Những ngày cuối tháng Tám năm 1994. Một tháng đã trôi qua kể từ sau vụ án mạng. Gọng kìm siết chặt lại xung quanh Ted Tennenbaum: thêm vào những mối nghi ngờ sẵn có của tôi và Jesse, từ giờ còn có thêm mối ngờ vực về việc ông thị trưởng đã tống tiền, đổi lại việc không làm chậm trễ công trình tu bổ Café Athéna.
Mặc dù những lần rút tiền của Tennenbaum trùng hợp với những lần gửi tiền của thị trưởng Gordon, cả về số tiền lẫn ngày tháng, thì những chi tiết đó vẫn không có giá trị là bằng chứng cụ thể. Chúng tôi muốn hỏi Tennenbaum về mục đích của tất cả các lần rút tiền, nhưng tốt hơn hết là không nên thực hiện bước đi sai lầm nào. Do đó, chúng tôi cho triệu tập anh ta chính thức, qua email, đến Trung tâm cảnh sát bang thuộc vùng này. Đúng như chúng tôi dự đoán, anh ta xuất hiện cùng với Robon Starr, luật sư của anh ta.
- Các anh cho rằng thị trưởng Gordon tống tiền tôi ư? Tennenbaum thích thú hỏi. Càng ngày càng điên rồ hơn đây, trung sĩ Scott ạ.
- Anh Tennenbaum này, tôi đáp lại, trong cùng một thời điểm, với một số tiền giống hệt nhau, lên đến vài ngàn đô la, đã ra khỏi tài khoản của anh để vào tài khoản của thị trưởng Gordon.
- Anh biết đấy, trung sĩ ạ, Robin Starr nhận xét với tôi, tất cả các ngày hàng triệu người Mỹ cũng thực hiện các giao dịch giống hệt nhau, mà không hề biết đến chuyện đó.
- Những khoản tiền rút đó được dùng vào việc gì, thưa anh Tennenbaum? Jesse hỏi. Dù sao, nửa triệu đô la cũng không phải là nhỏ. Và chúng tôi biết rằng nó không phục vụ cho công trình tu sửa nhà hàng của anh, bởi chúng tôi tiếp cận được nó qua một tài khoản khác.
- Các vị tiếp cận được tài khoản đó là do khách hàng của tôi muốn thế, Starr nhắc nhở chúng tôi. Việc ông Tennenbaum làm gì với tiền của ông ấy chẳng liên quan đến ai cả.
- Tại sao anh không giải thích đơn giản xem mình đã tiêu khoản tiền đó như thế nào, hả anh Tennenbaum, bởi vì anh có gì phải giấu giếm đâu?
- Tôi muốn ra khỏi đây, tôi muốn ăn tối, tôi muốn sống. Tôi không có nghĩa vụ thanh minh cho bất cứ điều gì, Tennenbaum đáp trả.
- Anh có giấy tờ biên nhận có thể chứng minh cho những gì anh nói không?
- Thế nếu như đó là để bao bọc cho đám em út ở chỗ này chỗ khác thì sao? Anh ta gợi ý bằng giọng giễu cợt. Kiểu em út không chịu ghi biên nhận ấy. Thôi không đùa nữa, thưa các vị, đó là tiền hợp pháp, tôi thừa kế từ cha tôi. Tôi muốn làm gì với nó thì làm.
Về điểm này, Tennenbaum hoàn toàn có lý. Chúng tôi biết sẽ chẳng thể khai thác thêm được gì ở ông ta.
Thiếu tá McKenna nhận xét với Jesse và tôi rằng chúng tôi đang có một mớ manh mối có thể dùng để buộc tội Tennenbaum, nhưng vẫn còn thiếu một chi tiết để ra đòn quyết định. “Cho đến tận lúc này, McKenna nói với chúng tôi, Tennenbaum vẫn không cần đòi chúng ta thực hiện nghĩa vụ xác minh bằng chứng. Các cậu không thể chứng minh rằng chiếc xe tải của anh ta ở trong phố, các cậu không thể chứng minh được vụ đe dọa tống tiến. Hãy tìm ra một yếu tố buộc Tennenbaum phải chứng minh điều ngược lại.”
Chúng tôi lại tiến hành lại từ đầu toàn bộ vụ điều tra: chắc chắn phải có một sai lầm ở đâu đó, chúng tôi phải tìm ra được nó. Trong phòng khách nhà Natasha, các bức tường đã phủ kín những bản tổng kết theo tiến độ cuộc điều tra, chúng tôi tiếp tục nghiên cứu tất cả các manh mối khả dĩ, và một lần nữa, tất cả lại dẫn chúng tôi đến Tennenbaum.
Chúng tôi cứ thế luân chuyển giữa hai nhà hàng Café Athéna và Cô gái Nga. Dự án của Darla và Natasha tiến triển tốt đẹp. Hai người họ nấu nướng suốt ngày, thử các công thức rồi sau đó ghi chép vào một cuốn sổ lớn màu đỏ, nhằm phục vụ việc soạn thực đơn. Jesse và tôi là những người đầu tiên được hưởng lợi: mỗi khi đi lại trong nhà, vào bất kỳ giờ nào dù là đêm hay ngày, cũng có chuyện gì đó trong bếp. Ngoài ra, còn có một sự cố ngoại giao nhỏ khi tôi kể về những chiếc bánh sandwich trứ danh của Natasha.
- Xin hai người, làm ơn hãy nói với tôi rằng hai người đã đưa món bánh sandwich kẹp thịt hầm ngon không tưởng kia vào thực đơn.
- Anh đã nếm thử rồi sao? Darla giận dữ hỏi.
Tôi hiểu mình đã lỡ lời, Natasha đành cố vớt vát:
- Khi hai người họ đi Montana tuần trước, tớ đã đưa cho Jesse mấy chiếc bánh sandwich để ăn trên máy bay.
- Thế mà chúng ta đã nói là cả tớ và cậu sẽ cùng cho họ nếm tất cả các món, để xem phản ứng của họ, Darla than thở.
- Tớ xin lỗi, Natasha hối tiếc. Tớ thấy thương họ vì phải lên chuyến bay từ sáng sớm để đi đến tận đầu kia đất nước.
Tôi tưởng rằng sự cố đó đã nhanh chóng khép lại. Nhưng vài ngày sau, Darla lại nói với tôi về chuyện đó, khi chỉ có riêng tôi với cô.
- Dù sao, Derek ạ, cô bảo tôi, em rất ngạc nhiên khi Natasha lại làm như thế với em.
- Em vẫn đang nói về mấy chiếc bánh sandwich tội nghiệp đó sao? Tôi hỏi.
- Đúng thế. Có thể đối với anh chuyện chẳng có gì, nhưng khi anh có một đối tác và lòng tin bị phá vỡ, thì không thể tiếp tục được nữa.
- Em không nghĩ là mình đang làm hơi quá sao, Darla?
- Anh đứng về phía nào thế, Derek? Phía em hay phía cô ấy?
Tôi tin rằng Darla, dù không kém cạnh bất cứ ai về điều gì, lại đang ghen tị một chút với Natasha. Nhưng tôi hình dung rằng tất cả các cô gái đều ghen tị với Natasha, lúc này hay lúc khác: cô thông minh hơn, thu hút hơn, xinh đẹp hơn. Khi cô bước vào một căn phòng nào đó, người ta chỉ còn nhìn thấy mình cô.
Về cuộc điều tra, Jesse và tôi đã tập trung vào những gì chúng tôi có thể xác thực. Có một yếu tố đặc biệt nổi bật lên: việc Tennenbaum vắng mặt khỏi Nhà hát lớn, trong một khoảng thời gian ít nhất là 20 phút. Anh ta khẳng định là mình không hề đi đâu cả. Vậy thì việc của chúng tôi là chứng minh rằng anh ta nói dối. Và về điểm này, chúng tôi vẫn còn khả năng hành động. Chúng tôi đã hỏi tất cả các tình nguyện viên, nhưng không thể nói chuyện với nhóm diễn viên biểu diễn vở kịch mở màn, bởi vì chúng tôi chỉ bắt đầu nghi ngờ Tennenbaum sau khi Liên hoan kết thúc.
Đáng tiếc là nhóm diễn viên đó, trực thuộc Đại học Albany, đến lúc đó đã bị giải tán. Phần lớn các sinh viên tham gia diễn xuất đều đã hoàn thành khóa học và tản mát khắp các vùng đất nước. Để rút ngắn thời gian, Jesse và tôi quyết định tập trung vào những người vẫn đang sống ở bang New York, và cùng nhau chia sẻ công việc đó.
Chính Jesse là người chiến thắng khi đi hỏi han Buzz Leonard, đạo diễn của nhóm diễn viên, ông vẫn ở lại trường Đại học Albany.
Khi Jesse nói chuyện với ông về Ted Tennenbaum, Buzz Leonard lập tức bảo cậu ta:
- Tôi có nhận thấy một hành vi lạ lùng nào ở anh chàng trực cứu hỏa trong đêm biểu diễn khai mạc không ư? Chủ yếu là tôi thấy anh ta rất không nghiêm túc. Có một vụ cháy trong phòng diễn viên, vào khoảng 19 giờ. Một cái máy sấy tóc bị cháy. Không thể nào tìm thấy anh ta, tôi đã phải tự xoay xở một mình. May mà ở đó có bình chữa cháy.
- Vậy ông khẳng định là vào lúc 19 giờ, người trực cứu hỏa không có ở đó?
- Tôi khẳng định. Ngay lúc đó, tiếng la hét của tôi đã đánh động các diễn viên khác đang ở trong phòng bên cạnh, khiến họ kéo đến. Họ sẽ xác thực với anh điều đó. Còn về anh chàng trực cứu hỏa kia, rốt cuộc tôi đã nói thẳng suy nghĩ của tôi với anh ta khi anh ta xuất hiện như có phép màu vào khoảng 19 giờ 30 phút.
- Vậy là anh chàng trực cứu hỏa đã vắng mặt trong khoảng nửa giờ? Jesse nhắc lại.
- Đúng là thế, Buzz Leonard xác nhận.