Sự Thật Vụ Mất Tích Nữ Nhà Báo Stephanie Mailer

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Dakota Eden

❊ ❊ ❊

Khi tôi còn nhỏ, bố mẹ tôi thường nói rằng không nên đánh giá về người khác quá sớm, và luôn phải cho họ cơ hội thứ hai. Tôi buộc phải tha thứ cho Tara, tôi đã làm tất cả để khôi phục tình bạn giữa tôi và cô ấy.

Tiếp theo khủng hoảng chứng khoán vào năm 2008, Gerald Scalini, người đã mất rất nhiều tiền, đành phải từ bỏ căn hộ nhìn ra Central Park, ngôi nhà ở Hamptons và cả lối sống trước đây. So sánh với đa số người Mỹ, gia đình Scalini không có gì phải than thở: họ chuyển đến sống trong một tòa nhà xinh xắn ở khu Upper East Side, và Gerald thu xếp để Tara có thể ở lại ngôi trường tư thục trước đây, như thế đã là đáng kể rồi. Nhưng không còn là cuộc sống trước đây, với tài xế riêng, đầu bếp riêng, và nghỉ cuối tuần ở nông thôn.

Gerald Scalini cố gắng đánh lừa mọi người, nhưng mẹ của Tara thì than thở với tất cả mọi người: “Chúng tôi đã mất hết rồi. Bây giờ tôi sống đời nô lệ, tôi phải chạy đi lấy đồ giặt là, rồi đến trường đón con, và nấu ăn cho cả nhà.”

Mùa hè năm 2009, chúng tôi khánh thành Vườn Eden, ngôi nhà tuyệt đẹp của chúng tôi ở Orphea. Tôi nói “tuyệt đẹp” mà không hề có ý khoe khoang: từ nơi này toát ra một tinh thần tuyệt diệu. Toàn bộ được xây dựng và trang trí rất có thẩm mỹ. Mùa hè ấy, sáng nào cũng vậy, tôi ngồi trước biển để ăn sáng. Tôi dành cả ngày để đọc sách, và chủ yếu là viết lách. Tôi thấy căn nhà này chính là ngôi nhà của văn sĩ, giống như trong các cuốn sách.

Khoảng cuối mùa hè, mẹ tôi thuyết phục tôi mời Tara đến chơi vài ngày ở Orphea. Tôi không hề muốn làm thế.

- Con bé tội nghiệp, nó bị mắc kẹt ở New York suốt cả mùa hè, mẹ tôi than thở.

- Cô ấy chẳng có gì đáng phải than vãn cả, mẹ ạ.

- Con yêu, cần phải biết chia sẻ. Và đối xử kiên nhẫn với bạn bè.

- Cô ta làm con khó chịu, tôi giải thích. Cô ta lúc nào cũng tỏ vẻ mình là quý-bà-biết-tuốt.

- Nói cho cùng, có thể bởi vì bạn ấy cảm thấy mình bị đe dọa. Phải biết nuôi dưỡng tình bạn chứ.

- Cô ta không còn là bạn con nữa, tôi nói.

- Con biết rõ câu ngạn ngữ: bạn bè là người mà ta biết rõ mà vẫn yêu quý. Với lại, con đã rất vui khi bạn ấy mời con đến nhà bạn ấy ở khu Đông Hamptons.

Cuối cùng, tôi cũng mời Tara đến chơi nhà. Mẹ tôi nói đúng: gặp lại nhau chúng tôi rất vui. Tôi tìm lại được nguồn năng lượng để khởi đầu mọi việc từ tình bạn. Chúng tôi nằm dài bên nhau suốt nhiều buổi tối trên thảm cỏ, để trò chuyện. Một tối, cô ấy vừa khóc vừa thú nhận với tôi rằng cô ấy đã bày mưu vụ mất máy tính, để tôi bị buộc tội. Tara thú nhận là cô ấy ghen tị với bài viết của tôi, cam kết rằng việc đó sẽ không bao giờ xảy ra nữa, rằng cô ấy yêu quý tôi hơn tất cả. Cô ấy cầu xin tôi tha thứ, và tôi tha thứ cho cô ấy. Từ giờ trở đi, chúng tôi sẽ quên hết mọi chuyện đã qua.

Tình bạn của chúng tôi gắn bó trở lại, mối quan hệ giữa bố mẹ chúng tôi, vốn bị tan rã cùng với mối quan hệ của chúng tôi, đã được củng cố. Thậm chí nhà Scalini còn được mời đến nghỉ cuối tuần tại Vườn Eden, trong suốt kỳ nghỉ đó Gerald, vẫn khó chịu như trước, không ngừng chỉ trích những gì bố mẹ tôi đã lựa chọn: “Ôi chao, thật đáng tiếc vì các vị đã chọn loại vật liệu này!” hoặc: “Thực sự tôi sẽ không làm thứ này theo cách này!” Tara và tôi lại trở nên không thể chia cách, dành thời gian để ở nhà người này hoặc người kia. Chúng tôi cũng bắt đầu cùng viết trở lại. Thời kỳ đó trùng hợp với thời kỳ tôi khám phá nghệ thuật sân khấu. Tôi rất thích bộ môn đó: tôi ngốn ngấu các vở kịch. Thậm chí tôi còn nghĩ đến việc viết một kịch bản. Tara nói rằng chúng tôi có thể viết cùng nhau. Nhờ công việc của ông ở Kênh 14, bố tôi nhận được giấy mời đến dự tất cả các buổi diễn mở màn. Do đó, chúng tôi thường xuyên đến Nhà hát.

Mùa xuân năm 2010, bố mẹ tặng cho tôi chiếc máy tính xách tay mà tôi hằng mơ ước. Tôi không thể hạnh phúc hơn được nữa. Tôi dành cả mùa hè để viết, ngoài hàng hiên căn nhà của chúng tôi ở Orphea. Bố mẹ tôi cảm thấy lo lắng vì chuyện đó.

- Con không muốn ra bãi biển sao, Dakota? Hoặc ra thành phố? Bố mẹ hỏi tôi.

- Con đang viết, tôi giải thích với họ, con bận lắm.

Lần đầu tiên, tôi viết được một vở kịch, mà tôi đặt tên là Ngài Constantin, với cốt truyện như sau: ngài Constantin là một ông già sống một mình trong một ngôi nhà rộng lớn ở khu Hamptons, các con ông không bao giờ đến đó thăm ông. Một hôm, chán ngán vì cảm thấy mình bị bỏ rơi, ông khiến họ tin rằng ông sắp chết: mấy đứa con, ai nấy đều hy vọng được thừa kế ngôi nhà, vội vàng lao đến bên giường bệnh và nhượng bộ tất cả các yêu sách của ông bố.

Đó là một vở hài kịch. Tôi rất say mê: tôi dành vào đó cả một năm ròng. Bố mẹ tôi không ngừng thấy tôi ngồi bên máy vi tính.

- Con làm việc nhiều quá đấy! Họ bảo tôi.

- Con không làm việc, con đang giải trí mà, tôi giải thích.

- Thế thì con giải trí quá nhiều đấy!

Tôi tận dụng mùa hè năm 2011 để hoàn tất vở Ngài Constantin, và đến ngày khai giảng vào tháng Chín, tôi đưa vở kịch cho cô giáo dạy văn, người mà tôi vô cùng ngưỡng mộ. Phản ứng đầu tiên của bà sau khi đọc xong, là gọi tôi cùng bố mẹ tôi đến gặp bà.

- Ông bà đã đọc vở kịch của con gái ông bà chưa? Bà hỏi bố mẹ tôi.

- Chưa, bố mẹ tôi trả lời. Con bé muốn đưa cho cô giáo đọc trước. Có vấn đề gì sao?

- Vấn đề ư? Hẳn là ông bà định nói đùa: rất tuyệt vời! Thật là một vở kịch hấp dẫn! Tôi tin rằng con gái ông bà rất có năng khiếu. Chính vì lý do đó mà tôi muốn gặp ông bà: có lẽ ông bà đã biết, tôi tham gia câu lạc bộ kịch của trường. Mỗi năm, vào tháng Sáu, chúng tôi diễn một vở, và tôi muốn rằng năm nay câu lạc bộ sẽ trình diễn vở kịch của Dakota.

Tôi không thể tin nổi: vở kịch của tôi sẽ được trình diễn. Ở trường, chẳng bao lâu mọi người chỉ còn nói về chuyện đó. Tôi vốn là một học sinh khá kín đáo, thế mà danh tiếng của tôi bỗng dưng tăng vọt.

Các buổi tập kịch sẽ bắt đầu từ tháng Một. Tôi vẫn còn vài tháng để trau chuốt cho kịch bản. Tôi chỉ còn làm mỗi việc đó, kể cả trong kỳ nghỉ đông. Tôi thực sự muốn nó phải hoàn hảo. Tara ngày nào cũng đến nhà tôi: chúng tôi giam mình trong phòng riêng của tôi. Ngồi bên bàn học, dán mắt vào màn hình máy vi tính, tôi đọc to các đoạn đối thoại. Tara nằm dài trên giường tôi, chăm chú lắng nghe và góp ý với tôi.

Tất cả đã bị đảo lộn vào ngày Chủ nhật cuối cùng trong kỳ nghỉ. Hôm trước ngày tôi phải nộp kịch bản. Tara đang ở nhà tôi, giống như tất cả những ngày trước. Lúc đó là cuối chiều. Cô ta bảo tôi là cô ta khát, tôi liền vào bếp lấy nước cho cô ta. Khi tôi quay trở vào phòng, cô ta đang sửa soạn ra về.

- Cậu về đấy à? Tôi hỏi.

- Ừ, tớ quên không xem giờ. Tớ phải về thôi.

Đột nhiên, tôi thấy cô ta có vẻ rất lạ.

- Ổn cả chứ, Tara? Tôi hỏi cô ta.

- Ừ, ổn cả, cô ta trấn an tôi. Ngày mai gặp lại ở trường nhé.

Tôi tiễn cô ta ra cửa. Khi tôi quay trở lại bên máy tính, kịch bản không còn trên màn hình nữa. Tôi nghĩ đã có vấn đề gì đó về mặt tin học, nhưng khi định mở lại văn bản, tôi nhận thấy nó đã biến mất. Lúc đó tôi tưởng rằng tôi mở nhầm. Nhưng tôi nhanh chóng nhận ra rằng không thể tìm thấy kịch bản của tôi đâu nữa. Và khi kiểm tra thùng rác máy tính rồi nhận ra là nó vừa bị dọn sạch, tôi lập tức hiểu ra: Tara đã xóa vở kịch của tôi, và không có cách nào để lấy lại nó được.

Tôi khóc nức nở, trước khi lên cơn khủng hoảng thần kinh. Bố mẹ tôi chạy lao vào phòng.

- Con trấn tĩnh lại đi, bố tôi nói: con có bản sao nào ở đâu không?

- Không! Tôi gào lên, tất cả đều ở đây! Con mất hết rồi.

- Dakota, bố tôi bắt đầu lên lớp, thế nhưng bố đã bảo con rồi…

- Jerry, mẹ tôi cắt lời ông, bà đã hiểu được tình hình trầm trọng đến mức nào, em nghĩ bây giờ không phải lúc thích hợp đâu.

Tôi giải thích với bố mẹ chuyện đã xảy ra: Tara đòi tôi lấy nước, tôi ra ngoài một lát, rồi cô ta vội vàng ra về và vở kịch của tôi không còn trên máy tính nữa. Vở kịch của tôi không thể đột ngột bay biến được. Chỉ có thể là Tara.

- Nhưng tại sao bạn ấy lại làm một việc như thế chứ? Mẹ tôi băn khoăn, bà vẫn muốn cố hiểu bằng mọi giá.

Bà gọi điện thoại cho nhà Scalini, giải thích cho họ nghe mọi chuyện. Họ bảo vệ con gái mình, thề rằng cô ta không bao giờ làm chuyện như thế, và lên án mẹ tôi đã đưa ra những lời kết tội không chứng cứ.

- Anh Gerald này, mẹ tôi nói qua điện thoại, vở kịch đó không thể tự xóa đi được. Tôi có thể nói chuyện với Tara không?

Nhưng Tara không muốn nói chuyện với bất kỳ ai.

Hy vọng cuối cùng của tôi là bản in mà tôi đã đưa cho giáo viên văn học hồi tháng Chín. Nhưng bà không tìm thấy nó nữa. Bố tôi mang máy tính của tôi đến nhờ một trong các chuyên gia tin học của Kênh 14, nhưng người này cũng thừa nhận là đành bó tay. “Khi đã dọn sạch thùng rác, thì nó xóa hết, ông ta nói với bố tôi. Ông không bao giờ sao lưu tài liệu sao?”

Vở kịch của tôi không còn nữa. Một năm lao động đã bay biến. Một năm vất vả tan thành mây khói. Đó là một cảm giác không thể miêu tả. Giống như có thứ gì đó lụi tắt trong tôi.

Bố mẹ tôi cùng giáo viên văn học chỉ đưa ra được những giải pháp ngớ ngẩn: “Thử viết lại vở kịch theo trí nhớ của con xem. Con thuộc lòng nó rồi còn gì.” Rõ ràng là họ chưa bao giờ viết lách. Không thể chỉ trong vài ngày mà khôi phục lại được cả một năm sáng tạo. Họ đề nghị tôi viết một vở kịch mới cho năm sau. Nhưng dù sao, tôi cũng không còn muốn viết nữa. Tôi đã suy sụp.

Khi nghĩ về những tháng sau đó, tôi chỉ còn nhớ một cảm giác cay đắng. Một nỗi đau đớn tận đáy tâm hồn tôi: nỗi đau về một sự bất công sâu sắc. Tara phải trả giá cho các hậu quả. Thậm chí tôi không muốn biết tại sao cô ta làm thế, tôi chỉ muốn có sự sửa chữa. Tôi muốn cô ta phải đau khổ như tôi đang đau khổ.

Bố mẹ tôi đến gặp hiệu trưởng trường trung học, nhưng ông ta chối bỏ hoàn toàn trách nhiệm:

- Theo như tôi hiểu, ông giải thích, chuyện này xảy ra bên ngoài phạm vi trường học, do đó tôi không thể can thiệp được. Phải trực tiếp giải quyết hiểu lầm nho nhỏ này với bố mẹ Tara Scalini.

- Hiểu lầm nho nhỏ ư? Mẹ tôi giận dữ. Tara đã phá hủy cả một năm lao động của con gái tôi! Cả hai đứa đều là học sinh ở đây, các vị phải có biện pháp chứ.

- Nghe này, bà Eden, có thể hai cháu cần tách nhau ra, chúng không ngừng chơi xỏ lẫn nhau. Đầu tiên thì Dakota lấy trộm máy tính của Tara…

- Con bé không lấy trộm cái máy tính ấy! Mẹ tôi nổi cáu. Tara đã mưu mô sắp đặt mọi chuyện!

Hiệu trưởng thở dài:

- Thưa bà Eden… Hãy giải quyết việc này trực tiếp với bố mẹ Tara. Như thế tốt hơn.

Bố mẹ Tara không muốn nghe gì hết. Họ nhe nanh giơ vuốt bảo vệ con gái mình, coi tôi là kẻ đặt điều.

Nhiều tháng trôi qua.

Tất cả mọi người đều lãng quên sự cố đó, ngoại trừ tôi. Vết thương đó khía vào tim tôi, thành một vết rạch sâu không muốn khép miệng lại. Tôi không ngừng nói về chuyện đó, nhưng rốt cuộc bố mẹ đã bảo tôi rằng tôi phải thôi nhắc đi nhắc lại chuyện cũ, rằng tôi phải tiến về phía trước.

Vào tháng Sáu, câu lạc bộ kịch của trường cuối cùng đã trình diễn một vở chuyển thể của Jack London. Tôi từ chối đi xem đêm diễn đầu tiên. Tối đó, tôi giam mình trong phòng và khóc. Nhưng mẹ tôi, thay vì an ủi tôi, lại nói: “Dakota, đã sáu tháng rồi đấy, phải tiến về phía trước đi thôi.”

Nhưng tôi không thể làm thế được. Tôi vẫn ngồi lì trước màn hình máy tính mà không biết phải viết gì. Tôi cảm thấy mình trống rỗng. Bị dốc hết ước muốn và cảm hứng.

Tôi chán ngán phải khép mình lại. Tôi đòi bố mẹ phải quan tâm, nhưng bố thì bận rộn với công việc, còn mẹ thì không bao giờ ở bên cạnh tôi. Tôi thực sự không biết họ bận đến thế nào.

Vườn Eden, mùa hè đó, tôi dành thời gian lướt Internet. Đặc biệt, tôi bỏ ra nhiều ngày liền để thiết lập quan hệ trên trang Facebook. Chỉ có lướt mạng hoặc chán nản. Tôi nhận ra rằng ngoài Tara, thời gian qua tôi không có nhiều bạn bè. Hẳn là tôi đã quá bận rộn với việc viết lách. Từ giờ trở đi, tôi cố gắng bù đắp lại thời gian đã mất, trên không gian ảo.

Nhiều lần mỗi ngày, tôi vào lục lọi trang Facebook của Tara. Tôi muốn biết cô ta đang làm gì, cô ta đang gặp gỡ ai. Từ cái ngày Chủ nhật tháng Một khi cô ta đến nhà tôi lần cuối cùng đó, chúng tôi không nói chuyện với nhau nữa. Tuy nhiên, tôi dò xét cô ta qua Facebook, và tôi căm thù tất cả những gì cô ta đăng tải trên đó. Có lẽ đó là cách riêng của tôi, để rũ bỏ tất cả nỗi đau đớn mà cô ta đã gây ra cho tôi. Hoặc có lẽ tôi đang vun đắp cho cảm giác đó?

Đến tháng Mười một năm 2012 đã là mười tháng chúng tôi không còn nói chuyện với nhau. Một buổi tối, khi tôi đang giam mình trong phòng để trò chuyện với nhiều người trên Facebook, tôi nhận được tin nhắn của Tara. Một bức thư rất dài.

Tôi nhanh chóng hiểu ra rằng đó là một bức thư tình.

Trong thư, Tara kể với tôi về nỗi đau khổ của cô ta, nỗi đau khổ đã kéo dài suốt nhiều năm nay. Rằng cô ta không tha thứ cho mình về những gì cô ta đã làm với tôi. Rằng từ mùa xuân năm nay cô ta phải điều trị với một bác sĩ tâm lý, để giúp cô ta nhìn nhận mọi chuyện rõ ràng hơn. Cô ta nói rằng đã đến lúc cô ta phải chấp nhận con người của chính mình. Cô ta tiết lộ với tôi rằng cô ta là người đồng tính, và tuyên bố rằng cô ta yêu tôi. Rằng cô ta đã nói với tôi điều đó rất nhiều lần, nhưng tôi không bao giờ hiểu ra. Cô ta giải thích rằng rốt cuộc cô ta đã phát ghen với vở kịch mà tôi viết, bởi vì cô ta nằm trên giường tôi, dâng hiến cho tôi nhưng tôi lại chỉ chăm chăm nhìn vào vở kịch. Cô ta thổ lộ với tôi rằng cô ta đã gặp nhiều khó khăn đến thế nào để thể hiện con người thật của mình, mong tôi tha thứ cho cách hành xử của cô ta. Cô ta nói muốn sửa chữa mọi chuyện, và hy vọng rằng việc cô ta thú nhận tình cảm của mình sẽ giúp tôi thông cảm cho cái hành động điên rồ kia, hành động đã khiến cô ta tự căm thù bản thân hằng ngày. Cô ta hối tiếc về tình yêu dành cho tôi, nó quá mạnh mẽ, quá vướng víu, mà cô ta lại không dám thổ lộ, nên đã khiến cô ta mất tỉnh táo.

Tôi đọc đi đọc lại bức thư đó nhiều lần. Nó khiến tôi choáng váng và khó xử. Tôi không muốn tha thứ cho cô ta. Tôi tin rằng tôi đã nuôi dưỡng cơn giận dữ trong lòng mình quá lâu, nên nó không thể bỗng chốc mà tan biến ngay được. Thế là, sau khi lưỡng lự một lát, tôi chuyển tiếp bức thư của Tara cho tất cả các bạn trong lớp, qua chức năng tin nhắn của Facebook.

Sáng hôm sau, cả trường đều đã đọc bức thư. Bây giờ, Tara đã trở thành Tara cô nàng đồng tính, với toàn bộ những từ mang tính miệt thị mà người ta có thể tưởng tượng ra được. Tôi không nghĩ rằng lúc đầu tôi muốn như thế, nhưng tôi nhận ra mình thật dễ chịu khi thấy Tara bị đóng đinh câu rút theo cách ấy. Với lại, chủ yếu là cô ta đã thú nhận việc xóa bỏ vở kịch của tôi. Cuối cùng, sự thật cũng phơi bày. Thủ phạm bị vạch mặt, còn nạn nhân thì được an ủi đôi chút. Nhưng điều mà mọi người nhớ được sau bức thư mà tôi tiết lộ, chỉ là xu hướng tính dục của Tara.

Ngay tối hôm đó, Tara lại viết cho tôi trên Facebook: “Tại sao cậu làm thế với tớ?” Tôi đáp lại luôn: “Bởi vì tao căm thù mày.” Lúc đó, tôi tin rằng thứ tôi cảm nhận được đúng là sự căm thù. Và sự căm thù đó tàn phá tôi. Tara nhanh chóng trở thành đối tượng của tất cả các trò chế giễu, nhạo báng, và khi gặp cô ta trong các hành lang trường học, tôi tự nhủ cô ta đáng bị như thế. Tôi bị ám ảnh bởi cái tối tháng Một đó, khi cô ta xóa vở kịch của tôi. Cái tối mà cô ta ăn cắp vở kịch từ tay tôi.

Đúng vào thời kỳ đó, tôi bắt đầu kết thân với Leyla. Lớp của cô song song với lớp tôi: Leyla là cô gái mà ai cũng phải nhìn ngắm, vì cô quyến rũ và lúc nào cũng ăn mặc đẹp. Một hôm, cô đến căng tin trường tìm tôi. Cô nói rằng tôi đã làm một việc tuyệt vời khi phát tán bức thư của Tara. Cô vẫn luôn thấy Tara thật kiêu căng. “Tối thứ Bảy này cậu làm gì? Leyla hỏi tôi. Cậu muốn đến chơi nhà tớ không?”

Những thứ Bảy ở nhà Leyla trở thành một nghi lễ bất di bất dịch. Ở đó, tôi tụ tập với nhiều bạn gái cùng trường, chúng tôi giam mình trong phòng riêng của Leyla, uống rượu mà cô lấy trộm được của bố, hút thuốc trong phòng tắm, và viết cho Tara những tin nhắn sỉ nhục qua Facebook. Con khốn, con điếm, đồ bẩn thỉu cặn bã. Đủ cả. Chúng tôi nói rằng chúng tôi căm thù cô ta, chúng tôi gọi cô ta bằng đủ loại biệt danh. Chúng tôi rất thích trò đó. Chúng tao sẽ giết mày, con điếm ạ. Đồ đĩ. Đồ điếm.

Tôi đã trở thành đứa con gái như thế. Mới một năm trước, bố mẹ còn phải giục tôi đi chơi, giục tôi kết bạn, nhưng tôi chỉ thích dành thời gian cuối tuần để viết lách. Còn bây giờ, tôi nốc rượu trong phòng ngủ của Leyla rồi dành tất cả các buổi tối để sỉ nhục Tara. Càng gây chuyện với cô ta, tôi càng có cảm giác thấy cô ta bị hạ thấp. Từng ngưỡng mộ cô ta đến thế, bây giờ tôi thích thú với cảm giác thống trị. Trong hành lang ở trường học, tôi bắt đầu xô đẩy Tara. Một hôm, Leyla và tôi lôi cô ta vào phòng vệ sinh và tẩn cho cô ta một trận nhừ tử. Tôi chưa từng đánh bất cứ ai. Khi giáng cho cô ta cái tát đầu tiên, tôi đã sợ cô ta phản ứng, sợ cô ta tự vệ, sợ cô ta khống chế tôi. Nhưng cô ta để mặc cho tôi đánh. Tôi cảm thấy mình thật mạnh mẽ khi chứng kiến cô ta khóc, van nài tôi đừng đánh nữa. Tôi thích cảm giác đó. Cảm giác về sức mạnh. Nhìn thấy cô ta đáng thương. Chúng tôi trừng trị cô ta mỗi khi có dịp. Một hôm, khi tôi đang đánh, cô ta đã tè ra quần. Và tối đó trên Facebook, tôi càng sỉ nhục cô ta nhiều hơn. Lẽ ra mày nên chết đi thì tốt hơn, con điếm ạ. Đó chính là điều tốt nhất có thể dành cho mày.

Mọi chuyện kéo dài ba tháng.

Một buổi sáng trung tuần tháng Hai, nhiều xe cảnh sát xuất hiện trước cổng trường. Tara đã treo cổ trong phòng riêng.

Chẳng cần mất nhiều thời gian, cảnh sát đã lần ra tôi.

Vài ngày sau thảm kịch đó, trong khi tôi sắp sửa đi học, thì các điều tra viên đến nhà tìm tôi. Họ cho tôi xem hàng vài chục trang giấy in những tin nhắn tôi đã gửi cho Tara. Bố tôi gọi cho luật sư của ông, Benjamin Graff. Khi cảnh sát rời đi, ông nói rằng chúng tôi có thể được yên ổn, cảnh sát sẽ không thể nào chứng minh được mối quan hệ nhân quả giữa những tin nhắn của tôi trên Facebook và việc Tara tự tử. Tôi vẫn nhớ ông ta đã nói một câu đại loại như:

- May mắn thay, con bé Scalini đó không để lại thư tuyệt mệnh giải thích tại sao nó lại làm thế, nếu không Dakota có thể gặp rắc rối lớn rồi.

- May mắn ư? Mẹ tôi gào lên. Nhưng anh có biết anh vừa nói gì không, hả Benjamin? Tất cả các người khiến tôi muốn lộn mửa!

- Tôi chỉ cố gắng làm công việc của mình thôi, Benjamin Graff thanh minh, và tránh cho Dakota phải vào tù.

Nhưng Tara có để lại một bức thư, mà bố mẹ cô ta tìm thấy vài ngày sau, trong lúc dọn dẹp căn phòng. Trong đó, Tara viết rất dài để giải thích rằng cô ta thà chết còn hơn là tiếp tục bị tôi sỉ nhục hằng ngày.

Nhà Scalini đâm đơn kiện.

Lại là cảnh sát. Phải đến lúc ấy tôi mới thực sự thấm thía về những gì tôi đã làm. Tôi đã giết Tara. Tôi bị còng tay. Đưa đến trụ sở cảnh sát. Phòng hỏi cung.

Khi xuất hiện, Benjamin Graff đã mất hết vẻ kiêu ngạo. Thậm chí ông còn tỏ ra lo lắng. Ông nói rằng công tố viên muốn biến vụ này thành một vụ điển hình, nhằm đưa ra lời cảnh báo mạnh mẽ với tất cả những ai đang đe dọa bạn bè qua mạng Internet. Theo cách thức xử lý của họ, thì việc thôi thúc tự sát thậm chí còn bị coi như tội giết người.

- Cháu có thể bị xét xử như một người trưởng thành, Graff nhắc nhở tôi. Trong trường hợp đó, cháu có nguy cơ chịu án từ bảy đến mười lăm năm tù. Trừ khi thỏa thuận được với gia đình Tara để họ rút đơn kiện.

- Thỏa thuận ư? Mẹ tôi hỏi.

- Tiền, Graff nói rõ. Đổi lại, họ sẽ không truy tố Dakota ra tòa nữa. Sẽ không có vụ xử án.

Bố tôi giao cho Graff nhiệm vụ tiếp cận luật sư của gia đình Scalini. Và Graff quay trở lại, mang theo yêu cầu của họ.

- Họ muốn ngôi nhà của ông bà ở Orphea, Graff giải thích với bố mẹ tôi.

- Ngôi nhà của chúng tôi ư? Bố tôi nhắc lại, đầy hoài nghi.

- Đúng thế, Graff xác nhận.

- Vậy thì nó thuộc về họ, bố tôi nói. Anh gọi ngay cho luật sư của họ và đảm bảo với ông ta rằng, nếu gia đình Scalini không đòi truy tố nữa, thì sáng sớm mai tôi sẽ đến gặp công chứng viên.

một tờ giấy đã ố vàng vì thời gian, trên đó có một dòng chữ đánh máy: Nơi đây ĐÊM ĐEN bắt đầu. Chẳng khác nào điểm khởi đầu của một trò chơi săn tìm kho báu. Chi tiết cụ thể duy nhất mà chúng tôi có được là cú điện thoại gọi đi từ nhà hàng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.