Sự Thật Vụ Mất Tích Nữ Nhà Báo Stephanie Mailer

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Jesse Rosenberg Thứ Sáu Ngày 27 Tháng Sáu Năm 2014 29 Ngày Trước Đêm Biểu Diễn Khai Mạc

❊ ❊ ❊

Ngay từ sáng sớm, tôi đã lên đường đi về phía Orphea. Tôi nhất quyết muốn tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra hôm trước, trong căn hộ của Stephanie. Theo đồn trưởng Gulliver, đó chỉ là một vụ trộm đơn thuần. Tôi không hề tin vào giả thuyết đó. Các đồng nghiệp của tôi trong bộ phận cảnh sát khoa học đã ở lại rất muộn đêm qua để cố gắng lấy các dấu vân tay, nhưng họ không tìm thấy bất cứ dấu vết nào. Về phần mình, căn cứ vào mức độ tàn bạo của cú đánh, tôi nghiêng nhiều về ý tưởng cho rằng kẻ tấn công tôi là một gã đàn ông.

Phải tìm cho ra Stephanie. Tôi cảm thấy thời gian đang rất gấp rút. Lúc này, đang chạy xe trên đường 17, tôi nhấn ga trên làn đường ngoài cùng bên phải trước khi vào thành phố, không bật đèn hiệu cũng không rú còi hụ.

Chỉ đến khi vượt qua biển tín hiệu đường bộ đánh dấu ranh giới của thành phố Orphea, tôi mới nhìn thấy chiếc xe công vụ của cảnh sát ẩn đằng sau tấm biển và lập tức đuổi theo tôi. Tôi tạt xe vào vệ đường, và nhìn thấy qua gương chiếu hậu một cô gái trẻ xinh đẹp mặc đồng phục cảnh sát bước ra khỏi xe và đi về phía tôi. Tôi liền chuẩn bị tinh thần để làm quen với người đầu tiên chấp nhận giúp tôi làm sáng tỏ vụ việc vừa rồi: Anna Kanner.

Trong lúc cô lại gần cửa sổ xe để mở cửa, tôi giơ thẻ cảnh sát ra và mỉm cười.

- Đại úy Jesse Rosenberg, cô đọc thẻ của tôi. Một vụ án khẩn cấp chăng?

- Hình như tôi đã nhìn thấy cô hôm qua, trong một thoáng, trên phố Bendham Road. Tôi chính là viên cảnh sát bị đánh ngất.

- Đồn phó Anna Kanner, cô gái trẻ tự giới thiệu. Đầu anh thế nào rồi, đại úy?

- Đầu tôi rất ổn, cảm ơn cô. Nhưng thú thật với cô là tôi rất bối rối trước những chuyện đã xảy ra trong căn hộ đó. Sếp Gulliver nghĩ rằng đó là một vụ trộm, nhưng tôi thì không tin như thế một phút nào. Tôi tự hỏi liệu có phải mình đã đặt chân vào một vụ án lạ lùng không.

- Gulliver không ngốc chút nào đâu, Anna bảo tôi. Tốt hơn hết là hãy kể cho tôi nghe về vụ án của anh, tôi rất quan tâm.

Tôi hiểu ra rằng Anna có thể là một đồng minh quý giá của tôi ở Orphea. Sau này, tôi sẽ phát hiện ra rằng hơn thế nữa, cô còn là một cảnh sát ngoại hạng. Tôi liền đề nghị với cô:

- Anna này, nếu cô cho phép tôi xưng hô thân mật, tôi có thể mời em đi uống cà phê chứ? Tôi sẽ kể hết mọi chuyện với em.

Vài phút sau, ngồi cạnh chiếc bàn trong một quán nhỏ yên tĩnh nằm bên đường, tôi giải thích với Anna rằng mọi chuyện đã bắt đầu khi Stephanie Mailer đến tìm tôi hôm đầu tuần để nói chuyện về một vụ điều tra mà cô ta đang tiến hành liên quan đến vụ án mạng giết chết bốn người ở Orphea vào năm 1994.

- Vụ án mạng giết chết bốn người vào năm 1994 đó là thế nào vậy? Anna hỏi.

- Thị trưởng thành phố Orphea và gia đình của ông ấy đã bị sát hại, tôi giải thích. Cùng với một phụ nữ đang chạy thể dục qua đó. Một vụ thảm sát thực sự. Hôm đó là tối khai mạc Liên hoan sân khấu ở Orphea. Và đặc biệt, đó là vụ án lớn đầu tiên mà tôi phụ trách. Hồi ấy, một người đồng đội, Derek Scott, đã cùng với tôi giải quyết vụ án. Thế nhưng thứ Hai tuần trước, Stephanie lại đến nói với tôi rằng cô ấy nghĩ hồi đó bọn tôi đã nhầm: vụ điều tra vẫn chưa kết thúc và bọn tôi đã bắt nhầm thủ phạm. Sau đó, cô ta mất tích còn căn hộ của cô ta thì bị đột nhập hôm qua.

Anna có vẻ rất tò mò khi nghe chuyện của tôi. Sau khi uống cà phê, cả hai chúng tôi liền đến căn hộ của Stephanie, hiện nó đã được khóa và niêm phong, nhưng bố mẹ cô ta đã để chìa khóa lại cho tôi.

Toàn bộ đồ đạc trong căn hộ đều bị đảo lộn, tất cả đều lộn xộn. Chi tiết cụ thể duy nhất mà chúng tôi có được là cánh cửa ra vào căn hộ không bị phá khóa.

Tôi bảo Anna:

- Theo lời ông bà Mailer, thì chùm chìa khóa phụ duy nhất do ông bà ấy giữ. Điều đó có nghĩa là kẻ đột nhập vào đây đang giữ chùm chìa khóa của Stephanie.

Bởi vì trước đó tôi đã kể với cô về tin nhắn do Stephanie gửi đến cho Michael Bird, tổng biên tập tờ Thời báo Orphea, Anna liền suy luận:

- Nếu kẻ nào đó có chùm chìa khóa của Stephanie, thì có lẽ hắn cũng đang cầm điện thoại di động của cô ấy.

- Em muốn nói rằng có thể cô ấy không phải là người đã gửi tin nhắn đó? Nhưng thế thì là kẻ nào?

- Một kẻ nào đó muốn kéo dài thời gian, cô gợi ý.

Tôi rút từ trong túi quần sau ra chiếc phong bì lấy được hôm qua trong hộp thư của Stephanie và đưa nó cho Anna.

- Đây là bản sao kê thẻ tín dụng của Stephanie, tôi giải thích. Cô ta đã đi một chuyến đến Los Angeles hồi đầu tháng, và ta cần phải xác minh xem chuyến đi đó nhằm mục đích gì. Theo kết quả kiểm tra của tôi, kể từ đó đến nay cô ta không đi máy bay thêm lần nào nữa. Nếu cô ta tự ý bỏ đi, thì là đi bằng xe hơi. Tôi đã gửi một thông báo tìm kiếm chung liên quan đến biển đăng ký xe: nếu Stephanie đang ở đâu đó trên đường, thì cảnh sát đường bộ sẽ nhanh chóng tìm thấy cô ta.

- Anh không chần chừ chút nào nhỉ, Anna bảo tôi với vẻ đầy ấn tượng.

- Không còn thời gian để mất nữa, tôi trả lời. Tôi cũng đã đề nghị lấy các sao kê điện thoại và thẻ tín dụng của cô ta trong các tháng vừa rồi. Hy vọng ngay tối nay tôi sẽ có được những sao kê đó.

Anna xem qua bản sao kê.

- Thẻ tín dụng của cô ấy được sử dụng lần cuối cùng vào tối thứ Hai, lúc 21 giờ 55 phút tại Kodiak Grill, cô nhận xét. Đó là một nhà hàng trên phố chính. Có lẽ chúng ta nên đến đó. Có thể có người đã nhìn thấy gì đó.

Nhà hàng Kodiak Grill nằm ở cuối phố chính. Người quản lý nhà hàng, sau khi kiểm tra lịch phân công nhân sự trong tuần, đã cho chúng tôi biết tên những người phục vụ vào tối thứ Hai, trong số các nhân sự có mặt. Một trong số các nhân viên nữ khi được chúng tôi hỏi đã nhận ra Stephanie trên bức ảnh mà chúng tôi cho cô ta xem.

- Có, cô ta bảo chúng tôi, tôi có nhớ cô ấy. Cô ấy ở đây vào đầu tuần. Một cô gái xinh đẹp, đi một mình.

- Có điều gì đó mà cô đặc biệt để ý, khiến cô nhớ ra cô ấy trong số tất cả các khách hàng ngày nào cũng ghé qua đây không?

- Không phải là lần đầu tiên cô ấy đến đây. Cô ấy luôn yêu cầu ngồi ở chiếc bàn đó. Cô ấy thường nói đang chờ một ai đó, nhưng người ấy chẳng bao giờ đến.

- Thế hôm thứ Hai vừa rồi, đã xảy ra chuyện gì?

- Cô ấy đến nhà hàng vào khoảng 18 giờ, đầu ca trực. Và cô ấy đợi. Cuối cùng, cô ấy đã gọi một đĩa xa lát César và một lon Coca, rồi rốt cuộc lại bỏ đi.

- Chính xác là vào khoảng 22 giờ.

- Có thể thế. Tôi không nhớ giờ cụ thể, nhưng cô ấy ngồi lại rất lâu. Cô ấy trả tiền rồi bỏ đi. Tôi chỉ nhớ có thế thôi.

Khi ra khỏi Kodiak Grill, chúng tôi nhận thấy rằng tòa nhà bên cạnh là một ngân hàng có cây rút tiền tự động bên ngoài.

- Chắc chắn là họ có gắn camera, Anna bảo tôi. Có thể họ đã ghi được hình ảnh Stephanie vào hôm thứ Hai.

Vài phút sau, chúng tôi đã ở trong phòng làm việc chật hẹp của một nhân viên an ninh ngân hàng, anh ta cho chúng tôi xem các góc quay camera khác nhau của tòa nhà. Một camera ghi lại hình ảnh vỉa hè, và chúng tôi nhìn thấy hàng hiên của nhà hàng Kodiak Grill. Nhân viên an ninh cho chúng tôi xem băng ghi hình ngày thứ Hai, kể từ lúc 18 giờ. Chăm chú vào những người qua đường lướt trên màn hình, đột nhiên tôi nhìn thấy Stephanie.

- Stop! Tôi kêu lên. Chính là cô ấy, chính là Stephanie.

Nhân viên an ninh dừng hình lại.

- Bây giờ, hãy cho băng chạy ngược lại, chậm thôi, tôi bảo anh ta.

Trên màn hình, Stephanie bước lùi lại. Điếu thuốc mà cô ngậm trên môi được tái dựng lại, rồi cô châm nó với một chiếc bật lửa vàng rực, cầm nó giữa các ngón tay và cất nó vào một bao thuốc trước khi bỏ lại bao thuốc vào trong túi xách. Cô vẫn tiếp tục lùi và đi chệch khỏi quỹ đạo trên vỉa hè, đến tận một chiếc xe nhỏ gọn màu xanh da trời rồi ngồi vào trong xe.

- Đó là xe của cô ấy, tôi nói. Một chiếc Mazda ba cửa màu xanh da trời. Tôi đã nhìn thấy cô ấy lên chiếc xe đó vào hôm thứ Hai, trên bãi đỗ xe tại trụ sở cảnh sát bang.

Tôi yêu cầu nhân viên an ninh cho chạy tiếp đoạn băng, và chúng tôi nhìn thấy Stephanie ra khỏi xe, châm một điếu thuốc, rồi vừa hút vừa đi vài bước trên vỉa hè, trước khi tiến về phía nhà hàng Kodiak Grill.

Sau đó, chúng tôi tua nhanh đoạn băng đến tận 21 giờ 55 phút, thời điểm Stephanie trả tiền bữa ăn tối bằng thẻ tín dụng của mình. Chừng hai phút sau, chúng tôi nhìn thấy cô xuất hiện trở lại. Cô bồn chồn đi đến tận chỗ chiếc xe. Lúc lên xe, cô lấy điện thoại ra khỏi túi xách. Có ai đó gọi cho cô. Cô trả lời điện thoại, cuộc gọi rất ngắn gọn. Có vẻ Stephanie không nói gì mà chỉ lắng nghe. Sau khi gác máy, cô ngồi vào khoang lái và bất động trong một lát. Có thể nhìn thấy cô rất rõ ràng qua cửa kính xe. Cô tìm kiếm một số điện thoại trong danh bạ rồi gọi cho số đó, nhưng lập tức gác máy. Như thể cuộc gọi không thực hiện được. Cô chờ thêm chừng năm phút, vẫn ngồi sau tay lái. Stephanie có vẻ căng thẳng. Rồi cô thực hiện cuộc gọi thứ hai: lần này chúng tôi nhìn thấy cô nói chuyện. Cuộc gọi kéo dài chừng hai mươi giây. Rồi cuối cùng, cô khởi động xe và lái xe mất hút về phía Bắc.

- Có lẽ đây chính là hình ảnh cuối cùng của Stephanie Mailer, tôi thì thầm.

Chúng tôi dành ra nửa buổi chiều để hỏi thông tin từ bạn bè của Stephanie. Phần lớn họ sống ở Sag Harbor, quê cô.

Không người nào trong số họ có tin tức gì về Stephanie kể từ hôm thứ Hai, và ai nấy đều lo lắng. Nhất là khi ông bà Mailer cũng gọi cho họ, càng khiến họ hoang mang hơn. Họ đã cố gắng liên hệ với cô qua điện thoại, qua thư điện tử, qua các trang mạng xã hội, họ đã đến gõ cửa nhà cô, nhưng chẳng thu được kết quả gì.

Từ các cuộc trò chuyện, chúng tôi biết được rằng Stephanie là một cô gái tốt về mọi phương diện. Cô không sử dụng ma túy, không uống rượu thái quá và có mối quan hệ tốt đẹp với tất cả mọi người. Bạn bè của cô còn biết nhiều về cuộc sống riêng tư của cô hơn là ông bà Mailer. Một trong số các bạn gái của cô khẳng định với chúng tôi rằng thời gian gần đây cô mới có bạn trai:

- Đúng thế, có một anh chàng, một người nào đó tên là Sean, cô ấy đã dẫn anh ta đến một bữa tiệc tối. Thật kỳ lạ.

- Kỳ lạ thế nào?

- Mối quan hệ giữa họ. Có điều gì đó không ổn.

Một cô bạn khác khẳng định với chúng tôi rằng Stephanie rất tham công tiếc việc:

- Thời gian gần đây chúng tôi gần như không gặp Stephanie. Cô ấy nói đang có vô cùng nhiều việc phải làm.

- Cô ấy làm gì?

- Tôi không biết.

Cô bạn gái thứ ba kể với chúng tôi về chuyến đi của Stephanie đến Los Angeles:

- Đúng thế, cô ấy đã đi một chuyến đến Los Angeles cách đây mười lăm ngày, nhưng lại bảo tôi đừng có nói gì về chuyện đó.

- Cô ấy đi Los Angeles làm gì?

- Tôi không biết.

Người cuối cùng trong đám bạn bè từng nói chuyện với Stephanie là Timothy Volt. Stephanie đã gặp anh ta vào tối Chủ nhật tuần trước.

- Cô ấy đến nhà tôi, anh ta giải thích. Lúc đó tôi đang ở một mình, chúng tôi đã uống vài ly rượu.

- Anh có thấy cô ấy căng thẳng hay lo lắng gì không? Tôi hỏi.

- Không.

- Stephanie thuộc kiểu phụ nữ nào?

- Một cô gái lý tưởng, vô cùng xuất sắc, nhưng có tính cách khá khó chịu, thậm chí cô ấy còn là một kẻ ương bướng. Một khi đã có ý tưởng gì trong đầu, thì cô ấy không bao giờ chịu từ bỏ.

- Cô ấy có cho anh biết gì về công việc mình đang làm không?

- Một chút. Cô ấy nói thời gian này đang theo đuổi một dự án lớn, nhưng không nói chi tiết.

- Loại dự án gì?

- Một cuốn sách. Nói cho cùng thì chính vì cuốn sách đó mà cô ấy quay về vùng này.

- Thế là thế nào?

- Stephanie rất nhiều tham vọng. Cô ấy mơ ước trở thành một nhà văn nổi tiếng, và cô ấy sẽ làm được điều đó. Bên cạnh đó, cô ấy kiếm sống bằng cách làm việc cho một tờ báo văn chương đến tận tháng Chín năm ngoái… tôi quên mất tên rồi…

- Đúng thế, tôi gật đầu, Tạp chí văn chương New York.

- Đúng rồi, là tạp chí đó. Nhưng thực sự đấy chỉ là việc làm thêm để kiếm tiền thanh toán các hóa đơn thôi. Khi bị sa thải, cô ấy đã nói muốn quay trở lại Hamptons để được yên tĩnh và có thể viết lách. Tôi nhớ là có một hôm cô ấy đã bảo tôi: “Sở dĩ tớ quay về đây, là để viết một cuốn sách.” Tôi nghĩ hồi ấy Stephanie cần thời gian và sự yên tĩnh, cô ấy đã tìm thấy những thứ đó ở đây. Vả lại, nếu không phải thế, thì tại sao cô ấy lại chấp nhận cái chân phóng viên quèn ở một tờ báo địa phương cơ chứ? Tôi đã nói rồi, cô ấy là người rất tham vọng. Cô ấy muốn lên đến tận Mặt trăng kia. Sở dĩ cô ấy về Orphea, là vì có lý do chính đáng. Có lẽ cô ấy không thể tập trung được trong bối cảnh ồn ào náo nhiệt ở New York. Ta thường xuyên chứng kiến cảnh các nhà văn về nông thôn để nghỉ ngơi lấy sức, không phải sao?

- Cô ấy viết ở đâu?

- Ở nhà cô ấy, tôi cho là thế.

- Trên một chiếc máy vi tính ư?

- Tôi làm sao biết được. Có chuyện gì vậy?

Khi ra khỏi nhà Timothy Volt, Anna nhận xét với tôi rằng ở nhà Stephanie không có máy vi tính.

- Trừ khi “vị khách” tối qua đã cuỗm mất nó, tôi đáp.

Chúng tôi nhân dịp đang ở Sag Harbor để đến gặp bố mẹ Stephanie. Ông bà Mailer chưa từng nghe nói đến người bạn trai có tên là Sean, và Stephanie không để máy vi tính ở nhà họ. Vì cẩn trọng, chúng tôi đề nghị được xem qua phòng riêng của Stephanie. Cô không còn ở phòng này kể từ sau khi tốt nghiệp trung học, và mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn: những tấm áp phích trên tường, những chiếc cúp vô địch trong các giải đấu thể thao, những con thú bông trên giường và những cuốn vở học trò.

- Đã nhiều năm nay Stephanie không ngủ ở đây nữa, bà Trudy Mailer kể với chúng tôi. Sau khi tốt nghiệp trung học, con bé đi học đại học, và ở lại New York đến tận khi bị sa thải khỏi Tạp chí văn chương New York hồi tháng Chín năm ngoái.

- Có lý do cụ thể nào khiến Stephanie chuyển về sống ở Orphea không? Tôi hỏi nhưng không tiết lộ những chuyện mà Timothy Volt đã kể với chúng tôi.

- Như tôi đã nói với anh hôm qua, con bé bị mất việc ở New York và muốn quay trở lại vùng Hamptons.

- Nhưng tại sao cô ấy lại ở Orphea? Tôi vẫn hỏi tiếp.

- Bởi vì đây là thành phố lớn nhất trong vùng, tôi cho là thế.

Tôi mạo hiểm hỏi thêm:

- Bà Mailer này, liệu Stephanie có kẻ thù nào ở New York không? Cô ấy có mâu thuẫn với ai không?

- Không, không hề có chuyện như thế.

- Cô ấy sống một mình ở đó sao?

- Con bé thuê nhà cùng một người nữa, một cô gái trẻ cũng làm việc cho Tạp chí văn chương New York. Alice Filmore. Chúng tôi đã gặp cô ấy một lần, khi đến giúp Stephanie lấy lại một số đồ đạc sau khi con bé quyết định rời bỏ New York. Con bé chỉ có mấy thứ đồ đạc, và chúng tôi đã mang hết đến căn hộ của nó ở Orphea.

Vì không tìm thấy thứ gì cả ở nhà Stephanie lẫn nhà bố mẹ cô ta, chúng tôi quyết định quay trở lại Orphea và xem xét máy vi tính của Stephanie ở tòa soạn Thời báo Orphea.

Đã 17 giờ khi chúng tôi đến trụ sở tòa báo. Chính Michael Bird dẫn chúng tôi đi qua bàn làm việc của các nhân viên. Ông ta chỉ cho chúng tôi bàn làm việc của Stephanie, rất gọn gàng, trên đó có đặt một màn hình máy vi tính, một bàn phím, một hộp khăn giấy, vô số những chiếc bút giống hệt nhau cắm trong một chiếc cốc uống trà, một tập giấy ghi nhớ và vài tờ giấy rời. Tôi nhanh chóng xem hết một lượt, nhưng không thấy có thứ gì đặc biệt thú vị, rồi lên tiếng hỏi:

- Liệu có người nào tiếp cận được với máy tính của Stephanie khi cô ấy vắng mặt những ngày vừa qua không?

Vừa nói, tôi vừa ấn nút bật máy tính trên bàn phím.

- Không, Michael đáp, các máy tính đều được bảo vệ bằng mật khẩu cá nhân.

Bởi vì máy vi tính không lên hình, tôi lại ấn ngón tay lần nữa vào phím khởi động, và tiếp tục hỏi Michael:

- Vậy là không có khả năng một người nào đó có thể tra cứu thông tin trên máy tính của Stephanie mà cô ấy không biết?

- Không có khả năng đó, Michael khẳng định với chúng tôi. Chỉ một mình Stephanie biết mật khẩu. Không ai khác biết, kể cả kỹ thuật viên vi tính. Vả lại, tôi cũng không biết anh làm thế nào để tra cứu thông tin trên máy tính của cô ấy nếu như anh không biết mật khẩu.

- Chúng tôi có các chuyên gia, họ sẽ phụ trách việc đó, ông đừng lo. Nhưng tôi vẫn muốn bật nó lên đã.

Tôi cúi xuống nhìn dưới gầm bàn, để chắc chắn là cây máy vi tính có cắm điện, nhưng không nhìn thấy cây máy tính. Chẳng có gì hết.

Tôi ngẩng đầu lên và hỏi:

- Máy vi tính của Stephanie đâu rồi?

- Chẳng phải nó đang ở dưới đó sao? Michael hỏi lại tôi.

- Không, chẳng có gì cả!

Michael và Anna lập tức cúi xuống, để rồi nhận thấy rằng chỉ có mấy sợi dây điện lòng thòng trên một khoảng trống. Michael liền kêu lên, giọng sững sờ:

- Có kẻ nào đó đã lấy cắp máy vi tính của Stephanie!

Lúc 18 giờ 30 phút, một làn sóng lộn xộn xe của cảnh sát Orphea và xe của cảnh sát bang đỗ dọc đằng trước tòa nhà của tờ Thời báo Orphea.

Bên trong, một sĩ quan thuộc đội cảnh sát khoa học khẳng định với chúng tôi rằng quả đúng là đã có kẻ đột nhập để lấy trộm cây máy tính. Michael, Anna và tôi đi thành một đoàn bám theo anh ta đến tận phòng kỹ thuật dưới tầng hầm, cũng được dùng làm nơi chứa đồ và lối thoát hiểm. Ở góc trong cùng, một cánh cửa mở ra một cầu thang dốc đứng ngược lên phố. Cửa kính đã bị vỡ, và chỉ cần thò tay vào bên trong qua chỗ vỡ đó là có thể xoay tay nắm cửa bên trong và mở cửa ra.

- Ông không bao giờ xuống căn phòng này sao? Tôi hỏi Michael.

- Không bao giờ. Chẳng ai xuống tầng hầm làm gì. Ở đây chỉ toàn là tài liệu lưu trữ, chẳng bao giờ có ai tra cứu cả.

- Không có hệ thống báo động, cũng không có camera sao? Anna hỏi.

- Không, ai mà muốn trả tiền cho những thứ đó chứ? Tin tôi đi, nếu có tiền, thì trước hết phải đổ vào hệ thống ống nước đã.

- Chúng tôi đã cố gắng lấy các dấu vết trên tay nắm cửa, viên cảnh sát khoa học giải thích, nhưng có không biết bao nhiêu dấu vân tay và đủ loại vết bẩn, cũng có nghĩa là về mặt này thì chẳng khai thác gì được. Chúng tôi cũng không tìm thấy gì xung quanh bàn làm việc của Stephanie. Theo ý kiến tôi, thì kẻ kia đột nhập qua cửa này, hắn lên tầng trên và lấy cây máy tính đi, vẫn chuồn qua đường này.

Chúng tôi quay trở về phòng biên tập.

- Michael này, tôi hỏi, liệu có thể là một thành viên trong ban biên tập đã làm việc này không?

- Không có chuyện đó đâu! Michael tức tối. Làm sao anh có thể tưởng tượng ra một chuyện như thế? Tôi hoàn toàn tin tưởng vào các phóng viên của tôi.

- Thế thì, ông giải thích thế nào về việc một người lạ bên ngoài tòa soạn lại có thể biết được đâu là máy vi tính của Stephanie?

- Tôi chẳng biết gì cả, Michael thở dài.

- Sáng nay, ai là người đến tòa soạn đầu tiên? Anna hỏi.

- Shirley. Nhìn chung, cô ấy chính là người mở cửa văn phòng vào tất cả các buổi sáng.

Chúng tôi cho gọi Shirley đến. Tôi hỏi cô ta:

- Thời gian gần đây, có buổi sáng nào cô nhận thấy có điều gì bất thường khi đến văn phòng không?

Thoạt tiên, Shirley có vẻ bối rối, cô ta cố nhớ lại, rồi ánh mắt đột nhiên sáng lên.

- Tôi thì chẳng nhận thấy gì cả. Nhưng đúng là sáng hôm thứ Ba, Newton, một trong các phóng viên, đã bảo với tôi rằng máy vi tính của anh ta được bật lên từ trước. Anh ta nhớ rõ là hôm trước đã tắt máy tính, bởi vì anh ta là người cuối cùng ra về. Anh ta mắng tôi ầm ĩ, khẳng định rằng có ai đó đã lén bật máy tính của anh ta, nhưng tôi thì nghĩ chỉ đơn giản là anh ta đã quên tắt nó.

- Bàn làm việc của Newton đâu? Tôi hỏi.

- Bàn đầu tiên, bên cạnh bàn làm việc của Stephanie.

Tôi ấn nút khởi động máy tính, biết rằng trên đó không thể còn lưu lại những dấu vân tay có thể khai thác được, bởi vì từ đó đến nay Newton đã dùng máy tính. Màn hình sáng lên:

MÁY TÍNH CỦA: Newton

MẬT KHẨU:

- Hắn đã bật chiếc máy tính đầu tiên, tôi nói. Hắn nhìn thấy tên hiện lên và hiểu rằng đây không phải là chiếc hắn cần lấy. Hắn liền bật máy tính thứ hai, và tên Stephanie hiện lên. Hắn không cần tìm kiếm thêm nữa.

- Điều này chứng tỏ rằng một kẻ lạ mặt bên ngoài ban biên tập đã làm việc đó, Michael nói xen vào, đầy vẻ yên tâm.

- Điều đó chủ yếu cho thấy rằng vụ trộm đã xảy ra vào đêm thứ Hai sáng ngày thứ Ba, tôi nói tiếp. Có lẽ là đêm Stephanie mất tích.

- Stephanie mất tích ư? Michael sửng sốt nhắc lại. Anh nói mất tích là có ý gì?

Thay cho câu trả lời, tôi hỏi ông ta:

- Michael này, ông có thể in giúp tôi toàn bộ các bài báo mà Stephanie đã viết từ khi vào làm việc tại tờ báo không?

- Đương nhiên là được. Nhưng anh cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì đi, đại úy? Phải chăng các vị nghĩ rằng đã có chuyện gì đó với Stephanie?

- Tôi cho là thế, tôi tiết lộ với ông ta. Và tôi nghĩ rằng chuyện rất nghiêm trọng.

Rời khỏi tòa soạn, chúng tôi gặp đồn trưởng Gulliver và thị trưởng Orphea, Alan Brown, hai người đang đứng trên vỉa hè tranh luận về tình hình. Ông thị trưởng lập tức nhận ra tôi. Cứ như thể ông vừa nhìn thấy một bóng ma.

- Anh ở đây sao? Ông ngạc nhiên hỏi.

- Thực ra tôi muốn gặp lại ông trong hoàn cảnh khác kia.

- Hoàn cảnh nào? Ông hỏi tôi. Có chuyện gì vậy? Từ khi nào mà cảnh sát bang lại phải hành động vì một vụ trộm tầm thường vậy?

- Anh không có thẩm quyền hành động ở đây! Đồn trưởng Gulliver nói thêm vào.

- Đã xảy ra một vụ mất tích trong thành phố này, đồn trưởng Gulliver ạ, và các vụ mất tích đều thuộc thẩm quyển của cảnh sát bang.

- Một vụ mất tích ư? Thị trưởng Brown nghẹn lời.

- Chẳng có vụ mất tích nào cả! Đồn trưởng Gulliver cáu kỉnh kêu lên. Anh không có bất cứ bằng chứng nào, đại úy Rosenberg ạ! Anh đã gọi cho văn phòng công tố chưa? Lẽ ra anh phải làm thế rồi, nếu anh tự tin về bản thân mình đến thế! Có lẽ tôi nên gọi cho họ một cuộc chăng?

Tôi không nói gì mà chỉ bỏ đi.

Đêm đó, lúc 3 giờ sáng, sở cảnh sát cứu hỏa Orphea nhận được thông báo về một vụ hỏa hoạn xảy ra tại số 77 đường Bendham Road, địa chỉ của Stephanie Mailer.

một tờ giấy đã ố vàng vì thời gian, trên đó có một dòng chữ đánh máy: Nơi đây ĐÊM ĐEN bắt đầu. Chẳng khác nào điểm khởi đầu của một trò chơi săn tìm kho báu. Chi tiết cụ thể duy nhất mà chúng tôi có được là cú điện thoại gọi đi từ nhà hàng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.