Đó là bước ngoặt quan trọng cuối cùng trong vụ án.
Vậy là vũ khí gây án vào năm 1994, mà hồi ấy chúng tôi không tìm ra, đã xuất hiện trở lại. Khẩu súng từng được sử dụng để sát hại gia đình Gordon cùng Meghan Padalin cũng chính là khẩu súng được dùng để khiến Dakota phải im miệng. Điều này có nghĩa là Stephanie đã nói đúng ngay từ đầu: Ted Tennenbaum không sát hại cả gia đình Gordon lẫn Meghan Padalin.
Sáng hôm đó, tại trụ sở cảnh sát bang, thiếu tá McKenna triệu tập Derek và tôi, với sự hiện diện của trợ lý công tố viên.
- Tôi sẽ phải thông báo tình hình cho Sylvia Tennenbaum, ông nói với chúng tôi. Văn phòng công tố sẽ tiến hành thủ tục. Tôi muốn báo trước với các cậu.
- Cảm ơn sếp, tôi nói với ông. Chúng tôi hiểu mà.
- Sylvia Tennenbaum có thể tiến hành kiện để đòi truy tố không chỉ ngành cảnh sát, trợ lý công tố viên giải thích, mà cả các anh nữa.
- Dù có là thủ phạm gây ra vụ án mạng giết bốn người hay không, Ted Tennenbaum cũng đã tham gia vào một cuộc rượt đuổi với cảnh sát. Tất cả những chuyện này có lẽ đã không xảy ra nếu anh ta tuân theo quy định.
- Nhưng Derek đã cố tình đâm vào xe của anh ta, khiến nó rơi khỏi cầu, trợ lý công tố viên kết tội.
- Chúng tôi chỉ cố gắng bắt anh ta! Derek lên tiếng.
- Còn có các cách khác nữa, trợ lý công tố viên phản bác.
- Thế ư? Derek nổi giận. Những cách nào? Tôi thấy hình như anh là chuyên gia trong việc truy bắt đúng không?
- Chúng tôi không ở đây để lục vấn các cậu, thiếu tá McKenna khẳng định. Tôi đã lấy lại hồ sơ vụ án: tất cả đều dẫn đến Ted Tennenbaum. Có người nhìn thấy chiếc xe tải nhỏ của Tennenbaum tại hiện trường vài phút trước khi án mạng xảy ra, động cơ gây án là lời đe dọa của thị trưởng, được minh chứng bởi các giao dịch ngân hàng, việc Tennnenbaum mua một khẩu súng cùng loại với khẩu súng dùng để gây án, và việc anh ta là một tay súng chuyên nghiệp. Do đó, thủ phạm chỉ có thể là anh ta!
- Tuy nhiên, tôi thở dài, từ đó đến nay, từng bằng chứng nêu trên đã lần lượt bị hủy bỏ.
- Tối biết rõ điều đó, Jesse ạ, thiếu tá McKenna nói đầy tiếc nuối. Nhưng bất kỳ ai cũng sẽ bị lừa như thế. Các cậu không phạm tội gì cả. Đáng tiếc, tôi sợ rằng Sylvia Tennenbaum sẽ không hài lòng với cách giải thích này, và sẽ tiến hành mọi thủ tục cần thiết để vụ việc được sửa chữa.
Ngược lại, liên quan đến vụ điều tra của chúng tôi, điều này cũng có nghĩa là vòng tròn đang khép lại. Vào năm 1994, kẻ sát hại Meghan Padalin đã sát hại cả gia đình Gordon, những nhân chứng tội nghiệp. Bởi vì Derek và tôi đi theo hướng điều tra sai lầm gắn với gia đình Gordon, trước khi một loạt bằng chứng thuyết phục chúng tôi về việc Ted Tennenbaum phạm tội, thì thủ phạm thực sự đã có thể ngủ yên trong suốt hai mươi năm. Cho đến khi Stephanie mở lại cuộc điều tra dưới sự thôi thúc của Ostrovski, người vẫn nuôi mối nghi ngờ bởi vì ông đã nhìn thấy rằng Ted Tennenbaum không phải là người ngồi sau tay lái chiếc xe tải của anh ta. Lúc này, khi mọi dấu vết đổ dồn về phía hắn, kẻ sát nhân liền loại bỏ tất cả những người có thể lột mặt nạ của hắn. Hắn đã bắt đầu bằng gia đình Gordon, rồi sau đó, hắn loại bỏ Stephanie, rồi đến Cody, rồi lại muốn khiến Dakota phải im miệng. Kẻ sát nhân đang ở đó, ngay trước mắt chúng tôi, ngay trong tầm tay chúng tôi. Chúng tôi phải hành động nhanh chóng và đầy trí tuệ.
Cuộc trò chuyện với thiếu tá McKenna kết thúc, chúng tôi nhân dịp đang ở trụ sở cảnh sát bang để ghé qua phòng làm việc của bác sĩ Ranjit Singh, bác sĩ pháp y, cũng là một chuyên gia về thiết lập chân dung tội phạm. Ông đã nghiên cứu hồ sơ điều tra, để giúp chúng tôi xác định rõ hơn nhân thân của kẻ giết người.
- Tôi đã nghiên cứu rất tỉ mỉ các tình tiết khác nhau trong vụ điều tra, bác sĩ Singh nói với chúng tôi. Đầu tiên, tôi nghĩ rằng các anh đang có đối tượng là một kẻ thuộc giới tính nam. Trước hết là xét dưới góc độ thống kê học, bởi vì người ta đánh giá rằng khả năng một phụ nữ bị sát hại bởi một phụ nữ khác chỉ là 2%. Nhưng trong vụ án của chúng ta, còn có các chi tiết khác cụ thể hơn: khía cạnh hấp tấp trong hành động của thủ phạm, cánh cửa nhà Gordon bị đạp đổ, rồi cả gia đình bị sát hại không thương tiếc. Và sau đó là Stephanie Mailer bị dìm chết trong hồ, rồi Cody Illinois bị đập vỡ sọ một cách dã man. Hình thức bạo lực theo kiểu nam giới thì đúng hơn. Mặt khác, tôi cũng đọc thấy trong hồ sơ là hồi ấy, các đồng nghiệp của tôi cũng nghiêng về giả thuyết thủ phạm là nam giới.
- Như vậy, thủ phạm không thể là nữ giới sao? Tôi hỏi.
- Tôi không thể loại trừ bất kỳ điều gì, đại úy ạ, bác sĩ Singh trả lời. Đã có những trường hợp chân dung kiểu nam giới trên thực tế lại che giấu một thủ phạm là nữ giới. Nhưng cảm giác của tôi về hồ sơ này khiến tôi nghiêng về giả thuyết nam giới nhiều hơn. Ngoài ra, đây cũng là một vụ thú vị. Không phải là một chân dung phổ biến. Nhìn chung, chỉ có một kẻ tâm thần hoặc một tội phạm sắt đá mới giết nhiều người đến thế. Nhưng nếu là một kẻ tâm thần, có lẽ sẽ không có những nguyên nhân hợp lý. Ấy thế mà, trong vụ án của hai người, kẻ đó giết người vì những lý do rất rõ ràng: ngăn cản việc phát giác ra sự thật. Chắc chắn đây cũng không phải là một tội phạm sắt đá bởi vì khi phải giết Meghan Padalin, lúc đầu hắn bắn hụt cô ấy. Vậy là hắn đang căng thẳng. Rốt cuộc, hắn hạ sát cô ấy bằng nhiều phát đạn, sau đó còn bắn thêm một phát vào đầu. Hắn không tự chủ, hắn mất kiểm soát bản thân. Và khi hiểu rằng gia đình Gordon có thể đã nhìn thấy hắn, hắn sát hại hết bọn họ. Hắn phá cửa trong khi nó đang mở, và thẳng tay tàn sát.
- Dù sao, đó cũng là một tay súng giỏi, Derek bổ sung.
- Đúng thế, chắc chắn đó là một tay súng đã được rèn luyện. Theo tôi, hẳn là kẻ đó đã rèn luyện việc bắn súng trước khi thực hiện việc này. Hắn rất tỉ mỉ. Nhưng hắn lại mất bình tĩnh khi chuyển sang hành động. Vậy là không phải một kẻ giết người máu lạnh, mà là một kẻ phải giết người bất đắc dĩ.
- Bất đắc dĩ? Tôi ngạc nhiên.
- Đúng thế, một kẻ có lẽ chưa từng nghĩ đến việc giết người, hoặc vẫn thường lên án việc giết người trong đời sống xã hội, nhưng lại buộc phải làm việc đó, có thể là để bảo vệ danh tiếng, địa vị của hắn, hoặc để khỏi phải vào tù.
- Dù sao đi nữa, Anna xen vào, hắn phải sở hữu hoặc kiếm được một khẩu súng, tập bắn, tức là cả một quá trình tập luyện.
- Tôi không nói là hắn không có chủ ý, bác sĩ Singh diễn đạt lại. Tôi nói là kẻ sát nhân phải giết chết Meghan bằng mọi giá. Không phải vì một nguyên nhân bần tiện, không như một vụ trộm. Có thể cô ấy biết điều gì đó về hắn và hắn phải khiến cô ấy im miệng. Còn về việc lựa chọn súng lục, thì đó chính là loại vũ khí tuyệt vời nhất đối với một kẻ không biết phải làm thế nào để giết người. Hắn giữ được một khoảng cách nhất định, mà lại chắc chắn là giết được nạn nhân. Chỉ một phát bắn, và mọi chuyện chấm dứt. Một con dao có lẽ sẽ không làm được việc đó, trừ khi phải cắt cổ nạn nhân, nhưng kẻ này không thể làm được việc đó. Ta thường gặp chuyện này trong các vụ tự sát: nhiều người thấy rằng dùng súng sẽ dễ hơn là cắt mạch máu, gieo mình xuống từ mái một tòa nhà, hay thậm chí là uống thuốc bởi vì họ không biết rõ thuốc sẽ có tác dụng như thế nào.
Derek liền hỏi:
- Nếu là cùng một kẻ sát nhân đã giết chết gia đình Gordon, Meghan Padalin, Stephanie và Cody, và cũng đã tìm cách sát hại Dakota Eden, vậy tại sao hắn lại sử dụng một loại vũ khí khác để giết chết Stephanie và Cody?
- Bởi vì cho đến tận lúc đó kẻ sát nhân vẫn cố gắng xóa dấu vết, bác sĩ Singh giải thích, ông tỏ ra rất tự tin. Hắn chỉ muốn chúng ta không thể kết nối các vụ này với các vụ giết người vào năm 1994. Nhất là sau khi đã lừa dối được tất cả mọi người trong suốt hai mươi năm. Tôi xin nhắc lại: theo tôi, các anh đang truy đuổi một kẻ không thích giết người. Hắn đã giết người sáu lần bởi vì hắn bị vướng vào một mớ bùng nhùng, nhưng hắn không phải là kẻ giết người máu lạnh, hắn không phải là kẻ giết người hàng loạt. Đó là kẻ đang cố tự cứu mạng sống của mình bằng cách lấy mạng những người khác. Một kẻ sát nhân bất đắc dĩ.
- Nhưng nếu hắn giết người dù không muốn, vậy tại sao hắn không trốn đi thật xa khỏi Orphea?
- Đó là một khả năng mà hắn sẽ nghĩ tới, ngay khi có thể thực hiện được. Hắn đã sống hai mươi năm với ý nghĩ rằng sẽ không ai phát hiện ra bí mật của hắn. Hắn đã mất cảnh giác. Có thể chính vì lý do đó mà bây giờ hắn phải thực hiện những việc vô cùng mạo hiểm để bảo vệ danh tính của hắn cho đến tận lúc này. Vậy là hắn không thể ngày một ngày hai bỏ trốn: nếu làm thế hắn sẽ bị bại lộ. Hắn sẽ tìm cách kéo dài thời gian, và tìm ra một cái cớ để rời khỏi vùng này vĩnh viễn mà không gây nghi ngờ gì. Một công việc mới, hoặc một người thân bị ốm. Phải hành động khẩn trương. Các anh đang đối mặt với một kẻ thông minh và tỉ mỉ. Hướng điều tra duy nhất có thể giúp các anh lần ngược ra hắn chính là tìm hiểu xem người nào có lý do chính đáng để giết chết Meghan Padalin vào năm 1994.
Người nào có lý do chính đáng để giết chết Meghan padalin? Derek viết lên tấm bảng từ đặt trong phòng tài liệu lưu trữ của Thời báo Orphea, nơi đã trở thành địa điểm duy nhất chúng tôi cảm thấy đủ yên tĩnh để tiếp tục vụ điều tra, và Anna vừa đến nhập hội với chúng tôi. Có mặt trong phòng cùng chúng tôi còn có Kirk Harvey - những suy đoán của ông vào năm 1994 khiến chúng tôi nghĩ rằng ông từng là một tay cớm thính nhạy đáng gờm -, cũng như Michael Bird, người không tiếc thời gian để giúp chúng tôi trong việc tìm kiếm thông tin, và đã chứng tỏ là một nguồn hỗ trợ quý giá.
Chúng tôi cùng nhau tổng kết lại các chi tiết trong vụ điều tra:
- Như vậy, Ted Tennenbaum không phải là kẻ sát nhân, Anna nói, nhưng tôi tưởng các anh đã có bằng chứng cho thấy anh ta mua vũ khí gây án vào năm 1994?
- Khẩu súng đó có nguồn gốc từ số vũ khí lấy cắp trong quân đội, rồi được một quân nhân gian xảo bí mật bán lại tại một quán rượu ở Ridgesport, Derek giải thích. Xét trên phương diện lý thuyết, chúng ta có thể hình dung rằng trong cùng khoảng thời gian đó, cả Ted Tennenbaum lẫn kẻ sát nhân đểu mua vũ khí ở cùng một địa điểm. Chắc hẳn đó là một địa chỉ nổi tiếng hồi ấy đối với bất cứ ai tìm cách mua một khẩu súng.
- Quả là một sự trùng hợp tai hại, Anna nói. Đầu tiên là chiếc xe tải nhỏ của Tennenbaum xuất hiện tại hiện trường vụ án, nhưng người ngồi sau tay lái lại không phải anh ta. Rồi đến vũ khí gây án có lẽ đã được mua đúng ở chỗ Tennenbaum mua khẩu Beretta. Các anh không thấy có điều gì kỳ lạ sao?
- Xin lỗi cho tôi hỏi, Michael lên tiếng, nhưng tại sao Ted Tennenbaum lại mua một khẩu súng bất hợp pháp nếu anh ta không có ý định sử dụng nó?
- Hồi ấy Tennenbaum đang bị tống tiền bởi một tay anh chị trong vùng, Jeremiah Fold, gã này đã phóng hỏa căn nhà mà Tennenbaum sắp biến thành nhà hàng. Có lẽ anh ta muốn có một khẩu súng để tự vệ.
- Là gã Jeremiah Fold đã được nêu tên trong cuốn kịch bản của tôi mà các anh tìm thấy ở nhà thị trưởng Gordon phải không? Harvey hỏi.
- Chính xác là thế, tôi trả lời. Và cũng là người mà tất cả chúng ta đều cho rằng có lẽ đã bị kẻ nào đó cố tình đâm xe vào.
- Chúng ta hãy tập trung vào Meghan, Derek gợi ý và vỗ vỗ bàn tay vào dòng chữ anh đã ghi lên bảng: Người nào có lý do chính đáng để giết chết Meghan padalin?
- Đúng thế, tôi nói, liệu ta có thể hình dung là Meghan đã đâm xe vào Jeremiah Fold không? Và một kẻ nào đó thân thiết với Jeremiah - có thể là Costico - muốn trả thù cô ấy?
- Nhưng chúng ta đã biết được rằng giữa Meghan Padalin và Jeremiah Fold không có liên hệ gì với nhau mà, Derek nhắc nhở. Với lại chân dung tái lập của Meghan cũng không hề phù hợp với việc đâm chết một gã đi xe mô tô.
- Nói đến chuyện này, tôi hỏi, việc phân tích các mảnh vỡ từ xe hơi mà Grace, cựu đặc vụ của ATF tìm thấy, đến đâu rồi?
- Vẫn đang tiến hành, Derek tiếc nuối trả lời. Tôi hy vọng ngày mai chúng ta sẽ có thông tin mới.
Sau khi nắm bắt đầy đủ các chi tiết của hồ sơ vụ án, Anna liền lên tiếng, tay giơ một biên bản thẩm vấn:
- Tôi nghĩ tôi đã tìm thấy thứ gì đó. Khi chúng ta hỏi cung thị trưởng Brown vào tuần trước, ông ấy cho biết đã nhận được một cuộc điện thoại nặc danh vào năm 1994. “Đầu năm 1994, tôi đã phát hiện ra rằng Gordon tham nhũng. - Bằng cách nào ? - Tôi nhận được một cuộc điện thoại nặc danh. Đó là vào cuối thang Hai. Giọng một phụ nữ.”
- Giọng một phụ nữ, Derek nhắc lại, liệu có phải là Meghan Padalin?
- Sao lại không chứ? Tôi nói. Có lẽ đây là một hướng điều tra khả dĩ.
- Có thể là thị trưởng Brown giết Meghan và gia đình Gordon chăng? Michael hỏi.
- Không đâu, tôi giải thích, vào năm 1994, vào thời điểm xảy ra vụ án mạng giết chết bốn người, Alan Brown đang bắt tay các khách mời trong hội trường Nhà hát lớn. Ông ta được loại khỏi diện tình nghi.
- Nhưng chính cuộc gọi đó đã khiến thị trưởng Gordon quyết định rời khỏi Orphea, Anna nói tiếp. Ông ta bắt đầu chuyển tiền đến Montana, rồi đến Bozeman để tìm một ngôi nhà.
- Như vậy, có lẽ thị trưởng Gordon có động cơ rất chính đáng để giết Meghan Padalin, và chân dung ông ta phù hợp với chân dung nghi phạm mà chuyên gia vừa miêu tả với chúng ta: một người đàn ông không hề có ý định giết người, nhưng khi cảm thấy bị dồn vào đường cùng hoặc để bảo vệ danh dự bản thân, ông ta đã bất đắc dĩ phải giết người. Hoàn toàn có thể thấy Gordon phù hợp với miêu tả này.
- Chỉ có điều anh quên mất rằng bản thân Gordon cũng nằm trong số các nạn nhân, tôi nhắc nhở Derek. Chính vì thế mà trong chuyện này có điều gì đó không ổn.
Đến lượt Kirk lên tiếng:
- Tôi còn nhớ rằng hồi ấy, điều khiến tôi ngạc nhiên nhất chính là việc kẻ sát nhân biết được các thói quen của Meghan Padalin. Hắn biết rằng cô ấy thường chạy bộ vào cùng một giờ, rằng cô ấy dừng lại trong công viên nhỏ ở Penfield Crescent. Mọi người sẽ nói với tôi rằng có thể hắn đã quan sát cô ấy trong một thời gian dài. Nhưng có một chi tiết mà kẻ sát nhân không thể biết được nếu chỉ dành thời gian quan sát: việc Meghan không tham gia các hoạt động lễ hội trong ngày khai mạc Liên hoan sân khấu. Một người nào đó biết rằng khu đó sẽ vắng vẻ, và rằng Meghan sẽ ở một mình trong công viên. Không có nhân chứng. Đó là cơ hội duy nhất.
- Vậy đó có thể là một ai đó thân thiết với cô ấy chăng? Michael hỏi.
Tương tự như cách lúc đầu chúng tôi băn khoăn xem người nào có thể biết được rằng thị trưởng Gordon sẽ không tham dự đêm biểu diễn khai mạc Liên hoan sân khấu, lúc này chúng tôi phải tự hỏi xem người nào có thể biết rằng Meghan sẽ ở trong công viên vào ngày hôm đó.
Chúng tôi quay trở lại với danh sách kẻ tình nghi viết bằng bút dạ trên tấm bảng từ tính:
Meta Ostrovski,
Ron Gulliver,
Steven Bergdorf,
Charlotte Brown,
Samuel Padalin.
- Chúng ta hãy tiến hành theo phương pháp loại trừ, Derek gợi ý. Bằng cách xuất phát từ nguyên tắc đó là một người đàn ông, hiện tại chúng ta loại trừ Charlotte Brown. Hơn nữa, hồi ấy Charlotte không sống ở Orphea, không có liên hệ gì với Meghan Padalin, lại càng không có cơ hội theo dõi để nắm được các thói quen của cô ấy.
- Căn cứ vào các ý kiến của chuyên gia thiết lập chân dung tội phạm, Anna tiếp lời, kẻ sát nhân không có bất cứ lợi ích nào trong việc vụ điều tra năm 1994 bị mang ra xem xét lại. Như vậy chúng ta cũng có thể loại trừ Ostrovski. Tại sao ông ta lại yêu cầu Stephanie làm sáng tỏ vụ án mạng ấy, nếu chỉ để giết cô ấy sau đó? Với lại, cả ông ta hồi ấy cũng không sống ở Orphea, và không có liên hệ gì với Meghan Padalin.
- Vậy thì chỉ còn lại Ron Gulliver, Steven Bergdorf và Samuel Padalin, tôi nói.
- Gulliver vừa xin thôi việc khỏi ngành cảnh sát, trong khi ông ta chỉ còn hai tháng nữa là về hưu, Anna nhắc lại trước khi giải thích với Kirk và Michael rằng chuyên gia đã đưa ra giả thuyết rằng kẻ sát nhân sẽ bỏ trốn nhưng lại ngụy trang bằng một việc rời đi hợp lý. Liệu ngày mai ông ta có tuyên bố với chúng ta rằng ông ta sẽ đến tận hưởng thời gian hưu trí ở một đất nước không áp dụng luật dẫn độ không?
- Còn Steven Bergdorf thì sao? Derek hỏi. Vào năm 1994, ngay sau vụ án mạng, ông ta đến lập nghiệp tại New York, trước khi đột ngột xuất hiện trở lại tại Orphea và ứng tuyển để nhận vai trong vở kịch được cho là sẽ tiết lộ danh tính của kẻ sát nhân.
- Thế chúng ta biết gì về Samuel Padalin? Tôi hỏi tiếp. Hồi ấy, anh ta đóng vai anh chàng góa vợ buồn thảm, tôi chưa bao giờ tưởng tượng rằng anh ta có thể giết vợ mình. Nhưng trước khi loại anh ta khỏi danh sách tình nghi, có lẽ cần biết thêm thông tin về anh ta, và về những nguyên nhân thúc đẩy anh ta nhận vai trong vở kịch. Bởi vì nếu có người nào biết rõ các thói quen của Meghan và biết rằng cô ấy không đến Liên hoan sân khấu trong đêm biểu diễn khai mạc, thì chính là anh ta.
Michael Bird vừa thực hiện vài lệnh tìm kiếm về Samuel Padalin, ông thông báo với chúng tôi:
- Đó là một cặp vợ chồng dễ mến, được mọi người yêu mến và không có tai tiếng gì. Tôi đã hỏi han một số hàng xóm của họ hồi ấy: tất cả đều thống nhất nhận xét như thế. Chưa từng to tiếng, không bao giờ cãi nhau. Mọi người đều miêu tả họ là những người đáng yêu, rõ ràng là rất hạnh phúc. Nhìn từ bề ngoài, Samuel Padalin đã vô cùng đau khổ về cái chết của vợ. Một trong các hàng xóm thậm chí còn khẳng định rằng đã sợ rằng một lúc nào đó anh ta sẽ tự sát. Rồi anh ta hồi phục dần, và tái hôn.
- Đúng thế, Kirk nói, tất cả những điều đó càng khẳng định cảm giác của tôi hồi đó.
- Dù sao đi nữa, tôi nói tiếp, dường như cả Ron Gulliver, Steven Bergdorf lẫn Samuel Padalin đều không có động cơ nào để muốn giết Meghan cả. Vậy chúng ta hãy quay trở lại với câu hỏi ban đầu. Tại sao phải giết cô ấy? Trả lời được câu hỏi này cũng chính là phát hiện ra kẻ sát nhân.
Chúng tôi cần biết thêm thông tin về Meghan. Chúng tôi quyết định đến nhà Samuel Padalin, với hy vọng anh ta có thể giúp chúng tôi hiểu rõ hơn đôi chút về người vợ cũ của anh ta.
Tại New York, trong căn hộ của họ ở Brooklyn, Steven Bergdorf đang ra sức thuyết phục bà vợ rằng gia đình họ cần phải đi nghỉ ở Yellowstone.
- Sao thế, em không còn muốn đi nữa sao? Ông cáu kỉnh hỏi.
- Nhưng mà Steven này, Tracy nói với ông, cảnh sát đã ra lệnh rằng anh phải ở lại bang New York. Tại sao chúng ta không đến hồ Champlain, nghỉ ở căn nhà của bố mẹ em?
- Bởi vì chỉ có lần này chúng ta dự kiến đi nghỉ mà chỉ có em, anh và lũ trẻ, nên anh muốn chúng ta hãy thực hiện việc đó.
- Em có cần nhắc anh rằng mới ba tuần trước, anh còn không muốn nghe nhắc đến Yellowstone hay không?
- Thì anh chỉ muốn làm em vui thôi, cả em và các con, Tracy ạ. Hãy tha thứ cho anh vì đã không lắng nghe nguyện vọng của ba mẹ con.
- Hè sang năm chúng ta sẽ đến Yellowstone, Steven ạ. Tốt hơn hết là tuân thủ các yêu cầu của cảnh sát, và không rời khỏi bang New York.
- Nhưng em sợ gì chứ, Tracy? Em tin rằng anh là kẻ giết người, đúng không?
- Đương nhiên là không rồi.
- Thế thì hãy giải thích cho anh biết tại sao cảnh sát lại phải liên hệ với anh lần nữa. Em biết đấy, em thật sự rất khó chịu. Ngày hôm nay em muốn điều này, ngày mai lại không muốn nữa. Thế thì em cứ việc đến nhà em gái em nếu em muốn, còn anh sẽ ở lại đây bởi vì em không muốn gia đình chúng ta đi nghỉ cùng nhau.
Sau một hồi lưỡng lự, cuối cùng Tracy cũng đồng ý. Bà cảm thấy bà cần có một khoảng thời gian riêng tư cùng với chồng mình, để kết nối lại với ông.
- Được rồi, anh yêu, bà khẽ nói, chúng ta hãy đi chuyến này.
- Tuyệt vời! Steven hét lên. Thế thì chuẩn bị va li thôi. Anh sẽ ghé qua tòa soạn để nộp bài báo và xử lý vài việc vặt. Rồi anh sẽ đến nhà em gái em để lấy chiếc xe cắm trại. Sáng sớm ngày mai chúng ta sẽ lên đường đi đến vùng Midwest!
Tracy nhíu mày:
- Tại sao anh phải phức tạp hóa mọi chuyện như thế, Steven? Có lẽ chúng ta nên để toàn bộ hành lý vào xe rồi ngày mai, cả gia đình sẽ cùng đến nhà em gái em, sau đó lên đường luôn.
- Không thể được, Steven nói, nếu để lũ trẻ ngồi đằng sau xe, sẽ không còn chỗ để va li.
- Nhưng chúng ta sẽ để va li vào cốp xe, Steven. Chúng ta mua cái xe này chỉ vì nó có cốp rộng còn gì.
- Cốp xe bị kẹt rồi. Nó không mở ra được nữa.
- Thế sao? Đã xảy ra chuyện gì vậy? Tracy hỏi.
- Anh không biết. Tự nhiên nó bị kẹt.
- Em sẽ ngó qua xem sao.
- Anh không có thời gian đâu, Steven nói, anh phải đến tòa soạn.
- Bằng xe hơi sao? Từ khi nào mà anh lại đến tòa soạn bằng xe hơi vậy?
- Anh muốn nghe xem nó chạy thế nào, động cơ có âm thanh gì lạ lắm.
- Thế thì anh lại càng nên để xe lại cho em, Steven ạ, Tracy nói. Em sẽ đưa nó đến ga ra để họ kiểm tra âm thanh đó và sửa cái cốp bị kẹt.
- Không có ga ra gì hết! Steven gầm gừ. Dù sao, chúng ta cũng sẽ mang xe theo, và sẽ kéo nó đằng sau chiếc xe cắm trại.
- Steven, anh đừng có nực cười như thế, chúng ta sẽ không ì ạch lôi theo cái xe đó đến tận Yellowstone đâu.
- Đương nhiên là chúng ta sẽ lôi nó theo! Như thế tiện hơn rất nhiều. Chúng ta sẽ để chiếc xe cắm trại lại bãi đỗ xe, rồi lái xe đi thăm vườn quốc gia và khắp vùng xung quanh. Dù sao chúng ta cũng không đi khắp nơi với cái xe to lù lù ấy.
- Nhưng, Steven ạ…
- Không có nhưng gì hết. Ở đấy mọi người đều làm thế cả.
- Thôi được, cứ làm như thế đi, cuối cùng Tracy cũng chấp thuận.
- Anh đến tòa soạn đây. Em chuẩn bị va li và bảo với em gái em rằng sáng mai anh sẽ ghé qua lúc 7 giờ 30 phút. Đến 9 giờ, chúng ta sẽ lên đường đến vùng Midwest.
Steven rời khỏi nhà và lên chiếc xe đang đỗ trên phố. Ông có cảm giác mùi thối từ xác Alice đã bốc ra khỏi cốp. Hay đó là trong tâm trí ông? Ông đến tòa soạn Tạp chí nơi mọi người đón ông như một người hùng. Nhưng đầu óc ông đang ở tận đâu đâu. Ông không nghe mọi người nói gì với ông. Ông có cảm giác tất cả đều quay cuồng xung quanh. Ông cảm thấy buồn nôn. Quay trở lại trụ sở Tòa soạn khiến toàn bộ cảm xúc trong ông đột ngột trỗi dậy. Ông đã giết người. Chỉ đến lúc này ông mới ý thức hết điều đó.
Sau khi vã nước lên mặt hồi lâu trong phòng vệ sinh, Steven giam mình trong phòng làm việc cùng với Skip Nalan, phó tổng biên tập.
- Ông ổn chứ, Steven? Skip hỏi ông. Trông ông có vẻ không được khỏe. Người ông đầm đìa mồ hôi, mặt ông tái nhợt.
- Tôi bị mệt thôi. Tôi nghĩ tôi cần được nghỉ ngơi. Tôi sẽ gửi cho cậu bài báo tôi viết về Liên hoan sân khấu qua email. Hãy gửi cho tôi những nhận xét của cậu nếu có.
- Ông không quay lại sao? Skip hỏi.
- Không, ngày mai tôi sẽ cùng vợ con đi nghỉ vài hôm. Sau từng ấy sự kiện, chúng tôi cần kết nối lại với nhau đôi chút.
- Tôi hoàn toàn hiểu mà, Skip khẳng định. Hôm nay Alice có đến không?
Bergdorf khó nhọc nuốt nước bọt.
- Đó chính là việc tôi phải nói với anh đấy, Skip ạ.
Steven có vẻ rất nghiêm trọng khiến Skip lo lắng:
- Có chuyện gì thế?
- Chính Alice đã lấy trộm thẻ tín dụng của tôi. Chính cô ta đã âm mưu mọi chuyện. Cô ta đã bỏ trốn sau khi thú nhận tất cả.
- Hóa ra là thế, Skip nói, tôi rất ngạc nhiên đấy. Đúng là thời gian vừa qua cô ta rất lạ lùng. Lát nữa tôi sẽ đâm đơn kiện, tôi sẽ không làm phiền ông về việc đó đâu.
Steven cảm ơn phó tổng biên tập, rồi dành thời gian để ký một số giấy tờ đang tồn đọng và gửi email bài viết cho Skip. Nhân lúc kết nối Internet, ông thực hiện một tìm kiếm chớp nhoáng về quá trình phân hủy xác chết. Ông sợ rằng mùi thối sẽ khiến ông bị bại lộ. Ông phải trụ được ba ngày. Theo tính toán của ông, nếu khởi hành vào ngày mai, thứ Tư, khoảng thứ Bảy ông sẽ đến Yellowstone. Ông sẽ vứt bỏ được cái xác sao cho không ai tìm ra nó nữa. Ông biết chính xác sẽ phải làm như thế nào.
Ông xóa lịch sử tìm kiếm, tắt máy tính rồi rời tòa soạn. Ra đến ngoài phố, ông lấy từ trong túi ra chiếc điện thoại di động của Alice mà ông mang theo. Ông bật nó lên, rồi sau khi lướt xem danh bạ, ông gửi một tin nhắn cho bố mẹ cô cùng vài người bạn mà ông biết tên. ConMình cần xả hơi một chút, conmình đi nghỉ vài ngày để lấy chút không khí. ConMình sẽ sớm gọi lại. Alice. Sẽ không có ai tìm kiếm cô ta trong một khoảng thời gian khá dài. Ông vứt điện thoại vào một thùng rác.
Ông còn một việc cuối cùng cần xử lý. Ông đến căn hộ của Alice nơi ông vẫn còn giữ chìa khóa, rồi lấy lại toàn bộ các đồ trang sức và các món đồ có giá trị mà ông đã tặng cho cô ta. Sau đó ông đến nhà một người cầm đồ và bán hết. Như thế, ông có thể trả bớt một phần các món nợ.
Tại Southampton, trong phòng khách nhà Samuel Padalin, Anna, Derek và tôi vừa tiết lộ với anh ta rằng Meghan chính là đối tượng bị nhắm đến vào năm 1994, chứ không phải gia đình Gordon.
- Meghan ư? Anh ta nhắc lại đầy hoài nghi. Nhưng các vị đang nói linh tinh gì vậy?
Chúng tôi cố gắng đánh giá phản ứng của anh ta, và cho đến lúc này phản ứng ấy có vẻ hoàn toàn chân thành: Samuel đang choáng váng.
- Chúng tôi nói sự thật, anh Padalin ạ, Derek nói. Hồi ấy chúng tôi đã xác định nhầm nạn nhân. Chính vợ anh mới là đối tượng của vụ sát hại đó, còn gia đình Gordon chỉ là các nạn nhân liên đới.
- Nhưng tại sao lại là Meghan?
- Đó chính là điều chúng tôi đang muốn tìm hiểu, tôi trả lời.
- Chuyện đó thật vô nghĩa lý. Meghan là người tử tế nhất trên đời. Cô ấy là một nữ thủ thư được tất cả các khách hàng yêu quý, một người hàng xóm ân cần.
- Thế nhưng, tôi trả lời, lại có một kẻ nào đó thù hận cô ấy đến mức đủ để sát hại cô ấy.
Samuel câm lặng sững sờ.
- Anh Padalin này, Derek tiếp tục, đây là câu hỏi rất quan trọng: vợ chồng anh có từng bị đe dọa không? Hoặc hai người có làm ăn gì với những kẻ nguy hiểm không? Những kẻ có thể muốn trả thù vợ anh.
- Không hề có chuyện đó! Samuel giận dữ kêu lên. Anh nói như thế là không hề hiểu gì về chúng tôi cả.
- Cái tên Jeremiah Fold có ý nghĩa gì đối với anh không?
- Không, không hề. Hôm qua các anh đã hỏi tôi câu này rồi.
- Meghan có lo lắng gì trong những tuần trước khi cô ấy chết không? Cô ấy có chia sẻ với anh những nỗi âu lo của cô ấy không?
- Không, không hề. Cô ấy thích đọc, thích viết và thích đi bộ đi chợ.
- Anh Padalin này, Anna nói, ai có thể biết rằng anh và Meghan sẽ không tham dự các hoạt động lễ hội trong đêm biểu diễn khai mạc của Liên hoan sân khấu? Kẻ sát nhân biết rằng tối đó vợ anh sẽ đi chạy bộ như thường lệ, trong khi phần lớn cư dân đều đổ về đường phố chính.
Samuel Padalin suy nghĩ một lát.
- Mọi người ai nấy đều nói về Liên hoan sân khấu, cuối cùng anh ta lên tiếng. Các hàng xóm của chúng tôi, khi chúng tôi đi mua sắm, các khách hàng của hiệu sách. Cuộc trò chuyện nào cũng chỉ xoay quanh một chủ đề duy nhất: ai có vé xem đêm biểu diễn khai mạc, và ai sẽ chỉ hòa mình vào đám đông trên phố chính. Tôi biết rằng Meghan giải thích với tất cả những người đặt câu hỏi rằng chúng tôi đã không mua được vé và cô ấy không có ý định hòa mình vào đám hỗn độn trong trung tâm thành phố. Cô ấy nói bằng giọng của những người không đón mừng giao thừa mà nhân dịp đó để đi ngủ sớm: “Tôi sẽ đọc sách ngoài hàng hiên, lâu lắm rồi mới có một tối yên tĩnh đến thế.” Các vị thấy điều đó thật mỉa mai đúng không.
Samuel có vẻ vô cùng bối rối.
- Anh nói rằng Meghan thích viết, Anna lên tiếng. Cô ấy thường viết gì?
- Đủ thứ linh tinh. Cô ấy vẫn luôn muốn viết một tiểu thuyết, nhưng không bao giờ tìm được cốt truyện hay, cô ấy nói thế. Ngược lại, cô ấy có viết nhật ký, khá đều đặn.
- Anh có giữ cuốn nhật ký đó không? Anna hỏi.
- Tôi có giữ những cuốn nhật ký đó. Có ít nhất là mười lăm tập.
Samuel Padalin ra ngoài một lát rồi quay trở lại cùng với một thùng các tông phủ bụi, hẳn là được móc lên từ tầng hầm. Khoảng hơn hai chục cuốn sổ tay, tất cả đều thuộc cùng một nhãn hiệu.
Anna mở ngẫu nhiên một cuốn: dày đặc đến tận trang cuối cùng một kiểu chữ thanh thoát, viết sát nhau. Để đọc hết cũng phải mất nhiều giờ đồng hồ.
- Chúng tôi có thể mang chúng đi được không? cô hỏi Samuel.
- Tùy cô. Nhưng tôi không nghĩ rằng các vị sẽ tìm thấy điều gì đó thú vị trong ấy đâu.
- Anh đọc hết rồi sao?
- Một số cuốn, anh ta trả lời. Một phần. Sau khi vợ tôi chết, tôi có cảm giác được gặp lại cô ấy bằng cách đọc những suy nghĩ của cô ấy trước đây. Nhưng tôi nhanh chóng hiểu ra rằng cô ấy thấy chán ngán. Rồi các vị sẽ thấy, cô ấy miêu tả các ngày trong cuộc sống của cô ấy: vợ tôi thường xuyên chán nản, cô ấy chán cả tôi. Cô ấy nói về cuộc đời làm thủ thư, về những kiểu người nào thì mua loại sách nào. Tôi thật xấu hổ khi nói với các vị điều này, nhưng tôi đã thấy trong nhật ký của cô ấy một khía cạnh rất lâm li bi đát. Không lâu sau tôi không đọc nữa, đó là một cảm giác khá khó chịu.
Điều này giải thích tại sao những cuốn sổ lại bị vứt xuống tầng hầm.
Khi rời đi và mang theo cái thùng các tông, chúng tôi nhìn thấy những chiếc va li ở cửa ra vào.
- Anh sắp đi đâu sao? Derek hỏi Samuel Padalin.
- Vợ tôi. Cô ấy đưa lũ trẻ con về nhà bố mẹ cô ấy, ở Connecticut. Cô ấy lo sợ vì những sự kiện mới xảy ra ở Orphea. Chắc là tôi sẽ đến đó cùng mẹ con cô ấy sau. Đúng ra là khi nào tôi được phép rời khỏi bang New York.
Derek và tôi phải quay lại trụ sở cảnh sát bang để gặp thiếu tá McKenna ở đó.
Thiếu tá McKenna muốn gặp chúng tôi để tổng kết tình hình. Anna đề xuất rằng cô sẽ chịu trách nhiệm đọc những cuốn sổ nhật ký của Meghan Padalin.
- Em không muốn chúng ta cùng chia sẻ công việc này sao ? Tôi gợi ý.
- Không, em thích làm việc này, nó sẽ giúp cho đầu óc em bận rộn. Em cần điều đó.
- Anh rất tiếc về chuyện chức trưởng đồn cảnh sát.
- Chuyện đã thế rồi mà, Anna đáp, cô tự ép mình không được gục ngã trước mặt chúng tôi.
Derek và tôi lên đường đến trụ sở cảnh sát bang.
Khi quay lại Orphea, Anna dừng ở sở cảnh sát một lát. Tất cả các nhân viên cảnh sát đều tập hợp trong phòng nghỉ, nơi Montagne đã ngẫu hứng phát biểu một bài diễn văn nhậm chức, trong vai trò tân trưởng đồn.
Anna không có lòng dạ nào để ở lại, cô quyết định quay về nhà để vùi đầu vào đọc những cuốn nhật ký của Meghan. Khi đi qua cửa trụ sở đồn cảnh sát, cô bắt gặp thị trưởng Brown.
Cô im lặng nhìn ông chòng chọc một lát, rồi hỏi:
- Tại sao ông lại làm thế với tôi, hả Alan?
- Hãy nhìn cái mớ bòng bong mà chúng ta đang rơi vào xem, Anna, và tôi xin nhắc cô rằng cô có một phần trách nhiệm đấy. Cô muốn phụ trách vụ điều tra này như thế, thì đã đến lúc cô gánh chịu hậu quả rồi.
- Ông trừng phạt tôi vì tôi đã làm việc của mình sao? Đúng thế, tôi buộc phải hỏi cung ông cũng như vợ ông, nhưng đó là theo yêu cầu của vụ điều tra. Ông không có quyền ngoại lệ, Alan ạ, và điều đó chỉ khiến tôi trở thành một cảnh sát tốt mà thôi. Còn về vở kịch của Harvey, nếu đó là thứ mà ông gọi là mớ bòng bong, thì tôi xin nhắc để ông nhớ rằng chính ông là người mời ông ta đến đây. Ông không gánh chịu hậu quả các sai lầm của bản thân, Alan ạ. Ông cũng chẳng tốt đẹp gì hơn Gulliver và Montagne. Ông tưởng mình là một nhà lãnh đạo lý tưởng, nhưng thực ra ông chỉ là một gã chuyên chế nhỏ mọn chẳng tài cán gì.
- Về nhà cô đi, Anna. Cô có thể xin rời khỏi ngành cảnh sát nếu không hài lòng.
Anna về nhà, trong lòng giận sôi lên. Vừa bước qua ngưỡng cửa, cô đã đổ sụp xuống phòng ngoài, khóc nức nở. Cô cứ ngồi phệt như thế trên sàn nhà hồi lâu, nép người vào chiếc tủ com mốt mà khóc. Cô không còn biết phải làm gì. Cũng không biết phải gọi cho ai. Lauren ư? Bạn cô sẽ nói rằng cô ấy đã cảnh báo với cô rằng cuộc đời của cô không phải ở Orphea. Mẹ cô ư? Bà sẽ lại dạy cho cô bài học đạo đức không biết thứ bao nhiêu.
Cuối cùng, khi cô bình tĩnh lại, ánh mắt cô nhìn vào chiếc thùng các tông đựng đầy những cuốn sổ nhật ký của Meghan Pađalin mà cô đã mang về nhà. Cô quyết định sẽ vùi đầu vào đọc chúng. Cô tự rót cho mình một ly rượu vang, ngồi vào một chiếc ghế bành rồi bắt đầu đọc.
Cô khởi đầu ngay từ đoạn giữa năm 1993, rồi lần theo mười hai tháng cuối cùng của Meghan, cho đến tận tháng Bảy năm 1994.
Lúc đầu, Anna cảm thấy chán ngán đến sửng sốt bởi cách miêu tả tẻ nhạt của Meghan Padalin về cuộc sống của cô ta. Cô thấu hiểu những gì chồng cô ta đã cảm thấy khi đọc những dòng này.
Nhưng đến ngày 1 tháng Một năm 1994, Meghan nhắc đến bữa tiệc mừng Năm mới tại khách sạn Bông hồng phương Bắc, ở Bridgehampton, nơi cô ta đã gặp “một người đàn ông không phải là người trong vùng”, người đã chinh phục cô ta theo một cách rất đặc biệt.
Rồi Anna đọc sang tháng Hai năm 1994. Và sững sờ cả người trước những gì cô phát hiện ra trong cuốn nhật ký.