Kỳ nghỉ cuối tuần của tôi cùng với Alice vào năm 2013 tại Orphea vô cùng tuyệt vời, đã mang lại cảm hứng cho tôi viết một bài tán tụng đăng trên Tạp chí, trong đó tôi mời gọi độc giả hãy đổ xô đến đó, bài báo có tiêu đề là Em út của các Liên hoan vĩ đại.
Vào tháng Tám, tôi phải rời bỏ Alice để thực hiện kỳ nghỉ hè truyền thống cùng với gia đình tại ngôi nhà gỗ chết tiệt trong khu rừng bên hồ Champlain. Ba giờ lái xe trong những đoạn tắc đường cùng với hai đứa con kêu la om sòm và bà vợ cáu kỉnh, để kinh hoàng phát hiện ra, khi bước vào nhà, rằng một con nhím đã chui vào qua ống khói và bị mắc kẹt ở bên trong. Nó đã gây ra vài thiệt hại nhỏ nhặt, gặm mòn vài cái chân ghế cùng cáp truyền hình, rải phân và nước tiểu đầy thảm để rồi cuối cùng chết đói trong phòng khách. Cái xác nhỏ bé của nó khiến cả căn nhà thối hoăng khủng khiếp.
Kỳ nghỉ của chúng tôi bắt đầu bằng ba giờ đồng hồ lau dọn cật lực.
- Đáng lẽ ra chúng ta nên đến cái thành phố đáng sống nhất thế giới! Vợ tôi càu nhàu, trán ướt đẫm mồ hôi sau khi điên cuồng cọ rửa tấm thảm đầy phân và nước tiểu nhím.
Cô ấy vẫn còn giận tôi vụ kỳ nghỉ cuối tuần ở Orphea. Và tôi bắt đầu tự hỏi hay cô ấy đã nghi ngờ điều gì. Mặc dù ra sức tự nhủ là tôi sẵn sàng ly dị vì Alice, nhưng hoàn cảnh hiện tại lại rất thuận tiện với tôi: tôi ở cùng Alice nhưng không vì thế mà phải chuốc lấy tất cả những rắc rối mà một vụ ly dị sẽ kéo theo. Đôi khi, tôi nghĩ mình là một thằng hèn. Nhưng xét cho cùng, tôi cũng giống như tất cả đàn ông trên đời thôi. Sở dĩ Chúa ban tặng cho chúng tôi đôi hòn cà để làm biểu tượng của sự dũng cảm, thì chính là bởi nếu không có thứ đó chúng tôi chẳng có gì để đáng được gọi là đàn ông.
Kỳ nghỉ đó chẳng khác nào địa ngục đối với tôi. Tôi nhớ Alice. Ngày nào cũng thế, tôi miệt mài với những chặng “chạy bộ” dài để thoát khỏi gia đình và gọi điện cho cô. Tôi vào rừng rồi dừng lại sau khi chạy khoảng mười lăm phút. Tôi ngồi lên một gốc cây bên bờ sông, gọi cho cô và hôm nào cũng nói chuyện đến cả giờ đồng hồ. Những lần trò chuyện có thể kéo dài hơn nữa nếu tôi không cảm thấy mình buộc phải quay về căn nhà gỗ, vì khó có thể giải thích tại sao lại đi tập thể dục đến hơn một tiếng rưỡi mỗi ngày.
May mắn thay, một việc gấp thực sự ở Tạp chí đã buộc tôi phải đi xe buýt về New York một ngày trước các thành viên khác trong gia đình. Tôi có được một đêm hoàn toàn tự do với Alice. Đêm đó tôi ở nhà cô. Chúng tôi ăn tối bằng pizza ngay trên giường, và làm tình đến bốn lần. Cuối cùng, Alice ngủ thiếp đi. Đã gần nửa đêm. Tôi khát nước, liền ra khỏi phòng ngủ, trên người chỉ mặc một chiếc áo thun ngắn cũn cỡn và chiếc quần lót, để vào phòng bếp lấy nước uống. Thế là tôi mặt đối mặt với người thuê nhà chung với Alice, và tôi kinh hoàng nhận ra đó chính là một phóng viên dưới quyền tôi: Stephanie Mailer.
- Stephanie à? Tôi nghẹn giọng.
- Sếp Bergdorf ư? Stephanie hỏi lại, cô cũng ngạc nhiên không kém gì tôi.
Cô ngắm nhìn tôi trong bộ trang phục kỳ cục rồi phá lên cười.
- Vậy ra cô là người thuê chung nhà với cô ấy? Tôi hỏi.
- Vậy ra sếp chính là người tình nhỏ mà tôi vừa nghe thấy đằng sau bức tường?
Tôi cảm thấy rất ngượng, và đỏ mặt lên vì xấu hổ.
- Ông đừng lo, sếp Bergdorf ạ, cô vừa hứa với tôi vừa rời khỏi phòng bếp, tôi sẽ không nói gì đâu. Chuyện ông làm chỉ liên quan đến ông mà thôi.
Stephanie Mailer là một phụ nữ đẳng cấp. Sáng hôm sau, khi tôi gặp lại cô ở tòa soạn, cô tỏ vẻ như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Cô cũng không bao giờ nhắc lại chuyện đó, trong bất cứ hoàn cảnh nào. Ngược lại, tôi trách Alice đã không báo trước chuyện đó với tôi.
- Dù sao, lẽ ra em cũng phải nói với anh là em ở chung nhà với Stephanie! Tôi vừa nói vừa đóng cửa phòng làm việc lại, để những người khác khỏi nghe thấy.
- Chuyện đó thì có thay đổi được gì đâu?
- Thì anh sẽ không đến nhà em. Em thử hình dung xem nếu có ai đó biết chuyện giữa em và anh thì sao?
- Thế thì sao? Anh xấu hổ vì em à?
- Không, nhưng anh là cấp trên của em. Anh có thể gặp nhiều rắc rối.
- Anh đang bi kịch hóa mọi chuyện đấy, Stevie.
- Không, anh không bi kịch hóa chuyện gì cả! Tôi phản bác. Vả lại, anh sẽ không đến nhà em nữa đâu, những chuyện vớ vẩn này chấm hết rồi. Chúng ta sẽ gặp nhau ở nơi khác. Anh sẽ quyết định địa điểm.
Kể từ thời điểm đó, sau năm tháng quan hệ, mọi chuyện bắt đầu xáo trộn, và tôi phát hiện ra rằng Alice có thể nổi cơn thịnh nộ khủng khiếp.
- Thế là sao, anh không muốn đến nhà tôi nữa? Nhưng anh tưởng mình là ai thế, Stevie? Anh tưởng anh là người quyết định chăng?
Chúng tôi cãi nhau lần đầu tiên, và cô kết luận rằng: “Tôi đã nhầm về anh, anh không xứng tầm, Stevie ạ. Anh là một thằng rất hèn, chẳng khác nào lũ đàn ông cùng một giuộc với anh.” Cô rời khỏi phòng làm việc của tôi và lập tức quyết định nghỉ nốt mười lăm ngày phép còn lại.
Trong suốt mười ngày, cô không cho tôi biết tin tức gì, cũng không nghe điện thoại của tôi. Chuyện đó tác động mạnh đến tôi, khiến tôi cảm thấy vô cùng khốn khổ. Và nhất là nó khiến tôi hiểu rằng tôi đã sai lầm ngay từ đầu: tôi từng có cảm giác rằng Alice sẵn sàng làm tất cả vì tôi và để thỏa mãn các ham muốn của tôi, nhưng thực ra là hoàn toàn ngược lại. Cô là người điều khiển, còn tôi vâng lời. Tôi tưởng cô thuộc về tôi, nhưng thực ra tôi phụ thuộc vào cô. Ngay từ ngày đầu tiên, cô đã thống trị hoàn toàn mối quan hệ giữa chúng tôi.
Vợ tôi nhận ra tâm trạng không bình thường của tôi:
- Có chuyện gì thế, anh yêu? Cô ấy hỏi tôi. Anh có vẻ rất lo lắng.
- Không có gì đâu, chuyện công việc thôi mà.
Trên thực tế, tôi vừa kinh hoàng sợ mất Alice vừa lo lắng cô giở trò với tôi bằng cách tiết lộ mối quan hệ giữa tôi và cô với vợ tôi và với các đồng nghiệp ở Tạp chí. Mới một tháng trước, tôi còn kiêu ngạo như một con gà trống, sẵn sàng từ bỏ hết vì cô, lúc này lại đang lo sốt vó: tôi sẽ mất cả gia đình và công việc, và chẳng còn lại gì trong tay. Vợ tôi cố tìm hiểu xem có chuyện gì không ổn, cô ấy tỏ thái độ dịu dàng và nhẫn nại, nhưng Tracy càng tử tế với tôi, tôi lại càng nghĩ mình không thể mất cô ấy.
Rốt cuộc, không còn chịu đựng nổi nữa, tôi quyết định đến nhà Alice sau khi hết giờ làm. Tôi không biết đó là vì nhu cầu nghe cô nói với tôi rằng cô sẽ không bao giờ nói chuyện của chúng tôi với bất kỳ ai, hay là vì mong muốn được gặp lại cô. Tôi bấm chuông cửa tòa nhà lúc 19 giờ. Không có ai trả lời. Rõ ràng là Alice đi vắng, và tôi quyết định chờ cô, ngồi trên bậc tam cấp dẫn lên cửa ra vào. Tôi chờ suốt ba giờ đồng hồ, không nhúc nhích. Có một quán cà phê nhỏ đối diện tòa nhà, tôi hoàn toàn có thể vào đó ngồi, nhưng lại sợ bỏ lỡ dịp gặp cô. Cuối cùng, cô cũng xuất hiện. Tôi nhìn dáng cô trên vỉa hè: cô mặc một chiếc quần da và đi giày cao gót. Trông cô thật tuyệt. Rồi tôi nhận ra rằng Alice không đi một mình: Stephanie Mailer đi cùng cô. Hai người họ vừa đi chơi.
Nhìn thấy họ lại gần, tôi đứng dậy. Stephanie ân cần chào tôi nhưng không dừng lại, và đi qua cửa tòa nhà, để tôi ở lại một mình với Alice.
- Anh muốn gì? Alice hỏi tôi, giọng lạnh băng.
- Xin lỗi em.
- Anh xin lỗi như thế này đấy hả?
Tôi không biết điều gì đã xui khiến tôi lúc ấy, nhưng tôi quỳ xuống trước mặt Alice, ngay trên vỉa hè. Cô liền nói với tôi bằng cái giọng thấm đẫm yêu thương khiến tôi tan chảy:
- Ôi, Stevie, anh thật dễ thương!
Cô kéo tôi đứng dậy và chậm rãi hôn tôi. Rồi cô dẫn tôi lên căn hộ, kéo tôi vào phòng, và ra lệnh cho tôi làm tình với cô. Trong lúc tôi đang ở trong cô, cô nói, móng tay bấu vào vai tôi:
- Anh biết là em yêu anh, Stevie, nhưng anh phải chuộc lỗi. Ngày mai, hãy gặp em lúc 17 giờ ở Plaza với một món quà thật đẹp. Anh biết em thích gì rồi, đừng có keo kiệt đấy.
Tôi hứa với cô và ngày hôm sau, lúc 17 giờ, tại quầy bar khách sạn Plaza, trong lúc uống sâm panh loại thượng hạng, tôi tặng cho cô một chiếc vòng tay nạm kim cương, trả bằng khoản tiền tôi rút ra từ tài khoản mà tôi và Tracy đã cùng mở cho hai đứa con. Tôi biết rằng vợ tôi không bao giờ kiểm tra tài khoản đó, và tôi sẽ kịp bù tiền vào trước khi cô ấy nhận ra bất cứ điều gì.
- Được đấy, Stevie ạ, Alice nói với tôi bằng giọng hạ cố, rồi đeo chiếc vòng vào cổ tay. Cuối cùng, anh đã hiểu phải cư xử với em thế nào cho đúng.
Cô uống một hơi cạn ly sâm panh rồi đứng dậy.
- Em đi đâu đấy? Tôi hỏi.
- Em có hẹn với bạn. Ngày mai chúng ta sẽ gặp nhau ở văn phòng.
- Nhưng anh tưởng chúng ta sẽ qua đêm cùng nhau, tôi nghe thấy tiếng mình rên lên. Anh đã đặt phòng rồi.
- Thế thì hãy tận hưởng mà nghỉ ngơi đi, Stevie.
Cô bỏ đi. Còn tôi, trải qua cả buổi tối trong căn phòng vì không thể hủy yêu cầu đặt, vừa nhồi nhét bánh hamburger vừa xem ti vi.
Ngay từ đầu, Alice đã nắm quyền điều khiển. Chỉ là tôi không muốn nhận ra điều đó. Và đối với tôi, đó là đoạn đầu tiên của một con dốc dài dẫn xuống địa ngục. Lúc này, tôi cảm thấy mình là tù nhân của Alice. Cô cư xử thất thường, lúc nóng lúc lạnh. Nếu tôi không làm theo ý cô, cô đe dọa sẽ tiết lộ mọi chuyện và hủy hoại tôi. Không chỉ cho Tạp chí và vợ tôi biết chuyện, cô còn đi báo cảnh sát. Cô sẽ nói bị tôi ép phải quan hệ tình dục, bị kiểm tỏa bởi một ông chủ xảo quyệt và bạo ngược. Đối khi, cô vô cùng dịu dàng suốt vài ngày liền, khiến tôi suy yếu hoàn toàn và không thể nào thực sự căm thù cô được. Và nhất là cô tưởng thưởng tôi, mặc dù với nhịp độ rất không thường xuyên, bằng những màn yêu đương mà tôi trông chờ đến tuyệt vọng, và dệt nên trong tôi một mối liên kết gây nghiện kinh khủng đối với cô.
Rốt cuộc, phải đến tháng Chín năm 2013, tôi mới nhận ra rằng động cơ của Alice không chỉ vì tiền. Đúng là tôi lụn bại vì mua quà, mặc dù đã sở hữu chiếc thẻ tín dụng thứ tư và tiêu hết quá một phần tư số tiền tiết kiệm của gia đình, nhưng có lẽ cô có thể quyến rũ những gã đàn ông giàu có và thu hoạch được từ họ gấp trăm lần từ tôi. Điều khiến cô quan tâm thực sự chính là sự nghiệp nhà văn, và cô nghĩ rằng tôi có thể giúp cô. Cô ám ảnh với ý nghĩ mình sắp trở thành một nhà văn ăn khách ở New York. Cô quyết tâm gạt bỏ bất kỳ người nào có thể cạnh tranh với mình. Tôi đặc biệt nhớ buổi sáng ngày thứ Bảy, 14 tháng Chín năm 2013. Tôi đang cùng vợ con đi chợ thì cô gọi điện thoại cho tôi. Tôi tách riêng ra một lát để nghe điện thoại, và cô hét lên từ đầu dây đằng kia:
- Anh đã cho cô ta lên trang bìa đúng không? Đồ khốn kiếp!
- Em đang nói chuyện gì thế, Alice?
Cô đang nói về trang nhất của số báo mùa thu sắp tới của Tạp chí. Stephanie Mailer đã viết một bài báo tuyệt vời đến nỗi tôi trang trọng đưa cô lên trang bìa, và Alice vừa phát hiện ra điều đó.
- Nhưng rốt cuộc, em điên hay sao thế Alice? Stephanie đã viết một bài hay đến khó tin!
- Em không cần nghe anh giải thích, Stevie! Anh sẽ phải trả giá đắt cho chuyện này! Em muốn gặp anh, anh đang ở đâu?
Tôi sắp xếp để gặp cô vào cuối ngày tại quán cà phê dưới chân tòa nhà nơi cô ở. Sợ cô giận, tôi mang đến cho cô một chiếc khăn quàng xinh xắn của một nhãn hiệu thời trang xa xỉ ở Pháp. Cô xuất hiện, vô cùng giận dữ và ném thẳng món quà vào mặt tôi. Tôi chưa bao giờ thấy cô giận đến thế.
- Anh quan tâm đến sự nghiệp của cô ta, anh cho cô ta lên trang nhất của Tạp chí, còn tôi thì sao? Tôi chỉ là một con bé nhân viên văn thư vô danh tiểu tốt!
- Thôi nào, Alice, em có viết báo đâu!
- Có đấy! Tôi có blog nhà văn của tôi, anh đã bảo tôi rằng thế là rất tốt. Tại sao anh không đăng tải vài đoạn trích trên Tạp chí?
- Alice, anh…
Cô phác một cử chỉ giận dữ để bắt tôi câm miệng, quất chiếc khăn như thể cô đang huấn luyện ngựa.
- Đừng có giải thích dông dài nữa! Cô ra lệnh. Anh muốn gây ấn tượng với tôi bằng mảnh giẻ rách này sao? Anh coi tôi là con điếm chắc? Anh tưởng anh có thể mua chuộc tôi bằng cách đó?
- Alice, em muốn gì ở anh? Tôi buột miệng than thở.
- Tôi muốn anh dứt khỏi con bé Stephanie ngu ngốc đó ngay! Tôi muốn anh đuổi cô ta ngay lập tức!
Cô đứng dậy khỏi ghế, để tỏ ý cho tôi biết rằng cô đã xong chuyện với tôi. Tôi muốn nhẹ nhàng nắm lấy tay cô để giữ cô lại. Cô cắm sâu móng tay vào da thịt tôi.
- Tôi có thể móc mắt anh đấy, Stevie ạ. Thế nên, anh nghe cho kỹ đây: sáng thứ Hai, Stephanie Mailer sẽ bị đuổi khỏi Tạp chí, anh nghe rõ chưa? Nếu không, ngay thứ Hai, tất cả mọi người sẽ phát hiện ra anh đã khiến tôi phải chịu đựng những gì.
Ngày hôm nay, khi nhớ lại, tôi nghĩ lẽ ra tôi có thể không nhượng bộ. Lẽ ra tôi phải giữ Stephanie lại, Alice sẽ tố cáo tôi với cảnh sát, với vợ tôi, với bất kỳ người nào cô ta muốn, và tôi sẽ trả giá cho các hành động của mình. Ít ra, tôi cũng chịu trách nhiệm về việc mình làm. Nhưng tôi quá hèn nên không dám. Và thế là, thứ Hai tuần sau đó, tôi sa thải Stephanie Mailer khỏi Tạp chí văn chương New York, với cái cớ là Tạp chí đang gặp khó khăn về tài chính. Trước khi rời đi, Stephanie ghé qua phòng làm việc của tôi, giàn giụa nước mắt, tay ôm thùng các tông đựng các đồ đạc cá nhân.
- Tôi không hiểu tại sao ông làm thế này với tôi, Steven ạ. Tôi đã làm việc vất vả đến thế vì ông.
- Tôi rất tiếc, Stephanie. Hoàn cảnh tệ quá, chúng tôi phải thắt chặt ngân sách.
- Ông nói dối, cô bảo tôi. Tôi biết là Alice đang thao túng ông. Nhưng ông đừng lo, tôi sẽ không bao giờ nói gì với bất kỳ ai. Ông có thể kê cao gối mà ngủ, tôi sẽ không làm hại ông đâu.
Việc sa thải Stephanie khiến Alice nguôi dịu, lúc này cô đang dốc sức cho cuốn tiểu thuyết của mình. Cô nói đã nảy sinh ra một ý tưởng thế kỷ, và cuốn sách sẽ thực sự là tuyệt tác.
Ba tháng trôi qua, cho đến tận tháng Mười hai năm 2013, rồi đến kỳ nghỉ Giáng sinh, khiến tôi tiêu tốn mất 1.500 đô la để mua dây chuyền cho Alice, và một món đồ trang sức đơn giản giá 150 đô la cho vợ tôi, còn Tracy lại khiến tôi ngạc nhiên khi tặng cho cả gia đình kỳ nghỉ một tuần ở một nơi đầy nắng. Cô ấy báo tin với cả nhà vào một tối thứ Sáu, trong bữa ăn tối, khuôn mặt rạng rỡ, và cho chúng tôi xem những tờ quảng cáo: “Chúng ta chi tiêu quá tằn tiện, chẳng cho phép mình tận hưởng bất cứ thứ gì. Em đã tiết kiệm tiền lương suốt từ lễ Phục sinh, để chúng ta có thể nghỉ Năm mới ở Caribê.” Nơi cô gọi là Caribê thực ra là Jamaica, một trong những khách sạn kiểu bao trọn gói dành cho tầng lớp trung lưu muốn học đòi làm vương tôn công tử, với một bể bơi rộng mà nước hiếm khi được vệ sinh và những bữa ăn tự chọn tồi tệ. Nhưng trong cái khí hậu nóng ẩm ở vùng bờ biển Jamaica, ẩn dưới bóng mát của những cây cọ để trốn nắng và nhấm nháp những ly cocktail pha bằng những thứ rượu tồi, xa khỏi Alice và mọi mối lo lắng, tôi cảm thấy dễ chịu. Lần đầu tiên từ rất lâu rồi, tôi mới được thanh thản. Tôi hiểu rằng tôi muốn rời khỏi New York, được bắt đầu lại cuộc đời ở một nơi khác, bắt đầu từ con số không, và không mắc phải những sai lầm tương tự, chúng đã tàn phá tôi. Cuối cùng, tôi nói chuyện đó với vợ tôi, và hỏi cô ấy:
- Em không muốn rời khỏi New York sao?
- Cái gì? Tại sao anh lại muốn rời khỏi New York? Chúng ta đang sống tốt ở đó, không phải sao?
- Đúng thế, nhưng em hiểu ý anh muốn nói gì rồi đấy.
- Không, quả thực là em chẳng hiểu anh muốn nói gì cả.
- Chúng ta có thể sống trong một thành phố nhỏ hơn, không phải dành thời gian ngồi trong các phương tiện giao thông công cộng, không ngừng gặp hết người này đến người khác.
- Tại sao anh lại nảy ra cái ý thích ngông cuồng đó, Steven?
- Đó không phải là một ý thích ngông cuồng, chỉ là một ý tưởng mà anh muốn chia sẻ với em, thế thôi.
Vợ tôi, cũng giống như mọi công dân New York chính cống khác, không bao giờ nghĩ đến chuyện sống ở nơi khác, và ý tưởng của tôi về việc chạy trốn và sống một cuộc đời mới đã nhanh chóng bị lãng quên.
Sáu tháng trôi qua.
Vào tháng Sáu năm 2014, tài khoản tiết kiệm của các con tôi hết nhẵn.
Tôi chặn được một cuộc gọi của ngân hàng báo cho chúng tôi biết rằng họ không thể duy trì một tài khoản tiết kiệm bằng không, và chuyển một số tiền vào đó nhằm xóa bỏ mối lo ngại. Tôi buộc phải tìm ra cách nào đó để cứu vãn tài khoản đó đồng thời chấm dứt cảnh thâm hụt tài chính. Tôi phải kết thúc toàn bộ chuyện này. Tôi lo lắng đến mất ngủ, và khi rốt cuộc giấc ngủ cũng xâm chiếm tôi, thì tôi lại chìm vào những cơn ác mộng khủng khiếp. Câu chuyện này đang gặm nhấm tôi từ bên trong.
Alice vừa viết xong cuốn tiểu thuyết. Cô yêu cầu tôi đọc nó và phải tuyệt đối chân thành với cô. “Hãy làm như khi anh ở trên giường, cô bảo tôi: cứng rắn nhưng chính xác.” Tôi vật vã đọc cuốn sách, và cuối cùng tôi nhảy cóc nhiều đoạn dài bởi vì Alice sốt ruột muốn nghe ý kiến của tôi, và đáng buồn thay ý kiến đó rất rõ ràng: cuốn sách của cô là một thứ vớ vẩn đến thảm hại. Nhưng tôi không thể nói với cô như thế. Và trong một nhà hàng SoHo sang trọng, chúng tôi cụng ly sâm panh để chúc mừng thành công sắp tới của cô.
- Em rất hạnh phúc vì anh thích nó, Stevie ạ, cô vui thích nói. Anh không nói thế chỉ để làm em vui lòng, đúng không?
- Không đâu, thực sự là anh rất thích. Làm sao em có thể nghi ngờ điều đó chứ?
- Bởi vì em đã gửi nó cho ba đại lý văn chương, nhưng họ đều không chịu bảo lãnh cuốn sách.
- Ôi, em đừng có nản chí. Giá mà em biết được số lượng sách lúc đầu bị các đại lý và các nhà xuất bản từ chối.
- Mà này, em muốn anh giúp em quảng bá nó, và đưa cho Meta Ostrovski đọc.
- Nhà phê bình Ostrovski ư? Tôi lo lắng hỏi.
- Đúng thế, đương nhiên rồi. Ông ấy có thể viết một bài trong số Tạp chí sắp tới. Mọi người đều nghe theo ý kiến của ông ấy. Ông ấy có thể khiến cuốn sách thành công trước cả khi nó được xuất bản, bằng cách viết một bài báo ca ngợi nó. Các đại lý và các nhà xuất bản sẽ đổ xô đến cầu xin em nhận lời bán cuốn sách cho họ.
- Anh không chắc đó là ý tưởng hay đâu. Ostrovski có thể cư xử rất cứng rắn, thậm chí là độc ác đấy.
- Anh là ông chủ của ông ấy, không phải sao? Anh chỉ việc yêu cầu ông ta viết một bài ca ngợi là xong.
- Mọi chuyện không diễn ra đúng như thế đâu, Alice ạ, và em biết rõ mà. Mỗi người có quyền tự do…
- Đừng có bắt em nghe lại cái điệp khúc đạo đức ấy, Stevie. Em yêu cầu Ostrovski viết một bài thật hứng khởi về cuốn sách của em, và ông ta sẽ viết. Anh phải làm sao để mọi chuyện diễn ra như thế.
Đúng lúc đó, nhân viên phục vụ mang tôm hùm Maine đến, nhưng cô phẩy tay xua anh ta quay vào bếp.
- Em không còn đói nữa, em đã có một buổi tối kinh khủng. Em muốn về nhà.
Trong mười ngày tiếp theo đó, cô đòi những món quà mà tôi không đủ khả năng chi trả nữa. Khi tôi không làm theo, cô bắt tôi chịu đựng đủ ngón đòn tra tấn. Cuối cùng, tôi đành xoa dịu cô bằng cách đảm bảo rằng Ostrovski sẽ đọc cuốn sách của cô và viết một bài phê bình thật hay để ca ngợi nó.
Tôi đưa cuốn sách cho Ostrovski, ông hứa sẽ đọc. Sau chừng nửa tháng, không thấy ông có ý kiến gì, tôi hỏi xem ông đã đọc chưa, và ông thông báo rằng ông đã đọc xong. Alice đòi tôi cho gọi ông đến văn phòng tôi để ông đưa ý kiến nhận xét trực tiếp, và chúng tôi ấn định ngày gặp nhau là 30 tháng Sáu. Ngày hôm đó, Alice trốn trong cái tủ ở văn phòng trước khi Ostrovski đến. Ông đưa ra một nhận xét sắc lạnh:
- Có phải tôi đã vô tình làm khó anh điều gì không, hả Steven? Vừa ngồi xuống ghế ông đã hỏi độp ngay. Nếu đúng là như thế, thì tôi mong anh thứ lỗi.
- Không đâu, tôi ngạc nhiên trả lời. Tại sao ông lại nói với tôi câu đó?
- Bởi vì, để bắt tôi đọc một thứ như thế, thì chắc chắn là anh phải giận tôi lắm! Và bây giờ tôi lại còn phải mất thời gian để đến nói với anh về thứ đó nữa. Nhưng rốt cuộc thì tôi đã hiểu tại sao anh tha thiết đến thế trong việc bắt tôi đọc cái thứ sỉ nhục tồi tệ đó.
- Thế à? Tại sao vậy? Tôi hỏi, có đôi chút lo lắng.
- Bởi vì anh chính là người đã viết ra cuốn sách đó, và anh cần có người nhận xét. Steven, anh vẫn mơ được làm nhà văn, đúng không?
- Không, tôi không phải là tác giả của cuốn sách, tôi khẳng định với ông.
Nhưng Ostrovski không tin tôi, mà nói tiếp:
- Steven này, tôi sẽ nói với anh như với một người bạn, bởi vì tôi không muốn khiến anh nuôi hy vọng hão huyền: anh chẳng có chút tài năng nào. Hoàn toàn vô giá trị! Vô giá trị, vô giá trị! Thậm chí tôi có thể nói rằng cuốn sách của anh chính là một định nghĩa hoàn hảo cho vô giá trị. Ngay cả một con khỉ cũng còn viết hay hơn. Hãy giúp cho cộng đồng một việc, được không? Hãy từ bỏ sự nghiệp viết lách đi. Anh hãy thử vẽ tranh xem sao? Hoặc thổi kèn ô boa chẳng hạn?
Ông bỏ đi. Ông vừa ra khỏi ngưỡng cửa văn phòng tôi thì Alice đã nhảy ra khỏi tủ:
- Alice, tôi nói để cô trấn tĩnh lại, ông ta nói mà không suy nghĩ gì cả.
- Em muốn anh sa thải ông ta!
- Sa thải ông ta ư? Nhưng anh không thể sa thải Ostrovski được. Độc giả yêu thích ông ta.
- Anh sẽ sa thải ông ta, Stevie ạ!
- Ôi không, Alice ạ, anh không thể làm thế! Em hình dung mà xem? Sa thải Ostrovski ư?
Cô giơ một ngón tay chỉ về phía tôi, đầy đe dọa.
- Tôi hứa là anh sẽ phải lên bờ xuống ruộng, Stevie ạ. Phá sản và vào tù. Tại sao anh không vâng lời tôi? Anh buộc tôi phải trừng phạt anh đấy.
Tôi không thể đuổi Ostrovski. Nhưng Alice buộc tôi phải gọi cho ông trước mặt cô, và bật loa ngoài. Tôi nhẹ cả người vì ông không nghe máy. Tôi quyết định dây dưa vụ đó, hy vọng rằng cơn giận dữ của Alice sẽ dịu đi. Nhưng hai ngày sau, ngày 2 tháng Bảy, cô lao vào phòng tôi như một ả điên:
- Anh không hề đuổi việc Ostrovski! Anh có bị điên không thế? Anh dám thách thức tôi sao?
- Anh đã cố gọi cho ông ấy trước mặt em đấy thôi, nhưng ông ấy không gọi lại cho anh.
- Gọi lại lần nữa đi! Ông ta đang ở trong phòng làm việc đấy, tôi vừa gặp ông ta xong.
Tôi gọi vào đường dây liên lạc trực tiếp với Ostrovski, nhưng ông không nhấc máy. Cuối cùng, cuộc gọi được chuyển đến nữ thư ký của ông, bà ta cho tôi biết rằng Ostrovski đang trả lời phỏng vấn qua điện thoại với một tờ báo ở Pháp.
Alice đỏ mặt giận dữ, lôi tôi ra khỏi ghế rồi ngồi vào trước máy vi tính của tôi.
- Alice, tôi lo lắng khi thấy cô mở hộp thư của tôi, em đang làm gì vậy?
- Tôi làm việc mà lẽ ra anh phải làm rồi, đồ hèn ạ.
Cô mở một thư mới và viết:
Meta, bởi vì ông không thèm trả lời điện thoại, nên tôi viết cho ông để báo rằng ông đã bị đuổi khỏi Tạp chí, lệnh này có hiệu lực ngay lập tức. Steven Bergdorf.
Cô nhấp chuột vào ô gửi rồi rời khỏi phòng làm việc của tôi, dáng vẻ đầy thỏa mãn.
Lúc đó, tôi đã nghĩ rằng mọi chuyện không thể tiếp tục như thế được nữa. Tôi đang mất dần quyền kiểm soát cả Tạp chí lẫn cuộc đời tôi. Sau khi tiêu hết hạn mức các thẻ tín dụng và rút sạch tiền trong tài khoản tiết kiệm của gia đình, tôi đang ngập đầu trong đống nợ nần.