Biến Thể - Những Huyền Thoại Hy-La Chọn Lọc Và Kể Lại

Lượt đọc: 1001 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Vợ chồng Cadmus và Harmonie

❊ ❊ ❊

Cadmus hoàn toàn không biết rằng con gái và đứa cháu ngoại thơ dại của mình giờ đã thành những thần Biển. Suy sụp vì đau buồn trước những tai họa ập đến mình và kinh sợ trước những điềm gở trông thấy trước đó, ông trốn chạy khỏi thành phố mà ông đã dày công xây dựng, như thể số phận của xứ sở này, chứ không phải định mệnh nghiệt ngã của riêng ông, đè nặng tâm trí ông. Sau một thời gian dài lang thang đây đó, cuối cùng ông và bà vợ đến được vùng biên giới xứ Illyrie. Nơi đây, mệt mỏi dưới sức nặng của tuổi tác và sự thống khổ, họ hồi tưởng lại những tai họa đầu tiên của gia đình và những rắc rối của chính họ. Cadmus nói:

“Đó có phải là con rắn thiêng mà ta đã đâm thủng bằng ngọn giáo, lâu lắm rồi, khi ta từ Sidon mới ra đi và rải xuống đất những cái răng của nó như rải những hạt giống cho một giống người xa lạ không? Nếu vì nó mà các thần linh đang ra tay trả thù với sự tức giận tột bực thì ta đây sẵn sàng biến thành con rắn và sẽ mang hình hài dài ngoằng như rắn…”

Cadmus vừa nói điều này vừa duỗi dài tay chân, theo hình con rắn, và cảm thấy da mình bỗng cứng ra vì một lớp vảy mới mọc ra trên đó trong khi những vết chấm lấp lánh xuất hiện rải rác trên cái thân thể từ từ đen lại. Ông té sấp, nằm sóng soài trên đất, và thấy đôi chân mình dần dần ghép chặt lại thành một rồi kéo dài ra, nhỏ gọn lại thành một cái đuôi nhọn. Tuy vậy, hai cánh tay ông vẫn còn đó, và trong khi chúng còn đó ông liền duỗi ra, rồi cùng với những giọt nước mắt lăn dài trên đôi má còn mang hình người, ông than:

“Hãy tới gần ta, hỡi người vợ khốn khổ nhất của ta, tới gần ta đi, và trong khi ta còn chút hình hài riêng của mình thì em hãy chạm vào, hãy nắm lấy bàn tay ta khi ta còn bàn tay, khi ta chưa biến thành rắn hoàn toàn.”

Ông còn muốn nói nhiều hơn nữa nhưng cái lưỡi bỗng bị nứt ra làm đôi; ông có ý mà không thể nói được vì mỗi khi ông cố mở miệng để phát ra đôi lời than trách buồn bã thì nghe như tiếng huýt gió của loài rắn; và đây là tiếng nói duy nhất mà Thiên nhiên để lại cho ông.

Rồi người vợ của ông, đưa tay đấm vào bộ ngực trần, gào lên:

“Ôi Cadmus, người bạn đời khốn khổ, hãy ở lại, hãy vất bỏ cái hình dạng gớm ghiếc này đi! Cadmus ơi, cái gì thế này? Các bàn chân của anh đâu? Rồi bàn tay, đôi vai, mặt mũi, màu da, ở đâu? Và trong khi em đang nói đây, mọi thứ khác của anh ra sao rồi? Tại sao, hỡi các thần linh trên thượng giới, các ngài lại không biến cả tôi nữa thành rắn cho rồi? Bà đã nói xong; Cadmus bắt đầu liếm mặt người vợ, rồi trườn vào bộ ngực yêu quý của bà như thể quen thuộc lắm rồi trao bà những nụ hôn và tìm cách quấn quanh cổ bà như ngày xưa thường làm. Tất cả mọi người đang có mặt ở đó - vì họ có bạn đồng hành mà - đều thấy khiếp sợ. Nhưng bà chỉ đưa tay vuốt ve cái cổ bóng láng của con rắn có mào trên đầu, và bất thình lình có hai con rắn ở đó, thân hình chúng cuộn vào nhau, rồi sau một lát bò đi mất, chắc đã tìm ra chỗ ẩn nấp trong khu rừng bên cạnh. Và cho tới tận ngày nay, chúng không sợ con người mà cũng chẳng gây ra thương tích cho họ, chúng là những con rắn hiền lành vì chúng nhớ là chúng từng là gì ngày xưa.

Người dịch: Quế Sơn
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.