Sau khi cau mày nhìn tất cả các tội phạm này một cách khó chịu, nhất là Ixion, rồi đưa ánh mắt từ Ixion sang Sisyphe, bà Junon nói:
“Tại sao một mình hắn, trong tất cả anh em nó, lại phải chịu đau khổ vì cái hình phạt không dứt này, trong khi anh của hắn, Athamas, cùng với vợ anh ta, là kẻ lúc nào cũng tỏ ra khinh thường ta đó, lại sống một cách kiêu ngạo trong cung điện xa hoa?”
Rồi bà giải thích những nguyên nhân của sự căm ghét cũng như chuyến đi tới nơi này, và những gì bà muốn. Điều chính yếu mà bà muốn là sự sụp đổ của vương tộc Cadmus, và các chị em “Furies” phải làm cho Athamas trở nên điên loạn. Những lời ra lệnh, lời hứa hẹn, lời khẩn cầu, từ miệng bà được trút ra hết cùng một lúc, và bà yêu cầu ba nữ thần địa phủ đó ra tay giúp đỡ mình, Khi Junon nói xong, Tisiphone lắc lắc cái đầu tóc xám lúc nào cũng rối bù của mình, hất ra sau những con rắn lộn xộn đang che mặt nàng, rồi lên tiếng:
“Chẳng cần phải giải thích dài dòng đến thế, hãy xem như đã làm xong tất cả những việc mà bà yêu cầu. Bà hãy rời khỏi cái vương quốc âm u khó chịu này đi, hãy quay về thượng giới với bầu không khí trong lành hơn của bà.”
Junon vui mừng thấy rõ, trở gót ra về, và khi bà sắp sửa bước vào thiên cung thì Iris, con gái của Thaumas, rưới nước tẩy uế lên khắp người bà.
Ngay lập tức cô nàng Tisiphone ác độc liền đưa tay nắm lấy cây đuốc đã ngâm trong máu trước đó, khoác lấy tấm áo đỏ lòm với máu còn nhỏ giọt, một con rắn ngọ nguậy quấn quanh hông, và lên đường. Sầu khổ đi với cô ta, Kinh hoàng và Khiếp sợ và Điên dại cũng theo nhau nối gót, mặt mũi đầy kích động. Cô ta đứng trước ngưỡng cửa ngôi nhà bị kết tội. Người ta kể rằng các trụ cửa cung điện vua Athamas đã giật lùi trước mặt cô ta, các cánh cửa ra vào bằng gỗ sồi bóng láng trở nên mờ tối và mặt trời lại giấu mặt đi. Bà Ino kinh hoảng đến phát điên khi thấy cảnh tượng kỳ quái này, và chồng bà, Athamas, thì run sợ thấy rõ. Hai người tìm cách rời bỏ cung điện nhưng cô nàng Érinys hiểm ác đã đứng chặn không cho họ ra. Và dang hai cánh tay đầy những con rắn độc quấn quanh, cô ta rung lắc các lọn tóc rối khiến cho các con rắn phát ra tiếng xì xì một cách kinh tởm. Vài con nằm trên vai, vài con quấn quanh ngực cô ta, chúng cứ vừa rít vừa phun nọc độc, lưỡi lè ra ngoài. Rồi cô ta giựt ra hai con rắn từ trong các bím tóc, và với ý định chết người, ném mạnh chúng về phía các nạn nhân của mình. Các con rắn đó trượt dài trên bộ ngực của Ino và Athamas, phả ra hơi thở độc hại trên người họ. Thân thể họ không bị thương tích gì, nhưng chính tâm trí họ cảm nhận cái đòn chết người này. Chưa thấy thực sự thỏa mãn, Érinys còn mang sẵn theo người những chất độc kinh khiếp - bọt mép của con chó Cerbère, nọc độc của con rắn Hydre[1], những ảo giác kỳ dị và chứng lãng quên hoàn toàn, tội ác và nước mắt, lòng ham thích điên cuồng dành cho sự tàn sát, tất cả cùng hòa lẫn với máu tươi và nước ép của cây độc cần còn xanh, và được pha chế trong một cái vạc bằng đồng thau.
Và trong khi họ đứng đó, run rẩy, cô ta đổ thứ chất lỏng cực độc gây điên dại này lên ngực hai nạn nhân, làm cho nó thâm nhập tận hồn cốt con người họ. Rồi cô ta nắm lấy và giơ cao ngọn đuốc của mình, quay nó quanh họ nhiều lần, càng lúc càng nhanh, và ngọn lửa cứ rực lên trong sự chuyển động mau lẹ và liên tục. Vậy là cô ta đã hoàn thành công việc của mình, đã giành được chiến thắng, giờ đây quay gót trở về vương quốc bóng đêm của vua Dis đầy quyền lực, và thả xuống ở đó đám rắn mà cô ta đã quấn trên người.
Athamas phát điên ngay giữa cung điện của mình, miệng tức khắc la lớn:
“Này các bạn, hãy giăng lưới trong các khu rừng ở đây đi! Ta vừa thấy một con sư tử cái với hai con nhỏ”; và trong cơn điên loạn của mình, ông ta bám theo những dấu chân của người vợ như thể bà là một con thú săn mồi. Léarque, đứa con trai nhỏ của ông, miệng cười, bàn tay nhỏ vẫy vẫy mừng vui, liền bị ông giựt khỏi vòng tay của mẹ; ông cầm nó quay tròn trong không trung như một cái ná bắn đá rồi điên cuồng ném mạnh cái đầu đứa bé vào tảng đá lởm chởm. Thế là người mẹ, đến phiên mình rơi vào điên loạn, hoặc vì đau khổ, hoặc vì chất độc rưới trên người, gào thét một cách hoang dại, và bỏ chạy vì hoàn toàn mất trí, tóc bay phất phới. Với hai cánh tay trần, bà bồng đứa con Mélicerte[2], miệng hét to khi chạy trốn:
“Thần Bacchus ơi!”
Junon cười to khinh bỉ khi nghe tên Bacchus, nói:
“Mong sao đứa con nuôi của mi hết sức ban phúc cho mi!”
Có một vách đá nhô ra biển mà phần dưới thì rỗng do sóng đập vào lâu ngày và trở thành một cái mái che mưa. Đỉnh vách thì cao và nhọn, vươn ra ngoài trên mặt biển. Ino trèo lên tới điểm cao này - sự điên loạn đã làm bà trở nên mạnh mẽ - và không bị nỗi sợ hãi tự nhiên nào giữ chân, bà tung mình, với đứa con ôm trong tay, nhảy vào khoảng không trên biển sâu. Vùng nước nơi bà rơi xuống tung tóe bọt trắng.
Nhưng nữ thần Vénus lấy làm thương hại trước sự đau khổ không xứng đáng của đứa cháu ngoại gái[3] liền dùng lời ngon ngọt cầu xin bác mình[4]:
“Hỡi bác Neptune, thần của Biển cả mà quyền năng thì chỉ đứng sau Jupiter, cháu biết cháu đang xin bác những điều to tát đây, nhưng bác hãy thương hại hai đứa nhỏ trong dòng họ cháu mà bác vừa thấy nhảy xuống biển Ionie bao la này, xin bác hãy tiếp đón họ như những vị thần Biển khác. Biển còn nợ cháu một ít ân huệ đó bác, dù xưa kia cháu được sinh ra từ bọt biển nổi lên từ đáy sâu và do đó cháu mang tên Hy Lạp là Aphrodite[5].” Neptune gật đầu chấp thuận lời cầu xin của nàng, ông tách ra từ hai mẹ con Ino tất cả những gì thuộc người phàm và ban cho họ một thực thể để được tôn kính, thay đổi cả tên lẫn hình dạng của họ vì ông gọi đứa con trai là thần Palémon và người mẹ là nữ thần Leucothée.
Những người đàn bà Théban, bạn đồng hành của Ino, đã cố hết sức đi theo những dấu chân của bà, và đã nhìn thấy hành động cuối cùng của bà ở mép vách đá nhô ra biển. Tin chắc bà đã chết, họ tỏ lòng thương tiếc cho gia đình Cadmus bằng cách đưa tay đấm ngực, kéo giật tóc và xé rách áo quần; và họ không tiếc lời trách mắng bà Junon, bảo rằng bà đã tỏ ra bất công và quá độc ác đối với người đàn bà đã đổ tiếng xấu cho bà trước đó. Junon không thể chịu đựng những lời trách móc của họ, nói:
“Ta sẽ biến các người thành một chứng tích lớn nhất về sự độc ác của ta.”
Và lời nói được thực hiện ngay tức khắc. Vì người ta thấy một người đàn bà tận tụy nhất với nữ hoàng Ino than khóc:
“Mình sẽ theo chân bà hoàng của mình xuống đáy biển đây.”
Và khi sắp sửa nhảy vọt ra phía trước thì bà ta thấy mình không thể cử động chút nào, hai chân bị dính chặt vào vách đá. Một người đàn bà thứ hai tìm cách đấm vào ngực mình như đã từng làm trước đó bỗng thấy hai cánh tay đang dang ra trở nên cứng nhắc. Một người khác, hai cánh tay tình cờ đã đưa ra về phía sóng biển bên dưới, giờ đây hóa đá, hai cánh tay vẫn thấy đưa ra y như vậy. Một người đàn bà khác nữa, đang kéo giựt tóc trên đầu bỗng thấy các ngón tay cứng lại ngay giữa hành động kéo giựt này. Mỗi người đàn bà đã bị hóa thạch ngay trong cái tư thế mà họ có trước đó. Ngoài ra, một số người khác thì bị biến thành chim, và tới tận ngày nay chúng, xưa là những người đàn bà Théban, vẫn bay là đà với đôi cánh mỏng trên nước thuộc vùng biển này[6].
❀ ❀ ❀
[1] Hydre: con rắn nước có nhiều đầu, có mẹ là Échidna (quái vật nửa đàn bà, nửa rắn, và cũng là mẹ của con chó ba đầu Cerbère).
[2] Mélicerte và Léarque là hai đứa con của Athamas và Ino. Chỉ có Mélicerte là sống sót sau những hành động điên loạn của cha mình.
[3] Ino là con gái của Harmonie, và Harmonie là con gái của Vénus và Mars. Chú thích của bản dịch tiếng Pháp, trang 534.
[4] Neptune (hayPoséidon) là anh trai của Jupiter (Zeus), trong khi Vénus (Aphrodite) là con gái của Jupiter và Dionné.
[5] Tiếng Hy Lạp aphros có nghĩa là “bọt biển” nên tên Hy Lạp của Vénus là Aphrodite.
[6] Chúng là chim mòng biển. Theo chú thích của bản dịch tiếng Pháp, trang 534.