Sự Thật Vụ Mất Tích Nữ Nhà Báo Stephanie Mailer

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Jerry Eden

❊ ❊ ❊

Mùa hè năm 1994, tôi là giám đốc trẻ tuổi của một đài phát thanh ở New York, tôi kiếm sống rất ổn và vừa kết hôn với Cynthia, mối tình của tôi từ hồi trung học, cô gái duy nhất từng tin tưởng ở tôi.

Phải nhìn thấy chúng tôi hồi đó: chúng tôi trông mới lố bịch làm sao. Chúng tôi yêu nhau, tuổi còn chưa đến ba mươi, tự do như gió. Tài sản quý giá nhất của tôi là một chiếc Corvette cũ mua lại, chúng tôi dùng nó để đi thăm thú khắp nơi trên đất nước vào các kỳ nghỉ cuối tuần, lái xe từ thành phố này sang thành phố khác, ngủ lại tại các nhà nghỉ hoặc nhà trọ.

Hối ấy Cynthia làm công việc hành chính tại một Nhà hát nhỏ. Cô ấy có đủ loại mưu mẹo, và hằng tuần chúng tôi đi xem kịch ở Broadway mà không phải tốn đồng đô la nào. Cuộc sống của chúng tôi không giàu có về tiền bạc, nhưng những gì chúng tôi đang có đã là quá đủ. Chúng tôi rất hạnh phúc.

Năm 1994, chúng tôi kết hôn. Cynthia và tôi làm đám cưới vào tháng Một, và chúng tôi đã quyết định lùi tuần trăng mật tươi đẹp lại, và để phục vụ cho kỳ nghỉ đó, ngân sách eo hẹp đã thôi thúc chúng tôi lựa chọn những điểm đến trong khả năng lăn bánh của chiếc Corvette. Chính Cynthia là người nghe nói về Liên hoan sân khấu tổ chức năm đầu tiên ở Orphea. Giới nghệ sĩ nói rất nhiều điều tốt đẹp về thành phố đó, và Liên hoan sân khấu hứa hẹn sẽ có sự hiện diện của nhiều phóng viên tên tuổi, một dấu hiệu đảm bảo chất lượng. Về phần mình, tôi tìm được ở đó một căn nhà trọ gia đình xinh xắn, chỉ cách biển vài bước chân, tại một ngôi nhà bằng ván gỗ được bao quanh là những rặng cẩm tú cầu, và chắc chắn rằng mười ngày chúng tôi ở đó sẽ là một kỷ niệm đáng nhớ. Đúng là như thế, xét về mọi phương diện. Khi chúng tôi quay trở lại New York, Cynthia phát hiện ra cô có thai. Vào tháng Tư năm 1995, con gái cưng duy nhất của chúng tôi chào đời: Dakota.

Không muốn giảm bớt niềm hạnh phúc mà sự xuất hiện của Dakota mang đến cho cuộc đời chúng tôi, nhưng tôi không chắc là chúng tôi dự kiến có con sớm đến thế. Những tháng tiếp theo giống như những tháng ngày của mọi ông bố bà mẹ trẻ với cuộc sống bị đảo lộn bởi sự hiện diện của một sinh linh nhỏ bé: từ đó trở đi cuộc sống của chúng tôi phức tạp gấp ba trong cái thế giới mà cho đến lúc đó chúng tôi vẫn đang tiến lên trong chiếc xe Corvette hai chỗ ngồi. Phải bán chiếc xe để mua một chiếc khác rộng hơn, đổi sang căn hộ khác để có thêm một phòng, và đảm bảo trang trải đủ các khoản bỉm tã, tủ quần áo, quần áo, khăn các loại, xe đẩy và đủ loại núm ti giả. Tóm lại, cần phải thích nghi với hoàn cảnh mới.

Tình hình càng khó khăn hơn khi Cynthia bị sa thải khỏi Nhà hát khi cô quay lại sau kỳ nghỉ sinh con. Còn tôi, do đài phát thanh được một công ty lớn mua lại, và sau khi đã nghe đủ loại tin đồn về tái cấu trúc rồi lo sợ không giữ được chỗ làm, tôi đã buộc phải chấp nhận, vẫn với mức lương cũ, có ít thời gian săn tin hơn rất nhiều, đồng thời tăng thời gian làm công việc hành chính và mức độ trách nhiệm. Các tuần lễ thực sự trở thành một cuộc chạy đua với chiếc đồng hồ: công việc, gia đình, Cynthia đang tìm việc làm và không biết phải làm gì với Dakota, còn tôi thì tối nào trở về nhà cũng mệt rã rời. Gia đình nhỏ của chúng tôi phải đối mặt với một thử thách rất khắc nghiệt. Do đó, khi mùa hè đến, tôi đề xuất đi nghỉ vài ngày cuối tháng Bảy trong căn nhà trọ nhỏ ở Orphea, để làm mới lại bản thân. Và một lần nữa, phép màu của Orphea lại xuất hiện.

Và cứ như thế trong suốt những năm tiếp theo. Cho dù có xảy ra chuyện gì trong cảnh sống sôi động ở New York, cho dù cuộc sống hằng ngày có bắt chúng tôi phải chịu đựng những gì, Orphea đều chữa lành tất cả.

Cynthia đã tìm được việc làm ở New Jersey, cách đó một giờ đi tàu. Mỗi ngày cô mất ba giờ trên các phương tiện giao thông công cộng, và phải sắp xếp chẳng khác nào chơi trò tung hứng với các chương trình, các lịch làm việc, đưa con gái đi nhà trẻ, rồi đến trường, đi chợ, kết hợp các cuộc họp, đảm bảo mọi việc ở khắp nơi, nào chỗ làm, nào ở nhà, từ sáng đến tối và tất cả các ngày trừ mỗi ngày Chủ nhật. Chúng tôi căng mình lên, có những ngày hai vợ chồng gần như không gặp nhau. Nhưng mỗi năm một lần, nhờ vào khoảng thời gian nghỉ ngơi, toàn bộ những áp lực đó, toàn bộ những hiểu lầm đó, những căng thẳng và chạy xuôi chạy ngược đó lập tức tan biến khi chúng tôi đến Orphea. Thành phố này là nơi giúp chúng tôi thanh tẩy. Không khí dường như trong lành hơn, bầu trời cao đẹp hơn, cuộc sống yên ả hơn. Chủ nhà trọ, vì con cái đã lớn, chăm sóc Dakota vô cùng tốt, và sẵn lòng trông giúp con bé những khi chúng tôi muốn tham dự những buổi trình diễn ở Liên hoan sân khấu.

Cuối kỳ nghỉ, chúng tôi quay trở lại New York với tâm trạng hạnh phúc và bình tâm vì đã được nghỉ ngơi thoải mái. Sẵn sàng tiếp tục cuộc sống theo nhịp điệu của nó.

Tôi chưa bao giờ có nhiều tham vọng, và không nghĩ rằng mình có thể thành công trong sự nghiệp như ngày hôm nay nếu không có Cynthia và Dakota. Bởi vì theo năm tháng, sau nhiều lần quay lại Orphea và cảm thấy thật thoải mái khi ở đó, tôi muốn dâng tặng cho vợ con nhiều hơn thế nữa. Tôi bắt đầu muốn thứ gì khác tốt hơn là căn phòng trọ chật hẹp, muốn được nghỉ ngơi tại Hamptons nhiều hơn một tuần mỗi năm. Tôi muốn Cynthia không phải ngồi trên phương tiện công cộng ba giờ mỗi ngày mà chỉ vừa đủ tiền để chi trả vào cuối tháng, tôi muốn Dakota có thể đi học tại một trường tư và tận hưởng nền giáo dục tốt nhất. Chính vì họ mà tôi lao vào làm việc miệt mài hơn nữa, nhắm đến những lần thăng chức, yêu cầu được trả lương cao hơn. Chính vì họ mà tôi chấp nhận từ bỏ công việc hành chính để chịu trách nhiệm nhiều hơn, với những chức vụ không thú vị bằng nhưng lại được trả lương cao hơn. Tôi bắt đầu leo dần lên các nấc thang, nắm bắt tất cả các cơ hội tôi có được, đến văn phòng sớm nhất và ra về muộn nhất. Trong vòng ba năm, từ giám đốc đài phát thanh tôi đã trở thành giám đốc phụ trách phát triển các chương trình truyền hình của toàn bộ các kênh thuộc công ty.

Mức lương của tôi tăng gấp hai, rồi gấp ba, và chất lượng cuộc sống của chúng tôi cũng thế. Cynthia có thể thôi việc để dành thời gian chăm sóc Dakota khi ấy vẫn còn nhỏ xíu. Cô dành một phần thời gian để làm tình nguyện viên tại một nhà hát. Những kỳ nghỉ của chúng tôi ở Orphea kéo dài hơn: lúc đầu là ba tuần, rồi tròn một tháng, rồi suốt cả mùa hè, trong một căn nhà cho thuê mỗi ngày một rộng hơn, sang trọng hơn, với người giúp việc lúc đầu là một lần mỗi tuần, rồi hai lần mỗi tuần, rồi hằng ngày, để dọn dẹp nhà cửa, dọn giường, nấu ăn và thu dọn tất cả những gì chúng tôi bày bừa ra sau lưng.

Quả là một cuộc sống tươi đẹp. Có hơi khác với những gì tôi từng hình dung: hồi chỉ được nghỉ một tuần ở phòng trọ, tôi hoàn toàn tách khỏi công việc. Nhưng với những trách nhiệm mới, tôi không thể nghỉ quá vài ngày một lần: khi Cynthia và Dakota tận hưởng hai tháng nghỉ ngơi bên bể bơi mà không phải lo lắng về bất cứ chuyện gì, tối trở về New York trong những khoảng thời gian đều đặn để điều hành công việc hằng ngày và xử lý các hồ sơ. Cynthia tiếc nuối vì tôi không thể ở lại lâu hơn, nhưng mặc dù vậy mọi chuyện vẫn đâu vào đấy. Chúng tôi còn gì phải than vãn nữa?

Công việc của tôi ngày càng thăng tiến. Thậm chí có lẽ là ngoài cả ý muốn của tôi, tôi cũng không biết nữa. Mức lương mà tôi tưởng đã là rất khủng vẫn tiếp tục gia tăng cùng với trách nhiệm công việc mà tôi gánh vác. Các công ty truyền thông mua lại lẫn nhau để tạo thành các Tập đoàn siêu quyền lực.

Tôi làm việc trong một văn phòng lớn trên một tòa tháp chọc trời bằng kính, tôi có thể đánh giá mức độ thăng tiến nghề nghiệp của mình bằng những lần di chuyển đến các văn phòng lớn hơn và cao hơn. Mức lương của tôi cũng tăng theo số tầng. Thu nhập của tôi tăng gấp mười lần, gấp trăm lần. Từ giám đốc một đài phát thanh nhỏ, mười năm sau, tôi đã trở thành Tổng giám đốc Kênh 14, kênh truyền hình được nhiều người theo dõi nhất và cũng là kênh sinh lời nhiều nhất trên cả nước, mà tôi điều hành từ tầng 53, tầng trên cùng của tòa tháp bằng kính, với mức lương 9 triệu đô la mỗi năm, bao gồm cả thưởng. Khoảng 750.000 đô la mỗi tháng. Tôi kiếm được nhiều hơn rất nhiều so với mức tôi có thể tiêu.

Tất cả những gì tôi muốn mang lại cho Cynthia và Dakota, tôi đã có thể làm được. Quần áo sang trọng, xe hơi thể thao, một căn hộ tuyệt đẹp, trường tư thục, những kỳ nghỉ trong mơ. Chỉ cần cảm thấy mùa đông ở New York ảm đạm, chúng tôi sẽ đi máy bay riêng đến nghỉ xả hơi một tuần ở Saint-Barth. Còn ở Orphea, với một khoản tiền kếch sù, tôi đã cho xây căn nhà mơ ước của chúng tôi, ngay bên bờ biển, và tôi đặt tên là Vườn EDEN, cái tên được rèn bằng sắt gắn trên cánh cổng.

Mọi thứ trở nên thật đơn giản, thật dễ dàng. Thật tuyệt diệu. Nhưng tôi phải trả một cái giá, không chỉ về mặt tiền bạc: nó đòi hỏi tôi phải đầu tư tâm sức nhiều hơn cho công việc. Càng muốn trao tặng nhiều hơn cho hai người phụ nữ mà tôi yêu quý, tôi càng phải dâng hiến nhiều hơn cho Kênh 14, cả thời gian, sức lực và sự tập trung.

Cynthia và Dakota nghỉ tất cả các mùa hè và các cuối tuần đẹp trời tại căn nhà của chúng tôi ở Hamptons. Tôi cố gắng đến nghỉ cùng vợ con thường xuyên hết mức có thể. Tôi đặt ở căn nhà một phòng làm việc, từ đó tôi có thể xử lý công việc hằng ngày, thậm chí tổ chức các buổi họp qua điện thoại.

Nhưng cuộc sống của chúng tôi càng có vẻ dễ dàng, thì nó lại càng trở nên phức tạp trên thực tế. Cynthia muốn tôi dành nhiều thời gian hơn cho cuộc sống vợ chồng và gia đình, không phải lúc nào cũng bận rộn với công việc, nhưng nếu không có công việc tôi sẽ không thể giữ được căn nhà ở đó. Chẳng khác nào một con rắn tự cắn đuôi mình. Các kỳ nghỉ của chúng tôi là sự xen kẽ của những lời trách móc và những cảnh giận dỗi: “Anh đến đây làm gì nếu chỉ để giam mình trong phòng làm việc? - Nhưng chúng ta ở cùng nhau còn gì… - Không, Jerry ạ, anh ở đây nhưng anh vẫn vắng mặt.” Trên bãi biển hay ở nhà hàng cũng không khác gì. Đôi khi, trong những lần chạy bộ, tôi đến tận căn nhà nơi chúng tôi từng thuê phòng trọ, căn nhà đã bị đóng cửa sau khi chủ nhà qua đời. Tôi ngắm nhìn căn nhà xinh xắn bằng ván gỗ, và mơ đến những kỳ nghỉ trước đây của chúng tôi, thật giản dị, thật ngắn ngủi, nhưng tuyệt vời biết bao. Tôi những muốn quay trở về thời kỳ đó. Nhưng tôi không biết phải làm thế nào.

Nếu bạn hỏi tôi, tôi sẽ nói rằng tôi đã làm tất cả những việc đó vì vợ và con gái.

Nếu bạn hỏi Cynthia và Dakota, họ sẽ nói rằng tôi làm tất cả những việc đó vì tôi, vì bản ngã của chính tôi, vì tôi là người ám ảnh với công việc.

Nhưng lỗi do ai thì cũng có gì quan trọng đâu: theo thời gian, phép màu của Orphea đã mất tác dụng. Vợ chồng tôi, gia đình tôi không còn khả năng sửa chữa và hàn gắn trong những kỳ nghỉ ở đó. Ngược lại, chúng góp phần khiến chúng tôi tan tác.

Và rồi, tất cả đã đảo lộn.

Đã xảy ra những sự kiện vào mùa xuân năm 2013, buộc chúng tôi phải bán căn nhà ở Orphea.

một tờ giấy đã ố vàng vì thời gian, trên đó có một dòng chữ đánh máy: Nơi đây ĐÊM ĐEN bắt đầu. Chẳng khác nào điểm khởi đầu của một trò chơi săn tìm kho báu. Chi tiết cụ thể duy nhất mà chúng tôi có được là cú điện thoại gọi đi từ nhà hàng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.