Tôi đến Orphea vào thứ Bảy, ngày 14 tháng Chín năm 2013. Thời gian đi đường, bắt đầu từ New York, mất chừng gần hai giờ lái xe: tuy nhiên, tôi có cảm giác đã đi qua cả địa cầu. Từ những tòa nhà chọc trời của Manhattan, tôi đã đến thành phố nhỏ yên bình này, nơi đang tắm mình trong ánh mặt trời ấm áp cuối ngày. Sau khi đi ngược đường phố chính, tôi băng qua khu phố mới của mình để đến ngôi nhà tôi đã thuê. Tôi lái xe chậm rãi, quan sát những người đi dạo, những đứa trẻ đang tụ tập đằng trước chiếc xe tải nhỏ của một người bán kem, những cư dân đầy ý thức sống hai bên đường đang chăm chút những bồn hoa. Nơi đây ngự trị một bầu không khí yên bình tuyệt đối.
Cuối cùng tôi cũng đến trước ngôi nhà. Một cuộc sống mới đang mở ra trước mắt tôi. Những di sản duy nhất còn lại từ cuộc sống trước là đống đồ đạc mà tôi đã cho chuyển từ New York đến. Tôi mở khóa cửa nhà, bước vào bên trong, và bật đèn để chiếu sáng căn phòng ngoài đang chìm trong bóng tối. Tôi vô cùng ngạc nhiên phát hiện ra rằng trên sàn chất đầy những thùng đồ đạc của tôi. Tôi rảo bước đi một lượt tầng trệt: toàn bộ bàn ghế vẫn còn nguyên gói bọc, chưa có thứ gì được dỡ ra, toàn bộ đồ đạc của tôi vẫn chất đống trong những cái thùng xếp chồng lên nhau, để khắp các phòng.
Tôi lập tức gọi cho công ty chuyển nhà mà tôi đã thuê. Nhưng người nghe máy trả lời tôi bằng giọng cộc lốc: “Tôi nghĩ là cô nhầm rồi, cô Kanner ạ. Tôi đang cầm hợp đồng của cô trong tay đây, và rõ ràng là cô đã tích nhầm ô rồi. Dịch vụ mà cô yêu cầu không bao gồm việc dỡ và lắp đặt lại đồ đạc.” Cô ta gác máy. Tôi ra khỏi nhà để khỏi phải nhìn thấy cái cảnh tượng lộn xộn đó và ngồi xuống bậc tam cấp ngoài cổng. Tôi rất bực mình. Một bóng người hiện ra, mỗi tay cầm một chai bia. Là hàng xóm của tôi, Cody Illinois. Tôi đã gặp anh hai lần: khi đi thăm nhà, và sau khi ký hợp đồng thuê nhà, khi tôi đến để chuẩn bị chuyển đồ.
- Tôi muốn chào mừng cô đến đây, Anna ạ.
- Anh thật tốt quá, tôi vừa trả lời vừa khẽ bĩu môi.
- Trông cô không được vui vẻ cho lắm, anh bảo tôi.
Tôi nhún vai. Anh đưa cho tôi một chai bia rồi ngồi xuống cạnh tôi. Tôi giải thích cho anh nghe việc tôi đã nhầm lẫn thế nào với công ty chuyển nhà, anh liền đề nghị giúp tôi tháo dỡ đồ đạc, và vài phút sau chúng tôi bắt tay lắp đặt chiếc giường trong căn phòng sẽ được dùng làm phòng ngủ của tôi. Tôi liền hỏi anh:
- Tôi nên làm gì để hòa nhập với nơi này?
- Cô không phải lo lắng gì về việc đó đâu, Anna ạ. Mọi người sẽ yêu quý cô thôi. Cô vẫn có thể tham gia làm tình nguyện viên cho Liên hoan sân khấu, từ hè sau. Đó là một sự kiện mang tính kết nối rất cao.
Cody là người đầu tiên giúp tôi gắn bó với Orphea. Anh có một hiệu sách tuyệt vời trên phố chính, nơi đó nhanh chóng trở thành ngôi nhà thứ hai đối với tôi.
Tối đó, sau khi Cody ra về, trong lúc đang bận rộn dỡ các thùng quần áo, tôi nhận được điện thoại của chồng cũ.
- Em không nói thật đấy chứ, hả Anna? Anh ta hỏi khi tôi nhấc máy. Em rời khỏi New York mà không thèm nói lời tạm biệt anh.
- Em đã nói lời tạm biệt với anh từ lâu rồi, Mark ạ.
- Ái chà! Thật đau đớn quá!
- Anh gọi cho em có việc gì vậy?
- Anh muốn nói chuyện với em, Anna ạ.
- Mark này, em không muốn “nói chuyện”. Chúng ta sẽ không quay trở lại với nhau nữa đâu. Mọi chuyện chấm dứt rồi.
Anh ta lờ câu nói của tôi đi.
- Tối nay anh vừa ăn tối với bố em. Rất tuyệt.
- Hãy để cho bố em yên, được không?
- Chẳng lẽ ông ấy yêu quý anh lại là lỗi của anh sao?
- Tại sao anh phải làm thế với em, hả Mark? Để trả thù chăng?
- Em đang khó chịu phải không, Anna?
- Đúng thế, tôi nổi khùng, em đang khó chịu đây! Đồ đạc của em đang bị tháo rời từng mảnh, và em không biết phải lắp chúng lại như thế nào, thế nên em thực sự có nhiều việc khác cần làm hơn là nghe anh nói chuyện!
Tôi lập tức hối tiếc vì đã nói ra những lời đó, bởi vì anh ta đã nhân ngay cơ hội đó để đề nghị đến giúp tôi.
- Em cần người hỗ trợ phải không? Anh đang ở trong xe rồi, anh đến ngay đây!
- Không, anh đừng có đến!
- Hai giờ nữa anh sẽ có mặt. Chúng ta sẽ dành cả đêm để lắp đồ đạc cho em và tái tạo thế giới… Sẽ giống như trước đây.
- Mark, em cấm anh đến đây.
Tôi chấm dứt cuộc gọi và tắt máy để được yên thân. Nhưng sáng hôm sau, tôi vừa ngạc nhiên vừa khó chịu khi nhìn thấy Mark xuất hiện trước cửa nhà.
- Anh làm gì ở đây thế? Tôi hỏi bằng giọng khó chịu trong lúc mở cửa.
Anh ta nở một nụ cười tươi rói.
- Đón tiếp mới nồng nhiệt làm sao! Anh đến giúp em mà.
- Ai đã cho anh địa chỉ của em?
- Mẹ em.
- Ồ, không thể thế được, em sẽ giết bà ấy!
- Anna, mẹ em mong ước được nhìn thấy chúng ta quay lại với nhau. Bà muốn có cháu!
- Tạm biệt, Mark.
Anh ta chặn cánh cửa lại đúng lúc tôi định đóng sập nó trước mũi anh ta.
- Chờ đã, Anna: ít ra hãy để anh giúp em.
Tôi quá cần giúp đỡ nên không thể từ chối. Vả lại, dù sao anh ta cũng đã ở đây rồi. Anh ta giở bài người đàn ông hoàn hảo với tôi: anh ta chuyển đồ, treo các bức tranh lên tường rồi lắp một ngọn đèn chùm.
- Em sẽ sống một mình đơn độc ở đây sao? Cuối cùng anh ta cũng hỏi tôi, giữa hai lần khoan.
- Đúng thế, Mark ạ. Chính ở nơi đây, em sẽ bắt đầu cuộc sống mới của mình.
Thứ Hai tuần tiếp theo đánh dấu ngày đầu tiên của tôi tại sở cảnh sát. Đúng 8 giờ sáng, tôi trình diện tại cửa đón tiếp, trong trang phục dân sự.
- Cô có chuyện gì cần thưa kiện phải không? Viên cảnh sát hỏi tôi nhưng vẫn chúi mũi vào tờ báo.
- Không, tôi trả lời. Tôi là đồng nghiệp mới của anh.
Anh ta ngước mắt nhìn tôi, mỉm cười thân thiện với tôi rồi hét vống lên: “Anh em ơi, cô gái ấy đến đây rồi!” Tôi nhìn thấy một nhóm cảnh sát xuất hiện, quan sát tôi cứ như thể tôi là một con vật kỳ lạ. Sếp Gulliver tiến đến, thân thiện đưa tay cho tôi: “Chào mừng cô đến đây, Anna.”
Mọi người đón tiếp tôi rất nhiệt tình. Tôi lần lượt chào hỏi từng đồng nghiệp mới, chúng tôi trò chuyện vài câu, họ mời tôi một cốc cà phê, họ đặt cho tôi rất nhiều câu hỏi. Một người nào đó vui vẻ kêu lên: “Anh em, tôi bắt đầu tin là có ông già Noel thật đấy: một tay cớm già cằn cỗi về hưu và được thay thế bằng một cô nàng trẻ trung xinh đẹp! ” Tất cả họ cùng phá lên cười. Thật không may, bầu không khí vui nhộn đó không kéo dài được lâu.