“Tất cả ‘Dryade’, tiểu nữ thần của Cây và Rừng, đều sững sờ trước sự mất mát xảy ra cho khu rừng và cho chính họ; rồi để tang người chị xấu số, và mặc áo choàng đen, họ tìm gặp Cérès và van nài bà trừng phạt Érysichthon. Bà nữ thần xinh đẹp này thuận lòng, và với cái gật đầu, bà làm rung chuyển các cánh đồng trĩu nặng những hạt và quả chín. Bà sáng chế ra một hình phạt có thể gây ra lòng thương hại nơi người khác, nếu như những hành động vừa qua của ông ta đáng được thương hại. Đó là để cho con quỷ Đói đáng sợ hành hạ ông ta. Nhưng bà không thể tự mình đi đến chỗ con quỷ này - vì số mệnh không cho phép Cérès và quỷ Đói gặp nhau - bà cho gọi đến một trong những tiểu thần ở vùng núi hoang dã, Oréade[1], và nói với cô này:
‘Có một nơi nằm tít phía biên giới xa nhất của xứ Scythie[2] băng giá, một vùng đất hoang vắng và u ám, không mùa màng, không cây cối. Đây là chốn cư ngụ của Lạnh, của Tái nhợt, của Sợ, của Đói trơ xương. Hãy ra lệnh cho Đói ẩn mình bên trong cái bụng tội lỗi của tên báng bổ thần linh đó, đừng để cho nó quy phục trước đồ ăn thừa mứa, và hãy để nó tranh giành với ta cho tới khi nào nó vượt qua được quyền năng nuôi sống con người bằng lương thực của ta. Đường đến đó thì xa diệu vợi, để khỏi nản lòng thì con nên lấy cỗ xe kéo bởi những con rồng có cánh của ta mà cưỡi lên bầu trời.’ Và bà trao tận tay nàng bộ dây cương.
Cô tiểu nữ thần Oréade đến được Scythie bằng cỗ xe mượn đi xuyên không trung đó, và khi ở trên một đỉnh núi trơ trụi mà người ta gọi là Caucase, nàng gỡ cái ách ra khỏi cổ các con rồng kéo xe. Nàng đưa mắt nhìn quanh để tìm Đói và thấy nó trên một cánh đồng toàn đá là đá, đang dùng răng và móng tay nhổ lên từng ngọn cỏ hiếm hoi. Đầu tóc nó thì rối bù, đôi mắt sâu hoắm, da mặt tái mét một cách ghê sợ, đôi môi thì nhợt nhạt và hôi hám, cuống họng thì sần sùi vảy mốc, rồi da nó thì cứng và khô cho thấy xuyên qua nó cả gan ruột trong bụng; những cái xương hông khẳng khiu lồi ra ở vùng thắt lưng trống rỗng, cái bụng của nó chỉ còn là một khoang trống, và bộ ngực có vẻ treo lủng lẳng và chỉ dính vào người bằng bộ xương sống lưng; cái gầy nhom làm những khớp xương trông lớn hẳn, đầu gối nó thì phồng to lên, và cổ chân là những cục u rất lớn lòi ra.
Khi trông thấy nó từ xa - vì nàng không dám đến gần nó - tiểu nữ thần Oréade truyền lại nó cái lệnh của bà Cérès. Và, dù nàng chỉ dừng lại trong giây lát và đứng xa nó, dù nàng chỉ vừa mới đến, vậy mà nàng dường như đã cảm thấy cái đói cồn cào trong bụng. Rồi không phút chậm trễ nàng quay gót, thúc hai con rồng kéo cỗ xe bay lên không trung rồi nhắm hướng Thessalie mà về.
Đói thi hành lệnh của bà Cérès, cho dù những công việc của họ bao giờ cũng đối nghịch nhau; nó bay xuyên qua bầu trời nương theo đôi cánh của ngọn gió, tìm đến cái dinh thự được chỉ định trước đó. Ngay lập tức nó đi vào phòng ngủ của tên vua vô đạo này và thấy ông ta đang ngủ say như chết vì đã là ban đêm rồi; ở đó nó quàng hai cánh tay gầy nhom xung quanh người ông ta, rồi phà hơi thở của mình thẳng vào miệng ông ta, xuống cuống họng, và như thế đã đẩy được cái đói vào tận trong bụng nạn nhân. Sau khi làm xong phận sự của mình nó rời bỏ thế giới phong phú thực phẩm và quay về mảnh đất của túng thiếu và những hang động quen thuộc của mình.
Giấc ngủ êm đềm vẫn còn ve vuốt Érysichthon với đôi cánh dịu dàng. Nhưng trong khi ngủ ông ta lại nằm mơ thấy mình đang ăn tiệc, hai cái hàm cứ cử động một cách vô ích, hai hàm răng cứ nghiến lại với nhau một cách mệt mỏi, cuống họng bị đánh lừa bởi đồ ăn ảo; vì bữa tiệc đó không có gì khác ngoài không khí trống rỗng. Nhưng khi ông ta thức giấc, một nỗi thèm ăn ghê gớm đến thống trị hai cái hàm háu đói và cái bao tử cồn cào.
Ngay tức khắc ông ta yêu cầu mang đến bất cứ thứ gì mà đất, biển và trời sản xuất ra được; ngồi trước đồ ăn đầy bàn, ông ta vẫn một mực than đói! Ngay giữa buổi tiệc này lại đòi thêm bữa tiệc khác! Những gì có thể đủ cho cả thành phố, thậm chí có thể đủ cho cả nước, lại không thể đủ cho một người. Miệng càng ngốn được bao nhiêu thì ông ta lại càng đòi ăn bấy nhiêu. Như đại dương nhận vào lòng mình những con sông đến từ khắp mặt đất mà không thỏa mãn được cơn khát của mình nên đã uống thêm những dòng nước đến từ các nơi chốn xa xôi; như ngọn lửa dữ dội không bao giờ từ chối nhận thêm chất đốt nhưng vẫn làm cháy tiêu vô số thanh gỗ, và lửa càng được tiếp tế bao nhiêu thì càng đòi thêm gỗ bấy nhiêu, lúc nào cũng tỏ ra tham lam, không biết đến giới hạn.
Cái miệng của tên vô đạo Érysichthon cũng vậy, nó nhai, nó nuốt và nó đòi thêm đồ ăn, tất cả đồ ăn, ở giữa những bữa tiệc; rồi bất cứ thức ăn nào cũng kích thích nó muốn ăn nhiều thêm nữa! Và ông ta vì mải ăn mà không ngừng tạo ra trong con người mình một khoảng trống cứ đòi làm đầy.”
❀ ❀ ❀
[1] Oréade: tiểu nữ thần Núi, thường được ghép với các “Dryade”, tiểu nữ thần Cây và Rừng.
[2] Scythie: Người Hy Lạp cổ đại gọi tất cả vùng đất nằm ở phía Đông Bắc châu Âu và vùng duyên hải phía Bắc Biển Đen là Scythie (Tiếng Anh: Scythia hay Great Scythia). Xem: https://en.wikipedia.org/wiki/Scythia.