Sự Thật Vụ Mất Tích Nữ Nhà Báo Stephanie Mailer

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Jesse Rosenberg Thứ Hai Ngày 30 Tháng Sáu Năm 2014 26 Ngày Trước Đêm Biểu Diễn Khai Mạc

❊ ❊ ❊

Tôi đánh thức Anna lúc 1 giờ 30 phút sáng để bảo cô đến gặp tôi và Derek tại phòng chứa đồ cho thuê. Cô biết chỗ này, và hai mươi phút sau đã đến nơi. Chúng tôi gặp cô trên bãi đỗ xe. Trời đêm nóng nực, đầy sao.

Sau khi giới thiệu Derek, tôi nói với Anna:

- Chính Derek đã phát hiện ra nơi Stephanie tiến hành điều tra.

- Trong một phòng chứa đồ cho thuê ư? Cô ngạc nhiên.

Derek và tôi cùng gật đầu rồi kéo Anna đi qua những hành lang gắn rèm kim loại. Chúng tôi dừng lại trước phòng số 234-A. Tôi kéo tấm rèm lên và bật đèn. Anna nhìn thấy một căn phòng nhỏ rộng hai mét dài ba mét, treo kín tài liệu, tất cả đều liên quan đến vụ án mạng giết bốn người năm 1994. Có những bài báo cắt ra từ các thời báo địa phương hồi đó, và đặc biệt là một loạt bài của tờ Thời báo Orphea. Còn có cả những bức ảnh phóng to của các nạn nhân và một bức ảnh chụp căn nhà của thị trưởng Gordon vào buổi tối xảy ra án mạng, hẳn là lấy ra từ một bài báo. Có thể nhìn thấy tôi, ở tiền cảnh, cùng với Derek và một nhóm cảnh sát xung quanh một tấm ga trắng phủ trên xác Meghan Padalin. Trên bức ảnh, Stephanie đã viết bằng bút dạ:

Thứ không ai nhìn thấy

Toàn bộ đồ đạc chỉ bao gồm một cái bàn nhỏ và một cái ghế, có thể hình dung Stephanie ngồi nhiều giờ liền ở đó. Trên chiếc bàn làm việc tạm thời này, có giấy và bút. Và một tờ giấy dán trên tường, như để nhắc nhở, trên đó viết:

Tim Kirk Harvey

- Kirk Harvey là ai? Anna cao giọng hỏi.

- Đó là trưởng đồn cảnh sát Orphea vào thời điểm xảy ra vụ án, tôi trả lời cô. Ông ấy đã điều tra cùng bọn tôi.

- Bây giờ ông ấy ở đâu?

- Không biết. Anh cho là ông ấy đã về hưu từ hồi ấy. Nhất thiết phải liên hệ với Kirk: có thể ông ấy đã nói chuyện với Stephanie.

Trong lúc lục lọi những ghi chép chất đống trên bàn, tôi phát hiện ra một thứ khác:

- Anna, nhìn này, tôi vừa nói vừa đưa cho cô một mảnh giấy hình chữ nhật.

Đó là tấm vé máy bay của Stephanie đi Los Angeles. Trên đó cô ta viết:

Đêm đen - Tài liệu lưu trữ của cảnh sát

- Lại là Đêm đen, Anna thì thầm. Hai từ đó có thể mang ý nghĩa gì?

- Có nghĩa là chuyến đi của cô ta đến Los Angeles có liên hệ với vụ điều tra, tôi gợi ý. Và hiện giờ chúng ta đã biết chắc chắn rằng đúng là Stephanie đang điều tra về vụ án mạng giết bốn người vào năm 1994.

Trên tường, có một bức ảnh thị trưởng Brown, chụp cách đây ít nhất hai mươi năm. Có vẻ như nó được trích ra từ một video. Brown đang đứng đằng sau một chiếc micro, tay cầm một tờ giấy ghi chép, như thể ông đang phát biểu. Mảnh giấy cũng được khoanh tròn bằng bút dạ. Hậu cảnh khiến ta nghĩ đến Nhà hát lớn.

- Đây có lẽ là hình ảnh thị trưởng Brown đang đọc diễn văn khai mạc ở Nhà hát lớn, vào tối xảy ra vụ án, Derek nói.

- Làm sao anh biết được rằng đó là tối xảy ra vụ án? Tôi hỏi. Anh có nhớ tối đó ông ta mặc gì không?

Derek nhặt bức ảnh chụp bài báo trên đó cũng có mặt Brown và nói:

- Có thể nói ông ta vẫn mặc cùng bộ đồ đó.

Chúng tôi ở phòng chứa đồ cho thuê đó suốt đêm. Không có camera, và viên bảo vệ không nhìn thấy gì: anh ta giải thích với chúng tôi là anh ta chỉ có mặt khi có vấn đề, nhưng chẳng bao giờ có vấn đề gì cả. Khách hàng đến rồi đi tùy ý, không ai kiểm soát mà cũng chẳng cần hỏi han gì.

Đội cảnh sát khoa học thuộc cảnh sát bang đã đến xem xét hiện trường, và sau khi lục soát tỉ mỉ, họ đã phát hiện ra máy vi tính của Stephanie được giấu trong đáy kép của một chiếc thùng các tông tưởng là rỗng nhưng viên cảnh sát nhấc nó lên để di chuyển đã ngạc nhiên vì thấy nó nặng hơn bình thường.

- Đây là thứ mà kẻ phóng hỏa căn hộ và đột nhập tòa soạn báo đang tìm kiếm, tôi nói.

Chiếc máy vi tính được cảnh sát khoa học mang đi phân tích. Về phần mình, Anna, Derek và tôi thu gom những tài liệu dán trên tường căn phòng chứa đồ, rồi sắp xếp lại chúng theo thứ tự giống hệt trong phòng làm việc của Anna. Lúc 6 giờ 30 phút sáng, mắt húp lên vì thiếu ngủ, Derek ghim bức ảnh chụp ngôi nhà của thị trưởng Gordon, chăm chú nhìn nó hồi lâu và một lần nữa đọc to những gì Stephanie viết trên đó: “Thứ không ai nhìn thấy.” Anh gí sát mắt vào bức ảnh, chỉ cách vài xăng ti mét, để xem xét khuôn mặt của những người hiện diện trong đó. “Vậy ra đây là thị trưởng Brown, anh nhắc chúng tôi và chỉ tay vào một người đàn ông mặc com lê sáng màu. Còn người này, anh nói thêm và chỉ tay vào một khuôn mặt nhỏ xíu, chính là cựu đồn trưởng Kirk Harvey.”

Tôi phải quay lại trụ sở cảnh sát bang để báo cáo những tiến triển thu được với McKenna. Derek đi cùng tôi. Trong lúc chúng tôi rời khỏi Orphea theo đường phố chính rực rỡ trong ánh nắng buổi sáng, Derek bảo tôi, cũng đã hai mươi năm nay anh mới quay lại Orphea:

- Nơi này chẳng có gì thay đổi. Cứ như thể thời gian không hề trôi đi.

Một giờ sau, chúng tôi đã ở trong phòng làm việc của thiếu tá McKenna, ông sững sờ lắng nghe tôi kể về những chuyện đã xảy ra cuối tuần qua. Bằng việc phát hiện ra căn phòng chứa đồ, chúng tôi đã có bằng chứng cho thấy Stephanie đang điều tra về vụ án mạng năm 1994, và có thể cô ta đã có một phát hiện quan trọng.

- Lạy Chúa tôi, Jesse, McKenna thốt lên, phải chăng vụ án này sẽ đeo đuổi chúng ta suốt đời?

- Tôi không mong thế đâu, tôi đáp lại. Nhưng phải đi đến tận cùng vụ điều tra này.

- Cậu có ý thức được tất cả những chuyện này có nghĩa là gì không, nếu hồi ấy các cậu mắc sai lầm?

- Tôi hoàn toàn ý thức rõ. Chính vì thế mà tôi muốn ông giữ tôi lại trong ngành cảnh sát cho đến khi tôi hoàn thành vụ điều tra này.

Ông thở dài.

- Cậu biết đấy, Jesse, chuyện này sẽ khiến tôi mất không biết bao nhiêu thời gian để hoàn tất các thủ tục giấy tờ và giải thích với cấp trên.

- Tôi biết chuyện đó, sếp ạ. Và tôi rất lấy làm tiếc.

- Thế cái dự án trứ danh đã thuyết phục cậu rời khỏi ngành cảnh sát bây giờ thế nào rồi?

- Chuyện đó có thể đợi được đến khi tôi hoàn tất vụ này, sếp ạ, tôi đảm bảo.

McKenna càu nhàu và lôi từ ngăn tủ ra một đống mẫu biểu.

- Tôi sẽ làm chuyện này vì cậu, Jesse ạ, bởi vì cậu là cảnh sát giỏi nhất tôi từng biết.

- Tôi rất biết ơn ông vì chuyện này, sếp ạ.

- Tuy nhiên, tôi đã giao bàn làm việc của cậu cho người khác, bắt đầu từ ngày mai.

- Tôi không cần bàn làm việc, sếp ạ. Tôi sẽ đi thu xếp đồ đạc.

- Và tôi không muốn cậu điều tra một mình. Tôi sẽ cử cho cậu một đồng đội. Đáng tiếc là các thành viên khác trong đội của cậu đều đã kín lịch bởi lẽ ra hôm nay cậu sẽ rời đi, nhưng đừng lo gì cả, tôi sẽ tìm được người cho cậu.

Derek đang ngồi bên cạnh tôi liền lên tiếng:

- Tôi sẵn sàng hỗ trợ Jesse, thưa sếp. Chính vì thế mà tôi ở đây.

- Cậu ư, Derek? McKenna ngạc nhiên. Nhưng cậu không đặt chân ra hiện trường từ bao lâu rồi?

- Hai mươi năm.

- Chính nhờ Derek mà chúng tôi tìm ra căn phòng chứa đồ cho thuê đó, tôi giải thích.

McKenna lại thở dài. Tôi nhận thấy rõ là ông lo lắng.

- Derek, cậu đang nói với tôi là cậu muốn đắm chìm trở lại vào vụ điều tra đã khiến cậu rời khỏi thực địa?

- Đúng thế, Derek trả lời bằng giọng kiên quyết.

McKenna chăm chú nhìn chúng tôi hồi lâu.

- Thế súng công vụ của cậu đâu, hả Derek? Cuối cùng ông hỏi.

- Trong ngăn bàn làm việc của tôi.

- Cậu còn biết sử dụng không?

- Còn.

- Thế thì, dù sao cũng vui lòng đi bắn hết một băng đạn trong phòng tập bắn trước khi dạo chơi với thứ này giắt ở thắt lưng. Thưa hai quý anh, hãy kết thúc vụ điều tra này giúp tôi, nhanh chóng và gọn ghẽ. Tôi không muốn trời sập xuống đầu chúng ta đâu.

Trong khi tôi và Derek ở trụ sở cảnh sát bang, Anna không để phí thời gian. Cô quyết tâm tìm cho ra Kirk Harvey, nhưng ý tưởng đó rốt cuộc lại có vẻ phức tạp hơn nhiều so với cô nghĩ. Cô dành nhiều giờ để tìm kiếm dấu vết của người sếp cũ, nhưng vô ích: ông đã hoàn toàn biến mất. Không có địa chỉ, cũng không có số điện thoại. Vì không có thông tin, cô đành tìm đến người duy nhất cô có thể tin tưởng tại Orphea: anh hàng xóm Cody, người mà cô tìm thấy ở hiệu sách của anh, nằm không xa tòa soạn Thời báo Orphea.

- Rõ ràng là hôm nay chẳng có khách hàng nào rồi, Cody thở dài khi nhìn thấy Anna bước vào hiệu sách.

Anna hiểu rằng anh đã hy vọng có một khách hàng khi nghe thấy cánh cửa mở ra. Cody nói tiếp:

- Tôi hy vọng màn pháo hoa ngày 4 tháng Bảy sẽ thu hút được vài người, tháng Sáu của tôi tồi tệ quá.

Anna nhặt một cuốn tiểu thuyết trên giá trưng bày.

- Cuốn này hay không? Cô hỏi.

- Không tồi.

- Tôi mua.

- Anna, cô không cần phải làm thế đâu…

- Tôi chẳng còn gì để đọc cả. Vừa may lại nhìn thấy nó.

- Nhưng tôi tưởng cô không đến đây vì chuyện này.

- Tôi không chỉ đến đây vì chuyện này, cô mỉm cười và đưa cho anh một tờ năm mươi đô la. Anh có thể kể gì với tôi về vụ án mạng giết bốn người năm 1994?

Cody nhíu mày.

- Đã lâu lắm rồi tôi không nghe nói đến chuyện đó. Cô muốn biết điều gì?

- Tôi chỉ tò mò muốn biết bầu không khí thành phố vào thời kỳ đó thôi.

- Kinh khủng lắm, Cody nói. Mọi người đương nhiên là rất sốc. Cô thử nghĩ mà xem, cả một gia đình bị tàn sát, trong đó có một đứa bé. Lại còn Meghan nữa, cô ấy vô cùng dịu dàng, được tất cả mọi người ở đây yêu mến.

- Có vẻ anh biết rõ về cô ấy nhỉ?

- Có vẻ tôi biết rõ về cô ấy ư? Hồi ấy Meghan làm việc ở hiệu sách này. Chúng tôi làm ăn rất tốt, và đặc biệt là nhờ cô ấy đấy. Cô thử hình dung một cô bán sách trẻ trung và xinh đẹp, đầy đam mê, ngọt ngào, giỏi giang. Người ta từ khắp Long Island đổ về đây chỉ vì cô ấy. Thật lãng phí! Thật bất công! Đối với tôi, vụ đó là một cú sốc khủng khiếp. Thậm chí đã có lúc tôi định bỏ mặc tất cả và rời khỏi đây. Nhưng để đi đâu mới được chứ? Toàn bộ các mối ràng buộc của tôi đều ở đấy. Cô biết đấy, Anna, điều tồi tệ nhất là tất cả mọi người đã ngay lập tức hiểu ra: sở dĩ Meghan chết, là bởi vì cô ấy đã nhận ra kẻ sát hại gia đình Gordon. Điều đó có nghĩa hắn là một người trong số chúng tôi. Một kẻ nào đó mà chúng tôi quen biết. Chúng tôi có thể gặp hắn ở siêu thị, ở bãi biển, thậm chí ở hiệu sách này. Và bất hạnh thay, chúng tôi đã không nhầm khi kẻ sát nhân đó bị bắt.

- Hắn ta là ai vậy?

- Ted Tennenbaum, một gã dễ mến, nhã nhặn, xuất thân từ một gia đình tử tế. Một công dân tích cực và có trách nhiệm. Hắn làm nghề sửa chữa. Là thành viên của đội cứu hỏa tự nguyện. Hắn đã góp phần vào việc tổ chức Liên hoan sân khấu đầu tiên.

Cody thở dài rồi nói thêm:

- Tôi không thích nói về những chuyện đó chút nào, Anna ạ, nó khiến tôi quá xúc động.

- Tôi xin lỗi, Cody. Chỉ một câu hỏi nữa thôi: cái tên Kirk Harvey có ý nghĩa gì với anh không?

- Có, ông ta là cựu đồn trưởng đồn cảnh sát Orphea. Ngay trước Gulliver.

- Sau đó ông ta ra sao? Tôi đang tìm dấu vết ông ta.

Cody chăm chú nhìn Anna với vẻ mặt khó hiểu.

- Chỉ ngày một ngày hai sau vụ án mạng, ông ta đã biến mất, Cody vừa nói vừa trả tiền thừa cho Anna đồng thời bỏ cuốn sách vào một chiếc túi giấy. Không ai còn nghe nói đến ông ta nữa.

- Đã xảy ra chuyện gì?

- Không ai biết gì cả. Ông ta đã biến mất vào một ngày mùa thu đẹp trời năm 1994.

- Anh muốn nói là cùng năm xảy ra vụ án mạng?

- Đúng, ba tháng sau đó. Chính vì thế mà tôi nhớ rõ. Quả là một mùa hè tồi tệ. Đa số cư dân trong thành phố này đều muốn quên đi chuyện đã từng xảy ra ở đây.

Vừa nói, Cody vừa vớ lấy chùm chìa khóa, rồi nhét chiếc điện thoại di động đang để trên mặt quầy vào túi.

- Anh đi đấy à? Anna hỏi.

- Đúng thế, nhân dịp vắng khách tôi sẽ đến tham gia một lát cùng các tình nguyện viên khác ở Nhà hát lớn. Mà này, đã một thời gian mọi người không nhìn thấy cô đấy.

- Tôi biết, thời gian này tôi hơi quá tải. Tôi chở anh qua đó nhé? Tôi cũng muốn đến Nhà hát lớn để hỏi chuyện các tình nguyện viên về Stephanie.

- Rất sẵn lòng.

Nhà hát lớn nằm cạnh nhà hàng Café Athéna, nghĩa là trên đầu phố chính, gần như đối diện với điểm bắt đầu của bến du thuyền.

Giống như trong tất cả các thành phố yên bình khác, cổng vào các tòa nhà công cộng không hề có người gác, và Anna cùng Cody chỉ đẩy cánh cửa chính là vào được bên trong Nhà hát. Họ băng qua phòng diễn viên, rồi cả phòng biểu diễn, xuống lối đi trung tâm nằm giữa những hàng ghế bọc nhung đỏ.

“Hãy thử tưởng tượng nơi này trong một tháng nữa, đầy chật người, Cody tự hào nói. Tất cả là nhờ công sức của các tình nguyện viên.” Theo đà, anh leo lên các bậc tam cấp dẫn đến sân khấu, và Anna theo gót anh. Họ đi qua đằng sau những tấm rèm và vào khu vực hậu trường. Sau một mê cung của các hành lang, họ đẩy một cánh cửa, đằng sau đó các tình nguyện viên ồn ào chẳng khác nào một tổ ong đang bận rộn theo đủ hướng: một số người quản lý quầy bán vé, những người khác đảm nhận các công việc hậu cần. Trong một phòng, người ta đang chuẩn bị dán áp phích và đọc lại các tờ rơi sắp được chuyển đi in ấn. Trong xưởng, một nhóm đang hối hả dựng khung cho bối cảnh sân khấu.

Anna dành thời gian nói chuyện với tất cả các tình nguyện viên. Phần lớn trong số họ đã bỏ Nhà hát lớn vào hôm qua để tham gia chiến dịch tìm kiếm Stephanie, và lúc này họ sốt sắng hỏi Anna xem vụ điều tra có tiến triển gì không.

- Không nhanh như tôi mong muốn, cô tiết lộ. Nhưng tôi biết là cô ấy rất hay đến Nhà hát lớn. Thậm chí chính tôi còn gặp cô ấy ở đây vài lần.

- Đúng vậy, một ông già nhỏ bé quản lý quầy vé nói với cô, là để cô ấy viết bài về các tình nguyện viên. Mà cô ấy không hỏi chuyện cô sao, Anna?

- Không, Anna trả lời.

Thậm chí cô còn không nhận ra điều đó.

- Cả tôi cũng không, một người đàn ông mới chuyển đến Orphea nhận xét.

- Chắc chắn là bởi vì anh mới đến đây lần đầu, một người gợi ý.

- Đúng, đúng là thế, một người khác hưởng ứng. Anh không có mặt ở đây vào năm 1994.

- Năm 1994 ư? Anna ngạc nhiên. Stephanie đã nói với các vị về năm 1994?

- Đúng vậy. Cô ấy chủ yếu quan tâm tới đêm biểu diễn khai mạc Liên hoan sân khấu.

- Cô ấy muốn biết điều gì?

Với câu hỏi này, Anna có được một loạt những câu trả lời rất đa dạng, nhưng có một câu trả lời lặp đi lặp lại: Stephanie triệt để hỏi những câu liên quan đến nhân viên cứu hỏa phục vụ ở Nhà hát vào tối biểu diễn khai mạc. Cô cóp nhặt lời chứng của các tình nguyện viên như thể đang cố gắng tỉ mỉ tái lập chương trình của buổi tối đó.

Cuối cùng, Anna đến tìm Cody trong góc phòng được anh dùng như phòng làm việc. Anh ngồi đằng sau một chiếc bàn tạm, trên đó có đặt một chiếc máy vi tính cũ và những tập tài liệu chồng chất lên nhau.

- Cô đã quấy rầy các tình nguyện viên xong chưa, hả Anna? Anh hỏi đùa.

- Cody, anh có may mắn nhớ được ai là nhân viên cứu hỏa đảm nhận ca trực tối biểu diễn mở màn vào năm 1994 không, người đó vẫn sống ở Orphea chứ?

Cody mở to mắt:

- Tôi có nhớ không ư? Lạy Chúa, Anna, hôm nay thực sự là ngày của những bóng ma. Chính là Ted Tennenbaum, hung thủ vụ án mạng giết bốn người vào năm 1994. Và cô không thể tìm được hắn ở bất cứ đâu, bởi vì hắn chết rồi.

một tờ giấy đã ố vàng vì thời gian, trên đó có một dòng chữ đánh máy: Nơi đây ĐÊM ĐEN bắt đầu. Chẳng khác nào điểm khởi đầu của một trò chơi săn tìm kho báu. Chi tiết cụ thể duy nhất mà chúng tôi có được là cú điện thoại gọi đi từ nhà hàng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.