Sự Thật Vụ Mất Tích Nữ Nhà Báo Stephanie Mailer

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 73 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Dokota Eden

❊ ❊ ❊

Tôi vẫn còn nhớ lần đầu tiên tôi gặp Tara Scalini, vào tháng Ba năm 2004. Hồi đó tôi 9 tuổi. Cả hai chúng tôi cùng dự trận chung kết trong một cuộc thi đánh vần, ở New York. Chúng tôi lập tức quý mến nhau. Ngày hôm đó, cả hai chúng tôi không ai muốn chiến thắng. Tỷ số là hòa: đứa này sau đứa kia, chúng tôi cố tình đánh vần sai từ mà giám khảo cuộc thi đưa ra. Ông lần lượt nhắc đi nhắc lại với từng đứa: “Nếu cháu đánh vần đúng từ sau đây, cháu sẽ là người thắng cuộc!”

Nhưng cứ như thế mãi. Và rốt cuộc, sau một giờ quay vòng, giám khảo quyết định tuyên bố cả hai chúng tôi đều là người chiến thắng. Ex aequou.[*]

* Ngang điểm nhau.

Đó là điểm khởi đầu cho một tình bạn tuyệt đẹp. Chúng tôi trở thành một cặp đôi không thể tách rời. Cứ có dịp là đứa nọ lao đến nhà đứa kia.

Bố của Tara, ông Gerald Scalini, làm việc trong một quỹ đầu tư. Cả gia đình họ sống trong một căn hộ rộng mênh mông nhìn ra Central Park. Cuộc sống của họ rất xa hoa: tài xế riêng, đầu bếp riêng, nhà riêng ở Hamptons.

Hồi ấy, bố tôi chưa đứng đầu Kênh 14, nên gia đình tôi không có điều kiện bằng gia đình họ. Chúng tôi có cuộc sống thoải mái, nhưng còn cách lối sống của gia đình Scalini nhiều năm ánh sáng. Ở cái tuổi lên 9 của mình, tôi thấy Gerald Scalini rất tử tế với chúng tôi. Ông thích mời chúng tôi đến nhà, ông cho tài xế riêng đón tôi đến chơi với Tara. Mùa hè, khi chúng tôi về Orphea, ông mời gia đình tôi đến ăn trưa, trong căn nhà của họ ở Đông Hamptons.

Nhưng, mặc dù còn ít tuổi, không bao lâu sau tôi đã hiểu ra rằng những lời mời của Gerald Scalini không phải là do lòng hào hiệp, mà là một sự hạ cố ban ơn. Ông thích gây ấn tượng với người khác.

Ông thích mời chúng tôi đến căn hộ hai tầng 600 mét vuông nhìn ra Central Park, để sau đó có thể đến nhà chúng tôi và nói: “Các bạn thật khéo sắp xếp nhà cửa.” Đối với ông, quả là một điều khoái chí khi mời chúng tôi đến dinh cơ lộng lẫy của mình ở Đông Hamptons, rồi sau đó đến uống cà phê trong căn nhà khiêm tốn mà bố mẹ tôi thuê ở Orphea và nói: “Căn hộ hai buồng của các vị thật xinh xắn quá.”

Tôi tin rằng bố mẹ tôi giao thiệp với nhà Scalini chủ yếu là để cho tôi vui. Tôi và Tara rất quý nhau. Chúng tôi còn vô cùng giống nhau: cùng là học sinh xuất sắc, đặc biệt có năng khiếu về văn chương, thích ngốn sách và mơ ước trở thành nhà văn. Chúng tôi dành cả ngày để cùng nhau sáng tác ra những câu chuyện, rồi viết lại chúng một phần trên những tờ giấy rời, một phần trên máy vi tính của gia đình.

Bốn năm sau, vào mùa xuân năm 2008, Tara và tôi bước sang tuổi 13. Sự nghiệp của bố tôi đã có bước nhảy vọt ngoạn mục. Ông được giữ những chức vụ quan trọng, người ta nói đến ông trong những tờ báo chuyên ngành, và cuối cùng ông được bổ nhiệm làm người đứng đầu Kênh 14. Cuộc sống của chúng tôi nhanh chóng thay đổi. Bây giờ chúng tôi cũng sống trong một căn hộ nhìn ra Central Park, bố mẹ tôi đang cho xây dựng một căn nhà nghỉ mát ở Orphea, và thật hạnh phúc biết bao, tôi đã nhập học ở trường Hayfair, trường trung học danh tiếng mà Tara theo học.

Tôi tin rằng Gerald Scalini bắt đầu cảm thấy có chút đe dọa từ phía bố tôi. Tôi không biết trong bếp nhà Scalini họ nói với nhau những chuyện gì, nhưng có vẻ như không lâu sau đó Tara bắt đầu có thái độ khác với tôi.

Đã từ lâu, tôi thường nói với Tara rằng tôi mơ ước có một chiếc máy tính xách tay. Tôi mơ ước có chiếc máy tính cho riêng mình, để có thể bí mật viết lách trong phòng riêng. Nhưng bố mẹ tôi không đồng ý. Họ bảo tôi là có một chiếc máy vi tính trong phòng khách nhỏ -nhà tôi giờ đã có một phòng khách nhỏ và một phòng khách lớn -và tôi có thể sử dụng nó bao lâu tùy thích.

- Con thích viết trong phòng con hơn.

- Phòng khách cũng rất tuyệt mà, bố mẹ tôi trả lời, không hề lay chuyển.

Mùa xuân năm đó, Tara nhận được một chiếc máy tính xách tay. Chính xác là dòng máy tính mà tôi muốn có. Dường như cô chưa bao giờ kể với tôi rằng cô mong muốn có nó. Ấy thế mà, giờ đây, cô đi khắp nơi trong trường với thứ đồ chơi mới đó.

Tôi cố ép mình không quan tâm đến nó. Và nhất là tôi còn có một ý tưởng lớn lao hơn trong đầu: trường trung học đang tổ chức một cuộc thi viết văn, và tôi dự định sẽ gửi một bài viết. Tara cũng thế, và chúng tôi cùng nhau chuẩn bị bài viết ở thư viện trường. Cô viết trên máy tính xách tay, còn tôi, ngược lại, tôi viết vào một cuốn vở, sau đó đến tôi tôi lại phải gõ toàn bộ những gì đã viết trong ngày vào chiếc máy tính trong phòng khách nhỏ.

Tara nói rằng ông bà Scalini thấy bài viết của cô ấy rất tuyệt. Thậm chí họ còn nhờ một người trong số bạn bè của họ, hình như là một nhà văn nổi tiếng ở New York, đọc lại và sửa sang đôi chút giúp Tara. Khi viết xong bài của mình, tôi đưa cho Tara đọc trước khi gửi đi dự thi. Cô bảo tôi là bài viết “không tồi”. Cứ nghe cái giọng cô nói lúc đó, tôi có cảm giác như đang nghe bố cô. Ngược lại, khi hoàn thành bài viết của mình, Tara không cho tôi đọc. “Tớ không muốn cậu chép bài của tớ”, cô giải thích với tôi như thế.

Vào đầu tháng Sáu năm 2008, trong một buổi lễ long trọng tổ chức tại phòng hòa nhạc của trường, tên người thắng giải cuộc thi được tuyên bố hùng hồn. Tôi vô cùng ngạc nhiên vì đã giành được giải nhất.

Một tuần sau, Tara than thở trong lớp là máy tính xách tay của cô đã bị lấy cắp. Tất cả chúng tôi đều có ngăn tủ cá nhân trong hành lang, được khóa bằng một ổ khóa mã, và hiệu trưởng tuyên bố rằng cặp sách cũng như ngăn tủ của tất cả các học sinh trong lớp sẽ bị lục soát. Khi đến lượt tôi mở ngăn tủ của mình ra, trước mặt hiệu trưởng và hiệu phó, tôi kinh hoàng nhìn thấy chiếc máy tính xách tay của Tara ở bên trong.

Và thế là xảy ra một vụ bê bối nghiêm trọng. Tôi cùng bố mẹ tôi bị triệu tập lên phòng hiệu trưởng. Mặc dù tôi ra sức thề rằng mình không liên quan, các bằng chứng đều rõ rành rành. Hiệu trưởng tổ chức một cuộc họp thứ hai với sự hiện diện của gia đình Scalini, họ tuyên bố là họ cảm thấy thật kinh khủng. Mặc dù tiếp tục ra sức phản đối và chứng tỏ mình vô tội, nhưng tôi vẫn phải ra trước hội đồng kỷ luật của trường. Tôi bị đình chỉ học một tuần, và phải tham gia lao động công ích.

Điều tồi tệ nhất là đám bạn bè bắt đầu quay lưng với tôi: họ không còn tin tôi nữa. Họ gọi tôi là con ăn cắp. Còn Tara, cô ta đi nói với bất kỳ ai muốn nghe rằng cô ta tha thứ cho tôi. Rằng nếu tôi hỏi mượn máy tính xách tay, cô ta sẽ cho tôi mượn ngay. Tôi biết rằng cô ta nói dối. Chỉ có một người khác ngoài tôi biết được mã khóa ngăn tủ của tôi: chính là Tara.

Tôi thấy mình rất cô độc. Rất rối trí. Nhưng thời kỳ đó, không những không làm tôi suy yếu, còn thúc đẩy tôi viết nhiều hơn. Từ ngữ trở thành nơi ẩn náu của tôi. Tôi thường tách mình trong thư viện trường để viết.

Đối với gia đình Scalini, gió đã đổi chiều vài tháng sau đó.

Vào tháng Mười năm 2008, khủng hoảng tài chính kinh hoàng đã tác động trực tiếp đến Gerald Scalini, ông ta bị mất phần lớn tài sản.

một tờ giấy đã ố vàng vì thời gian, trên đó có một dòng chữ đánh máy: Nơi đây ĐÊM ĐEN bắt đầu. Chẳng khác nào điểm khởi đầu của một trò chơi săn tìm kho báu. Chi tiết cụ thể duy nhất mà chúng tôi có được là cú điện thoại gọi đi từ nhà hàng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.