Sự Thật Vụ Mất Tích Nữ Nhà Báo Stephanie Mailer

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Derek Scott Thứ Hai Ngày 22 Tháng Tám Năm 1994. Ba Tuần Sau Ngày Xảy Ra Vụ Án Mạng.

❊ ❊ ❊

Jesse và tôi đang trên đường đi Hicksville, một thành phố thuộc Long Island nằm giữa New York và Orphea. Người phụ nữ đã liên hệ với chúng tôi là nhân viên giao dịch tại một chi nhánh nhỏ của Ngân hàng Long Island.

- Cô ấy hẹn chúng ta trong một quán cà phê ở trung tâm thành phố, tôi giải thích với Jesse khi đang ngồi trong xe. Ông chủ của cô ấy không biết chuyện cô ấy liên hệ với chúng ta.

- Nhưng chuyện này có liên quan đến thị trưởng Gordon sao? Jesse hỏi tôi.

- Có vẻ là như thế.

Mặc dù mới là sáng sớm, Jesse đã đang ăn một chiếc bánh sandwich nóng hổi kẹp thịt phủ một thứ nước xốt màu nâu thơm nức mũi.

- Anh muốn thử không? Jesse hỏi tôi trong lúc nhồm nhoàm, và đưa chiếc bánh về phía tôi. Thực sự là rất ngon đấy.

Tôi cắn thử một miếng bánh. Tôi hiếm khi được ăn thứ gì ngon đến thế.

- Là thứ nước xốt khó tin này. Tôi không biết Natasha pha chế thế nào. Tôi gọi nó là nước xốt Natasha.

- Cái gì, Natasha làm cho cậu chiếc bánh này sáng nay, trước khi đi làm ư?

- Đúng thế, Jesse trả lời. Cô ấy dậy lúc 4 giờ sáng để làm thử các món ăn cho khách sạn. Darla chắc là sắp đến rồi. Tôi rất khó chọn lựa. Bánh kếp, bánh kẹp, xa lát Nga. Đủ nuôi cả một trung đoàn. Tôi đã gợi ý cho cô ấy phục vụ món bánh sandwich này ở nhà hàng Cô gái Nga. Mọi người sẽ giành nhau cho mà xem.

- Thêm nhiều khoai tây chiên nữa, tôi vừa nói vừa hình dung ra cảnh mình đang ngồi ở nhà hàng. Khoai tây chiên ăn kèm không bao giờ là đủ cả.

Nữ nhân viên của Ngân hàng Long Island tên là Macy Warwick. Cô chờ chúng tôi trong một quán cà phê vắng vẻ, căng thẳng khuấy chiếc thìa trong cốc cappuccino.

- Cuối tuần trước tôi đã đến Hamptons, và nhìn thấy trong một tờ báo bức ảnh chụp gia đình bị sát hại đó. Tôi có cảm giác mình nhận ra người đàn ông, sau đó thì hiểu ra rằng ông ấy là một khách hàng của ngân hàng.

Cô mang theo một tập hồ sơ bằng bìa cứng có chứa các chứng từ ngân hàng, và đẩy nó về phía chúng tôi. Rồi cô nói tiếp:

- Phải mất chút thời gian tôi mới tìm lại được tên ông ấy. Ngay lúc ấy tôi lại không mang theo tờ báo, mà cũng không nhớ họ của ông ấy. Tôi đã phải lần ngược trong hệ thống tin học của ngân hàng để tìm lại các giao dịch. Những tháng gần đây, ông ấy đến ngân hàng nhiều lần mỗi tuần.

Vừa nghe cô nói, Jesse và tôi vừa xem xét các bản sao kê tài khoản mà Macy Warwick mang đến. Mỗi lần là một khoản gửi 20.000 đô la tiền mặt vào một tài khoản mở tại Ngân hàng Long Island.

- Mỗi tuần nhiều lần, Joseph Gordon đến chi nhánh này để gửi 20.000 đô la ư? Jesse ngạc nhiên.

- Đúng thế, Macy gật đầu. 20.000 đô la là hạn mức tiền gửi cao nhất đối với một khách hàng mà không cần giải thích gì.

Trong lúc xem xét tài liệu, chúng tôi phát hiện ra rằng cái mẹo gửi tiền đó bắt đầu từ tháng Ba vừa rồi.

- Vậy là, nếu tôi hiểu đúng, tôi nói, cô không bao giờ cần yêu cầu ông Gordon giải thích về số tiền này?

- Không. Với lại, ông chủ tôi không muốn chúng tôi đặt quá nhiều câu hỏi. Ông ấy nói rằng nếu khách hàng không đến đây thì họ sẽ đi nơi khác. Có vẻ như ban giám đốc ngân hàng đang nghĩ đến việc đóng cửa các chi nhánh.

- Và như vậy số tiền vẫn nằm trong tài khoản này, ở ngân hàng của cô?

- Trong ngân hàng của chúng tôi nếu anh muốn nói thế, nhưng tôi đã mạo muội kiểm tra xem tài khoản được rót tiền vào đó là gì: đó là một tài khoản khác, vẫn thuộc sở hữu của ông Gordon, nhưng mở tại chi nhánh của chúng tôi ở Bozeman thuộc Montana.

Jesse và tôi rất đỗi ngạc nhiên. Trong các chứng từ ngân hàng tìm thấy ở nhà Gordon, chỉ có các tài khoản cá nhân của ông, mở tại một ngân hàng ở Hamptons. Vậy thì cái tài khoản bí mật mở ở Bozeman, một nơi khỉ ho cò gáy tận Montana này là gì?

Chúng tôi lập tức hên hệ với cảnh sát bang Montana để có thêm thông tin. Và những gì họ phát hiện ra đã khiến tôi và Jesse có lý do chính đáng để bay một chuyến đến sân bay Yellowstone Bozeman, qua Chicago, mang theo những chiếc sandwich xốt Natasha để tô điểm cho chuyến đi.

Joseph Gordon thuê một căn nhà nhỏ ở Bozeman từ hồi tháng Tư chúng tôi đã phát hiện ra thông tin này dựa trên các lần chuyển tiền tự động từ tài khoản ngân hàng bí ẩn mà ông đã mở tại Montana. Chúng tôi tìm thấy nhân viên môi giới bất động sản, anh ta dẫn chúng tôi đến một căn nhà nhỏ tồi tàn dựng bằng ván gỗ chỉ có hai tầng, nằm ở góc giao giữa hai con phố.

- Đúng, chính là ông ấy, Joseph Gordon, nhấn viên môi giới bất động sản khẳng định khi chúng tôi cho anh ta xem ảnh viên thị trưởng. Ông ấy đến Bozeman một lần. Vào tháng Tư. Ông ấy đi một mình. Ông ấy đã lái xe từ New York đến đây. Xe ông ấy chất đầy thùng các tông. Thậm chí ông ấy còn chưa xem căn nhà mà đã khẳng định với tôi là sẽ mua nó. “Với một cái giá thế này thì không thể từ chối được”, ông ấy đã nói thế.

- Anh có chắc chắn đây chính là người đàn ông mà anh đã gặp không? Tôi hỏi.

- Chắc chắn. Hồi ấy tôi không tin ông ấy, nên đã kín đáo chụp một bức ảnh lưu lại khuôn mặt và biển số xe của ông ấy, để đề phòng. Anh xem đây!

Nhân viên môi giới bất động sản lấy từ trong tập hồ sơ ra một bức ảnh, trên đó rõ ràng là thị trưởng Gordon đang dỡ các thùng các tông xuống từ một chiếc xe màu xanh da trời, loại có thể bỏ mui.

- Ông ấy có giải thích với anh tại sao ông ấy muốn đến sống ở đây không?

- Không hẳn, nhưng cuối cùng ông ấy đã nói đại loại thế này: “Chỗ của anh không được đẹp lắm, nhưng ít ra, nếu ở đây, sẽ không ai đến tìm tôi cả.”

- Và lẽ ra ông ấy phải đến đây khi nào?

- Ông ấy thuê nhà từ tháng Tư nhưng không biết chính xác khi nào thì sẽ dọn đến. Tôi thì không quan tâm cho lắm đến chuyện đó, chừng nào tiền nhà trả đủ thì những chuyện khác không liên quan đến tôi.

- Tôi có thể lấy bức ảnh này để đưa vào hồ sơ điều tra không? Tôi hỏi thêm.

- Anh cứ tự nhiên, trung sĩ ạ.

Tài khoản ngân hàng mở vào tháng Ba, thuê nhà vào tháng Tư: thị trưởng Gordon đã lên kế hoạch bỏ trốn. Buổi tối ông ấy chết, rõ ràng ông ấy đang chuẩn bị cùng gia đình rời khỏi Orphea. Vẫn còn một câu hỏi: làm sao kẻ sát nhân lại biết được chuyện đó?

Cũng cần phải tìm hiểu xem số tiến kia từ đâu mà có. Bởi vì lúc này, theo quan điểm của chúng tôi, hiển nhiên là có mối liên hệ giữa việc ông Gordon bị giết và khoản tiền mặt khổng lồ mà ông đã chuyển đến Montana: tổng cộng gần 500.000 đô la.

Phản ứng đầu tiên của chúng tôi là kiểm tra xem số tiền này có thể chứng tỏ mối liên hệ giữa Ted Tennenbaum và thị trưởng Gordon hay không. Chúng tôi phải vận hết tài năng thuyết phục, McKenna mới đồng ý xin giấy phép từ công tố viên quận, để chúng tôi có thể tiếp cận các thông tin ngân hàng của Tennenbaum.

- Các cậu biết đấy, McKenna cảnh báo chúng tôi, với một luật sư như Starr, nếu mắc sai lầm lần nữa, các cậu sẽ xứng đáng bị đưa ra ủy ban kỷ luật, thậm chí là ra tòa vì tội cố tình quấy rầy. Và lúc đó, tôi xin nói rằng sự nghiệp của các cậu cũng chấm dứt luôn.

Chúng tôi hoàn toàn biết rõ điều đó. Nhưng không thể không nhận thấy rằng ông thị trưởng đã bắt đầu nhận được những khoản tiền bí ẩn này kể từ thời điểm Café Athéna được khởi công tu bổ. Thế nếu như thị trưởng Gordon đã tống tiền Tennenbaum, đổi lại ông sẽ không ngăn cản việc xây dựng và để hắn khai trương nhà hàng vừa kịp trước Liên hoan sân khấu thì sao?

Công tố viên quận, sau khi nghe lập luận của chúng tôi, cho rằng giả thuyết chúng tôi đưa ra đủ thuyết phục để cấp giấy phép. Và chính nhờ thế mà chúng tôi phát hiện ra rằng từ tháng Hai đến tháng Bảy năm 1994, Ted Tennenbaum đã rút 500.000 đô la từ một tài khoản thừa kế của ông bố, tại một ngân hàng ở Manhattan.

một tờ giấy đã ố vàng vì thời gian, trên đó có một dòng chữ đánh máy: Nơi đây ĐÊM ĐEN bắt đầu. Chẳng khác nào điểm khởi đầu của một trò chơi săn tìm kho báu. Chi tiết cụ thể duy nhất mà chúng tôi có được là cú điện thoại gọi đi từ nhà hàng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.