‘Jupiter đã nói hết lời mà Cérès vẫn tỏ ra kiên quyết đem con mình về từ các địa phủ. Nhưng các nữ thần Số mệnh đã không muốn thế. Bởi vì Proserpine đã bỏ việc nhịn ăn rồi. Nàng, một cô gái ngây thơ, trong khi đi lang thang trong những khu vườn được chăm sóc tốt đã đưa tay hái một quả lựu màu đỏ tía lủng lẳng trên một cành cây chúc xuống, rồi lột cái vỏ màu vàng vàng, đưa vào miệng ăn đến bảy hột; không ai trông thấy hành động này cả, ngoại trừ Ascalaphus, một đứa bé trai sinh ra trong vườn cây tối tăm dưới cõi âm, mẹ là Orphné, một nữ tiểu thần nổi tiếng ở đó, và cha là Achéron, thần của một con sông cùng tên chảy qua các địa phủ. Nó thấy nàng ăn các hạt lựu và sự tiết lộ ác nghiệt của nó đã cản trở nàng trở về dương thế.
Thế là nàng Proserpine, bà hoàng của Érèbe[1], tức điên người, liền biến đổi cái thằng mồm miệng bép xép đó thành một con chim báo điềm gở; nàng ném vào mặt nó một bụm nước lấy từ sông Phlégéthon[2] khiến mặt nó bỗng có cái mỏ nhọn, lông vũ và đôi mắt thật to. Mất hết hình hài của riêng mình, nó được bao bọc bởi đôi cánh màu vàng, một cái đầu trồi ra, thêm các vuốt dài có hình móc; nhưng nó hầu như không thể làm cử động những lông vũ đã mọc đầy trên hai cánh tay cứng đờ. Nó đã trở thành một con chim đáng ghét, chỉ đưa tới cái tin về những thảm họa trong tương lai, một con cú mèo có tiếng kêu uể oải ban ngày, một con chim chỉ mang đến điềm xấu cho con người.’
❀ ❀ ❀
[1] Érèbe: là một tên con sông dưới cõi âm, nơi mà Proserpine đã trở thành bà hoàng từ khi bị bắt cóc. Theo chú thích của bản dịch tiếng Pháp, trang 539.
[2] Phlégéthon: một con sông khác dưới địa ngục, chảy vào sông Érèbe.