Sự Thật Vụ Mất Tích Nữ Nhà Báo Stephanie Mailer

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Derek Scott

❊ ❊ ❊

Đầu tháng Tám năm 1994. Một tuần đã trôi qua kể từ vụ án mạng giết chết bốn người.

Jesse và tôi dồn toàn bộ sức lực cho cuộc điều tra, làm việc ngày đêm, không bận tâm đến việc ngủ, nghỉ phép hay giờ làm thêm.

Chúng tôi đã đặt đại bản doanh trong căn hộ của Jesse và Natasha, nơi này ấm cúng hơn nhiều so với văn phòng làm việc lạnh lẽo ở trụ sở cảnh sát bang. Chúng tôi ở trong phòng khách, đặt hai chiếc giường gấp ở đó, đi về tùy ý. Natasha chăm chút cho chúng tôi từng tí một. Có những khi cô phải thức dậy giữa đêm để nấu cho chúng tôi ăn. Cô nói rằng đó là một cách thức hiệu quả để thử nghiệm những món ăn mà cô sẽ đưa vào thực đơn của nhà hàng.

- Jesse này, tôi vừa nói vừa nhồm nhoàm thưởng thức món ăn mà Natasha đã nấu cho chúng tôi, cậu hãy chắc chắn là sẽ cưới cô gái này. Cô ấy quả thực là tuyệt vời.

- Chúng tôi đã dự tính chuyện đó rồi, một tối Jesse trả lời tôi như thế.

- Khi nào vậy? Tôi phấn khởi thốt lên.

Jesse mỉm cười:

- Sắp rồi. Anh muốn xem nhẫn không?

- Lại còn phải hỏi nữa!

Jesse biến mất một lát rồi quay trở lại cùng chiếc hộp nhỏ có chứa một viên kim cương tuyệt đẹp.

- Ôi Chúa ơi, Jesse, nó đẹp tuyệt!

- Nó là của bà nội tôi, cậu ta giải thích rồi bỏ vội vào túi bởi vì Natasha vừa xuất hiện.

Kết quả phân tích đường đạn đã chứng tỏ: chỉ có một khẩu súng duy nhất được sử dụng, một khẩu súng lục loại Beretta. Chỉ có một hung thủ giết cả bốn nạn nhân. Các chuyên gia cho rằng chắc hẳn thủ phạm là một người đàn ông, không chỉ bởi tính chất tàn bạo của tội ác, mà còn bởi vì cánh cửa nhà đã bị phá hỏng bởi một cú đạp chân rất mạnh. Thậm chí cánh cửa đó còn không khóa.

Theo yêu cầu của văn phòng công tố, một hiện trường tái lập diễn biến sự kiện đã giúp thiết lập lại sự việc theo trình tự sau: kẻ sát nhân đạp vỡ cánh cửa của gia đình Gordon. Thoạt tiên hắn bắt gặp Leslie Gordon trong tiền sảnh, và bắn trực diện vào ngực bà, súng gần như gí sát vào người nạn nhân. Rồi hắn nhìn thấy đứa trẻ trong phòng khách và hạ gục thằng bé bằng hai viên đạn vào lưng, bắn từ hành lang. Sau đó kẻ sát nhân đi vào phòng bếp, hẳn là vì hắn đã nghe thấy tiếng động phát ra từ đó. Thị trưởng Joseph Gordon cố tìm cách trốn ra vườn bằng cửa lửng trong bếp. Hắn đã bắn bốn phát vào lưng ông. Kẻ sát nhân rời khỏi nhà qua lối hành lang và cửa ra vào. Không có viên đạn nào trượt khỏi mục tiêu, cho thấy hắn là một tay súng dày kinh nghiệm.

Hắn ra khỏi nhà qua cửa chính và bắt gặp Meghan Padalin đang chạy bộ. Chắc là cô gái đã cố bỏ chạy, nên hắn hạ gục cô bằng hai phát bắn vào lưng. Hẳn là hắn đã hành động mà không che mặt, bởi vì sau đó hắn gí súng bắn một phát thẳng vào đầu cô gái trẻ, như để chắc chắn là cô đã chết hẳn và sẽ không thể nào nói được gì nữa.

Một khó khăn nảy sinh, có hai nhân chứng gián tiếp nhưng đều không thể đóng góp thông tin gì hữu ích cho vụ điều tra. Vào thời điểm xảy ra sự việc, ở Penfield Crescent gần như không có người nào. Trong số sáu căn nhà nằm trên con phố, một ngôi nhà đang rao bán, những người sống trong năm ngôi nhà còn lại đều đang ở Nhà hát lớn. Căn nhà cuối cùng là của gia đình Bellamy, nhưng chỉ có Lena Bellamy, người mẹ trẻ của ba đứa con, là ở nhà tối đó cùng đứa con mới sinh chưa đầy ba tháng. Terrence, người chồng, đang ở trên bến du thuyền cùng hai đứa con lớn.

Lena Bellamy đã nghe thấy những tiếng súng nổ, nhưng cô lại nghĩ đó là tiếng pháo hoa bắn trên bến du thuyền nhân dịp Liên hoan sân khấu. Tuy nhiên, ngay sau những tiếng nổ đó, cô có nhìn thấy một chiếc xe tải nhỏ màu đen có dán một mảng logo lớn trên kính hậu, nhưng không thể nào mô tả lại được. Cô nhớ là có một hình vẽ, nhưng lại không chú ý đủ để nhớ xem nó là hình gì.

Nhân chứng thứ hai là một người đàn ông sống một mình, Albert Plant, sống trong ngôi nhà nhỏ một tầng ở con phố song song. Buộc phải di chuyển bằng xe lăn từ sau một tai nạn, tối đó ông ở lại nhà. Ông nghe thấy tiếng súng nổ trong lúc đang ăn tối. Một loạt tiếng nổ đủ để thu hút sự chú ý của ông, khiến ông ra cổng lắng nghe xem trong khu đang xảy ra chuyện gì. Ông vẫn đủ tỉnh táo để xem giờ: lúc đó là 19 giờ 10 phút. Nhưng sau đó im lặng lại bao trùm, nên ông nghĩ hẳn là lũ trẻ con đốt pháo. Ông dừng ở ngưỡng cửa một lát, tận hưởng không khí mát mẻ buổi tối, cho đến khoảng một giờ sau, khoảng 20 giờ 20 phút, ông nghe thấy một người đàn ông gào hét gọi người giúp đỡ. Ông lập tức gọi cho cảnh sát.

Một trong những khó khăn đầu tiên của chúng tôi là không nắm được động cơ gây án. Để tìm ra kẻ nào đã giết cả gia đình ông thị trưởng, chúng tôi cần biết ai có lý do đủ để làm việc đó. Ấy thế nhưng, những biện pháp điều tra đầu tiên lại chẳng đi đến đâu: chúng tôi đã hỏi han các cư dân trong thành phố, các nhân viên tòa thị chính, người thân và bạn bè của ông thị trưởng và vợ, nhưng vô ích. Có vẻ như cuộc sống của gia đình Gordon hoàn toàn bình lặng. Không có kẻ thù nào được nhắc đến, không nợ nần, không bê bối, không có quá khứ rắc rối. Không gì cả. Một gia đình bình thường. Leslie Gordon, vợ ông là một giáo viên được yêu mến tại trường tiểu học Orphea, còn bản thân ông thị trưởng, mặc dù không có phẩm chất nào được tán tụng, nhưng cũng được các công dân coi trọng ở mức độ cần thiết, và tất cả mọi người đều cho rằng ông sẽ tái đắc cử trong kỳ bầu cử thị trưởng vào tháng Chín tới, mặc dù phó thị trưởng Alan Brown cũng ra tranh cử.

Một buổi chiều, trong lúc chúng tôi xem xét lại không biết lần thứ bao nhiêu các tài liệu điều tra, cuối cùng tôi cũng nói với Jesse:

- Thế nếu như không phải là gia đình nhà Gordon đang sắp trốn đi thì sao? Nếu như chúng ta bị chệch hướng ngay từ đầu?

- Anh định nói gì thế, hả Derek? Jesse hỏi tôi.

- À thì, chúng ta đã tập trung vào việc khi đó ông Gordon đang ở nhà mà không ở Nhà hát lớn, và va li quần áo của họ đã được chuẩn bị sẵn.

- Anh sẽ phải thừa nhận rằng, Jesse phản bác tôi, việc ông thị trưởng quyết định không xuất hiện tại buổi khai mạc Liên hoan sân khấu mà chính ông ta là người tổ chức là một chuyện rất lạ lùng.

- Có thể ông ấy chỉ đến muộn thôi, tôi nói. Có thể ông ấy đang sắp ra đó. Lễ khai mạc chính thức phải đến 19 giờ 30 phút mới bắt đầu, ông ấy vẫn còn thời gian để đến Nhà hát lớn. Thậm chí nơi đó cách nhà ông ấy chưa đầy mười phút lái xe. Còn về mấy cái va li, có thể nhà Gordon đã có dự định đi nghỉ. Bà vợ và đứa con trai được nghỉ hết mùa hè. Chuyện đó hoàn toàn hợp lô gic. Họ đã dự kiến sẽ đi nghỉ vào sáng sớm ngày hôm sau, và họ muốn chuẩn bị xong va li trước khi ra Nhà hát lớn, bởi vì họ biết họ sẽ về muộn.

- Thế anh giải thích thế nào về việc họ bị giết chết? Jesse hỏi.

- Một vụ trộm bị xoay theo hướng tồi tệ chăng, tôi gợi ý. Một kẻ nào đó nghĩ rằng lúc đó nhà Gordon đã ở hết Nhà hát lớn, và có thể tự do ra vào nhà họ mà không bị phát hiện.

- Chỉ có điều kẻ được coi là tên trộm đó hình như không lấy đi bất cứ thứ gì, ngoại trừ mạng sống của họ. Và hắn đã đạp hỏng cửa để vào nhà? Cách thức hành động không được kín đáo cho lắm. Với lại, không có nhân viên nào tại Tòa thị chính nói rằng họ được báo trước rằng ông thị trưởng sẽ đi nghỉ. Không đâu, Derek ạ, chuyện này thì khác. Kẻ sát nhân kia muốn thủ tiêu họ. Không còn gì phải nghi ngờ, trước sự tàn bạo đến mức độ đó.

Jesse lấy từ tập hồ sơ ra một bức ảnh chụp thi thể ông thị trưởng trong nhà và quan sát hồi lâu trước khi hỏi tôi:

- Anh không thấy có điểm nào đáng ngạc nhiên trên bức ảnh này sao, Derek?

- Cậu muốn nói là ngoài việc ông thị trưởng tắm trong máu của chính mình?

- Ông ấy không mặc com lê cà vạt, Jesse bảo tôi. Ông ấy mặc những loại quần áo thoải mái. Có ông thị trưởng nào lại đi khai mạc một Liên hoan sân khấu trong trang phục đó không? Chuyện này chẳng có ý nghĩa gì cả. Anh có biết tôi nghĩ gì không, Derek? Tôi nghĩ rằng ông thị trưởng không hề có ý định đến xem vở diễn đó.

Những bức ảnh chụp chiếc va li mở phanh bên cạnh Leslie Gordon cho thấy bên trong có những album ảnh và một món đồ mỹ nghệ.

- Anh nhìn xem, Derek, Jesse nói tiếp. Leslie Gordon đang xếp đồ cá nhân vào va li thì bị giết chết. Ai lại mang album ảnh đi nghỉ? Họ đang bỏ trốn. Hẳn là họ đang bỏ trốn kẻ tìm giết họ. Một kẻ nào đó vừa hay biết rằng họ sẽ không có mặt ở Liên hoan sân khấu.

Natasha vào phòng đúng lúc Jesse vừa nói hết câu.

- Thế nào, các anh, cô mỉm cười với chúng tôi, đã có manh mối gì chưa?

- Chưa có manh mối nào cả, tôi thở dài. Ngoại trừ một chiếc xe tải nhỏ màu đen có vẽ hình trên kính hậu. Thông tin khá là mơ hồ.

Tiếng chuông cửa cắt ngang câu chuyện của chúng tôi.

-Ai thế? Tôi hỏi.

- Darla, Natasha trả lời. Cô ấy đến xem sơ đồ bố trí nhà hàng.

Tôi thu đám tài liệu và cất vào trong một chiếc hộp các tông.

- Em không được kể với cô ấy về vụ điều tra đâu nhé, tôi dặn Natasha trong lúc cô đi ra mở cửa.

- Được thôi, Derek ạ, cô trấn an tôi bằng giọng thoải mái.

- Chuyện nghiêm túc đấy, Nat ạ, tôi nhắc lại. Bọn anh phải giữ bí mật về cuộc điều tra. Lẽ ra bọn anh không được ở đấy, lẽ ra em không được nhìn thấy tất cả những thứ này. Jesse và anh có thể sẽ gặp rắc rối đấy.

- Em hứa mà, Natasha đảm bảo, em sẽ không nói gì đâu.

Natasha mở cửa và Darla, vừa bước vào căn hộ, đã lập tức nhìn thấy hộp tài liệu tôi đang cầm trên tay.

- Thế nào, vụ điều tra của các anh tiến triển đến đâu rồi? Cô hỏi.

- Ổn cả, tôi trả lời.

- Thôi nào, Derek, anh chỉ có thể nói được như thế thôi sao? Darla cãi lại bằng giọng đầy chống đối.

- Nguyên tắc bí mật điều tra, tôi chỉ nói có thế.

Câu trả lời của tôi có vẻ hơi cộc lốc, dù tôi không muốn thế. Darla bĩu môi khó chịu:

- Bí mật điều tra cái con khỉ! Em tin chắc là Natasha biết hết mọi chuyện.

một tờ giấy đã ố vàng vì thời gian, trên đó có một dòng chữ đánh máy: Nơi đây ĐÊM ĐEN bắt đầu. Chẳng khác nào điểm khởi đầu của một trò chơi săn tìm kho báu. Chi tiết cụ thể duy nhất mà chúng tôi có được là cú điện thoại gọi đi từ nhà hàng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.