Sự Thật Vụ Mất Tích Nữ Nhà Báo Stephanie Mailer

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Derek Scott

❊ ❊ ❊

Trung tuần tháng Chín năm 1994. Một tháng rưỡi sau vụ án mạng giết chết bốn người, một tháng trước khi thảm họa giáng xuống đầu Jesse và tôi.

Ted Tennenbaum đã bị bắt.

Ngay trong chiều hỏi cung hạ sĩ Ziggy, kẻ thú nhận với chúng tôi là đã bán cho Tennenbaum một khẩu Beretta có số sê ri đã bị giũa mòn, chúng tôi đến Orphea để tiến hành vụ bắt giữ. Để chắc chắn không mất dấu hắn, chúng tôi hành động phối hợp với hai nhóm cảnh sát bang: nhóm đầu tiên, do Jesse dẫn đầu, sẽ bao vây ngôi nhà, còn nhóm thứ hai, do chính tôi dẫn đầu, sẽ đến nhà hàng Café Athéna. Nhưng chúng tôi đã trắng tay: Tennenbaum không có ở nhà. Và viên quản lý nhà hàng không nhìn thấy hắn suốt từ ngày hôm trước.

- Ông ấy đi nghỉ rồi, người này giải thích với chúng tôi.

- Đi nghỉ sao, tôi ngạc nhiên, ở đâu vậy?

- Tôi không biết. Ông ấy đã nói sẽ nghỉ phép vài ngày. Có lẽ ông ấy sẽ quay về vào thứ Hai.

Việc khám xét nhà Tennenbaum không mang lại kết quả gì. Cả ở văn phòng Café Athéna cũng thế. Chúng tôi không thể yên trí đợi đến khi hắn hạ cố quay về Orphea. Theo những thông tin chúng tôi có được, hắn không đi máy bay, ít ra là không dùng danh tính thật. Những người thân cận cũng không gặp hắn. Và chiếc xe tải nhỏ của hắn thì không còn ở đó. Chúng tôi tiến hành một kế hoạch tìm kiếm trên diện rộng: thông tin nhận dạng của Ted Tennenbaum được cung cấp cho các sân bay, ở biên giới, biển số xe của hắn được gửi đến tất cả các đơn vị cảnh sát trên cả nước. Ảnh hắn được phân phát cho tất cả các cửa hàng trong vùng Orphea và nhiều trạm xăng tại bang New York.

Jesse và tôi thay phiên nhau đi lại giữa trụ sở cảnh sát bang, đại bản doanh của tất cả các hoạt động, và Orphea, nơi chúng tôi cắm chốt đằng trước nhà Tennenbaum, ngủ trong xe. Chúng tôi tin chắc là hắn đang ẩn náu trong vùng: hắn thuộc lòng các địa bàn, có rất nhiều người giúp đỡ. Thậm chí chúng tôi còn xin được giấy phép nghe trộm điện thoại của chị gái hắn, Sylvia Tennenbaum, hiện đang sống ở Manhattan, cũng như điện thoại của nhà hàng. Nhưng tốn công vô ích. Sau ba tuần, việc nghe trộm bị hủy bỏ vì các khó khăn về chi phí. Các nhân viên cảnh sát mà McKenna cử ra để hỗ trợ chúng tôi đã được giao các nhiệm vụ mang tính ưu tiên nhiều hơn.

- Còn có những vụ ưu tiên hơn một vụ án mạng giết chết bốn người sao? Tôi phản đối McKenna.

- Derek này, McKenna trả lời, tôi đã cho cậu những phương tiện không giới hạn trong suốt ba tuần. Cậu biết rằng chuyện này có thể kéo dài nhiều tháng ròng. Phải kiên nhẫn, rồi hắn sẽ bị tóm thôi.

Ted Tennenbaum đã lọt khỏi tay chúng tôi, và hắn đang tẩu thoát. Jesse và tôi gần như không ngủ nổi vì việc này: chúng tôi muốn tìm ra hắn, bắt hắn, để có thể kết thúc vụ điều tra.

Trong khi vụ điều tra mỗi ngày một chìm xuồng, thì mọi việc ở Cô gái Nga lại tiến triển rất tốt. Darla và Natasha cho rằng chắc chắn họ có thể khai trương nhà hàng vào dịp cuối năm.

Nhưng ít lâu nay, có chút mâu thuẫn nảy sinh giữa họ. Nguyên nhân là do một bài viết đăng tải trên một tờ báo ở Queens. Cư dân ở khu này rất tò mò trước bảng hiệu của nhà hàng, và những người qua lại đến hỏi han đều bị thu hút bởi vẻ quyến rũ của hai cô chủ. Chẳng bao lâu, ai nấy đều nói về Cô gái Nga. Vụ này đã thu hút một phóng viên, anh ta yêu cầu được viết một bài báo về nhà hàng. Anh ta đến cùng một phóng viên ảnh, người này đã chụp cả loạt ảnh, trong đó có một bức chụp Natasha và Darla đứng cạnh nhau đằng trước bảng hiệu. Nhưng khi bài báo được đăng tải, vài ngày sau, hai người họ sửng sốt phát hiện ra rằng minh họa cho bài báo chỉ là bức ảnh chụp một mình Natasha đeo chiếc tạp dề có in logo của nhà hàng, cùng với dòng chú thích: Natasha Darrinski, chủ nhà hàng CÔ GÁI NGA.

Mặc dù Natasha không liên quan gì, nhưng Darla vẫn cảm thấy vô cùng tổn thương vì chuyện này, nó thể hiện rõ ràng sức quyến rũ của Natasha đối với mọi người. Khi cô đến một nơi nào, ai nấy chỉ còn nhìn thấy cô mà thôi.

Trong lúc mọi chuyện diễn ra vô cùng thuận lợi, thì từ sau bài báo, hai người bắt đầu nảy sinh những bất đồng khủng khiếp. Mỗi lần hai người có ý kiến khác nhau, Darla lại không thể ngăn mình thốt lên:

- Dù sao, Natasha ạ, chúng ta sẽ làm như cậu muốn. Chính cậu là người quyết định mọi chuyện mà, bà chủ!

- Darla, phải chăng tớ còn phải xin lỗi thật lâu nữa vì cái bài báo chết tiệt ấy? Tớ chẳng có lỗi gì cả. Thậm chí tớ còn không muốn có bài báo đó, tớ đã nói rằng tốt hơn hết hãy chờ đến khi khai trương nhà hàng, như thế sẽ có tác dụng quảng cáo rộng hơn.

- À, vậy ra đó là lỗi của tớ?

- Tớ không nói thế, Darla ạ.

Buổi tối, khi chúng tôi gặp lại họ, cả hai người đều ỉu xìu, bực bội. Jesse và tôi đều cảm nhận rõ ràng rằng Cô gái Nga đang chìm dần.

Darla không muốn một dự án trong đó cô sẽ bị lu mờ trước Natasha.

Còn Natasha, cô đau khổ vì phải là Natasha, cô gái thu hút mọi ánh nhìn mặc dù không muốn.

Thật đáng tiếc biết bao. Họ có đủ mọi thứ để thực hiện thành công dự án mà họ vẫn mơ ước từ mười năm nay, và họ đã dồn biết bao công sức cho nó. Từng ấy giờ làm việc cật lực ở Blue Lagoon, để dành từng đô la cho dự án, từng ấy năm thiết kế một nơi chốn giống với hình ảnh của họ, tất cả những thứ đó đang dần sụp đổ.

Jesse và tôi hoàn toàn không muốn can thiệp vào chuyện của họ. Lần cuối cùng cả bốn chúng tôi ở cùng nhau đã là một thảm họa. Khi cả hội đang tập trung trong phòng bếp nhà Natasha để nếm thử những món ăn cuối cùng cũng được lựa chọn để đưa vào thực đơn của Cô gái Nga, tôi đã phạm phải sai lầm tồi tệ nhất. Được thưởng thức lần nữa món bánh sandwich thịt bò rưới thứ nước xốt đặc biệt kia, tôi đã phấn khích, và lỡ miệng nói về “nước xốt Natasha”. Darla lập tức nổi trận lôi đình:

- Nước xốt Natasha ư? Hóa ra mọi người gọi nó như thế? Tại sao không đặt tên lại cho nhà hàng là Nhà hàng Natasha?

- Đây không phải là nước xốt Natasha, người vừa được nhắc tên cố gắng xoa dịu cô bạn. Đây là nhà hàng của chúng ta, của chung hai đứa, cậu biết rõ điều đó mà.

- Không, tớ không biết rõ điều đó, Natasha ạ! Bởi vì tớ chỉ có cảm giác mình là nhân viên làm theo lệnh cậu, thưa quý-bà-quyết-định-mọi-chuyện.

Cô bỏ ra ngoài và đóng sầm cửa lại.

Và thế là, vài tuần sau, khi hai người họ đề nghị chúng tôi đi cùng đến nhà thợ in để quyết định kiểu chữ cho thực đơn nhà hàng, Jesse và tôi đã từ chối. Tôi không biết có phải họ thực sự muốn nghe ý kiến chúng tôi, hay chỉ là để chúng tôi đóng vai người hòa giải, nhưng cả Jesse lẫn tôi đều không có ý định muốn xen vào chuyện của họ.

Hôm đó là thứ Năm ngày 13 tháng Mười năm 1994. Và cũng là ngày tất cả đảo lộn.

Lúc đó là đầu giờ chiều. Jesse và tôi đang ở trong phòng làm việc và ngốn những chiếc bánh sandwich, thì điện thoại của Jesse đổ chuông. Là Natasha, cô đang khóc. Cô gọi từ một cửa hàng bán đồ săn bắn và câu cá ở Long Island.

- Darla và em cãi nhau trong xe khi đi đến nhà thợ in, cô giải thích. Đột nhiên cô ấy dừng lại bên lề đường và xô em ra ngoài. Em để quên túi xách bên trong xe, em bị lạc, không có đồng nào trên người.

Jesse bảo cô ở yên đó, cậu ấy sẽ đến đón cô. Tôi quyết định đi cùng cậu ấy. Chúng tôi đón được Natasha, cô vẫn giàn giụa nước mắt. Chúng tôi cố gắng an ủi cô, chúng tôi hứa với cô là mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, nhưng cô nhắc đi nhắc lại rằng đối với cô, nhà hàng thế là hết, cô không muốn nghe nói đến nó nữa.

Chúng tôi chỉ rời đi trước Darla có một chút xíu, cô đã quay xe lại để đón cô bạn: cô tự nguyền rủa bản thân vì những gì mình vừa làm, cô sẵn sàng làm tất cả để được tha thứ. Không tìm thấy Natasha, cô dừng xe đằng trước cửa hàng bán đồ săn bắn và câu cá dựng bên vệ đường vắng vẻ. Chủ cửa hàng nói rằng ông có nhìn thấy một cô gái đang khóc, ông đã cho cô mượn điện thoại và hai người đàn ông đã đến đón cô. “Họ chỉ vừa mới đi khỏi đây, ông nói, thậm chí còn chưa đến một phút.”

Tôi tin rằng chỉ chậm hơn một chút thôi, có lẽ Darla đã nhìn thấy chúng tôi đằng trước cửa hàng đồ săn bắn và câu cá đó. Và mọi chuyện có thể đã khác.

Chúng tôi đang trên đường đưa Natasha về nhà cô, thì đột nhiên bộ đàm của chúng tôi kêu rọt rẹt. Ted Tennenbaum vừa bị nhận dạng trong một trạm xăng ngay gần đó.

Tôi vớ lấy micro của bộ đàm và xưng danh với tổng đài. Jesse nhặt đèn hiệu để lên nóc xe, rồi bật còi hụ.

một tờ giấy đã ố vàng vì thời gian, trên đó có một dòng chữ đánh máy: Nơi đây ĐÊM ĐEN bắt đầu. Chẳng khác nào điểm khởi đầu của một trò chơi săn tìm kho báu. Chi tiết cụ thể duy nhất mà chúng tôi có được là cú điện thoại gọi đi từ nhà hàng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.