Sự Thật Vụ Mất Tích Nữ Nhà Báo Stephanie Mailer

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Jesse Rosenberg Thứ Tư Ngày 16 Tháng Bảy Năm 2014 10 Ngày Trước Đêm Biểu Diễn Khai Mạc

❊ ❊ ❊

Trang nhất Thời báo Orphea:

ĐÊM ĐEN:

NHỮNG VAI DIỄN ĐẦU TIÊN ĐÃ ĐƯỢC PHÂN

Có lẽ hôm nay sẽ là ngày kết thúc các buổi diễn thử, sự kiện đã thu hút một số lượng thí sinh đông đảo đến khó tin đổ về từ khắp vùng trong niềm vui sướng của những người buôn bán trong thành phố. Thí sinh đầu tiên vinh dự được nhận vai không ai khác mà chính là nhà phê bình nổi tiếng Meta Ostrovski (xem ảnh bên dưới). Ông nói rằng đây là một vở kịch dạng kén, trong đó “kẻ mà tất cả đều tưởng là sâu rốt cuộc sẽ hóa thân thành một con bướm đầy oai vệ”.

Anna, Derek và tôi đến Nhà hát lớn ngay trước khi ngày diễn thử thứ ba bắt đầu. Khán phòng vẫn còn vắng vẻ. Chỉ có một mình Harvey trên sân khấu. Nhìn thấy chúng tôi bước vào, ông ta kêu lên:

- Các người không có quyền đến đây!

Tôi thậm chí còn chẳng mất công trả lời. Mà lao đến chộp cổ áo ông ta.

- Ông đang che giấu chúng tôi điều gì, hả Harvey?

Tôi lôi ông ta vào hậu trường, để không bị ai nhìn thấy.

- Hồi ấy, ông biết rằng đúng là chiếc xe tải nhỏ của Tennenbaum đã dừng trước cửa nhà Gordon. Nhưng ông đã cố tình ém nhẹm lời chứng của nhân viên trạm xăng. Ông biết gì về vụ án này?

- Ta sẽ không nói gì hết! Harvey hét lên. Làm sao ngươi dám đối xử thô bạo như thế này với ta, hả đồ khỉ chuyên ăn phân kia?

Tôi rút súng ra và ấn vào bụng ông ta.

-Jesse, anh làm gì thế? Anna lo lắng hỏi.

- Bình tĩnh lại đi, Leonberg, Harvey điều đình. Ngươi muốn biết chuyện gì? Ta cho phép ngươi hỏi một câu.

- Tôi muốn biết Đêm đen là gì, tôi nói.

- Đêm đen là vở kịch của ta, Harvey trả lời. Ngươi có bị ngốc không thế?

- Đêm đen vào năm 1994, tôi nói rõ. Cái Đêm đen chết tiệt đó có nghĩa là gì?

- Vào năm 1994, đó cũng là vở kịch của ta. Đúng ra thì không phải cùng một vở kịch. Ta đã phải viết lại chỉ vì cái lão Gordon ngu ngốc đó. Nhưng ta vẫn giữ lại tên gọi ban đầu, bởi vì ta thấy nó rất hay. “Đêm đen”. Nghe thật kêu, đúng không?

- Đừng có coi chúng tôi là lũ ngốc, tôi giận dữ. Có một sự kiện gắn với Đêm đen, và ông biết điều đó rất rõ, bởi vì hồi đó ông là trưởng đồn cảnh sát: có những dòng chữ bí ẩn xuất hiện khắp nơi ở Orphea, rồi vụ hỏa hoạn tòa nhà bây giờ là nhà hàng Café Athéna, và cái kiểu đếm ngược cho đến ngày Gordon chết.

- Ngươi nói linh tinh rồi, Leonberg ạ! Harvey tức tối kêu lên. Tất cả những chuyện đó chính là do ta gây ra! Đó là một cách để khiến mọi người chú ý đến vở kịch của ta! Khi bắt đầu dàn cảnh như thế, ta đã tin chắc là có thể trình diễn Đêm đen vào buổi khai mạc Liên hoan sân khấu. Ta đã nghĩ rằng, khi mọi người liên hệ những dòng chữ bí ẩn kia với quảng cáo về vở kịch của ta, họ sẽ quan tâm gấp ba.

- Ông đã phóng hỏa tòa nhà sau này là nhà hàng Café Athéna? Derek lên tiếng hỏi ông ta.

- Đương nhiên là không phải, ta không hề phóng hỏa! Ta đã bị gọi đến địa điểm xảy ra vụ cháy, và ta ở lại đó đến tận nửa đêm, khi cảnh sát cứu hỏa dập tắt được ngọn lửa. Ta đã nhân lúc mọi người không chú ý để vào bên trong đống đổ nát và viết chữ Đêm đen lên tường. Đó là một cơ hội vàng. Ngay khi các cảnh sát cứu hỏa nhìn thấy dòng chữ, vào lúc rạng sáng, nó đã gây ra một hiệu ứng nho nhỏ. Còn vụ đếm ngược, thì nó không liên quan gì đến cái chết của Gordon, mà là đếm ngược trước ngày biểu diễn mở màn Liên hoan sân khấu, đồ ngốc ạ! Ta đã tin chắc như đinh đóng cột là ta sẽ được chọn đứng đầu áp phích quảng cáo, và ngày 30 tháng Bảy năm 1994 sẽ đánh dấu sự thăng hoa của Đêm đen, vở kịch đầy cảm xúc của Giáo sư Kirk Harvey vĩ đại.

- Vậy ra tất cả chỉ là một chiến dịch quảng bá ngu ngốc?

- Ngu ngốc, ngu ngốc, Harvey giận dữ, không ngu ngốc đến thế đâu, Leonberg ạ, bởi vì hai mươi năm sau ngươi vẫn nói với ta về nó!

Đúng lúc đó, chúng tôi nghe thấy tiếng động vang lên từ trong khán phòng. Các thí sinh đang đến. Tôi thả tay ra.

- Ông chưa bao giờ thấy chúng tôi đến đấy, Kirk ạ, Derek nói. Nếu không, ông sẽ gặp rắc rối với chúng tôi đấy.

Harvey không nói gì. Ông ta chỉnh lại vạt áo sơ mi rồi quay ra sân khấu, trong lúc chúng tôi chuồn khỏi đó qua một lối thoát hiểm.

Trong khán phòng, ngày diễn thử thứ ba bắt đầu. Người đầu tiên xuất hiện không phải ai khác mà chính là Samuel Padalin, anh đến để xua đuổi những bóng ma và vinh danh người vợ đã bị sát hại của mình. Harvey chọn anh ngay lập tức vì lý do anh khiến ông ta thương hại.

- Ôi, anh bạn tội nghiệp, Kirk bảo anh, giá mà anh biết được: vợ anh, tôi đã nhặt cô ấy trên phố, cả người be bét cả. Một mẩu chỗ này, một mẩu chỗ kia!

- Vâng, tôi biết, Samuel Padalin trả lời. Tôi cũng có mặt ở đó.

Rồi, trước vẻ sửng sốt của Harvey, Charlotte Brown xuất hiện trên sân khấu. Ông xúc động khi nhìn thấy bà. Ông đã nghĩ đến khoảnh khắc này suốt một thời gian dài. Ông những muốn tỏ ra cứng rắn, muốn sỉ nhục bà trước mặt tất cả mọi người giống như bà đã sỉ nhục ông khi thích Brown hơn ông. Ông những muốn nói với bà rằng bà không đủ tầm để tham gia trình diễn vở kịch của ông, nhưng ông không thể. Chỉ cần một cái nhìn là đủ để đánh giá sức hút tỏa ra từ con người bà. Bà là một diễn viên bẩm sinh.

- Em chẳng thay đổi gì cả, cuối cùng ông bảo bà.

Bà mỉm cười:

- Cảm ơn Kirk. Cả anh cũng thế.

Ông nhún vai:

- Trời đất! Anh đã thành một lão già điên khùng rồi. Em muốn trở lại sân khấu sao?

- Em nghĩ thế.

- Em được nhận, ông chỉ nói có thế.

Ông ghi tên bà vào tờ danh sách.

Việc Kirk Harvey dựng lên toàn bộ câu chuyện Đêm đen đó càng khiến chúng tôi coi ông ta là kẻ cuồng tưởng. Ông ta cứ việc trình diễn vở kịch đó và biến mình thành trò cười, cùng với thị trưởng Brown.

Brown mới chính là nhân vật khiến chúng tôi băn khoăn. Tại sao Stephanie lại dán trên tường kho chứa đồ một bức ảnh chụp ông đang đọc diễn văn trong buổi diễn mở màn Liên hoan sân khấu năm 1994?

Trong phòng làm việc của Anna, chúng tôi xem lại trích đoạn từ băng cát xét. Bài phát biểu của Brown không thú vị cho lắm. Còn có thể có thứ gì khác trong đó? Derek gợi ý gửi cuốn băng cát xét cho các chuyên gia trong ngành cảnh sát, để họ thử phân tích đoạn đó. Rồi anh đứng dậy và xem xét chiếc bảng từ tính. Anh xóa bỏ hai từ Đêm đen, chúng không còn ý nghĩa gì đối với cuộc điểu tra của chúng tôi, bởi vì điều bí ẩn đã được làm sáng tỏ.

- Tôi không thể tin được rằng toàn bộ chuyện này chỉ là cái tên của vở kịch mà Harvey muốn trình diễn, Anna thở dài. Chúng ta đã dựng nên biết bao giả thuyết!

- Đôi khi giải pháp lại nằm ngay trước mắt chúng ta, Derek nhắc lại câu nói đầy tính tiên tri đã ám ảnh cả ba chúng tôi.

Đột nhiên, anh có vẻ trầm tư.

- Anh đang nghĩ gì thế? Tôi hỏi.

Anh quay sang Anna.

- Anna này, anh nói, cô có nhớ khi chúng ta đến gặp Buzz Leonard, thứ Năm tuần trước, ông ấy đã kể với chúng ta rằng Kirk Harvey đã đọc một bài độc thoại có nhan để là Tôi, Kirk Harvey không.

- Có, tôi vẫn nhớ y nguyên.

- Nhưng tại sao lại là bài độc thoại đó mà không phải là Đêm đen?

Một câu hỏi thú vị. Đúng lúc đó, điện thoại của tôi đổ chuông. Là Marty Connors, nhân viên trạm xăng.

- Tôi vừa tìm thấy anh ta, Marty nói với tôi qua điện thoại.

- Ai vậy? Tôi hỏi.

- Cái người tiến hành cuộc điều tra vào năm sau năm xảy ra vụ án mạng. Tôi vừa nhìn thấy ảnh ông ta trên Thời báo Orphea số ra hôm nay. Ông ta sẽ đóng một vai trong vở kịch. Ông ta tên là Meta Ostrovski.

Tại Nhà hát lớn, sau một khoảng thời gian lộn xộn và vài cơn khủng hoảng thần kinh của Kirk Harvey, đến lượt Jerry và Dakota Eden lên sân khấu để diễn thử.

Harvey nhìn chằm chằm vào Jerry.

- Anh tên là gì, và anh từ đâu đến? Ông hỏi bằng giọng nhà binh.

- Jerry Eden, đến từ New York. Chính thẩm phán Cooperstin đã…

- Anh từ New York đến đây để tham gia vở kịch sao? Harvey ngắt lời ông.

- Tôi cần dành thời gian ở bên Dakota con gái tôi, để cùng con bé thực hiện một trải nghiệm mới.

- Tại sao?

- Bởi vì tôi có cảm giác mình đã để mất con bé, và tôi muốn tìm lại nó.

Một thoáng im lặng. Harvey ngắm nghía người đàn ông đang đứng trước mặt mình rồi tuyên bố:

- Tôi thích chuyện này đấy. Ông bố được lựa chọn. Chúng ta hãy xem cô con gái đáng giá thế nào. Cô hãy đứng vào trong luồng sáng đi.

Dakota làm theo và di chuyển vào trong luồng sáng. Harvey bỗng rùng mình: từ cô gái toát ra một sức mạnh phi thường. Cô ném về phía ông một ánh nhìn đầy quyền lực, gần như quá mạnh nên không thể kiềm giữ được. Harvey vớ lấy tờ ghi chép cảnh đầu của vở kịch trên bàn và đứng dậy mang đến cho Dakota, nhưng cô bảo ông:

- Không cần đâu, tôi đã nghe cảnh này ít nhất là ba tiếng đồng hồ rồi, tôi đã thuộc lòng.

Cô nhắm mắt lại và cứ đứng như thế một lát. Tất cả các thí sinh khác trong khán phòng quan sát cô một cách thành kính, như bị hút vào luồng từ tính tỏa ra từ cô. Bị chinh phục hoàn toàn, Harvey im lặng.

Dakota liền mở mắt và cất tiếng ngâm nga:

Đó là một buổi sáng âm u. Trời mưa. Trên một con đường vùng quê, giao thông bị tê liệt: một đoạn tắc đường dài dằng dặc đã hình thành. Các lái xe giận dữ bấm còi như điên. Một cô gái trẻ đang đi trên lề đường ngược dòng xe cộ bất động. Cô đi tận đến một trạm gác của cảnh sát, và hỏi nhân viên cảnh sát đang trực.

Rồi cô nhảy vài bước trên sân khấu, kéo cao cổ chiếc áo choàng mà cô không hề mặc, tránh những vũng nước tưởng tượng và chạy lon ton đến tận chỗ Harvey như để tránh những giọt nước mưa đang dội xuống.

- Có chuyện gì thế? Cô hỏi.

Harvey chỉ quan sát cô mà không trả lời. Cô nhắc lại:

- Thế nào, thưa ông cảnh sát? Có chuyện gì xảy ra ở đây thế?

Như bừng tỉnh, Harvey đáp lời cô:

- Một người chết, ông nói. Tai nạn mô tô thảm khốc.

Ông chăm chăm nhìn Dakota một lát, rồi hét lên, khuôn mặt đắc thắng:

- Chúng ta đã có diễn viên thứ tám, cũng là diễn viên cuối cùng! Ngày mai, ngay từ sáng sớm, ta có thể tiến hành tập được rồi.

Cả khán phòng vỗ tay hoan hô. Thị trưởng Brown thở ra một hơi dài nhẹ nhõm.

- Cô thật tuyệt diệu, Kirk nói với Dakota. Cô đã bao giờ học bi kịch chưa?

- Chưa bao giờ, thưa ông Harvey.

- Cô sẽ đóng vai chính!

Hai người vẫn nhìn nhau chăm chăm bằng ánh mắt lạ lùng. Rồi Harvey hỏi Dakota:

- Cháu đã giết ai bao giờ chưa, bé con?

Dakota tái mặt, và bắt đầu run rẩy.

- Là… làm sao ông biết được? Cô kinh hoàng lắp bắp.

- Điều đó thể hiện rõ trong mắt cháu. Ta chưa từng nhìn thấy một tâm hồn tăm tối đến thế. Thật cuốn hút.

Kinh hoàng, Dakota không cầm được nước mắt.

- Đừng có lo, cháu yêu, Harvey dịu dàng nói với cô. Cháu sẽ thành một ngôi sao lớn.

Đã gần 22 giờ 30 phút, trước cửa nhà hàng CaféAthéna. Ngồi trong xe, Anna rình chờ động tĩnh bên trong nhà hàng. Ostrovski vừa trả tiền bữa ăn. Khi ông đứng dậy, cô lập tức cầm lấy máy bộ đàm.

- Ostrovski sắp ra đấy, cô báo với chúng tôi.

Derek và tôi đang cắm chốt ngoài hàng hiên, lập tức tiếp cận nhà phê bình ngay khi ông rời khỏi nhà hàng.

- Ông Ostrovski, tôi vừa nói vừa chỉ về phía chiếc xe cảnh sát đỗ trước mặt ông ta, đề nghị ông đi theo chúng tôi, chúng tôi có vài câu muốn hỏi ông.

Mười phút sau, Ostrovski yên vị trong phòng làm việc của Anna và nhấm nháp một cốc cà phê.

- Đúng thế, ông ta thừa nhận, tôi đã rất tò mò về vụ án này. Tôi đã tham dự nhiều Liên hoan sân khấu, nhưng một án mạng xảy ra ngay tối mở màn thì tôi chưa từng chứng kiến. Cũng giống như tất cả những người có đôi chút hiếu kỳ, tôi muốn biết kết cục của câu chuyện này.

- Theo nhân viên trạm xăng, Derek nói, ông đã quay trở lại Orphea trong suốt một năm sau năm xảy ra vụ án. Tuy nhiên, vào thời điểm đó, vụ điều tra đã kết thúc.

- Theo những gì tôi biết về vụ án này, thì kẻ sát nhân, mặc dù việc hắn phạm tội đã rõ rành rành trong mắt cảnh sát, lại chết trước khi thú tội. Tôi thừa nhận với các anh rằng hồi đó chi tiết ấy đã kích thích tôi. Nếu không có lời thú tội, tôi vẫn chưa thỏa mãn.

Derek ném sang tôi một ánh mắt đầy ý tứ. Ostrovski nói tiếp:

- Thế nên, nhân việc thường xuyên đi nghỉ ở vùng Hamptons tuyệt đẹp này, thỉnh thoảng tôi có ghé qua Orphea. Tôi có hỏi thông tin người này người kia.

- Thế ai cho ông biết rằng anh chàng nhân viên trạm xăng đã nhìn thấy điều gì đó?

- Hoàn toàn là ngẫu nhiên thôi. Có một hôm tôi dừng lại đổ xăng. Chúng tôi chuyện phiếm với nhau. Anh ta kể với tôi những gì anh ta nhìn thấy. Anh ta còn nói thêm là đã báo cho cảnh sát, nhưng lời chứng của anh ta không được coi là phù hợp. Về phần tôi, theo thời gian, sự tò mò trong tôi cũng phai nhạt dần.

- Chỉ có thế thôi sao? Tôi hỏi.

- Chỉ có thế thôi, đại úy Rosenberg ạ. Tôi thực sự áy náy vì không thể giúp anh được nhiều hơn.

Tôi cảm ơn Ostrovski về sự hợp tác của ông và đề nghị chở ông đến nơi nào ông cần.

- Anh thật tử tế, đại úy ạ, nhưng tôi muốn đi bộ một chút, tận hưởng màn đêm tuyệt vời này.

Ông đứng dậy và tạm biệt chúng tôi. Nhưng ra đến cửa, ông quay lại. Và nói với chúng tôi:

- Một nhà phê bình.

- Xin lỗi, ý ông muốn nói gì?

- Câu đố của các anh, ở trên bảng kia, Ostrovski tự hào trả lời. Tôi đã nhìn ngắm nó được một lát rồi. Và vừa mới hiểu ra. Người nào muốn viết mà lại không thể viết được? Câu trả lời là: một nhà phê bình.

Ông khẽ gật đầu chào chúng tôi rồi rời đi.

- Chính là ông ta! Tôi liền kêu lên với Anna và Derek, hai người họ không hiểu ra ngay lập tức. Người muốn viết mà không thể viết được, lại có mặt bên trong Nhà hát lớn vào buổi tối xảy ra vụ án mạng, đó là Ostrovski! Ông ta chính là người đặt hàng Stephanie viết cuốn sách!

Một lát sau, Ostrovski đã ngồi trong phòng hỏi cung, để thực hiện một cuộc trò chuyện không mấy dễ chịu so với cuộc trò chuyện lúc trước.

- Chúng tôi biết hết rồi, ông Ostrovski ạ! Derek tuyên bố. Từ hai mươi năm nay, ông thường xuyên đăng một mẩu quảng cáo, vào mùa thu, trên các tờ báo thuộc khoa văn của các trường đại học trong vùng New York để tìm một người nào đó có thể viết cuốn sách điều tra về vụ án mạng giết chết bốn người kia.

- Tại sao ông lại đăng quảng cáo đó? Tôi hỏi. Đã đến lúc ông phải nói ra.

Ostrovski nhìn tôi như thể đó là một điều hiển nhiên:

- Thật tình, đại úy ạ… Anh nghĩ rằng một nhà phê bình văn chương vĩ đại lại hạ mình viết một tiểu thuyết trinh thám sao? Anh có hình dung ra mọi người sẽ nói gì không?

- Có vấn đề gì chứ?

- Vấn đề chính là vì nó đã nằm trong trật tự tôn trọng dành cho các thể loại, trước hết là tiểu thuyết viễn tưởng rồi đến tiểu thuyết trí tuệ, rồi đến tiểu thuyết lịch sử, rồi đến tiểu thuyết đơn thuần, và chỉ sau đó, tận cuối cùng, ngay trước tiểu thuyết ngôn tình, là tiểu thuyết trinh thám.

- Ông đang nói đùa phải không? Derek hỏi. Ông đang chế giễu chúng tôi, có phải không?

- Không hề, trời đất quỷ thần chứng giám! Không! Đó chính là vấn đề. Kể từ buổi tối xảy ra vụ án mạng, tôi bị giam cầm trong một cốt truyện trinh thám thiên tài, nhưng lại không thể viết ra được.

Orphea, ngày 30 tháng Bảy năm 1994

Buổi tối xảy ra vụ án mạng.

Vở kịch Cậu Vania kết thúc, Ostrovski ra khỏi khán phòng. Dàn dựng chấp nhận được, diễn xuất tốt. Từ lúc nghỉ chuyển hồi, ông đã nghe thấy mọi người trong hàng ghế của ông náo động. Một số khán giả không quay trở lại vào hồi hai. Ông hiểu ra nguyên nhân của việc đó khi đi qua phòng diễn viên của Nhà hát lớn, nơi bầu không khí đang sôi sục: ai nấy đều nói về một vụ án mạng giết chết bốn người mà người ta vừa phát hiện ra.

Từ bậc tam cấp của Nhà hát, đứng cao hơn đường phố, ông quan sát đám đông đang di chuyển thành một làn sóng liên tục về cùng một hướng: khu Penfield. Tất cả mọi người đều muốn đến đó xem đã xảy ra chuyện gì.

Không khí căng thẳng như có tích điện, đầy hoảng loạn: người ta đổ xô thành một dòng thác người, khiến Ostrovski nhớ đến làn sóng chuột trong vở Người thổi sáo thành Hamelin. Với phẩm chất của một nhà phê bình, khi mọi người đổ xô đến một nơi, thì ông sẽ không đến đó. Ông không thích những thứ gì là trào lưu, ông phỉ nhổ những thứ bình dân, ông kinh tởm những phong trào theo cảm hứng chung. Tuy nhiên, bị bầu không khí trước mắt thu hút, ông lại muốn mình cũng bị cuốn vào đó. Ông hiểu rằng đó chính là sự tò mò. Và đến lượt ông cũng lao vào dòng sống người đang chảy xuôi theo con phố lớn, và đổ dồn về từ các con phố lân cận cho đến khi gặp phải một khu dân cư yên tĩnh. Ostrovski rảo bước, chẳng mấy chốc ông đã đến sát Penfield Crescent. Khắp nơi đều có xe cảnh sát. Tường của các ngôi nhà rực lên trong ánh sáng xanh đỏ của đèn hiệu. Ostrovski tự mở một lối đi giữa đám đông chật ních đứng sát các hàng rào của cảnh sát. Bầu không khí đêm hè ở vùng nhiệt đới này thật ngột ngạt. Mọi người đều bị kích động, căng thẳng, lo lắng, tò mò. Hình như là nhà của ông thị trưởng. Hình như ông ta đã bị sát hại, cùng với vợ và con trai.

Ostrovski ở lại Penfield Crescent hồi lâu, say sưa trước những gì ông nhìn thấy: ông nghĩ rằng buổi biểu diễn thực sự không phải là ở Nhà hát lớn, mà ở đây. Kẻ nào đã làm hại ông thị trưởng? Tại sao? Nỗi tò mò nghiến ngấu ông. Ông bắt đầu đưa ra cả nghìn giả thuyết.

Khi quay về Khách sạn bên hồ, ông ngồi vào quầy bar. Mặc dù đêm đã khuya, nhưng ông quá phấn khích nên không thể nào ngủ nổi. Ông làm sao thế nhỉ? Tại sao ông lại say sưa đến thế chỉ vì một vụ án vẫn thường được xếp vào loại tin vắn? Đột nhiên, ông hiểu ra: ông hỏi xin một cây bút và một tờ giấy. Lần đầu tiên trong đời, ông có khung sườn của một cuốn sách trong đầu. Cốt truyện rất hấp dẫn: trong khi cả thành phố đang bận rộn ăn mừng một Liên hoan sân khấu, thì án mạng khủng khiếp đã xảy ra. Chẳng khác nào một trò ma thuật: khán giả nhìn về bên trái, trong khi mọi chuyện đều diễn ra ở bên phải. Thậm chí Ostrovski còn viết bằng chữ cái in hoa TRÒ ẢO THUẬT. Chính là tên cuốn sách! Ngay ngày mai, từ sáng sớm, ông sẽ đến hiệu sách địa phương và mua tất cả các tiểu thuyết trinh thám mà ông tìm được. Đúng lúc ấy, ông chợt dừng lại, nhận ra sự thật kinh khủng. Nếu ông viết cuốn sách này, tất cả mọi người sẽ nói rằng đó là một tiểu thuyết hạ cấp: một tiểu thuyết trinh thám. Danh tiếng của ông sẽ bị hủy hoại.

- Và thế là tôi không bao giờ có thể viết cuốn sách đó, Ostrovski giải thích với chúng tôi, hai mươi năm sau, trong phòng hỏi cung của sở cảnh sát. Tôi vẫn mơ về nó, tôi không ngừng nghĩ đến nó. Tôi muốn đọc câu chuyện đó nhưng lại không thể viết nó ra. Không phải một tiểu thuyết trinh thám. Như thế quá rủi ro.

- Vậy là ông muốn thuê một ai đó?

- Đúng thế. Tôi không thể đề nghị một tác giả đã thành danh. Hãy thử hình dung mà xem, anh ta có thể tống tiền tôi bằng cách đe dọa sẽ tung hê cho mọi người biết đam mê thầm kín của tôi với một cốt truyện trinh thám. Tôi tự nhủ là thuê một sinh viên sẽ đỡ rủi ro hơn. Và chính bằng cách đó tôi đã gặp được Stephanie. Người mà tôi đã quen biết từ khi còn ở Tạp chí, và đã bị cái gã Steven Bergdorf ngu ngốc kia sa thải. Stephanie là một cây bút độc nhất vô nhị, một tài năng thuần khiết. Cô ấy đã nhận lời viết cuốn sách: cô ấy nói đã tìm kiếm một chủ đề hay suốt nhiều năm nay. Quả là một cuộc gặp gỡ hoàn hảo.

- Ông có thường xuyên liên hệ với Stephanie không?

- Lúc đầu thì có. Cô ấy thường xuyên đến New York, chúng tôi gặp nhau trong quán cà phê gần Tạp chí. Cô ấy cho tôi biết những tiến triển đã đạt được. Thỉnh thoảng còn đọc cho tôi nghe vài đoạn. Nhưng cũng có khi cô ấy lặn mất tăm trong một thời gian, những khi bận tìm hiểu. Chính vì thế mà tuần trước tôi không lo lắng gì, khi không thể liên lạc với cô ấy. Tôi đã cho cô ấy toàn quyền quyết định, cùng 30.000 đô la tiền mặt để trang trải các chi phí. Tôi để cô ấy nhận tiền và danh tiếng, tôi chỉ muốn biết kết cục của câu chuyện này.

- Bởi vì ông nghĩ rằng Ted Tennenbaum không phải là thủ phạm?

- Chính xác. Tôi đã theo dõi sát sao tiến triển của vụ án này, và tôi được biết rằng, theo một nhân chứng, bà ta nhìn thấy xe của anh ta đỗ trước cửa nhà ông thị trưởng. Ấy thế nhưng, theo miêu tả của mọi người với tôi, thì tôi biết rằng tôi đã nhìn thấy chiếc xe ấy đi qua đằng trước Nhà hát lớn, vào buổi tối xảy ra vụ án mạng, trước 19 giờ một chút. Hôm ấy tôi đến Nhà hát lớn quá sớm, và bên trong nóng như thiêu. Tôi ra ngoài hút thuốc. Để tránh đám đông, tôi đi đến con phố bên cạnh, thực ra là một ngõ cụt thông với cửa vào dành cho diễn viên. Tôi liền nhìn thấy chiếc xe màu đen đó đi qua, nó khiến tôi chú ý vì trên kính hậu có một hình vẽ kỳ cục. Chiếc xe tải nhỏ của Tennenbaum, mà sau đó mọi người đều nói đến.

- Nhưng ngày hôm đó, ông đã nhìn thấy người lái xe, và đó không phải là Ted Tennenbaum?

- Chính xác, Ostrovski nói.

- Vậy thì ai là người ngồi sau tay lái, thưa ông Ostrovski? Derek hỏi.

- Chính là Charlotte Brown, vợ của ông thị trưởng hiện nay, ông ta trả lời. Chính bà ta là người lái chiếc xe tải nhỏ của Ted Tennenbaum.

một tờ giấy đã ố vàng vì thời gian, trên đó có một dòng chữ đánh máy: Nơi đây ĐÊM ĐEN bắt đầu. Chẳng khác nào điểm khởi đầu của một trò chơi săn tìm kho báu. Chi tiết cụ thể duy nhất mà chúng tôi có được là cú điện thoại gọi đi từ nhà hàng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.