Các chứng từ của ngân hàng phát hiện được trong két sắt của Gordon đều xác thực. Tài khoản nhận tiền hối lộ đã được mở cho Gordon và Brown. Tài khoản chung. Thậm chí Brown còn là người ký yêu cầu mở tài khoản.
Sáng sớm tinh mơ, hết sức kín đáo, chúng tôi bấm chuông cửa nhà Alan và Charlotte Brown, rồi đưa cả hai người họ đến trụ sở cảnh sát bang để hỏi cung. Chắc chắn Charlotte có biết việc Alan dính vào tệ nạn tham nhũng từng khiến Orphea bại hoại vào năm 1994.
Mặc dù chúng tôi đã hết sức nỗ lực để không khiến mọi người để ý khi đến bắt vợ chồng nhà Brown, nhưng một người hàng xóm dậy sớm, nhìn soi mói qua cửa sổ phòng bếp nhà bà ta, đã thấy hai người họ bước vào hai chiếc xe của cảnh sát bang. Thông tin lan truyền từ nhà này sang nhà khác với tốc độ cấp số mũ của các tin nhắn điện tử. Một số người, vẫn còn hoài nghi, đã hiếu kỳ đến mức bấm chuông cửa nhà Brown, trong số đó có Michael Bird, ông muốn xác thực tính chính xác của tin đồn. Cú sốc lập tức chạm đến các tòa soạn địa phương: thị trưởng Orphea cùng vợ có lẽ đã bị cảnh sát bắt. Peter Frogg, phó thị trưởng, bị hành hạ bởi những cuộc điện thoại, đã giam mình ở nhà. Đồn trưởng Gulliver thì sẵn sàng trả lời tất cả mọi người, nhưng ông chẳng biết gì cả. Một vụ bê bối đang âm ỉ.
Khi Kirk Harvey đến Nhà hát lớn, trước giờ buổi tập bắt đầu một chút, ông thấy cánh phóng viên đang đứng chầu chực đông đảo. Họ đang chờ ông.
- Ông Kirk Harvey, có mối liên hệ nào giữa vở kịch của ông và vụ bắt giữ Charlotte Brown không?
Harvey ngập ngừng trong một thoáng. Cuối cùng ông nói:
- Phải đến xem vở kịch. Tất cả đều nằm trong đó.
Đám phóng viên càng thêm kích động, còn Harvey thì mỉm cười. Tất cả mọi người bắt đầu nói về Đêm đen.
Ở trụ sở cảnh sát bang, chúng tôi hỏi cung Alan và Charlotte Brown trong hai phòng riêng biệt. Chính Charlotte là người sụp đổ đầu tiên, khi Anna cho bà ta xem các sao kê tài khoản tìm thấy trong két sắt của thị trưởng Gordon. Khi nhìn thấy những giấy tờ đó, Charlotte tái mặt.
- Nhận tiền hối lộ ư? Bà giận dữ kêu lên. Alan sẽ không bao giờ làm chuyện như thế! Không có người nào trung thực hơn anh ấy!
- Bằng chứng ở đây, Charlotte ạ, Anna nói với bà. Bà nhận ra chữ ký của ông ấy chứ?
- Vâng, tôi đồng ý, đây đúng là chữ ký của anh ấy, nhưng còn có cách giải thích khác. Tôi chắc chắn như thế. Anh ấy đã nói gì?
- Ngay lúc này, ông ấy phủ nhận toàn bộ, Anna cho bà ta biết. Nếu ông ấy không giúp chúng tôi, thì chúng tôi sẽ không thể giúp lại ông ấy được. Ông ấy sẽ bị giao cho công tố viên và bị tạm giam.
Charlotte òa lên khóc nức nở:
- Ôi, Anna, tôi thề với cô là tôi không hề biết gì về tất cả những chuyện này!…
Anna đặt tay lên tay Charlotte đầy vẻ thông cảm, rồi hỏi bà:
- Charlotte này, hôm trước bà đã kể hết với chúng tôi chưa?
- Tôi đã lược bớt một chi tiết, Anna ạ, Charlotte thú nhận, khó nhọc lấy lại nhịp thở. Alan biết rằng gia đình Gordon sẽ bỏ trốn.
- Ông ấy biết điều đó sao? Anna ngạc nhiên.
- Đúng thế, ông ấy biết rằng đêm khai mạc Liên hoan sân khấu, họ sẽ lặng lẽ trốn khỏi thành phố.
Orphea, ngày 30 tháng Bảy năm 1994, 11 giờ 30 phút.
8 giờ trước khi án mạng xảy ra
Trên sân khấu Nhà hát lớn, Buzz Leonard đang đưa ra những chỉ dẫn cuối cùng cho các diễn viên quây xung quanh ông. Ông muốn hoàn thiện thêm một số chi tiết. Charlotte nhân một cảnh không có vai diễn để đi vào phòng vệ sinh. Trong phòng diễn viên, cô gặp Alan, liền nhào vào vòng tay anh, nét mặt rạng rỡ. Alan kéo cô vào một chỗ khuất, và họ hôn nhau cuồng nhiệt.
- Anh đến gặp em sao? Cô ranh mãnh hỏi.
Đôi mắt cô ánh lên lấp lánh. Nhưng anh thì có vẻ phiền muộn.
- Mọi chuyện ổn cả chứ? Alan hỏi cô.
- Rất tuyệt, Alan ạ.
- Không có tin tức gì về gã điên Harvey đó chứ?
- Ồ, có đấy. Một tin khá tốt: anh ấy bảo sẵn sàng để cho em yên. Không dọa tự sát nữa, không ăn vạ nữa. Từ giờ trở đi anh ấy sẽ cư xử đúng mực với em. Anh ấy chỉ muốn em giúp anh ấy lấy lại cuốn kịch bản.
- Cái vụ đe dọa này là thế nào vậy? Alan cáu kỉnh hỏi.
- Không đâu, Alan, em rất muốn giúp anh ấy. Anh ấy đã rất vất vả với vở kịch đó. Hình như chỉ còn có một cuốn kịch bản, và chính thị trưởng Gordon là người giữ nó. Anh có thể bảo ông ấy trả cho Kirk được không? Hoặc bảo ông ấy đưa cho anh, rồi chúng ta sẽ đưa lại cho Kirk?
Alan lập tức phản ứng.
- Quên chuyện cuốn kịch bản đó đi, Charlotte ạ.
- Tại sao thế?
- Bởi vì anh bảo em làm thế. Harvey cứ việc tự đi mà đòi.
- Alan, tại sao anh lại phản ứng như thế? Em không nhận ra anh nữa đấy. Harvey là người kỳ quặc, em công nhận. Nhưng anh ấy xứng đáng được nhận lại vở kịch của mình. Anh biết anh ấy đã mất bao nhiêu công sức mới viết được nó không?
- Nghe này, Charlotte, anh tôn trọng Harvey, cả với tư cách cảnh sát lẫn với tư cách đạo diễn, nhưng hãy quên cuốn kịch bản của anh ta đi. Quên Gordon đi.
Charlotte vẫn năn nỉ:
- Rốt cuộc, Alan này, anh hoàn toàn có thể làm việc đó giúp em mà. Anh không biết lúc nào cũng bị Kirk đe dọa là sẽ tự sát áp lực đến thế nào đâu.
- Thế thì cứ để mặc anh ta tự sát đi! Brown hét lên, rõ ràng là anh đang rất tức giận.
- Em không nghĩ anh lại ngu ngốc đến thế, Alan ạ, Charlotte nói, giọng đầy nuối tiếc. Em đã nhầm về anh.
Cô quay lưng lại phía anh rồi đi về phía khán phòng. Alan nắm cánh tay cô kéo lại.
- Chờ đã, Charlotte. Cho anh xin lỗi, anh thực sự xin lỗi. Anh thực sự muốn giúp Kirk, nhưng việc đó là không thể.
- Nhưng tại sao chứ?
Alan thoáng ngập ngừng, rồi thú thực:
- Bởi vì thị trưởng Gordon sắp rời khỏi Orphea. Mãi mãi.
- Cái gì? Ngay tối nay ư?
- Đúng thế, Charlotte ạ. Gia đình nhà Gordon sắp biến mất rồi.
- Tại sao gia đình nhà Gordon lại phải ra đi? Anna hỏi Charlotte, hai mươi năm sau.
- Tôi không biết, bà trả lời. Thậm chí tôi cũng không muốn biết. Thị trưởng Gordon luôn khiến tôi có cảm giác ông ấy là một người lạ lùng. Tất cả những gì tôi muốn, đó là lấy lại cuốn kịch bản và trả nó cho Harvey. Nhưng suốt cả ngày hôm ấy tôi không thể nào rời khỏi Nhà hát được. Buzz Leonard đòi tập thêm một số cảnh, rồi ông ấy yêu cầu diễn thử một lần cho thuộc lời thoại, rồi lại muốn nói chuyện với từng người trong số chúng tôi. Thách thức đối với vở kịch khiến ông ấy rất căng thẳng. Phải đến tận cuối ngày, rốt cuộc tôi mới có chút thời gian rảnh để đến nhà thị trưởng, và tôi vội vàng lao đến đó. Thậm chí tôi còn không biết liệu họ còn ở đó không, hay đã đi rồi. Tôi chỉ biết rằng đó là cơ hội cuối cùng để tôi lấy lại được cuốn kịch bản.
- Sau đó thì sao? Anna hỏi.
- Khi được biết rằng gia đình nhà Gordon đã bị sát hại, tôi đã muốn kể chuyện đó với cảnh sát, nhưng Alan thuyết phục tôi đừng kể. Anh ấy bảo tôi là anh ấy có thể sẽ gặp rắc rối lớn. Cả tôi cũng thế, vì đã đến nhà họ chỉ vài phút trước khi họ bị sát hại. Khi tôi nói với Alan là một phụ nữ đang tập thể dục trong công viên đã nhìn thấy tôi, anh ấy đã kinh hoàng trả lời: “Cả cô ấy cũng chết rồi. Tất cả những người nhìn thấy gì đó đều đã chết. Anh tin rằng tốt hơn hết là không kể chuyện này với bất kỳ ai.”
Sau đó, Anna sang phòng bên cạnh gặp Alan. Cô không kể gì với ông về cuộc trò chuyện giữa cô với Charlotte, mà chỉ nói:
- Alan này, hồi ấy ông biết rằng thị trưởng Gordon sẽ không đến dự lễ khai mạc. Bài diễn văn mà ông khẳng định là ngẫu hứng lại được đánh máy từ trước.
Alan cụp mắt nhìn xuống.
- Tôi khẳng định với cô là tôi không có liên quan gì đến cái chết của gia đình Gordon.
Anna đặt lên bàn mớ chứng từ ngân hàng.
- Alan, ông đã mở một tài khoản ngân hàng đứng tên chung với Joseph Gordon vào năm 1992, và trong vòng hai năm đã có hơn nửa triệu đô la được chuyển vào đó, số tiền có nguồn gốc là tiền hối lộ liên quan đến các công trình cải tạo các tòa nhà công cộng ở Orphea.
- Cô tìm thấy thứ này ở đâu vậy? Alan hỏi.
- Trong một két sắt thuộc về Joseph Gordon.
- Anna, tôi thề với cô là tôi không tham nhũng.
- Vậy hãy giải thích với tôi về tất cả những thứ này đi, Alan! Bởi vì, ngay lúc này, ông vẫn kiên quyết phủ nhận tất cả, điều đó không hề có lợi cho ông đâu.
Sau một thoáng lưỡng lự cuối cùng, thị trưởng Brown đành lên tiếng:
- Vào đầu năm 1994, tôi phát hiện ra là Gordon nhận tiền hối lộ.
- Bằng cách nào?
- Tôi nhận được một cuộc gọi nặc danh. Hồi đó là cuối tháng Hai. Giọng một phụ nữ. Người đó nói với tôi là hãy xem xét sổ sách kế toán của các công ty được tòa thị chính thuê thực hiện các công trình công cộng, và với cùng một hợp đồng, hãy so sánh hóa đơn nội bộ của các công ty với hóa đơn mà tòa thị chính nhận được. Có sự khác biệt rất lớn. Tất cả các công ty đều đồng loạt nâng số tiền thanh toán: có ai đó ở tòa thị chính đã nhận số tiền chênh lệch đó. Một người nào đó có vị thế để đưa ra quyết định cuối cùng trong việc giao các hợp đồng, nghĩa là hoặc Gordon, hoặc tôi. Và tôi biết rằng người đó không phải tôi.
- Ông đã làm gì?
- Tôi đã lập tức đến gặp Gordon để yêu cầu ông ấy giải thích. Thú thực với cô, ngay lúc ấy, tôi cũng mới chỉ nghi ngờ. Nhưng điều mà tôi không ngờ tới, là ông ấy đã sử dụng chiêu phản công.
Orphea, ngày 25 tháng Hai năm 1994
Phòng làm việc của thị trưởng Gordon
Thị trưởng Gordon nhanh chóng xem xét các tài liệu mà Alan Brown mang đến, lúc này Alan đang đứng trước mặt ông. Khó chịu trước việc Gordon không phản ứng gì, cuối cùng Alan đành lên tiếng:
-Joseph, nói để tôi yên tâm đi, ông không dính vào một vụ bê bối tham nhũng đấy chứ? Ông không yêu cầu họ trả tiền để đổi lấy hợp đồng đấy chứ?
Thị trưởng Gordon mở một ngăn kéo rồi lấy ra một xấp tài liệu và đưa cho Alan, vừa nói bằng giọng tiếc nuối:
- Alan này, chúng ta chỉ là hai kẻ đểu cáng rẻ tiền mà thôi.
- Đây là cái gì? Alan vừa hỏi vừa đọc lướt xấp tài liệu. Mà tại sao lại có tên tôi trong bản sao kê tài khoản này?
- Bởi vì chúng ta đã cùng nhau mở tài khoản này, cách đây hai năm. Anh còn nhớ không?
- Chúng ta đã mở một tài khoản cho tòa thị chính, Joseph ạ! Hồi ấy ông nói rằng như thế sẽ dễ dàng hơn cho công tác kế toán, đặc biệt là các phiếu chi. Tôi thấy đây là một tài khoản cá nhân, chẳng liên quan gì đến tòa thị chính cả.
- Phải đọc kỹ trước khi ký chứ.
- Nhưng tôi đã tin tưởng ở ông, Joseph ạ! Ông đã gài bẫy tôi sao? Ôi, Chúa ơi… Thậm chí tôi còn đưa cả hộ chiếu của tôi cho ông để xác thực với ngân hàng…
- Đúng thế, và tôi cảm ơn anh vì sự hợp tác ấy. Điều đó có nghĩa là, nếu tôi đổ, thì anh cũng đổ theo, Alan ạ. Số tiền này là của hai chúng ta. Đừng có tìm cách chơi trò biện bạch, đừng đi gặp cảnh sát, đừng có lục lọi gì trong tài khoản này. Mọi thứ đều đứng tên hai chúng ta. Thế nên, trừ phi anh muốn chúng ta cùng chung một phòng giam ở nhà tù liên bang vì tội tham nhũng, thì tốt hơn hết anh nên quên tất cả chuyện này đi.
- Nhưng chuyện gì rồi cũng sẽ lộ ra, Joseph ạ! Bởi vì ít nhất là toàn bộ các nhà thầu trong thành phố đều biết là ông nhận hối lộ!
- Đừng có rên rỉ như một kẻ hèn nhát thế, Alan. Tất cả các nhà thầu đều mắc kẹt, giống như anh. Họ sẽ không nói gì cả, bởi họ cũng phạm tội chẳng kém gì tôi. Anh có thể yên tâm. Với lại, mọi chuyện đã kéo dài được một thời gian, và ai nấy đều hài lòng: các nhà thầu được bảo đảm về công việc, họ sẽ không phá hủy tất cả chỉ để chơi trò hiệp sĩ áo trắng đâu.
- Joseph, ông không hiểu rồi: có ai đó đã biết được các mánh khóe của ông, và sẵn sàng nói ra. Tôi đã nhận được một cuộc gọi nặc danh. Chính vì thế tôi mới phát hiện ra mọi chuyện.
Lần đầu tiên, thị trưởng Gordon tỏ ra lo lắng.
- Cái gì? Ai?
- Tôi không biết, Joseph ạ. Tôi nhắc lại với ông: đó là một cuộc gọi nặc danh.
Trong phòng hỏi cung thuộc trụ sở cảnh sát bang, Alan im lặng nhìn Anna.
- Tôi đã hoàn toàn bị mắc kẹt, Anna ạ, ông nói với cô. Tôi biết rằng tôi sẽ không thể chứng minh là mình không dính dáng gì đến vụ tham nhũng diện rộng này. Tài khoản có cả tôi đứng tên. Gordon đúng là quỷ quái, ông ta đã đề phòng tất cả. Đôi lúc ông ta có vẻ hơi mềm yếu, hơi đần độn, nhưng trên thực tế, ông ta biết chính xác mình phải làm gì. Tôi bị ông ta chi phối hoàn toàn.
- Sau đó, đã xảy ra chuyện gì?
- Gordon bắt đầu lo lắng vì cuộc gọi nặc danh đó. Ông ta chắc chắn rằng mọi người sẽ giữ mồm giữ miệng đến mức không hề tính đến khả năng đó. Từ đó, tôi đã suy ra rằng sự thối nát của ông ta còn tỏa rộng hơn nhiều so với những gì tôi được biết, và ông ta đang có nguy cơ rất cao. Những tháng tiếp theo đó rất phức tạp. Mối quan hệ giữa chúng tôi trở nên tệ hại, nhưng chúng tôi phải giữ thể diện. Gordon không phải là người chịu buông xuôi, và tôi ngờ rằng ông ta đang tìm cách để thoát khỏi tình cảnh đó. Quả đúng như thế, vào tháng Tư, một buổi tối, ông ta hẹn gặp tôi ở bãi đỗ xe trên bến du thuyền. “Tôi sắp rời thành phố này, ông ta thông báo với tôi. - Ông đi đâu, hả Joseph? - Có quan trọng gì đâu. - Khi nào? Tôi hỏi tiếp. - Ngay sau khi tôi xóa sạch thứ bẩn thỉu này.” Hai tháng nữa trôi qua, và tôi thấy dài như không bao giờ kết thúc. Đến cuối tháng Sáu năm 1994, ông ta lại hẹn tôi ra bãi đỗ xe của bến du thuyền và thông báo với tôi rằng ông ta sẽ ra đi vào cuối mùa hè. “Sau Liên hoan sân khấu, tôi sẽ thông báo rằng tôi không ứng cử vào kỳ bầu cử thị trưởng tháng Chín năm nay nữa. Tôi sẽ chuyển đi ngay sau đó. - Tại sao ông không rời đi trước đó? Tôi hỏi ông ta. Tại sao phải chờ thêm hai tháng nữa? - Tôi đang rút tiền từ tài khoản ngân hàng, từng ít một, bắt đầu từ tháng Ba. Tôi chỉ có thể thực hiện các lệnh chuyển tiền trong hạn mức, để khỏi bị nghi ngờ. Cứ với tốc độ này, tài khoản sẽ hết tiền vào cuối mùa hè. Thời điểm là rất lý tưởng. Chúng ta sẽ đóng cái tài khoản đó. Nó sẽ không tồn tại nữa. Anh sẽ không còn phải lo lắng gì nữa. Và thành phố sẽ thuộc về anh. Đó chính là điều anh vẫn luôn mơ ước, không phải sao ? - Thế còn từ giờ đến lúc ấy? Tôi lo lắng hỏi. Vụ này có thể vỡ lở bất cứ lúc nào. Và cho dù ông có đóng tài khoản, thì vẫn còn dấu vết của các giao dịch. Chúng ta không thể xóa sạch mọi thứ chỉ bằng một lần lia khăn, Joseph ạ! - Đừng có lo lắng thái quá, Alan. Tôi chịu trách nhiệm về mọi chuyện. Giống như mọi khi.”
- Thị trưởng Gordon đã nói: “Tôi chịu trách nhiệm về mọi chuyện” ư? Anna nhắc lại.
- Đúng thế, ông ta đã nói chính xác như thế. Tôi sẽ không bao giờ quên được khuôn mặt ông ta, lạnh băng, đáng sợ, khi ông ta nói ra câu đó. Sau từng ấy thời gian làm việc cùng nhau, tôi vẫn chưa bao giờ hiểu được rằng Joseph Gordon không phải là người có thể để cho bất cứ ai chắn đường ông ta.
Anna vừa gật đầu vừa ghi chép. Cô ngước mắt nhìn Brown rồi hỏi ông:
- Nhưng nếu Gordon đã có dự định rời đi sau Liên hoan sân khấu, thì tại sao ông ta lại thay đổi kế hoạch và quyết định ra đi đúng vào đêm biểu diễn khai mạc?
Alan bĩu môi.
- Chính Charlotte đã nói cho cô biết chuyện này, phải không? Ông hỏi. Chỉ có thể là cô ấy, cô ấy là người duy nhất biết chuyện. Gần đến Liên hoan sân khấu, tôi rất khó chịu về việc Gordon giành về mình toàn bộ niềm vinh dự, trong khi ông ta không hề tham gia chút nào, cả vào việc sáng lập lẫn việc tổ chức Liên hoan. Tất cả những gì ông ta đã làm, đó là vơ vét thêm tiền để nhét vào túi, bằng việc cấp giấy phép cho các gian hàng lưu động trên phố chính. Tôi không thể chịu đựng nổi nữa. Ông ta đã bần tiện đến mức đặt hàng một cuốn sách để vinh danh chính mình. Tất cả mọi người đều khen ngợi ông ta, quả là một trò bịp bợm đê hèn! Hôm trước ngày diễn ra Liên hoan sân khấu, tôi vào phòng làm việc của Gordon để gặp ông ta, và yêu cầu ông ta phải đi khỏi đây ngay sáng hôm sau. Tôi không muốn ông ta gặt hái toàn bộ vinh quang từ Liên hoan này, không muốn ông ta đọc diễn văn khai mạc. Ông ta dự định sẽ ung dung rời khỏi Orphea, sau khi đã nhận về toàn bộ vinh dự, và để lại kỷ niệm không thể phai mờ về một chính khách phi thường, trong khi chính tôi là người đã làm mọi việc. Theo tôi, đó là điều không thể dung thứ được. Tôi muốn Gordon phải trốn chạy như một con chó, muốn ông ta rời đi như một kẻ tiểu nhân. Do đó, tôi yêu cầu ông ta phải biến mất trong đêm 29 tháng Bảy. Nhưng ông ta không chịu. Sáng ngày 30 tháng Bảy năm 1994, tôi bắt gặp ông ta đang khiêu khích tôi, khệnh khạng trên phố chính, giả vờ đang đi kiểm tra để chắc chắn rằng tất cả đều ổn. Tôi đã bảo Gordon rằng tôi sẽ đến nhà ông ta ngay lập tức, và sẽ nói chuyện với vợ ông ta. Tôi nhảy lên xe, lao đến Penfield Crescent. Đúng lúc vợ ông ta, Leslie, mở cửa và thân thiện chào tôi, thì tôi nghe thấy Gordon lao hết tốc lực đằng sau tôi. Leslie Gordon đã biết mọi chuyện. Trong phòng bếp nhà họ, tôi bảo hai vợ chồng: “Nếu từ giờ đến tối các người không rời khỏi Orphea, tôi sẽ tiết lộ với tất cả mọi người, trên sân khấu Nhà hát lớn, rằng Joseph Gordon đã tham nhũng. Tôi sẽ tung hê mọi chuyện! Tôi không sợ các hậu quả xảy đến với tôi. Ngày hôm nay là cơ hội cuối cùng để các người bỏ trốn.” Joseph và Gordon hiểu rằng tôi không dọa. Tôi như sắp nổ tung đến nơi. Họ hứa với tôi là sẽ biến mất khỏi thành phố, muộn nhất là ngay tối hôm đó. Khi ra khỏi nhà họ, tôi đến Nhà hát lớn. Lúc đó là cuối buổi sáng. Tôi gặp Charlotte, cô ấy nhất quyết phải lấy lại một tài liệu mà Gordon đang giữ, một vở kịch chết tiệt mà Harvey đã viết. Cô ấy năn nỉ nhiều đến nỗi tôi phải tiết lộ rằng trong những giờ sắp tới, Gordon đang chuẩn bị biến khỏi thành phố.
- Vậy là chỉ có ông cùng Charlotte biết rằng nhà Gordon sẽ bỏ trốn ngay ngày hôm đó? Anna hỏi.
- Đúng thế, chúng tôi là những người duy nhất biết chuyện. Tôi có thể đảm bảo với cô điều đó. Tôi hiểu Gordon rất rõ, chắc chắn ông ta sẽ không đi kể chuyện này với bất kỳ ai. Ông ta không thích những chuyện đột xuất, ông ta có thói quen kiểm soát tất cả. Chính vì thế mà tôi mới không thể hiểu hổi tại sao ông ta lại bị giết ở nhà mình. Ai có thể biết được là ông ta đang ở đó? Vì chính thức mà nói, vào giờ ấy, lẽ ra ông ta phải ở Nhà hát lớn, cùng với tôi, để bắt tay quan khách. Chương trình đã được sắp xếp như thế: 19 giờ -19 giờ 30 phút, thị trưởng Gordon tiếp khách trong hội trường Nhà hát lớn.
- Thế còn tài khoản ngân hàng kia thì sao? Anna hỏi thêm.
- Nó vẫn mở. Nó không bao giờ được khai báo với cơ quan thuế, cứ như thể nó không tồn tại. Tôi chưa bao giờ đụng đến nó, dường như đối với tôi đó là cách tốt nhất để chôn vùi toàn bộ chuyện này. Chắc chắn vẫn còn không ít tiền trong đó.
- Thế còn cuộc gọi nặc danh kia? Cuối cùng, ông có phát hiện ra ai đã gọi không?
- Tôi không bao giờ phát hiện ra, Anna ạ.
Tối đó, Anna mời Derek và tôi đến nhà cô ăn tối.
Bữa ăn được kèm thêm vài chai vang Bordeaux rất ngon, và trong lúc chúng tôi nhấm nháp ly cocktail trong phòng khách, Anna nói:
- Hai anh có thể ngủ ở đây nếu muốn. Giường trong phòng dành cho khách rất thoải mái. Tôi cũng có một bàn chải đánh răng mới tinh cho mỗi người, và tôi vẫn còn giữ một lô áo thun của chồng cũ, tôi cũng không biết tại sao, nhưng chắc các anh mặc sẽ rất vừa đấy.
- Quả là một ý tưởng hay, Derek tuyên bố. Chúng ta có thể nhân dịp này để kể cho nhau nghe về cuộc đời mình. Anna sẽ kể với chúng ta về chồng cũ, tôi sẽ kể về quãng đời kinh khủng ở bộ phận hành chính của sở cảnh sát, còn Jesse sẽ kể về dự án nhà hàng của cậu ấy.
- Anh định mở một nhà hàng sao, Jesse? Anna tò mò hỏi tôi.
- Đừng có nghe anh ấy nói linh tinh, Anna, cái gã đáng thương này đã uống quá nhiều rồi.
Derek nhìn thấy trên chiếc bàn thấp cuốn kịch bản Đêm đen mà Anna đã mang về nhà để đọc. Anh cầm lên.
- Quả là cô không bao giờ ngừng làm việc, anh nói với cô.
Bầu không khí bỗng trở nên nghiêm túc hơn.
- Tôi không hiểu tại sao cuốn kịch bản này lại quý giá đến thế đối với Gordon, Anna nói.
- Quý giá đến mức phải cất vào trong két sắt ở ngân hàng, Derek bổ sung.
- Cùng với những chứng từ ngân hàng kết tội thị trưởng Brown, tôi nói thêm. Nghĩa là có thể ông ta giữ cuốn kịch bản này như một thứ bảo lãnh để chống lại một người nào đó chăng?
- Anh đang nghĩ đến Kirk Harvey đúng không, Jesse? Anna hỏi tôi.
- Anh cũng không biết, tôi trả lời. Dù sao đi nữa, bản thân cuốn kịch bản này chẳng có giá trị cụ thể nào. Và thị trưởng Brown khẳng định rằng ông ấy chưa bao giờ nghe Gordon nói đến nó.
- Chúng ta có thể tin tưởng Alan Brown không? Derek băn khoăn. Sau tất cả những gì ông ta che giấu chúng ta…
- Có lẽ ông ấy không có lý do gì để nói dối chúng ta, tôi nhận xét. Với lại, chúng ta đã biết ngay từ đầu rằng vào thời điểm xảy ra án mạng, ông ấy đang ở trong hội trường của Nhà hát lớn để bắt tay hàng mấy chục quan khách.
Derek và tôi đều đã đọc vở kịch của Harvey, nhưng hẳn là vì mệt mỏi, chúng tôi không nhìn thấy điều Anna vừa phát hiện ra.
- Thế nếu như chuyện đó có liên quan đến những từ gạch chân thì sao? Cô gợi ý.
- Những từ gạch chân ư? Tôi ngạc nhiên. Em đang nói đến cái gì vậy?
- Trong vở kịch, có khoảng chục từ được gạch chân bằng bút chì.
- Tôi tưởng đó là những ghi chép của Harvey, Derek nói. Những sửa đổi mà ông ta định đưa vào vở kịch.
- Không đâu, Anna trả lời, tôi cho rằng đó là thứ khác đấy.
Chúng tôi ngồi vào quanh bàn. Derek cầm vở kịch lên và đọc những từ gạch chân để Anna ghi lại. Kết quả đạt được ban đầu là một đoạn văn khó hiểu như sau:
Jamais en retourne et monter intérêt arrogant horizontal fournaise ouragan la destinée.
- Đoạn này có nghĩa là gì được nhỉ? Tôi băn khoăn.
- Phải chăng là một mật mã? Derek gợi ý.
Anna liền cúi xuống sát tờ giấy.
Dường như cô đang có một ý tưởng trong đầu. Cô chép lại dòng chữ:
Jamais En Retourne Et Monter Interêt Arrogant Horizontal Fournaise Ouragan La Destinée
JEREMIAHFOLD