cáo đó sau nhiều năm đều rất thảm hại, người sau còn thảm hại hơn người trước.

- Nhưng tại sao ông lại tìm kiếm một người để viết sách thay cho ông?

- Không phải là viết thay cho tôi. Mà là viết một cuốn sách cho tôi. Tôi đưa chủ đề cho cô, cô tùy ý sử dụng ngòi bút theo ý cô.

- Thế tại sao ông không tự viết?

- Tôi ư? Không thể nào! Rồi mọi người sẽ nói gì? Cô thử tưởng tượng xem… Tóm lại, tôi sẽ trả cho cô toàn bộ chi phí viết sách. Và sau đó cô sẽ không còn phải lo lắng gì nữa.

- Tại sao? Tôi hỏi.

- Bởi vì cuốn sách đó sẽ biến cô thành một nhà văn giàu có và nổi tiếng, còn tâm hồn tôi sẽ được xoa dịu. Cuối cùng tôi sẽ có được niềm vui là tìm được câu trả lời cho các câu hỏi ám ảnh tôi suốt hai mươi năm qua. Và niềm hạnh phúc được nhìn thấy cuốn sách đó ra đời. Nếu cô tìm ra chìa khóa giải mã câu đố, đó sẽ là một cuốn tiểu thuyết trinh thám tuyệt vời. Độc giả sẽ rất thích nó.

Phải thừa nhận rằng cuốn sách viết rất hấp dẫn. Stephanie kể lại rằng cô ta đã xin được vào làm ở Thời báo Orphea để tạo vỏ bọc, nhằm có thể thoải mái điều tra về vụ án mạng giết bốn người năm 1994.

Tuy nhiên, khó mà phân biệt được đâu là chuyện kể, đâu là hư cấu. Nếu cô ta chỉ lột tả các sự việc có thật, vậy thì ai là người đặt hàng cô ta viết cuốn sách này? Và tại sao? Cô ta không nêu tên người đó, nhưng có vẻ như đây là một người đàn ông mà cô ta có quen biết, và từng có mặt tại Nhà hát lớn vào buổi tối xảy ra vụ án mạng.

- Có thể chính vì lý do này mà vụ án ấy ám ảnh tôi đến thế. Tôi đang ở trong khán phòng đang xem vở kịch diễn trên sân khấu. Một phiên bản rất bình thường của vở Cậu Vania. Trong khi đó thì một thảm kịch thực sự, đầy hấp dẫn, đang diễn ra cách đó vài dãy phố, trong khu Penfield. Từ tối đó trở đi, ngày nào tôi cũng tự hỏi đã xảy ra chuyện gì, và ngày nào tôi cũng tự nhủ rằng câu chuyện đó có thể trở thành một tiểu thuyết trinh thám cực hay.

- Nhưng theo các thông tin tôi có được, kẻ sát nhân đã bị lột mặt nạ. Một gã nào đó tên là Ted Tennenbaum, chủ một nhà hàng ở Orphea.

- Tôi biết, Stephanie ạ. Tôi còn biết rằng tất cả các bằng chứng đều khẳng định anh ta là thủ phạm. Nhưng tôi không hoàn toàn bị thuyết phục. Tối đó anh ta là nhân viên cứu hỏa túc trực tại Nhà hát. Ấy thế mà, trước 19 giờ một chút, tôi đi dạo vài bước trong phố, và đã nhìn thấy một chiếc xe tải nhỏ đi qua. Rất dễ nhận ra nó, nhờ tấm dán đặc biệt trên kính hậu. Phải rất lâu sau, khi đọc báo, tôi mới hiểu ra rằng đó là xe của Ted Tennenbaum. Vấn đề nằm ở chỗ anh ta không phải là người cầm lái lúc đó.

- Chuyện chiếc xe tải nhỏ này là thế nào vậy? Anna hỏi.

- Chiếc xe tải nhỏ của Ted Tennenbaum là một trong những điểm mấu chốt dẫn đến việc bắt giữ hắn, Derek giải thích. Một nhân chứng đã kiên quyết xác nhận rằng chiếc xe đang đỗ trước cửa nhà ông thị trưởng ngay trước khi xảy ra vụ án mạng.

- Vậy thì đó đúng là xe của hắn, nhưng hắn không phải là người ngồi sau tay lái? Anna tự hỏi.

- Có vẻ như người đàn ông này khẳng định điều đó, tôi nói. Chính vì lý do này mà Stephanie đến bảo tôi rằng chúng tôi đã bắt nhầm thủ phạm.

- Như vậy là có ai đó nghi ngờ về việc Ted phạm tội, nhưng lại không nói gì trong suốt thời gian qua? Derek hỏi.

Có một chi tiết hiển nhiên với cả ba chúng tôi: nếu Stephanie cố tình biến mất, cô ta sẽ không bao giờ đi mà không mang theo chiếc máy tính xách tay.

Đáng buồn thay, niềm tin của chúng tôi nhanh chóng được chứng tỏ: sáng ngày hôm sau, thứ Tư ngày 2 tháng Bảy, một nhà nghiên cứu điểu học không chuyên đang dạo chơi bên bờ hồ Cerfs vào lúc bình minh đã nhìn thấy một hình khối bập bềnh đằng xa, giữa đám hoa súng và lau sậy. Tò mò, cô ta giơ ống nhòm lên. Phải nhiều phút sau cô ta mới hiểu ra. Đó là một xác người.

một tờ giấy đã ố vàng vì thời gian, trên đó có một dòng chữ đánh máy: Nơi đây ĐÊM ĐEN bắt đầu. Chẳng khác nào điểm khởi đầu của một trò chơi săn tìm kho báu. Chi tiết cụ thể duy nhất mà chúng tôi có được là cú điện thoại gọi đi từ nhà hàng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.