Sự Thật Vụ Mất Tích Nữ Nhà Báo Stephanie Mailer

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Jesse Rosenberg Thứ Năm Ngày 24 Tháng Bảy Năm 2014 2 Ngày Trước Đêm Biểu Diễn Khai Mạc

❊ ❊ ❊

Cựu đặc vụ Grace của ATF, giờ đã 72 tuổi, đang sống cảnh hưu trí yên bình ở Portland, thuộc bang Maine. Khi tôi liên hệ với ông qua điện thoại, ông lập tức tỏ vẻ quan tâm đến vụ án của tôi: “Chúng ta có thể gặp nhau không? Ông hỏi. Nhất định tôi phải cho anh xem thứ này.”

Để chúng tôi khỏi phải lái xe đến tận Maine, tôi và ông thống nhất là sẽ gặp nhau ở quãng giữa, tại Worcester, thuộc Massachusetts. Grace cho chúng tôi địa chỉ một nhà hàng nhỏ mà ông ưa thích, tại đó chúng tôi sẽ được yên tĩnh. Khi chúng tôi đến nơi, ông đã ngồi vào bàn, đằng trước một chồng bánh kếp. Ông đã gầy đi, khuôn mặt thêm nhiều nếp nhăn, ông già hơn, nhưng không thay đổi nhiều.

- Rosenberg và Scott, hai gã khủng bố năm 1994, Grace mỉm cười khi nhìn thấy chúng tôi. Tôi vẫn luôn tự nhủ rằng chúng ta rồi sẽ gặp lại nhau.

Chúng tôi ngồi xuống trước mặt ông. Gặp lại Grace, tôi tưởng như mình vừa lạc về quá khứ.

- Vậy ra các cậu quan tâm đến Jeremiah Fold? Ông hỏi.

Tôi tóm tắt chi tiết cho ông nghe toàn bộ tình hình, sau đó ông bảo tôi:

- Như tôi đã nói với cậu qua điện thoại vào hôm qua, đại úy Rosenberg ạ, Jeremiah là một con cá chình. Trơn tuột, không thể chạm vào, nhanh như cắt, lại còn có khả năng phóng điện. Tất cả những gì mà một tay cớm ghét nhất.

- Tại sao hồi ấy ATF lại quan tâm đến hắn?

- Nói thật lòng, chúng tôi chỉ quan tâm đến hắn một cách rất gián tiếp. Đối với chúng tôi, vụ án lớn thật sự là những kho vũ khí bị lấy cắp từ quân đội rồi bán lại trong vùng Ridgesport. Trước khi hiểu rằng mọi chuyện đều diễn ra trong cái quán bar thể thao nơi chúng ta đã gặp nhau vào năm 1994, chúng tôi đã phải điều tra mất nhiều tháng. Một trong các hướng điều tra chính là Jeremiah Fold, qua nhiều nguồn tin chúng tôi biết được rằng hắn buôn lậu nhiều thứ. Tôi nhanh chóng hiểu ra rằng hắn không phải kẻ mà chúng tôi đang truy tìm, nhưng vài tuần quan sát hắn đã khiến tôi bàng hoàng: hắn là một kẻ điên khùng nhưng lại làm việc theo cách có tổ chức đến đáng gờm. Cuối cùng, chúng tôi không còn quan tâm gì đến hắn nữa. Thế rồi một buổi sáng tháng Bảy năm 1994, tên hắn đột ngột xuất hiện trở lại.

Điểm mai phục của ATF, Ridgesport.

Sáng ngày 16 tháng Bảy năm 1994

Lúc đó là 7 giờ sáng, khi đặc vụ Riggs đến điểm mai phục của ATF để thay ca cho Grace, ông đã trực ở đó suốt đêm.

- Tôi đi đường 16 đến đây, Riggs nói, có một vụ tai nạn khủng khiếp. Một người đi xe mô tô chết. Cậu không bao giờ đoán ra người đó là ai đâu.

- Người đi xe mô tô à? Tôi chịu thôi, Grace mệt mỏi trả lời, ông chẳng còn lòng dạ nào để chơi trò đoán già đoán non nữa.

- Jeremiah Fold.

Đặc vụ Grace sửng sốt.

- Jeremiah Fold chết rồi sao?

- Gần chết. Theo cảnh sát, hắn sắp chết rồi. Tình cảnh của hắn thê thảm lắm. Hình như thằng ngu đó lái xe mà không đội mũ bảo hiểm.

Grace cảm thấy tò mò. Jeremiah Fold là một kẻ cẩn trọng và tỉ mỉ. Không phải loại người để mình bị chết một cách ngu ngốc. Có điều gì đó không hợp lý. Khi ra khỏi điểm mai phục, Grace quyết định vòng qua đường 16. Hai chiếc xe của cảnh sát đường bộ và một chiếc xe cứu hộ vẫn còn ở hiện trường.

- Gã này đã mất kiểm soát chiếc xe, một trong số cảnh sát có mặt giải thích với Grace. Hắn bị mất lái và lao thẳng vào một gốc cây. Hắn đã hấp hối suốt nhiều giờ. Các nhân viên cấp cứu nói rằng hắn tiêu rồi.

- Thế các anh cho rằng hắn tự mất kiểm soát chiếc xe hay sao? Grace hỏi.

- Đúng thế. Không có vết phanh ở bất cứ điểm nào trên đường. Tại sao ATF lại quan tâm đến vụ này?

- Gã này là một tay anh chị trong vùng. Một gã rất cẩn trọng. Tôi không hiểu sao hắn lại chết theo cách như thế này.

- Dù sao đi nữa, hắn cũng không đủ cẩn trọng đến mức đội mũ bảo hiểm, viên cảnh sát đưa ra một nhận xét đầy tính thực tế. Anh nghĩ đây là một vụ thanh toán chăng?

- Tôi không biết, Grace trả lời. Có điều gì đó khiến tôi băn khoăn, nhưng tôi không biết là điều gì.

- Nếu có kẻ muốn giết gã này, thì hắn đã tiêu rồi. Ý tôi muốn nói: kẻ đó có thể nghiền nát hắn, bắn chết hắn. Đằng này, gã hấp hối suốt nhiều giờ liền trong rãnh. Nếu được tìm thấy sớm hơn, có lẽ hắn đã được cứu sống. Như vậy thì tội ác lại không trọn vẹn được.

Grace gật đầu rồi đưa cho viên cảnh sát một tấm danh thiếp.

- Làm ơn gửi cho tôi một bản sao báo cáo của các anh.

- Được thôi, đặc vụ Grace ạ. Ông cứ tin ở tôi.

Grace mất một lúc lâu để xem xét vệ đường. Khi các cảnh sát đường bộ đã rời đi, ánh mắt ông bất chợt bị thu hút bởi một mẩu nhựa xỉn màu và vài mảnh vỡ trong suốt, lẫn trong đám cỏ. Ông nhặt lên: đó là một mẩu của thanh chắn sốc và những mảnh vỡ của đèn pha.

- Chỉ có vài mẩu ấy thôi, Grace giải thích với chúng tôi sau khi nuốt một miếng bánh kếp. Không có gì khác. Điều đó có nghĩa là hoặc những mảnh vỡ ấy đã có ở đó được một thời gian, hoặc có ai đó đã dọn dẹp hiện trường trong đêm.

- Có kẻ nào đó cố tình đâm vào Jeremiah Fold sao? Derek hỏi.

- Đúng thế. Điều đó giải thích tại sao không có vết phanh. Hẳn phải là một cú va chạm ghê gớm. Sau đó, kẻ ngồi sau tay lái đã thu nhặt những mảnh vỡ lớn nhằm không để lại dấu vết, trước khi bỏ trốn trên chiếc xe hơi có nắp capo bị hỏng hoàn toàn nhưng vẫn chạy được. Sau đó, kẻ ấy có thể sẽ giải thích với nhân viên xưởng sửa xe là đã đâm vào một con nai để biện minh cho tình trạng chiếc xe. Người ta sẽ không hỏi han thêm nữa.

- Ông có tiến hành điều tra theo hướng đó không? Tôi liền hỏi.

- Không, đại úy Rosenberg ạ, Grace trả lời. Sau đó tôi được biết rằng Jeremiah Fold đã không đội mũ bảo hiểm, hắn mắc chứng sợ chỗ kín. Như vậy, rõ ràng là có một số ngoại lệ trong các nguyên tắc cẩn trọng của hắn. Với lại, dù sao đi nữa, vụ này cũng không thuộc thẩm quyền của ATF. Tôi đã có đủ việc để làm rồi, nên không cần phải thò mũi vào những vụ tai nạn đường bộ nữa. Nhưng trong thâm tâm tôi vẫn có đôi chút nghi ngờ.

- Vậy là ông đã không đẩy việc điều tra đi xa hơn? Derek hỏi.

- Không. Mặc dù ba tháng sau, khoảng cuối tháng Mười năm 1994, đồn trưởng đồn cảnh sát Orphea có liên hệ với tôi, ông ta cũng có thắc mắc giống như tôi.

- Kirk Harvey đã đến gặp ông sao? Tôi ngạc nhiên hỏi.

- Kirk Harvey, đúng là ông ta. Đúng thế, chúng tôi đã có cuộc trao đổi ngắn gọn về vụ này. Ông ấy nói sẽ liên lạc lại với tôi, nhưng không hề làm thế. Tôi suy ra là ông ta đã cho qua chuyện. Thời gian trôi đi, và tôi cũng bỏ cuộc.

- Vậy là ông không bao giờ đưa những mảnh vỡ đèn pha đó đi phân tích? Derek kết luận.

- Không, nhưng các cậu có thể làm việc đó. Bởi vì tôi vẫn còn giữ chúng.

Đôi mắt Grace ánh lên một tia ranh mãnh. Sau khi lau miệng bằng chiếc khăn giấy, ông đưa cho chúng tôi một cái túi ni lông. Bên trong, có một mảnh chắn sốc lớn và những mảnh vỡ đèn pha. Ông mỉm cười rồi nói với chúng tôi:

- Đến lượt các cậu đấy, thưa hai quý ông.

Một ngày đường dành cho việc đi Massachusetts rồi quay về cũng bõ công: nếu Jeremiah Fold bị sát hại, có thể chúng tôi đang nắm được mối liên hệ với cái chết của thị trưởng Gordon.

Trong vòng bí mật của Nhà hát lớn, bị vây quanh bởi đám đông và được canh gác như một pháo đài, việc luyện tập vẫn tiếp tục, nhưng không thực sự có tiến triển.

- Vì những lý do hiển nhiên trong việc đảm bảo an toàn, tôi không thể nói thêm với các vị được, Kirk Harvey giải thích với các diễn viên. Tôi sẽ đưa kịch bản cho các vị vào tối hôm diễn mở màn, từng cảnh một.

- Vậy Vũ điệu xác chết vẫn sẽ được duy trì chứ? Gulliver lo lắng hỏi.

- Đương nhiên rồi, Kirk trả lời, đó là một trong những nội dung chủ chốt của vở kịch.

Trong khi Harvey trả lời câu hỏi của các thành viên trong đoàn, Alice kín đáo chuồn ra khỏi phòng. Cô muốn hút một điếu thuốc. Cô bước ra cửa dành cho diễn viên, nơi này thông ra một đoạn phố cụt mà giới truyền thông và những người hiếu kỳ bị cấm tiếp cận. Ở đó cô sẽ được yên tĩnh.

Cô châm điếu thuốc, ngồi xuống mép vỉa hè. Đúng lúc đó, cô nhìn thấy một người đàn ông xuất hiện, cổ đeo thẻ phóng viên chính thức.

- Frank Vannan, New York Times, anh ta tự giới thiệu.

- Làm sao mà anh vào được tận đây? Alice hỏi.

- Nghệ thuật của giới báo chí, đó là đặt chân đến những nơi người ta không muốn cho ta đến. Cô cũng tham gia vở kịch chứ?

- Alice Filmore, Alice tự giới thiệu. Đúng thế, tôi là một trong các diễn viên.

- Cô đóng vai gì?

- Cũng không rõ ràng lắm. Harvey, ông đạo diễn ấy, vẫn rất mập mờ về nội dung của vở kịch, để tránh bị lộ thông tin.

Anh chàng phóng viên lấy ra một cuốn sổ và ghi chép.

- Anh muốn viết gì cũng được, Alice nói với anh ta, nhưng đừng có nêu tên tôi, xin anh đấy.

- Không vấn đề gì, Alice ạ. Vậy là chính cô cũng không biết vở kịch này sẽ tiết lộ điều gì?

- Frank này, anh biết đấy, vở kịch này nói về một điều bí mật. Và nói cho cùng, thì một điều bí mật sẽ quan trọng ở những gì nó che giấu hơn là những điều nó tiết lộ.

- Ý cô muốn nói gì?

- Hãy chú ý đến đoàn kịch, Frank ạ. Mỗi diễn viên đều che giấu một điều gì đó. Harvey, đạo diễn điên khùng thất bại trong cuộc sống tình cảm, Dakota Eden bị vò xé, phá hủy vì nỗi đau phải sống, rồi còn cả Charlotte Brown, người ít nhiều có liên quan đến chuyện này, người đã bị bắt, rồi lại được thả, và vẫn tiếp tục đến tham gia vở kịch bằng mọi giá. Tại sao? Đấy là tôi còn chưa nói đến Ostrovski và Gulliver, những người sẵn sàng chịu sỉ nhục để được chạm tay vào niềm vinh quang mà họ ao ước suốt cả cuộc đời. Cũng không nên bỏ qua giám đốc của một tạp chí văn chương danh giá ở New York, người ngủ với một nữ nhân viên rồi đến đây để trốn vợ. Nếu anh muốn nghe ý kiến của tôi, Frank ạ, thì vấn đề không chỉ nằm ở chỗ tìm hiểu xem vở kịch này sẽ tiết lộ điều gì, bằng việc biết xem nó che giấu điều gì.

Alice quay người để đi qua cánh cửa trước đó cô đã để mở bằng cách chèn vào đó một viên gạch mà cô tìm thấy dưới đất.

- Cứ vào nếu anh muốn, cô bảo anh chàng phóng viên. Cũng đáng xem lắm đấy. Nhưng đừng có nói với ai rằng chính tôi đã mở cửa cho anh.

- Cô có thể yên tâm, Alice ạ, sẽ không ai lần ra cô đâu. Đây chỉ là một cánh cửa của Nhà hát, bất kỳ ai cũng có thể mở cho tôi vào được.

Alice lập tức chỉnh lại:

- Đây là cánh cửa của Địa ngục.

Cùng ngày hôm ấy, trong khi Derek và tôi đi Massachusetts rồi quay về, Anna đến gặp Miranda Bird, vợ của Michael Bird, tức là Miranda Davis trước đây, người từng bị Jeremiah Fold và Costico dùng làm mồi nhử.

Miranda có một cửa hàng quần áo trên đường phố chính ở Bridgehampton, cửa hàng có tên gọi Keith & Danee và nằm ngay cạnh quán cà phê Golde Pear. Chỉ có mình Miranda trong cửa hàng khi Anna bước vào. Cô lập tức nhận ra và mỉm cười với Anna, mặc dù rất tò mò không hiểu tại sao nữ cảnh sát lại đến đây.

- Chào Anna, cô tìm gặp Michael sao?

Anna nở nụ cười dịu dàng đáp lại.

- Tôi đến gặp cô, Miranda ạ.

Rồi Anna đưa cho Miranda mẩu tin tìm người mất tích mà cô đang cầm trong tay. Khuôn mặt Miranda chợt méo xệch.

- Cô đừng lo, Anna trấn an, tôi chỉ cần nói chuyện với cô thôi.

Nhưng Miranda đã tái nhợt cả người.

- Chúng ta hãy ra khỏi đây, cô ta đề nghị, hãy đi dạo một vòng, tôi không muốn khách hàng nhìn thấy tôi như thế này.

Họ đóng cửa hàng rồi lên xe của Anna. Họ lái xe đi một quãng ngắn về hướng East Hamptons, rồi rẽ vào một con đường đất cho đến khi chỉ còn có hai người, ở bìa một khu rừng, một bên là cánh đồng đầy hoa rực rỡ. Miranda ra khỏi xe, như thể cô ta muốn nôn, quỳ sụp xuống trong đám cỏ rồi òa khóc nức nở. Anna ngồi xuống bên cạnh, cố tìm cách để giúp cô ta bình tĩnh lại. Phải mất đến mười lăm phút, Miranda mới khó nhọc nói được thành lời.

- Chồng tôi, các con tôi… đều không hề biết chuyện. Đừng hủy hoại tôi, Anna. Tôi cầu xin cô, đừng hủy hoại tôi.

Nghĩ đến việc điều bí mật của cô bị cả gia đình phát hiện, Miranda lại òa lên nức nở, không sao kiểm soát nổi.

- Cô đừng lo, Miranda ạ, sẽ không ai biết gì hết đâu. Nhưng cô nhất thiết phải nói cho tôi biết về Jeremiah Fold.

- Jeremiah Fold ư? Ôi, lạy Chúa, tôi đã hy vọng không bao giờ phải nghe thấy cái tên đó nữa. Tại sao lại là hắn?

- Bởi vì có vẻ như hắn có dính dáng, theo cách này hay cách khác, đến một vụ án mạng giết chết bốn người vào năm 1994.

- Jeremiah ư?

- Đúng thế, tôi biết chuyện này có vẻ kỳ lạ, bởi vì hắn chết trước vụ án mạng đó, nhưng tên hắn vẫn có liên quan.

- Cô muốn biết chuyện gì? Miranda hỏi.

- Trước hết, tại sao cô lại bị Jeremiah chế ngự?

Miranda buồn bã nhìn Anna. Sau khi im lặng hồi lâu, cô ta bắt đầu thổ lộ:

- Tôi sinh ngày 3 tháng Một năm 1975. Nhưng tôi chỉ bắt đầu sống kể từ ngày 16 tháng Bảy năm 1994. Cái ngày tôi được biết rằng Jeremiah Fold đã chết. Jeremiah là kẻ quyến rũ nhất, cũng là kẻ tàn bạo nhất mà tôi từng biết. Một gã đồi bại hiếm có. Chẳng hề giống chút nào với hình ảnh mà chúng ta vẫn hình dung về một tên vô lại lạnh lùng và tàn nhẫn: hắn còn tệ hơn thế nhiều. Hắn thực sự là một thế lực hắc ám. Tôi gặp hắn vào năm 1992, sau khi bỏ đi khỏi nhà bố mẹ tôi. Hồi ấy, tôi 17 tuổi và giận dỗi cả trái đất này vì những lý do mà ngày nay tôi không thể nào giải thích nổi nữa. Tôi gây chiến với bố mẹ, và một buổi tối, tôi bỏ đi. Hồi đó đang là mùa hè, bên ngoài trời rất dễ chịu. Tôi ngủ ngoài trời mấy đêm, rồi bị mấy gã mà tôi tình cờ gặp được thuyết phục, tôi đến gia nhập một squat. Tức là một ngôi nhà cũ bỏ hoang đã trở thành nơi trú ngụ của một cộng đồng hippie. Tôi rất thích cuộc sống vô lo vô nghĩ ấy. Với lại, tôi có mang theo một ít tiền, nên có thể ăn và sống được. Cho đến cái buổi tối khi đám con trai trong squat hiểu ra rằng tôi có tiền. Chúng muốn lấy tiền của tôi, chúng bắt đầu đánh tôi. Tôi bỏ chạy ra đến tận đường lớn, và ở đó, suýt thì tôi bị một gã đi xe mô tô đâm vào. Hắn không đội mũ: hắn còn khá trẻ, rất đẹp trai, mặc một bộ com lê cắt may rất khéo và đi đôi giày đẹp đẽ. Nhìn thấy vẻ hoảng hốt của tôi, hắn liền hỏi có chuyện gì. Rồi hắn nhìn thấy ba gã trai đang đuổi theo tôi, liền nện cho cả ba một trận nhừ tử. Đối với tôi, mọi chuyện chẳng khác nào tôi vừa gặp được vị thần hộ mệnh. Hắn dẫn tôi về nhà hắn, tôi ngồi sau xe mô tô, hắn lái xe chậm rãi, bởi vì tôi “không đội mũ bảo hiểm, và như thế rất nguy hiểm”, hắn nói thế. Hắn là người vô cùng cẩn trọng.

Tháng Tám năm 1992

- Anh chở em về đâu đây? Jeremiah hỏi Miranda.

- Em chẳng có nơi nào để về cả, cô trả lời hắn. Anh có thể cho em ở nhờ vài hôm không?

Jeremiah đưa Miranda về nhà hắn, và sắp xếp cho cô ở trong phòng dành cho bạn bè. Đã nhiều tuần liền cô không được ngủ trên một cái giường thực thụ. Ngày hôm sau, hắn và cô nói chuyện với nhau hồi lâu.

- Miranda này, Jeremiah bảo cô, em mới có 17 tuổi. Anh phải đưa em về nhà bố mẹ em.

- Em xin anh, hãy để em ở lại mấy hôm. Em sẽ thu mình lại, em hứa đấy.

Cuối cùng Jeremiah cũng chấp thuận. Hắn cho cô hai ngày, thế rồi khoảng thời gian ấy kéo dài mãi. Cuối cùng, hắn đồng ý cho Miranda đi cùng hắn đến Câu lạc bộ mà hắn quản lý, nhưng không cho ai rót rượu cho cô. Rồi, bởi vì cô đòi làm việc cho hắn, hắn tuyển cô làm nhân viên đón tiếp ở Câu lạc bộ. Miranda những muốn được làm trong phòng ăn, được phục vụ, nhưng Jeremiah không muốn thế: “Em chưa được phép rót rượu, Miranda ạ.” Gã đàn ông này khiến cô say đắm. Một tối, cô cố gắng hôn hắn, nhưng hắn cắt ngang đà ham muốn của cô. Hắn bảo: “Miranda, em mới 17 tuổi. Anh có thể gặp rắc rối đấy.”

Thế rồi, thật lạ lùng, hắn bắt đầu gọi cô là Mylla. Cô không biết tại sao, nhưng rất thích thú khi được hắn gọi bằng cái biệt danh ấy. Cô có cảm giác mình được gắn bó với hắn bằng một mối liên hệ ưu tiên. Rồi hắn yêu cầu cô làm giúp hắn một số chuyện. Cô phải mang những cái gói đến cho những người mà cô không biết, đến những nhà hàng để người ta đưa cho cô những phong bì dày cộp mà cô phải mang về cho Jeremiah. Một hôm, cô hiểu ra Jeremiah thực sự đang làm công việc gì: cô giúp hắn vận chuyển ma túy, tiền và những thứ chỉ có Chúa mới biết là gì. Cô lập tức đến gặp hắn, lo lắng:

- Em cứ tưởng anh là người tốt, Jeremiah ạ.

- Anh là người tốt mà!

- Mọi người nói rằng anh buôn ma túy. Em đã thử mở một cái gói…

- Lẽ ra em không nên làm thế, Mylla ạ.

- Tên em không phải là Mylla!

Ngay lúc đó, hắn khiến cô tưởng rằng cô sẽ không phải làm việc đó nữa. Nhưng chỉ ngày hôm sau, hắn đã gọi cô như một con chó. “Mylla! Mylla, mang cái gói này cho ông X!” Cô sợ hãi. Cô quyết định bỏ trốn. Cô cầm cái gói, đúng như hắn yêu cầu, nhưng cô không đến địa chỉ mà hắn bảo. Cô ném cái gói vào một thùng rác, rồi lên tàu. Cô muốn quay về nhà bố mẹ cô ở New York. Cô muốn tìm lại cuộc sống êm ấm trong một gia đình. Với số tiền còn lại, cô kết thúc hành trình bằng taxi. Và khi chiếc taxi thả cô xuống đằng trước căn nhà của bố mẹ cô, cô cảm thấy một niềm hạnh phúc sâu sắc ngập tràn trong lòng. Đã nửa đêm. Hôm đó là một đêm mùa thu đẹp trời. Con phố yên bình, vắng vẻ, giống như đang thiếp ngủ. Đột nhiên cô nhìn thấy hắn. Ngồi trên bậc tam cấp ở cổng nhà. Jeremiah. Hắn nhìn cô bằng ánh mắt hình viên đạn. Cô muốn hét lên, muốn chạy trốn, nhưng Costico, tay chân đắc lực của Jeremiah, đã hiện ra sau lưng cô. Jeremiah ra hiệu cho Miranda câm miệng. Chúng chở cô bằng xe hơi đến tận Ridge’s Club. Lần đầu tiên, chúng đưa cô vào căn phòng mà chúng gọi là văn phòng. Jeremiah muốn biết cái gói đang ở đâu. Miranda òa khóc. Cô lập tức thú nhận là đã vứt nó. Cô xin lỗi, cô hứa sẽ không bao giờ tái phạm nữa. Jeremiah nhắc đi nhắc lại với cô: “Mày không được rời bỏ tao, Mylla, mày hiểu không? Mày thuộc về tao!” Cô khóc, cô quỳ xuống, kinh hoàng và bối rối. Cuối cùng, Jeremiah bảo cô: “Tao sẽ trừng phạt mày, nhưng không làm mày xấu đi đâu.” Lúc đầu, Miranda không hiểu gì. Rồi Jeremiah túm tóc cô và lôi cô đến bên bồn nước. Hắn dúi đầu cô vào bên trong, suốt nhiều giây liền. Cô tưởng mình sẽ chết. Khi hắn xong việc, trong lúc cô nằm sõng soài trên sàn nhà, vừa khóc vừa run rẩy, Costico ném vào mặt cô những bức ảnh chụp bố mẹ cô. “Nếu mày không vâng lời, hắn bảo cô, nếu mày làm bất cứ chuyện gì ngu ngốc, tao sẽ giết cả hai bọn họ.”

Miranda ngừng kể một lát.

- Tôi thực sự xin lỗi vì đã khiến cô phải nhớ lại tất cả những chuyện đó, Anna dịu dàng nói và đặt tay lên tay Miranda. Chuyện gì đã xảy ra sau đó?

- Đó là khởi đầu cho một cuộc sống mới, phục vụ cho Jeremiah. Hắn đưa tôi đến ở trong một phòng ở một nhà nghỉ bẩn thỉu, trên đường 16. Nơi trú ngụ chủ yếu là của đám gái điếm.

Tháng Chín năm 1992

- Nhà mới của em đây, Jeremiah nói với Miranda khi đi vào căn phòng ở nhà nghỉ. Ở đây em sẽ thoải mái hơn, muốn đi về lúc nào là tùy em.

Miranda ngồi xuống mép giường.

- Em muốn về nhà em, Jeremiah ạ.

- Ở đây em không thoải mái sao?

Hắn nói với cô bằng giọng dịu dàng. Toàn bộ sự đồi bại của Jeremiah thể hiện ở chỗ đó: hôm nay hắn vừa đối xử tệ với Miranda, ngày mai hắn đã dẫn cô đi mua sắm và tử tế với cô hệt như những ngày đầu.

- Em muốn ra đi, Miranda nhắc lại.

- Em có thể ra đi nếu em muốn. Cánh cửa đang mở rộng. Nhưng anh không thích xảy ra bất cứ chuyện gì với bố mẹ em.

Nói xong câu đó, Jeremiah bỏ đi. Miranda nhìn sững vào cánh cửa phòng hồi lâu. Cô chỉ cần vượt qua nó và bắt xe buýt là có thể trở về New York. Tuy nhiên, cô không thể làm thế. Cô cảm thấy mình đã hoàn toàn trở thành tù nhân của Jeremiah.

Hắn ép cô quay trở lại với việc giao những gói hàng. Rồi hắn siết chặt vòng kiềm tỏa hơn, bằng cách lôi kéo cô vào quá trình tuyển lựa tay sai cho hắn. Một hôm, hắn gọi cô vào văn phòng. Cô vừa bước vào vừa run, khi nghĩ đến việc cô sẽ lại bị vùi đầu vào bồn nước. Nhưng có vẻ như Jeremiah đang có tâm trạng tốt:

- Anh cần một nữ giám đốc mới cho đội ngũ nhân sự, hắn bảo cô. Người trước vừa bị dùng thuốc quá liều.

Miranda cảm thấy tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Jeremiah muốn gì ở cô? Hắn nói tiếp:

- Chúng ta sẽ tóm cổ những kẻ đồi bại muốn ngủ với một thiếu nữ vị thành niên. Và thiếu nữ vị thành niên đó chính là em. Em đừng lo, sẽ chẳng ai làm gì hại đến em đâu.

Kế hoạch rất đơn giản: Miranda phải đứng chào mời trên bãi đỗ xe của nhà nghỉ, và khi một khách hàng xuất hiện, cô sẽ dẫn người đó vào phòng mình. Cô sẽ yêu cầu anh ta cởi quần áo, cả cô cũng sẽ làm như thế, trước khi thú nhận với anh ta là cô còn chưa đến tuổi trưởng thành. Người kia chắc chắn sẽ nói rằng việc đó không hề gì, ngược lại là đằng khác, và đúng lúc đó Costico ra khỏi chỗ nấp để làm nốt những chuyện còn lại.

Và mọi chuyện diễn ra đúng như thế. Miranda chấp nhận không chỉ vì cô không có lựa chọn nào khác, mà còn bởi vì Jeremiah hứa với cô rằng ngay sau khi gài bẫy được ba tay sai, cô sẽ được quyền ra đi.

Hợp đồng hoàn thành, Miranda đến tìm Jeremiah và yêu cầu hắn để cô đi. Kết cục là cô phải vào văn phòng, rồi bị dìm đầu vào bồn nước. “Mày là một tội phạm, Mylla ạ, hắn nói với cô trong lúc cô thở hổn hển trở lại. Mày gài bẫy đám đàn ông rồi tống tiền bọn chúng! Tất cả bọn chúng đã nhìn thấy mày và thậm chí còn biết cả tên thật của mày. Mày sẽ không đi đâu hết, Miranda ạ, mày sẽ ở lại với tao.”

Cuộc sống của Miranda trở thành địa ngục. Khi không đảm nhận việc giao hàng, thì cô lại làm con mồi trên bãi đỗ xe của nhà nghỉ, và tất cả các tối, cô phải đứng ở quầy tiếp đón của Ridge’s Club, nơi đám khách hàng đặc biệt ưa chuộng cô.

- Cô đã gài bẫy được bao nhiêu người theo cách đó? Anna hỏi.

- Tôi không biết nữa. Trong suốt hai năm làm việc đó, hẳn là tôi phải gài bẫy đến vài chục người. Jeremiah thường xuyên thay mới kho tay sai của hắn. Hắn không muốn sử dụng họ quá lâu, vì sợ rằng họ sẽ bị cảnh sát nhận diện. Hắn muốn xóa mọi dấu vết. Còn tôi, tôi sợ hãi, suy sụp, đau khổ. Tôi không biết rồi chuyện gì sẽ xảy đến với mình. Đám con gái ở bãi đỗ xe nói rằng những người đóng vai mồi nhử trước tôi đều đã chết vì quá liều hoặc vì tự sát.

- Một cô gái ở nhà nghỉ đã kể với chúng tôi về một vụ cãi lộn giữa Costico và một tay sai khi mọi chuyện không ổn thỏa, vào tháng Một năm 1994. Một gã không muốn bị chế ngự.

- Vâng, tôi có nhớ chút ít về vụ đó, Miranda nói.

- Chúng tôi cần tìm lại dấu vết hắn.

Miranda mở to mắt.

- Chuyện đó xảy ra đã hai chục năm rồi, tôi không còn nhớ rõ lắm đâu. Gã đó thì có liên quan gì đến vụ điều tra của cô?

- Hình như gã đó đã xịt vào mặt Costico bằng một chai xịt lacrymogen. Và gã đàn ông chúng tôi đang truy tìm cũng rất ưa dùng chai xịt lacrymogen. Tôi có cảm giác là đến giai đoạn này, chuyện đó không thể là một sự trùng hợp. Tôi phải tìm ra gã đó.

- Thật đáng tiếc, gã không hề nói tên mình với tôi, và tôi sợ là không còn nhớ mặt gã nữa. Đã hai mươi năm rồi.

- Theo các thông tin tôi có được, hình như gã bỏ trốn lúc đang trần như nhộng. Cô có nhìn thấy dấu hiệu đặc biệt nào trên người gã không? Cô có nhận thấy điều gì không?

Miranda nhắm mắt lại, như để rà soát trí nhớ được kỹ hơn. Đột nhiên, cô nhớ ra một chi tiết.

- Hắn có một hình xăm lớn dọc bả vai. Một con đại bàng đang bay.

Anna lập tức ghi lại.

- Cảm ơn cô, Miranda. Thông tin này có lẽ sẽ rất quý giá đây. Tôi còn một câu hỏi cuối cùng.

Cô cho Miranda xem ảnh thị trưởng Gordon, Ted Tennenbaum và Cody Illinois, rồi hỏi:

- Có người nào trong số họ là tay sai không?

- Không, Miranda khẳng định. Nhất là Cody! Anh ấy quả là một người đàn ông ngọt ngào.

Anna lại hỏi thêm:

- Cô đã làm gì sau khi Jeremiah chết?

- Tôi đã quay về nhà bố mẹ tôi, ở New York. Tôi học hết trung học, rồi vào Đại học. Tôi dần dần xây dựng lại bản thân. Rồi tôi gặp Michael, vài năm sau đó. Chính nhờ anh ấy mà tôi thực sự tìm lại được sức sống. Anh ấy là một người phi thường.

- Đúng thế, Anna gật đầu. Tôi rất quý ông ấy.

Hai người phụ nữ cùng quay trở lại Bridgehampton. Khi Miranda xuống xe, Anna hỏi cô:

- Cô chắc là mọi chuyện sẽ ổn cả chứ?

- Chắc chắn là thế, cảm ơn cô.

- Miranda này, có lẽ cô phải kể hết những chuyện này với chồng cô, một ngày nào đó. Bí mật nào rồi cuối cùng cũng sẽ bị phát hiện.

- Tôi biết, Miranda buồn bã gật đầu.

một tờ giấy đã ố vàng vì thời gian, trên đó có một dòng chữ đánh máy: Nơi đây ĐÊM ĐEN bắt đầu. Chẳng khác nào điểm khởi đầu của một trò chơi săn tìm kho báu. Chi tiết cụ thể duy nhất mà chúng tôi có được là cú điện thoại gọi đi từ nhà hàng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.