Tôi vẫn còn nhớ cái buổi sáng mùa xuân năm 2014 đó, vài tuần trước khi xảy ra những sự kiện liên quan đến vụ Stephanie mất tích. Đó là những ngày đẹp trời đầu tiên trong năm. Mặc dù vẫn còn sớm, nhưng trời đã bắt đầu nóng. Tôi ra dưới vòm cổng nhà để nhặt tờ Thời báo Orphea đặt ở đó mỗi sáng, rồi ngồi vào một chiếc ghế bành êm ái để vừa đọc vừa uống cà phê. Đúng lúc đó, Cody, hàng xóm của tôi, đi qua ngoài phố, anh chào tôi rồi bảo:
- Xin chúc mừng cô, Anna!
- Chúc mừng vì chuyện gì? Tôi hỏi.
- Vì bài viết trong tờ báo.
Tôi lập tức mở tờ báo và phát hiện ra, trên trang nhất, một bức ảnh lớn chụp tôi bên dưới dòng tít:
NGƯỜI PHỤ NỮ NÀY SẼ LÀ
TRƯỞNG ĐỒN CẢNH SÁT TIẾP THEO CHĂNG?
Trong khi đồn trưởng cảnh sát hiện tại, Ron Gulliver, sẽ phải về hưu vào mùa xuân này, thì rộ lên lời đồn cho rằng không phải đồn phó trực tiếp, Jasper Montagne, sẽ kế nhiệm ông, mà là đồn phó thứ hai, Anna Kanner, vừa mới đến Orphea vào tháng Chín năm ngoái.
Tôi bỗng cảm thấy vô cùng lo lắng: ai đã thông tin cho Thời báo Orphea? Và nhất là: Montagne cùng các đồng nghiệp của anh ta sẽ phản ứng thế nào? Tôi vội lao đến sở cảnh sát. Tất cả các nhân viên cảnh sát ra sức hỏi dồn tôi: “Có đúng là thế không, Anna? Cô sẽ thay thế sếp Gulliver sao?” Không trả lời họ, tôi lao vào phòng làm việc của sếp Gulliver để tìm cách ngăn chặn thảm họa đó. Nhưng đã quá muộn: cửa phòng đã đóng. Montagne đang ở bên trong. Tôi nghe thấy anh ta hét lên:
- Chuyện này là thế nào, hả sếp? Ông đọc cái này chưa? Có đúng thế không? Anna sẽ là đồn trưởng sau ông sao?
Gulliver có vẻ cũng ngạc nhiên không kém gì anh ta.
- Đừng có tin những gì cậu đọc thấy trên báo nữa, Montagne ạ, ông bảo anh ta. Toàn những kẻ ngu ngốc! Tôi chưa từng nghe thấy chuyện gì nực cười đến thế trong đời mình. Anna mà làm đồn trưởng sau tôi ư? Buồn cười quá. Cô ấy chỉ vừa mới đến đây! Với lại, cánh đàn ông sẽ không bao giờ chịu để một phụ nữ lãnh đạo họ đâu!
- Nhưng ông đã bổ nhiệm cô ta làm đồn phó mà, Montagne phản bác.
- Đồn phó thứ hai, Gulliver đính chính. Và cậu biết ai là đồn phó thứ hai trước cô ấy không? Chẳng có ai cả. Và cậu biết tại sao không? Bởi vì đó chỉ là một chức vị hữu danh vô thực. Một sáng kiến của thị trưởng Brown, ông ấy muốn tỏ ra hiện đại bằng cách nâng đỡ đám phụ nữ ở khắp nơi. Công bằng cái con tườu. Nhưng cậu cũng như tôi, đều biết đó chỉ là chuyện ngớ ngẩn thôi mà.
- Nếu vậy thì, Montagne lo lắng, tôi sẽ phải bổ nhiệm cô ta làm đồn phó khi lên nhậm chức đồn trưởng sao?
- Jasper này, Gulliver ra sức trấn an anh ta, khi cậu lên làm sếp, cậu muốn bổ nhiệm ai làm phó cho cậu chẳng được. Vị trí đồn phó thứ hai chỉ là một cái danh hão. Cậu biết là thị trưởng Brown đã ép tôi nhận Anna, và tôi đành phải làm theo. Nhưng khi tôi về hưu và cậu lên làm sếp, cậu có thể đuổi cô ấy nếu muốn. Đừng có lo, tôi sẽ đưa cô ấy về đúng chỗ của mình, rồi cậu sẽ thấy. Tôi sẽ cho cô ấy biết ai mới là người chỉ huy.
Một lát sau, tôi được triệu tập vào phòng làm việc của Gulliver. Ông bảo tôi ngồi xuống trước mặt, rồi giơ lên tờ Thời báo Orphea đang để trên mặt bàn.
- Anna này, ông nói với tôi bằng giọng đơn điệu, tôi sẽ cho cô một lời khuyên chân thành. Một lời khuyên dành cho bạn bè. Hãy thu mình lại, thật nhỏ. Nhỏ như một con chuột.
Tôi cố gắng tự vệ:
- Thưa sếp, tôi không biết cái bài báo này…
Nhưng Gulliver không để tôi nói hết câu mà vẫn tiếp tục bằng giọng đanh thép:
- Anna này, tôi sẽ nói rất rõ ràng với cô. Cô là đồn phó thứ hai chỉ vì cô là phụ nữ. Thế nên, đừng có tiếp tục cao ngạo và tin rằng cô được tuyển dụng là nhờ những năng lực đã khẳng định được. Lý do duy nhất cho việc cô ở đây, đó là bởi vì thị trưởng Brown, với những ý tưởng cách mạng chết tiệt của ông ta, muốn tuyển dụng một phụ nữ vào ngành cảnh sát bằng mọi giá. Ông ta đã làm tôi bực cả mình với những câu chuyện về đa dạng, về phân biệt đối xử và không biết bao nhiêu chuyện ngu ngốc khác nữa. Ông ta đã gây áp lực kinh khủng đối với tôi. Cô biết việc đó có tác dụng thế nào rồi đấy: tôi không muốn châm ngòi nổ cho cái cuộc chiến tiềm tàng với ông ta khi chỉ còn một năm nữa là về hưu, cũng không muốn ông ta giở trò cắt giảm ngân sách với chúng tôi. Thế nên tôi đã nhận cô. Nhưng đừng có gây chuyện ở sở của tôi. Cô chỉ là một chỉ tiêu, Anna ạ. Cô chỉ là một chỉ tiêu!
Nghe xong bài khiển trách của Gulliver, không hề muốn phải chịu đựng những lời tấn công của các đồng nghiệp, tôi đi tuần tra. Tôi đến đỗ xe đằng sau tấm biển lớn chỉ đường dựng trên vệ đường 17, nơi tôi vẫn thường ẩn náu từ khi đến Orphea mỗi khi cần yên tĩnh để suy nghĩ mà không thể làm được trong cảnh ồn ào của sở cảnh sát.
Vừa canh chừng dòng xe cộ vẫn còn thưa thớt vào giờ phút sáng sớm ấy, tôi vừa trả lời một tin nhắn của Lauren: cô nàng đã tìm được một anh chàng hoàn hảo cho tôi, và mong muốn tổ chức một bữa tối để giới thiệu anh ta với tôi. Bởi vì tôi gạt đi, cô nàng liền lặp lại câu khẩu hiệu nhàm tai: “Cậu mà cứ tiếp tục thế này, Anna ạ, thì sẽ phải sống cô độc suốt đời đấy.” Chúng tôi trao đổi vài tin nhắn. Tôi than thở về chuyện sếp Gulliver, Lauren gợi ý tôi quay về sống ở New York. Nhưng tôi không hề có ý định như thế. Ngoài những mối bận tâm về việc thích nghi với môi trường công việc, thì tôi thích ở Hamptons. Orphea là một thành phố yên bình rất dễ sống, được bao bọc bởi đại dương và thiên nhiên hoang dã. Những bãi biển dài cát mịn, những khu rừng già, những ao hồ phủ đầy hoa súng, những eo biển quanh co thu hút một hệ động vật phong phú là những địa điểm đầy quyến rũ mà ta có thể bắt gặp khắp nơi quanh thành phố. Mùa hè ở đây ấm áp và tuyệt đẹp; mùa đông thì khắc nghiệt nhưng sáng sủa.
Tôi biết rằng đây là nơi rốt cuộc tôi có thể cảm thấy hạnh phúc.