Nhưng một sinh vật tinh tế hơn những thứ trên, có khả năng lớn hơn để suy nghĩ cao xa, xứng đáng thống trị trên tất cả những loài khác, thì vẫn còn thiếu. Thế rồi con người sinh ra: hoặc nó được tạo ra từ thể chất thần linh của riêng vị thần đã từng tạo ra mọi thứ khác và đang trù hoạch một thế giới hoàn chỉnh hơn, hoặc nó sinh ra từ đất mới - vừa tách ra khỏi vùng đỉnh trời ê-te nhưng vẫn còn giữ được vài yếu tố của bầu trời anh em - mà người con trai của thần Japet[1] đã hòa với nước ngọt đang chảy rồi nặn theo hình dạng những vị thần đang điều khiển vũ trụ. Và, dù cho mọi thú vật khác đều thụp đầu xuống, mắt nhìn đăm đăm mặt đất, chàng đã cho con người ngẩng cao đầu, truyền lệnh cho nó đứng thẳng lưng và đưa mắt nhìn lên cao, lên phía thượng giới. Thế là mặt đất mới đây còn thô sơ, không ra hình thù gì thì bây giờ đã biến đổi, mang trên mình những hình hài con người không hề được biết đến trước đó.
❀ ❀ ❀
[1] Con trai của Japet: tức là Prométhée, một trong những Titan (người Khổng lồ nguyên thủy), con của Japet, và là cha của Deucalion. Theo một truyền thuyết thì Prométhée đã dùng đất sét tạo ra những con người đầu tiên. Một truyền thuyết khác kể là Prométhée đã đánh cắp lửa từ các vị thẩn để chuyển giao cho nhân loại. Jupiter (hay Zeus, theo người Hy Lạp, thần của chư thần) trừng phạt ông bằng cách xiềng ông vào một quả núi ở vùng Caucase và cho một con chim đại bàng hàng ngày rỉa lá gan ông nhưng lá gan này không ngừng trở lại bình thường. Sau ông được dũng sĩ Hercule(Héraclès, theo người Hy Lạp) giải thoát. Huyền thoại về Prométhée rất nổi tiếng, được nhà soạn kịch Eschyle (tên tiếng Anh: Aeschylus) thời Hy Lạp cổ đại (525-456 trước Công nguyên) viết ra vở bi kịch Prométhée bị xiềng (tiếng Anh: Prometheus Bound), ngày nay vẫn còn được trình diễn.