Sự Thật Vụ Mất Tích Nữ Nhà Báo Stephanie Mailer

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Derek Scott

❊ ❊ ❊

Tối cái hôm chúng tôi bị luật sư của Ted Tennenbaum sỉ nhục, vào giữa tháng Tám năm 1994 ấy, Jesse và tôi đã lái xe đến tận Queens, theo lời mời của Darla và Natasha, trong quyết tâm thay đổi tâm trạng. Hai người họ đã cho chúng tôi một địa chỉ ở Rego Park. Đó là một cửa hàng nhỏ đang xây dựng, biển hiệu được phủ vải, Darla và Natasha đang đứng trước cửa chờ chúng tôi. Hai cô đều rạng rỡ.

- Chúng ta đang ở đâu đây? Tôi tò mò hỏi họ.

- Đằng trước nhà hàng tương lai của chúng em, Darla mỉm cười trả lời.

Jesse và tôi kinh ngạc, lập tức quên ngay Orphea, vụ án mạng và Ted Tennenbaum. Dự án nhà hàng của hai cô sắp sửa hoàn thành. Tất cả những giờ làm việc miệt mài ấy cuối cùng cũng sắp đạt đến thành quả: họ sắp có thể rời khỏi Blue Lagoon và theo đuổi ước mơ của mình.

- Hai người định khi nào thì mở cửa? Jesse hỏi.

- Từ giờ đến cuối năm, Natasha trả lời. Bên trong vẫn còn nhiều việc phải làm.

Chúng tôi biết rằng có thể họ sẽ rất thành công. Khách hàng sẽ xếp hàng quanh món pa tê nhà làm trong lúc chờ có bàn trống.

- Mà này, Jesse bỗng hỏi, nhà hàng của hai người tên là gì thế?

- Chính vì chuyện này mà chúng em mời hai anh đến đây, Darla giải thích. Chúng em đã cho treo biển hiệu. Chúng em đã chắc chắn về tên nhà hàng, và tự nhủ rằng, nếu làm thế này, mọi người trong khu sẽ bắt đầu nói về nó trước cả khi mở cửa.

- Chẳng phải sẽ là điềm xấu khi để lộ biển hiệu nhà hàng trước khi nó thực sự tồn tại hay sao? Tôi trêu chọc họ.

- Đừng có nói linh tinh, Derek, Natasha vừa trả lời tôi vừa cười.

Cô lấy từ trong chiếc găng tay lót lông một chai rượu vodka và bốn cái chén nhỏ rồi đưa cho chúng tôi trước khi rót đầy từng chén. Darla nắm lấy một sợi dây buộc vào tấm vải đang che phủ biển hiệu, rồi sau một cử chỉ ra dấu, hai cô cùng kéo mạnh. Tấm vải bồng bềnh cho đến khi rơi xuống đất, chẳng khác nào một chiếc dù, và chúng tôi nhìn thấy tên nhà hàng sáng lên trong bóng tối.

CÔ GÁI NGA

Chúng tôi nâng cốc chúc mừng Cô gái Nga và hạ thêm vài chai vodka nữa, rồi đi thăm thú nhà hàng. Darla và Natasha cho chúng tôi xem sơ đồ, để có thể hình dung nhà hàng sau khi hoàn thiện. Ở bên trên có một tầng nhỏ hẹp, nơi hai cô định đặt văn phòng. Một chiếc thang cho phép leo lên mái, và chính ở đó chúng tôi đã trải qua phần lớn cái đêm mùa hè nóng bỏng đó, vừa uống rượu vodka và ăn những món ăn dã ngoại mà hai cô gái đã chuẩn bị trước, trong ánh nến, vừa ngắm vóc dáng sừng sững của Manhattan phía đằng xa.

Tôi nhìn Jesse và Natasha quấn quýt với nhau. Hai người họ thật đẹp đôi, và có vẻ vô cùng hạnh phúc. Một cặp đôi mà ta tin rằng không gì có thể chia lìa. Chính trong lúc nhìn thấy họ như thế mà tôi cảm thấy muốn trải qua điều gì tương tự. Darla đang ở cạnh tôi. Tôi nhìn sâu vào mắt cô. Cô đưa tay khẽ vuốt tay tôi. Và tôi hôn cô.

Ngày hôm sau, chúng tôi quay trở về với vụ án, cắm chốt trước cửa nhà hàng Café Athéna. Miệng cả hai đều khô như rang.

- Thế nào, Jesse hỏi tôi, anh đã ngủ lại nhà Darla phải không?

Tôi mỉm cười thay cho câu trả lời. Còn cậu ta thì cười phá lên. Nhưng chúng tôi không có tâm trí đâu để vui đùa: chúng tôi phải bắt đầu lại vụ điều tra từ đầu.

Chúng tôi vẫn tin chắc rằng chính chiếc xe tải nhỏ của Ted Tennenbaum là thứ mà Lena Bellamy nhìn thấy trên phố ngay trước khi án mạng xảy ra. Logo của Café Athéna là một tác phẩm độc nhất vô nhị: Tennenbaum đã cho dán nó vào kính hậu chiếc xe tải của hắn, nhằm quảng cáo cho nhà hàng. Nhưng đó chỉ là lời nói của Lena chống lại Ted. Chúng tôi cần nhiều hơn thế.

Chúng tôi đang dậm chân tại chỗ. Ở tòa thị chính, người ta kể với chúng tôi rằng thị trưởng Gordon đã giận điên người vì vụ phóng hỏa tòa nhà của Ted Tennenbaum. Gordon tin chắc rằng chính Tennenbaum đã tự châm lửa. Cảnh sát Orphea cũng thế. Nhưng chẳng có bằng chứng nào. Rõ ràng là Tennenbaum rất có năng khiếu trong việc không để lại dấu vết. Chúng tôi có một mối hy vọng: phế bỏ bằng chứng ngoại phạm của hắn bằng cách chứng minh được rằng hắn đã rời Nhà hát lớn vào một thời điểm nào đó trong buổi tối xảy ra án mạng. Phiên trực của hắn kéo dài từ 17 giờ đến 23 giờ. Khoảng sáu giờ đồng hồ. Có lẽ hắn chỉ cần hai mươi phút là đủ để thực hiện một chuyến đi-về giữa Nhà hát lớn và nhà ông thị trưởng. Hai mươi phút ngắn ngủi. Chúng tôi hỏi han tất cả các tình nguyện viên có mặt trong hậu trường vào buổi tối biểu diễn mở màn: tất cả mọi người đều khẳng định đã nhiều lần nhìn thấy Tennenbaum trong tối đó. Nhưng vấn đề là phải biết được hắn có mặt tại Nhà hát lớn trong khoảng thời gian từ 5 giờ 40 phút đến 6 giờ hay không? Câu trả lời sẽ mang đến hai kết quả hoàn toàn khác biệt. Và tất nhiên là chẳng ai biết gì cả. Người ta nhìn thấy hắn lúc thì ở trong các lô, lúc ở khu vực bối cảnh, lúc lại tót ra quầy bar để mua một chiếc bánh sandwich. Người ta nhìn thấy hắn khắp nơi, và cũng chẳng nhìn thấy hắn ở chỗ nào.

Vụ điều tra của chúng tôi hoàn toàn tắc nghẽn và chúng tôi đang sắp hết hy vọng thì một buổi sáng, chúng tôi nhận được cuộc gọi từ một nữ nhân viên ngân hàng Hicksville, cuộc gọi sẽ làm thay đổi cục diện của cuộc điều tra.

một tờ giấy đã ố vàng vì thời gian, trên đó có một dòng chữ đánh máy: Nơi đây ĐÊM ĐEN bắt đầu. Chẳng khác nào điểm khởi đầu của một trò chơi săn tìm kho báu. Chi tiết cụ thể duy nhất mà chúng tôi có được là cú điện thoại gọi đi từ nhà hàng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.