Có một con đường nhỏ đổ dốc được các cây thủy tùng độc hại che bóng, nó dẫn xuyên qua một sự lặng ngắt như tờ đến các vương quốc địa ngục. Ở đó, hơi thở ra của dòng sông Styx lờ đờ thì mang đầy hơi nước; và chính bằng con đường đó mà vong linh của những kẻ mới chết và những hồn ma đã nhận được những nghi thức chôn cất đáng được hưởng, đi xuống. Nơi đây là một khu vực hoang trống rất rộng, lạnh lẽo và mờ nhạt; và những vong linh mới tới thì không biết đâu là con đường dẫn đến thành phố Styx, nơi có cung điện đáng sợ của vua Dis[1] đen. Thành phố này thì mênh mông, có cả ngàn đại lộ và cổng thành mở ra bốn phương tám hướng, và giống như đại dương nhận vào lòng mình cả ngàn con sông chảy đến từ mọi nơi trên mặt đất, thành phố tiếp nhận mọi linh hồn; nó không quá nhỏ đối với đám cư dân nào, và nó cũng không cảm thấy tác động của đám đông cứ đông lên mãi. Nơi đây các vong linh cứ lang thang vất vưởng, không máu huyết, không thân xác và xương cốt. Một đám thì tụ tập ở những nơi công cộng, đám khác thì đến cung điện của vua Dis cai trị địa ngục, đám khác nữa thì miệt mài làm những thao tác nghề nghiệp bắt chước những gì họ từng làm trong kiếp trước. Một số khác thì đang chịu các hình phạt mà họ xứng đáng[2].
Junon, con gái của Saturne, bị thúc đẩy bởi sự thù ghét và cơn giận dữ, đã rời bỏ chỗ ở của mình trên thượng giới và chịu đựng chuyến đi xa để đến tận đây. Khi bà bước vào, ngưỡng cửa bỗng kêu rên dưới sức nặng của thân thể linh thiêng của bà, và con chó Cerbère[3] ngẩng ba cái đầu và sủa lên ba tiếng cùng lúc. Bà thần Junon liền triệu các nàng “Furies” đến, đây là mấy chị em sinh ra từ Đêm, là các nữ thần ghê gớm và không khoan nhượng một ai. Ngồi trước các cánh cổng bằng sắt của địa ngục, họ đang chải mái tóc của mình đầy những con rắn đen. Khi nhận ra Junon đang lại gần xuyên qua bóng tối lờ mờ, các nữ thần này liền đứng dậy.
Khu vực này được gọi là Nguyền rủa: chỗ này, Tityos nằm duỗi tay duỗi chân trên một diện tích rộng cả chín mẫu đất, đưa nội tạng của mình ra để bị cắt xé; chỗ kia, Tantale, môi miệng mi không thể hứng lấy các giọt nước, và những cành cây đung đưa trên đầu mi cứ tránh né mi mãi. Và mi nữa, Sisyphe, mi cứ chụp bắt hay đẩy tảng đá lên đỉnh đồi nhưng nó cứ phải lăn xuống lại, hết lần này đến lần khác. Chỗ khác thì Ixion cứ quay lộn trên cái bánh xe, vừa tự xua đuổi mình, vừa tự chạy theo mình; và các nàng “Bélide” cứ mãi còng lưng mà lấy nước, hết lượt này đến lượt khác mà nước cứ đổ ra đất hoài, vì họ đã dám nhúng tay vào việc giết những người vừa là anh em họ, vừa là chồng mình[4].
❀ ❀ ❀
[1] Dis: còn có tên là Pluton, vua của Địa ngục, anh trai của Jupiter và Neptune.
[2] Bản dịch tiếng Anh, trang 75, thiếu câu này. Nó được dịch theo bản tiếng Pháp, trang 149: “d”autres subissent le châtiment qu”elles ont mérité”.
[3] Cerbère: con chó canh cổng Địa ngục có ba đầu, nó sủa ba tiếng khi trông thấy bà Junon.
[4] Ở đây tác giả đưa ra các tên tội phạm lớn: Tityos đã tìm cách cưỡng bức Latone, mẹ của Apollo và Diane; Tantale rõ ràng là đã vi phạm nặng nề luật hiếu khách…; Sisyphe có lần đã bạo gan xiềng thần Chết, và một lần khác thì tỏ ra khôn ngoan hơn Pluton (Vua của Địa ngục, hay Diêm vương); Ixion đã giết cha vợ mình cũng như tìm cách cưỡng bức Junon; còn năm mươi cô Bélides (cháu nội, ngoại của Bélus, hậu duệ của Ino và là ông vua huyền thoại của Ai Cập) thì mang tội giết chồng. Theo chú thích của bản dịch tiếng Anh, trang 315.