Phòng khám thú y của Charlotte Brown nằm trong khu công nghiệp của thành phố Orphea, gần hai trung tâm thương mại lớn. Giống như tất cả các buổi sáng khác, lúc 7 giờ 30 phút bà đến bãi đỗ xe vẫn còn vắng vẻ và đỗ xe vào chỗ dành cho bà, ngay đằng trước phòng khám. Bà ra khỏi xe, tay cầm cốc cà phê. Có vẻ bà đang có tâm trạng tốt. Bà mải mê suy nghĩ đến mức, mặc dù tôi chỉ đứng cách đó có vài mét, nhưng bà chỉ nhận ra tôi khi tôi lên tiếng.
- Chào bà Brown, tôi tự giới thiệu, tôi là đại úy Rosenberg, thuộc cảnh sát bang.
Bà giật mình và đảo mắt nhìn tôi.
- Anh làm tôi sợ quá, bà mỉm cười với tôi. Có, tôi có biết anh là ai.
Và bà nhìn thấy Anna, cô đang đứng đằng sau tôi, tựa người vào chiếc xe tuần tra.
- Anna đấy à? Charlotte ngạc nhiên rồi đột nhiên hoảng hốt: Ôi, lạy Chúa, có phải là Alan…
- Bà yên tâm đi, thưa bà, tôi nói, chồng bà vẫn rất khỏe. Nhưng chúng tôi cần hỏi bà vài câu.
Anna mở cánh cửa sau của chiếc xe.
- Tôi không hiểu, Charlotte thốt lên.
- Bà sẽ sớm hiểu ra thôi, tôi đảm bảo.
Chúng tôi đưa Charlotte Brown đến sở cảnh sát Orphea, tại đó chúng tôi ra lệnh cho bà liên lạc với thư ký để hủy các cuộc hẹn trong ngày, rồi gọi cho một luật sư theo những quyền bà được hưởng. Thay vì gọi cho luật sư, bà gọi cho chồng, và ông lập tức đến ngay. Nhưng mặc dù là thị trưởng, Alan Brown vẫn không thể tham dự buổi hỏi cung vợ mình. Ông ra sức gây náo loạn, trước khi đồn trưởng Gulliver giúp ông hiểu ra lẽ phải. “Alan này, Gulliver nói, họ đang ưu tiên cho ông đấy, bằng cách hỏi cung Charlotte ở đây, nhanh chóng và kín đáo, thay vì đưa bà ấy đến trụ sở cảnh sát bang ở vùng này.”
Ngồi trong phòng hỏi cung, một cốc cà phê để trước mặt, Charlotte Brown có vẻ hoảng hốt tột độ.
- Thưa bà Brown, tôi nói, tối thứ Bảy ngày 30 tháng Bảy năm 1994, một nhân chứng khẳng định đã nhìn thấy bà rời khỏi Nhà hát lớn trước 19 giờ một chút, trên chiếc xe thuộc sở hữu của Ted Tennenbaum, chính là chiếc xe được nhìn thấy sau đó vài phút đằng trườc nhà của thị trưởng Gordon, vào thời điểm ông ấy cùng gia đình bị sát hại.
Charlotte Brown cụp mắt nhìn xuống.
- Tôi không giết gia đình nhà Gordon, bà lập tức dằn từng tiếng.
- Vậy thì, tối đó đã xảy ra chuyện gì?
Im lặng một lát. Lúc đầu, Charlotte vẫn giữ thái độ thản nhiên, nhưng rồi sau đó bà thầm thì:
- Tôi vẫn biết rằng ngày này sẽ đến. Tôi vẫn biết rằng tôi sẽ không thể giữ bí mật cho đến cuối đời.
- Bí mật nào, thưa bà Brown? Tôi hỏi. Bà che giấu điều gì từ hai mươi năm nay?
Sau một chút lưỡng lự, Charlotte khẽ khàng kể với chúng tôi:
- Vào tối biểu diễn mở màn, đúng là tôi có lấy chiếc xe tải nhỏ của Ted Tennenbaum. Tôi đã nhìn thấy nó đỗ đằng trước cửa vào dành cho diễn viên. Không thể lầm lẫn được, với cái hình vẽ đẹp đẽ đó trên kính hậu. Tôi biết rằng đó là xe của anh ta, bởi vì những tối trước tôi đã cùng một số diễn viên khác đến nhà hàng Café Athéna và sau đó Ted chở chúng tôi quay lại khách sạn. Thế nên ngày hôm ấy, khi phải vắng mặt chớp nhoáng, ngay trước 19 giờ, tôi lập tức nghĩ đến việc mượn chiếc xe. Để tranh thủ thời gian. Không ai trong đoàn diễn viên có xe ở Orphea. Đương nhiên, tôi đã định hỏi mượn anh ta. Tôi đến tìm Ted ở căn phòng nhỏ dành cho nhân viên cứu hỏa, ở ngay cạnh phòng chúng tôi. Nhưng anh ta không có ở đó. Tôi đảo nhanh một vòng trong hậu trường, nhưng không tìm thấy Ted. Cầu chì đã gặp vấn đề, và tôi nghĩ rằng anh ta đang bận việc đó. Tôi nhìn thấy chùm chìa khóa trong phòng, vứt ngay trên mặt bàn. Tôi không có nhiều thời gian. Nửa giờ nữa phần chính thức của Liên hoan sẽ bắt đầu, và Buzz, đạo diễn, không muốn chúng tôi rời khỏi Nhà hát lớn. Thế nên tôi lấy chùm chìa khóa. Tôi nghĩ sẽ không có ai phát hiện ra. Với lại, dù sao đi nữa, Tennenbaum cũng phải trực ở Nhà hát, anh ta sẽ không đi đâu cả. Tôi kín đáo ra khỏi Nhà hát lớn qua cửa dành cho diễn viên, và rời đi trên chiếc xe tải nhỏ.
- Nhưng bà có việc gì khẩn cấp đến nỗi phải vắng mặt trong khi chỉ còn nửa giờ nữa là đến buổi diễn chính thức?
- Tôi có chuyện buộc phải nói với thị trưởng Gordon. Vài phút trước khi ông ấy cùng cả gia đình bị sát hại, tôi đã đến nhà họ.
Orphea, ngày 30 tháng Bảy năm 1994, lúc 18 giờ 50 phút.
Buổi tối xảy ra vụ án mạng
Charlotte khởi động chiếc xe tải nhỏ của Tennenbaum rồi ra khỏi con phố cụt để rẽ vào phố lớn: cô ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh náo động khó tả đang bao trùm ở đó. Đường phố đông đặc người, và xe cộ đã bị cấm lưu thông. Khi cô cùng đoàn diễn viên đến đây, vào buổi sáng, nơi này còn rất yên tĩnh và vắng vẻ. Lúc này, một đám đông chật cứng đang dồn tụ ở đó.
Ở ngã tư, một tình nguyện viên phụ trách giao thông đang bận rộn chỉ dẫn cho các gia đình rõ ràng là đã bị lạc đường. Anh ta đẩy thanh chắn của cảnh sát để cho Charlotte đi qua, vừa ra hiệu rằng cô chỉ có thể đi ngược con phố bằng một hành lang vẫn để trống dành cho các loại xe khẩn cấp. Charlotte làm theo: dù sao cô cũng không còn lựa chọn nào khác. Cô không thuộc địa bàn Orphea, và để định hướng, cô chỉ có một tấm bản đồ toàn thành phố in đằng sau tờ rơi được sở du lịch thành phố in ra nhân dịp Liên hoan sân khấu. Penfield Crescent không hiện diện trên bản đồ, nhưng Charlotte nhìn thấy khu Penfield. Cô quyết định bắt đầu bằng cách đến đó: sau đấy cô sẽ hỏi thăm một người đi đường. Charlotte liền lái xe ngược lên tận đường Sutton Street, rồi đi theo con phố đến khi bắt gặp đường Penfield Road, con đường đánh dấu lối vào khu dân cư có cùng tên gọi. Nhưng nơi này chẳng khác nào một mê cung: các đường phố tỏa ra khắp ngả. Charlotte lái xe lòng vòng, quay xe rất nhiều lần, thậm chí còn bị lạc mất một lúc. Các đường phố đều vắng ngắt, gần như trong một thành phố ma: không có lấy một mống người đi bộ. Thời gian đang gấp rút, cô phải khẩn trương lên. Cuối cùng, cô quay lại Penfield Road, đường phố chính, và lái xe ngược lên thật nhanh. Thế nào cô cũng gặp được ai đó. Đúng lúc ấy Charlotte nhìn thấy một phụ nữ trẻ mặc trang phục thể thao đang tập thể dục trong một công viên nhỏ. Charlotte lập tức dừng xe bên vệ đường, xuống khỏi chiếc xe tải nhỏ rồi chạy trên bãi cỏ của công viên.
- Xin lỗi, cô nói với người phụ nữ trẻ, tôi bị lạc đường mất rồi. Tôi phải đến Penfield Crescent.
- Cô đang ở đó rồi, người phụ nữ mỉm cười với Charlotte. Chính là con phố vòng cung chạy quanh công viên này. Cô tìm số nhà bao nhiêu?
- Tôi thậm chí còn không biết số nhà, Charlotte thú thực. Tôi đang tìm nhà thị trưởng Gordon.
- Ồ, nó ở ngay đằng kia, người phụ nữ trẻ chỉ tay về phía một ngôi nhà điệu đà nằm ở phía bên kia công viên và đường phố.
Charlotte cảm ơn người phụ nữ rồi lại lên xe. Cô rẽ vào Penfield Crescent và lái xe đến tận trước cửa nhà ông thị trưởng, để chiếc xe trên phố, động cơ vẫn đang chạy. Bảng điều khiển hiển thị 19 giờ 04 phút. Cô phải làm nhanh lên: thời gian đang gấp rút. Cô chạy đến tận cửa nhà Gordon và bấm chuông. Không có ai trả lời. Charlotte bấm chuông lần nữa và áp tai vào cánh cửa. Hình như cô nghe thấy có tiếng động bên trong. Cô đấm tay vào cánh cửa. “Có ai không?” Cô hét lên. Nhưng vẫn không có ai trả lời. Charlotte chạy xuống các bậc tam cấp ở cổng và nhìn thấy lớp rèm che một trong các cửa sổ của ngôi nhà khẽ lay động. Charlotte thấy một cậu bé đang nhìn mình rồi lập tức kéo rèm lại. Cô gọi cậu: “Ê này cháu, chờ đã…” và lao xuống bãi cỏ để đến bên cửa sổ. Nhưng bãi cỏ đã ngập hoàn toàn: Charlotte lội bì bõm trong nước. Đến dưới cửa sổ, cô lại gọi cậu bé, nhưng vô ích. Charlotte không có thời gian để nài thêm. Cô phải quay về Nhà hát lớn. Charlotte kiễng chân băng ngang bãi cỏ để đi ra vỉa hè. Thật đen đủi! Đôi giày biểu diễn của cô đã ướt sũng. Charlotte leo vào chiếc xe tải nhỏ và rời đi hết tốc lực. Đồng hồ trên bảng điều khiển chỉ 19 giờ 09 phút. Cô phải lái thật nhanh.
- Vậy là bà đã rời Penfield Crescent ngay trước khi kẻ sát nhân xuất hiện? Tôi hỏi Charlotte.
- Đúng thế, đại úy Rosenberg ạ, bà gật đầu. Nếu tôi ở lại thêm một phút nữa, có lẽ tôi cũng đã bị giết rồi.
- Có thể lúc ấy hắn đã có mặt, ở đâu đó quanh nhà, Derek gợi ý, và hắn chờ cho bà rời đi.
- Có thể thế, Charlotte trả lời.
- Bà có nhận thấy điều gì không? Tôi hỏi thêm.
- Không, tôi chẳng nhận thấy điều gì cả. Tôi cố hết sức lái xe quay trở lại Nhà hát lớn thật nhanh. Có rất đông người trên phố chính, chỗ nào cũng tắc nghẽn, tôi đã tưởng mình không bao giờ về kịp giờ diễn. Có lẽ tôi đi bộ thì sẽ nhanh hơn, nhưng không thể bỏ xe của Tennenbaum lại được. Cuối cùng, tôi về đến Nhà hát lớn lúc 19 giờ 30 phút, Liên hoan đã chính thức bắt đầu. Tôi để chùm chìa khóa vào chỗ cũ, rồi vội vàng chạy vào phòng thay đồ.
- Và Tennenbaum đã không nhìn thấy bà?
- Không, mà sau đó tôi cũng không nói gì với anh ta. Nhưng dù thế nào đi nữa, lần đào tẩu ngắn ngủi đó của tôi cũng thất bại hoàn toàn: tôi không gặp Gordon, còn Buzz, đạo diễn, thì đã phát hiện ra việc tôi vắng mặt vì cái máy sấy tóc của tôi bị bắt lửa. Nhưng rốt cuộc, ông ấy cũng không kịp giận tôi: chúng tôi sắp bắt đầu vở diễn, và thực ra ông ấy nhẹ cả người khi nhìn thấy tôi trong hậu trường, còn vở diễn thì thành công rực rỡ. Chúng tôi không bao giờ nói với nhau về chuyện đó nữa.
- Charlotte này, tôi liền nói với bà để rốt cuộc cũng biết được điều khiến tất cả chúng tôi quan tâm: tại sao bà lại phải nói chuyện với thị trưởng Gordon?
- Tôi phải lấy lại vở kịch của Harvey, Đêm đen.
Trên hàng hiên của Café Athéna, Steven Bergdorf và Alice đang lặng lẽ ăn sáng. Alice giận dữ nhìn Steven bằng ánh mắt hình viên đạn. Thậm chí ông còn không dám ngước nhìn cô, chỉ chăm chăm vào đĩa khoai tây áp chảo.
- Chỉ cần nghĩ đến cái khách sạn ghê tởm nơi anh bắt tôi ngủ là đã đủ phát khiếp rồi! Cuối cùng Alice lên tiếng.
Bị khóa thẻ tín dụng của Tạp chí, Steven buộc phải thuê phòng trong một nhà nghỉ tồi tàn cách Orphea vài dặm.
- Tuy nhiên, em đã nói với anh là em không coi trọng sự xa xỉ mà, Steven bào chữa.
- Dù sao, Stevie ạ, cũng phải có giới hạn thôi chứ! Tôi đâu phải một ả chăn cừu!
Đã đến giờ phải đi. Steven trả tiền, rồi, trong lúc họ băng ngang đường phố để đến Nhà hát lớn, Alice rên rỉ:
- Tôi không hiểu chúng ta làm cái trò quái quỷ gì ở đây, Stevie ạ.
- Em muốn lên trang bìa Tạp chí mà, không phải sao? Thế thì hãy bỏ công một chút đi. Chúng ta phải viết một bài báo về vở kịch này.
- Nhưng sẽ chẳng có ai quan tâm đến cái vở kịch lố bịch ấy đâu. Chúng ta không thể viết bài về một chủ đề khác không bao gồm việc phải sống trong một khách sạn mà giường thì đầy rận, và không có cả chăn nữa không?
Trong khi Steven cùng Alice bước lên bậc tam cấp của Nhà hát lớn, Jerry và Dakota ra khỏi chiếc xe đỗ đằng trước tòa nhà, rồi đến lượt đồn trưởng Gulliver, người rốt cuộc đã có thể rời khỏi sở cảnh sát, lái chiếc xe tuần tra đi đến.
Trong khán phòng, Samuel Padalin và Ostrovski đã ngồi đằng trước sân khấu, trên đó Kirk Harvey đang ngự, khuôn mặt rạng ngời. Hôm nay là một ngày trọng đại.
Tại sở cảnh sát, Charlotte Brown kể cho chúng tôi nghe bằng cách nào và tại sao, Kirk Harvey, vào năm 1994, lại giao cho bà nhiệm vụ lấy lại kịch bản vở Đêm đen tại nhà thị trưởng Gordon.
- Ông ta đã quấy rầy tôi suốt nhiều ngày vì chuyện đó, bà nói với chúng tôi. Ông ta khẳng định rằng thị trưởng đang giữ vở kịch và không muốn trả lại cho ông ta. Ngày khai mạc Liên hoan, ông ta đến phòng thay đồ làm phiền tôi.
- Vào thời điểm đó, Harvey vẫn là bạn trai của bà, đúng không? Tôi hỏi.
- Đúng mà cũng không đúng, đại úy Rosenberg ạ. Tôi đã có quan hệ với Alan, và đã chấm dứt với Harvey, nhưng ông ta không chịu buông tay. Ông ta khiến đời tôi trở thành địa ngục.
Orphea, ngày 30 tháng Bảy năm 1994, lúc 10 giờ 10 phút.
9 giờ đồng hồ trước khi vụ án mạng xảy ra
Charlotte bước vào phòng thay đồ và giật mình khi nhìn thấy Kirk Harvey mặc đồng phục nằm ườn trên ghế xô pha.
- Kirk, anh làm gì ở đây thế?
- Nếu em bỏ anh, Charlotte ạ, anh sẽ tự sát.
- Ôi, em xin anh, đừng có giở trò đó ra nữa!
- Giở trò ư? Kirk kêu lên.
Anh ta nhảy khỏi ghế xô pha, vớ lấy khẩu súng rồi ấn nòng súng vào miệng.
- Kirk, thôi đi, lạy Chúa! Charlotte hoảng hốt kêu lên.
Kirk Harvey làm theo và giắt lại khẩu súng vào thắt lưng.
- Em thấy đấy, anh ta nói, anh không đùa đâu.
- Em biết, Kirk ạ. Nhưng anh phải chấp nhận là chuyện giữa chúng ta đã kết thúc.
- Alan Brown có gì hơn anh?
- Tất cả.
Kirk thở dài và ngồi xuống.
- Kirk này, hôm nay là ngày khai mạc Liên hoan, lẽ ra anh phải ở sở cảnh sát chứ? Hẳn là anh đang bận ngập đầu.
- Anh đã không dám nói gì với em, Charlotte ạ, nhưng công việc đang tồi tệ. Rất tệ. Anh đang cần được nâng đỡ về mặt tinh thần. Em không thể bỏ anh lúc này.
- Chấm dứt rồi, Kirk ạ. Mọi chuyện đã kết thúc.
- Charlotte, không còn gì suôn sẻ trong cuộc đời anh. Tối nay, lẽ ra anh phải tỏa sáng với vở kịch của mình. Lẽ ra anh đã giành cho em vai chính! Nếu như cái gã Joseph Gordon ngớ ngẩn kia để cho anh trình diễn…
- Kirk, vở kịch của anh không hay.
- Em thật sự muốn anh tiêu đời, có đúng thế không?
- Không, em đang cố giúp anh mở mắt ra. Hãy viết lại vở kịch đi, hãy cải thiện nó, chắc chắn sang năm anh có thể trình diễn.
- Em sẽ nhận vai chính chứ? Harvey hỏi, anh ta đã hy vọng trở lại.
- Đương nhiên rồi, Charlotte nói dối, cô muốn Kirk khỏi phòng thay đồ.
- Vậy hãy giúp anh! Harvey vừa nài nỉ vừa quỳ sụp xuống. Hãy giúp anh, Charlotte, nếu không anh sẽ phát điên mất!
- Giúp anh làm gì?
- Thị trưởng Gordon đang cầm vở kịch của anh, ông ta không chịu trả cho anh. Hãy lấy lại nó giúp anh.
- Sao lại thế, Gordon đang cầm vở kịch của anh ư? Anh không có một bản sao à?
- Thế này, khoảng hai tuần trước, anh đã gây ra một hiểu lầm nho nhỏ với các cảnh sát ở sở. Để trả thù, họ đã phá phách phòng làm việc của anh. Họ đã hủy hoại tất cả các tài liệu. Anh để mọi thứ ở đó, Charlotte ạ. Tất cả những gì anh có về Đêm đen đã biến mất. Chỉ còn lại một bản sao đang nằm trong tay Gordon. Nếu ông ta không trả, anh chẳng còn gì nữa!
Charlotte nhìn người đàn ông thất bại, đang quỳ dưới chân mình, đầy bất hạnh, người mà cô đã một thời yêu thương. Cô biết anh đã làm việc vất vả đến thế nào để viết được vở kịch đó.
- Kirk này, cô nói, nếu em lấy được vở kịch từ tay Gordon, anh hứa là sẽ để cho em và Alan được yên ổn chứ?
- Ôi, Charlotte, anh hứa mà!
- Thị trưởng Gordon sống ở đâu? Ngày mai em sẽ đến nhà ông ấy.
- Ở khu Penfield Crescent. Nhưng em phải đến đó hôm nay.
- Kirk, hôm nay thì không được, chúng em sẽ tập, ít nhất là đến 18 giờ 30 phút.
- Charlotte, anh xin em. Nếu có chút may mắn, anh có thể tìm cách lên sân khấu sau vở diễn của bọn em, anh sẽ đọc vở kịch lên, mọi người sẽ ở lại, anh tin chắc như thế. Anh sẽ quay lại gặp em vào giờ nghỉ chuyển hồi, để lấy lại vở kịch. Hãy hứa với anh là em sẽ đến gặp Gordon ngay hôm nay.
Charlotte thở dài. Harvey khiến cô cảm thấy thương hại. Cô biết rằng Liên hoan sân khấu này là cả cuộc đời đối với Kirk.
- Em hứa với anh, Kirk ạ. Hãy đến đây gặp em vào giờ nghỉ chuyển hồi. Khoảng 21 giờ. Em sẽ lấy được vở kịch cho anh.
Trong phòng hỏi cung ở sở cảnh sát, Derek cắt ngang câu chuyện của Charlotte:
- Vậy Đêm đen đúng là vở kịch mà Harvey muốn trình diễn?
- Đúng thế, Charlotte gật đầu. Sao anh lại hỏi thế?
- Bởi vì Buzz Leonard đã kể với chúng tôi về một màn độc thoại, Tôi, Kirk Harvey.
- Không đâu, Charlotte giải thích. Sau khi thị trưởng Gordon bị sát hại, Kirk không bao giờ lấy lại được vở kịch của ông ấy. Thế nên ngay từ tối hôm sau, ông ấy đã diễn một màn ngẫu hứng không đầu không đuôi được đặt tên là Tôi, Kirk Harvey, và nó bắt đầu thế này: “Tôi, Kirk Harvey, người không có vở kịch nào.”
- Không có vở kịch nào bởi vì ông ta đã đánh mất toàn bộ các bản sao của Đêm đen, Derek tỏ ra thông hiểu.
Màn cãi cọ giữa Kirk Harvey và thị trưởng Gordon mà Buzz Leonard từng chứng kiến vào năm 1994 quả là có liên quan đến Đêm đen. Đó là vở kịch mà ông thị trưởng đó đã xé. Điều gì có thể khiến Kirk tin rằng Gordon vẫn còn cầm bản sao cuối cùng vở kịch của ông? Charlotte không biết gì về chuyện đó. Tôi liền hỏi bà:
- Tại sao hồi đó bà không nói rằng chính bà là người ngồi trong chiếc xe tải nhỏ?
- Bởi vì mối liên hệ với chiếc xe tải nhỏ của Tennenbaum chỉ được thiết lập sau Liên hoan sân khấu, mà tôi thì lại không được biết ngay: khi đó tôi đã quay về sống ở Albany một thời gian ngắn, sau đó đi thực tập mấy tháng ở nhà một bác sĩ thú y tại Pittsburgh. Phải sáu tháng sau tôi mới quay trở lại Orphea, để dọn đến sống cùng Alan, và tận lúc ấy tôi mới biết được tất cả những chuyện đã xảy ra. Dù sao đi nữa, Tennenbaum cũng đã bị bắt. Anh ta chính là thủ phạm, không phải sao?
Chúng tôi không nói gì. Rồi tôi hỏi bà:
- Thế còn Harvey? Ông ấy có kể mọi chuyện với bà không?
- Không. Sau Liên hoan sân khấu, tôi không bao giờ nghe tin tức gì về Kirk Harvey nữa. Khi tôi chuyển đến sống tại Orphea, vào tháng Một năm 1995, người ta cho tôi biết rằng ông ấy đã biến mất một cách bí ẩn. Không bao giờ có ai biết tại sao.
- Tôi tin rằng Harvey ra đi vì ông ấy tưởng bà là thủ phạm gây ra vụ án mạng, Charlotte ạ.
- Cái gì? Bà ngạc nhiên hỏi lại. Ông ấy nghĩ rằng tôi đã gặp thị trưởng, và ông ấy không chịu đưa cho tôi vở kịch nên tôi đã giết hết mọi người để trả thù sao?
- Tôi không thể khẳng định chắc chắn như thế, tôi bảo bà, nhưng những gì tôi biết, đó là Ostrovski, nhà phê bình, đã nhìn thấy bà lái chiếc xe tải nhỏ của Tennenbaum rời khỏi Nhà hát lớn ngay trước khi vụ án mạng xảy ra. Tối hôm qua, ông ta đã giải thích với chúng tôi, rằng khi biết được Tennenbaum bị kết tội chỉ vì chiếc xe tải, ông ấy đã đến gặp đồn trưởng Harvey để khai báo với ông ta. Đó là hồi tháng Mười năm 1994. Tôi tin rằng Kirk đã choáng váng đến mức ông ta thà biến mất còn hơn.
Vậy là Charlotte Brown không liên quan đến vụ án. Sau khi rời khỏi sở cảnh sát, bà lập tức đến Nhà hát lớn. Chúng tôi biết được thông tin đó là nhờ Michael Bird, người đang có mặt ở đó và báo lại với chúng tôi.
Khi Charlotte xuất hiện trong khán phòng, Harvey vui vẻ hét lên:
- Charlotte đến sớm! Ông phấn khởi. Ngày hôm nay không thể nào thuận lợi hơn. Chúng tôi đã giao vai xác chết cho Jerry và vai cảnh sát cho Ostrovski.
Charlotte vẫn im lặng bước tiếp.
- Mọi chuyện ổn cả chứ, Charlotte? Harvey hỏi bà. Trông em lạ quá.
Bà chăm chú nhìn ông hồi lâu, rồi thì thầm:
- Có phải anh đã trốn khỏi Orphea vì em không, hả Kirk?
Ông không nói gì. Bà tiếp tục:
- Anh biết rằng chính em là người lái chiếc xe tải nhỏ của Tennenbaum, nên tưởng rằng em đã giết hết bọn họ.
- Anh nghĩ gì không quan trọng, Charlotte ạ. Anh biết gì mới quan trọng. Anh đã hứa với chồng em: nếu ông ấy để anh trình diễn vở kịch, ông ấy sẽ biết hết mọi chuyện.
- Kirk, một cô gái trẻ đã chết. Và chắc chắn kẻ sát hại cô ấy cũng chính là kẻ đã sát hại gia đình Gordon. Chúng ta không thể chờ đến ngày 26 tháng Bảy, anh phải cho mọi người biết hết ngay lúc này.
- Tối biểu diễn mở màn, mọi người sẽ biết hết, Harvey nhắc lại.
- Nhưng như thế thật vô lý, Kirk ạ! Tại sao anh lại hành xử như thế? Có nhiều người đang sắp chết, anh hiểu không?
- Cả anh cũng đang chết cùng họ đây! Harvey hét lên.
Im lặng hồi lâu. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Kirk và Charlotte.
- Thế thì sao đây, cuối cùng Charlotte giận dữ kêu lên, giàn giụa nước mắt, thứ Bảy tuần tới, cảnh sát sẽ phải ngoan ngoãn chờ đến cuối vở kịch thì anh mới thèm tiết lộ những gì anh biết sao?
Harvey ngạc nhiên nhìn bà.
- Đến cuối vở kịch ư? Không đâu, có lẽ là vào khoảng giữa thì đúng hơn.
- Khoảng giữa? Khoảng giữa nào? Kirk, em không còn hiểu ra sao nữa!
Bà có vẻ thất thần. Ánh mắt tối sầm, Kirk tuyên bố:
- Anh đã nói là mọi người sẽ biết hết mọi chuyện vào tối biểu diễn mở màn, Charlotte ạ: điều đó có nghĩa là câu trả lời nằm trong vở kịch. Đêm đen là lời tiết lộ về vụ án này. Chính các diễn viên sẽ giải thích mọi chuyện, chứ không phải anh.